Siêu Sao

Chương 123: Chân tướng (một)



Khi Đường Phong tỉnh lại thì phát hiện mình nằm ngủ trên cái gì đó gập ghềnh, cậu mât ba giây mới hiểu được cậu bây giờ đang ở trên xe, nằm ngang ở trên ghế sau, không, chuẩn xác mà nói là nằm trên đùi của hai người đàn ông cho nên cậu mới cảm thấy có chút “gập ghềnh”.

“Chuyện của Ca Trần cậu đã xử lý xong chưa?” Thanh âm là của Charles, truyền đến từ phía trên đùi của Đường Phong.

Ngay sau đó là Lục Thiên Thần, thanh âm rất gần Đường Phong, giống như những bông tuyết từ phía trên của cậu mà nhẹ nhàng rơi xuống : “Tôi sẽ xử lý.”

Hướng nằm thân thể của cậu bây giờ là mặt hướng về Lục Thiên Thần,cho nên dù mở mắt hai người đàn ông cũng không biết cậu đã tỉnh, thỉnh thoảng nhúng nhích thân thể, Charles cùng Lục Thiên Thần cũng rất ăn ý không nói tiếp, cậu có thể cảm nhận được bàn tay của Lục Thiên Thần nhẹ nhàng vỗ về lưng của cậu, cùng với cảm giác ấm áp truyền đến nơi đùi do bàn tay của Charles luôn đặt tại nơi đó.

Trên cửa sổ phát sinh tiếng vang “cách cách”, cậu nhớ kỹ lúc cậu ngủ ngày hôm trước vẫn là lúc trời còn sáng sủa, chỉ là gió có chút lớn, cảm giác này lúc cậu ở trên cửa sổ lầu ba càng cảm nhận rõ ràng, gió cứ như muốn thổi cậu bay đi.

“Cậu đã làm gì Tô Khải Trình?” Charles tò mò hỏi, thanh âm bọn họ nói chuyện cũng không lớn, thế nhưng Đường Phong vẫn cảm thấy nói chuyện lúc người khác ngủ là rất không có đạo đức, hơn nữa bọn họ không thể đem cậu đặt ở phía sau của một chiếc xe khác sao?

“Gậy ong đập lưng ong.” Ngữ khí của Lục Thiên Thần vô cùng bình thản.

Thanh âm của Charles trong nháy mắt đề cao: “Cậu thượng hắn?!”

“Không có!” Lục Thiên Thần liếc mắt trừng Charles, “Tôi chỉ giúp hắn chụp vài bức ảnh xinh đẹp, còn có, cậu nhỏ tiếng một chút.”

“Được rồi, được rồi, là lỗi của tôi, tôi không chỉ hiểu sai mà thanh âm cũng rất lớn.” Trong giọng nói rõ ràng có khó chịu, Đường Phong có thể cảm giác được bàn tay của Charles trên đùi mình gia tăng lực đạo trở thành một loại xoa bóp lúc nặng lúc nhẹ.

Charles nói tiếp: “Cái tên kia thiếu chút nữa đã cường Đường Phong, cậu cũng thấy đấy, bên giường cư nhiên còn có camera.”

“Tôi biết, Tô Khải Trình thiếu chút nữa làm cho Đường Phong nhảy lầu.”

“Nhưng cậu chỉ chụp ảnh hắn.” Charles có chút bất mãn, “Cậu hẳn là nên tìm đến hai tên to khỏe đem hắn làm một trăm lần.”

“Tôi nghĩ là cậu sẽ kêu tôi giết hắn.” Lục Thiên Thần hơi nở nụ cười một chút.

Giết người? Coi như hết! Đường Phong âm thầm đảo cặp mắt trắng, quay phim xã hội đen sao, Tô Khải Trình cũng không phải là mèo con chó con nói giết liền giết, huống chi mèo con chó con cũng không thể tùy tiện giết.

“Tôi đang nỗ lực tẩy trắng đường đi, vừa mới mở sinh ý ở Châu Á, Đông Á cùng Đông Nam Á, không muốn một bên bị hình cảnh đuổi bắt một bên bị người Tô gia truy sát.” Charles tựa hồ hít sâu một hơi, Đường Phong có thể nghe được rõ ràng tiếng thở ồ ồ của hắn, “Thế nhưng… tôi vẫn vô cùng khó chịu như cũ.”

“Dùng phương thức của chúng ta giáo huấn Tô Khải Trình.”

“Đề nghị không tệ.”

Đường Phong suy nghĩ một chút, quyết định không cần tiếp tục giả bộ ngủ, cậu mở miệng nói: “Lúc hai người thương lượng đại sự có thể cho tôi biết trước hay không, các anh cùng Tô Khải Trình là chuyện gì xảy ra, tôi nghĩ tôi là người bị hại nên có quyền được biết.”

Trở mình thành nằm ngửa, Đường Phong chống lại đường nhìn của Lục Thiên Thần, cậu muốn ngồi dậy liền bị Lục Thiên Thần cùng Charles đè xuống.

“Ha, bảo bối thân ái của tôi, cậu cự nhiên nghe trộm chúng tôi nói chuyện.” Charles cúi thấp người dán lại, trên mặt trưng ra tươi cười xán lạn mê người.

“Thanh âm của các anh rất lớn, tôi không cần nghe trộm.”

“Nói như vậy là chúng tôi đem cậu đánh thức?” Lục Thiên Thần đưa tay che mắt Đường Phong, chọc người sau lên tiếng kháng nghị.

“Để tôi ngồi dậy.”

Một phút sau, Đường Phong ngồi ở giữa Lục Thiên Thần cùng Charles.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.