Siêu Sao

Chương 117: Bắt cóc (ba)



Không thấy Đường Phong, Lúc đầu Trần Minh Húc cho rằng Đường Phong có việc phải ra ngoài một lát, dù sao ví cùng điện thoại của người kia cũng còn đặt trên bàn, thế nhưng đợi thêm năm sáu phút thì Trần Minh Húc bắt đầu bất an, vội vã hỏi người trong quán, nói là vừa có một người đàn ông bận tây trang nâng Đường Phong rời khỏi quán.

Nhất thời Trần Minh Húc cảm thấy lạnh lẽo từ đầu đến lòng bàn chân như bị ngâm trong một thùng nước đá.

Cậu dùng tốc độ nhanh nhất liên hệ với Lục Thiên Thần, người sau rất nhanh chạy đến chỉ là đem đồ vật của Đường Phong đi bảo Trần Minh Húc cứ thoải mái không cần lo lắng, có thể là Đường phong ra ngoài cùng ai đó, căn dặn Trần Minh Húc không nên đem việc này nói ra sau đó rời đi.

“Cậu cảm thấy là ai đem Đường Phong đi?” Một bên lái xe Lục Thiên Thần một bên nói chuyện với Charles, “Tôi không cho là Albert, hiện trường rất sạch sẽ, trong phòng cà phê vẫn còn những người khác, Đường Phong là một người thông minh, cậu ta nếu như gặp được người không quen biết lại có vẻ nguy hiểm sẽ phản kháng, thế nhưng cậu ta không có.”

[ Cho nên cậu cho rằng là người quen?]

« Không sai. »

[ Cậu sẽ không cho là tôi đi ?]

« Cậu thoạt nhìn còn không khát khao đến nông nổi bắt cóc người, Charles, cậu là một thân sĩ không phải sao ?» Lục Thiên Thần nhàn nhạt nở nụ cười.

[ khen tặng cậu dành cho tôi không chút hữu ích, được rồi, tôi đã cho người đi thăm dò hành tung của Đường Phong, nghe ngữ khí của cậu hình như không hề lo lắng cho Đường Phong.] Charles nho nhỏ hừ một tiếng.

Hai tay nắm tay lái, Lục Thiên Thần híp mắt một chút, ngôn ngữ dẫn theo vài phần cười nhạt : « Bên người Đường Phong không có người muốn hạ độc thủ với cậu ta, nếu đối phương muốn tiền thì sẽ liên hệ với chúng ta. »

« Nếu như đối phương muốn thân thể của cậu ta thì sao ? Thật là đáng chết !] Charles giận tới tím gan, hắn thế nhưng đã lâu không có chạm vào Đường Phong rồi, hắn phải nhẫn vất vả như vậy lại đột nhiên có a tam a tứ đột nhiên nhảy vào, hắn sẽ nhịn không được mà muốn giết người.

Vấn đề này thật ra Lục Thiên Thần không có suy nghĩ qua, bị Charles nhắc tới liền thoáng nhíu mày, có một số việc chỉ cần nghĩ một chút liền khiến người khó chịu, có dũng khí chạm vào người của hắn, hắn sẽ làm cho những tên kia cả đời cũng không nhận hết đại giới.

« Vậy phải tìm được cậu ta trước khi trời tối. » Lục Thiên Thần một câu đem Điện thoại cắt đứt.





Đầu óc hỗn độn vô cùng khó chịu, giống như vừa bị một đàn voi chạy qua, cơ thể rơi vào khoảng không giữa thanh tỉnh và hôn mê.

Đường Phong có chút khó chịu nhẹ nhàng thở một hơi, nỗ lực mở mắt khiến cho mình thanh tỉnh lại, cậu nhớ là hôm nay đi ra ngoài uống cà phê với Trần Minh Húc, sau đó Trần Minh Húc rời đi toilet, cậu đang nghe nhạc, ngẩng đầu lên thấy được…

« Thuốc hình như bỏ hơi nhiều, uống một chút nước, lát nữa sẽ tốt hơn. »

Giọng nói quen thuộc truyền đến từ bên cạnh, sau đó cảm giác được có người đem cậu dựa vào đầu giường, dòng chất lỏng lạnh lẽo giúp thấm ướt đôi môi khô nứt, cậu theo bản năng hé miệng uống vào.

Sau khi uống một ít nước thì thân thể cũng thoải mái hơn một chút, mặc dù vẫn còn khó chịu cùng chóng mặt, trong mắt lại lộ ra sương mù cùng uể oải, trong con ngươi lại ấn ra một người đàn ông mặc tây trang có ô vuông đen trắng xen kẽ, trong tay người đàn ông cầm một chén nước, mỉm cười nhìn Đường Phong vừa mở mắt.

Nhìn Đường Phong hai mắt mông lung buồn ngủ, người đàn ông nhịn không được đưa tay qua vỗ vào mặt đối phương : « Tỉnh ? »

« Tô Khải Trình. »

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.