Siêu Sao

Chương 126: Ban huấn luyện siêu sao kết thúc (một)



Có một đội ngũ thông minh cường hãn có hiệu suất công việc cao luôn luôn vô cùng tốt so với một người tác chiến, ngay khi tin tức xấu về Đường Phong chưa tồn tại được vài ngày thì rất nhiều trang web đã không còn tin tức bên lề ngoài công việc của Đường Phong.

Dựa theo cách nói của Lục Thiên Thần là, hiện tại Đường Phong hấp thụ ánh sáng đủ cao rồi, một minh tinh rất cần hấp thụ ánh sáng, nhưng không hẳn cứ hấp thụ càng cao là càng tốt, một ngôi sao không có tác phẩm gì lại luôn luôn không ngừng lộ ra các loại tin tức, cuối cùng sẽ khiến dân chúng cảm thấy rất phiền, tâm lý nghịch phản cũng bởi vậy mà đến.

Cậu hiện tại cần yên lặng một thời gian ngắn.

Không chỉ có Lục Thiên Thần bên này phóng xuất lực lượng bắt đầu thu võng đem độ hấp thụ ánh sáng khống chế xuống, liền ngay cả Tô Khải Trình mấy ngày trước giống như nổi điên không ngừng bôi đen cậu cũng lặng xuống. Dựa theo cách nói của Charles, một ít ảnh chụp đặc biệt đem lại tác dụng không nhỏ, trong khoảng thời gian ngắn Tô Khải Trình sẽ không tìm Đường Phong gây phiền phức, đương nhiên cũng có thể là Tô Khải Trình đã tỉnh táo bắt đầu suy nghĩ cẩn thận lại.

Vì một ngôi sao nho nhỏ mà vuốt lông hai vị đại nhân vật, đây không phải là lựa chọn tốt.

Không có kẻ thù hay bằng hữu vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh hằng, điểm này Đường Phong tin tưởng người như Tô Khải Trình sẽ hiểu rõ, mặc dù cậu cùng Tô Khải Trình vĩnh viễn cũng sẽ không là bằng hữu.

Thì là sau này bọn họ sẽ gặp lại, Đường Phong cũng sẽ không cho đối phương cái nhìn gì hòa nhã, cậu ghét nhất là ngụy quân tử, còn hơn một ngụy quân tử như Tô Khải Trình cậu càng thích lưu manh như Charles, hoặc là cái loại thương nhân có nguyên tắc rõ ràng như Lục Thiên Thần, chí ít không cần lo lắng tùy thời sẽ bị đối phương ở sau lưng đâm cho một dao.

Nội dung cuộc thi của ban huấn luyện siêu sao không thể kết thúc trong một ngày, lo lắng đến đảm bảo nhân số trong tiết mục cùng với yếu tố tỉ lệ người xem, cuộc thi liền chia thành ba phần, kéo dài chiến tuyến để tăng tỉ lệ người theo dõi.

Phần một của ngày hôm nay là phải thi đậu hai phần thuộc hoạt động xã giao cực kì quan trọng là khiêu vũ cùng cưỡi ngựa.

Trước cuộc thi không ai không chăm chỉ luyện tập, hầu như mỗi người lên sân khấu đều biểu diễn rất tốt, trong cuộc thi vũ đạo học viên có thể lựa chọn vũ đạo mình am hiểu, đa phần thanh niên đều sẽ lựa chọn vũ đạo có sức sống bắn ra bốn phía.

Mấy người nghệ nhân trẻ tuổi ở trong âm nhạc nhảy ra những vũ đạo có động tác yêu cầu cao, “Lão già” Đường Phong này cũng đứng bên cạnh vỗ tay bảo hay, có nhiều động tác vũ đạo quả thực vô cùng đẹp, sinh mệnh tuổi trẻ tràn đầy sức sống được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn, thanh niên có vũ đạo của chính bản thân thanh niên, không cần phải vì thể hiện “phẩm vị cao” mà cố ý đi khiêu khích một ít “vũ đạo của người già.”

Dù sao, một người ba mươi lăm tuổi sẽ rất khỏ nhảy được vũ đạo tràn đầy sức sống rồi.

Đường Phong rất muốn thử một chút, bất quá kết cục là cậu bị mọi người đem ra trêu chọc, chỗ cần lực lượng lại giống như huy quyền đánh võ, chỗ nêm mềm mại thì mềm đến quá phận hoặc như là múa ba lê, sự thực chứng minh cậu không phải toàn năng, nhảy như vậy thật sự quá không xong.

Có một việc là bí mật luôn được Đường Phong cất giữ, cô nhi viện thỉnh thoảng cũng sẽ tiến hành vài hoạt động, giống như khi nhà từ thiện tới, bọn họ phải đi ra hát một bài hay nhảy một bản vân vân, sau đó có một lần khiêu vũ bởi vì thiếu bé gái quá nhiều, kết quả cậu bị ép hóa thành một bé gái đi ra múa ba lê.

Cậu đã phải luyện tập ba lê cổ điển suốt ba tháng!

“Đường Phong, tới phiên cậu!”

Sau khi mấy người thanh niên biểu diễn xong thì rất nhanh đã đến Đường Phong, mấy người trước đó đều là những vũ đạo tràn đầy sức sống, còn có những động tác có yêu cầu cao, bất quá Đường Phong cũng sẽ không chịu thua, người già cũng có chỗ lợi hại của người già, ở thời gian thanh niên chạy ra ngoài học nhảy, cậu thế nhưng thường xuyên cùng Đường Điềm Điềm luyện tập điệu Tăng gô Achentina.

Achentina, khi thì sầu triền miên, khi lại ẩn chứa vũ điệu sục sôi.

Âm nhạc sôi động ầm ầm rơi xuống, âm thanh đàn vi-ô-lông trong nháy mắt nhấc lên lòng người, cùng với Achentina xen lẫn tiếng đàn vi-ô-lông, dẫn người miên man bất định.

Song song trong sân nhảy hai người cũng theo âm nhạc mà rơi xuống, những bước chân mạnh mẽ mang đến một hồi xa hoa lại hào hiệp, phiêu dật mà dây dưa làm nên một điệu Tăng gô đầy nghệ thuật.

Cậu diễn xuất, cậu là diễn viên, cuộc đời của cậu là một hồi làm cho không có người nào có thể tỉnh táo thoát khỏi mộng ảo trong hí.

Âm nhạc rúng động lòng người, vũ đạo triền miên, thân thể như dính vào cùng một chỗ lại thủy chung cách xa nhau một cự ly thật ngắn, là sự dây dưa như có như không, là một sự lôi kéo không cho rời đi lẫn nhau, cho đến khi âm nhạc rơi xuống, nương theo tiếng khóc uyển chuyển xinh đẹp của đàn vi-ô-lông, nước mắt có thật sự rơi xuống lúc đó hay không?

Rồi trong lúc khuỷu tay của cậu nhẹ nhàng nâng lên, cú kéo cuối cùng của đàn vi-ô-lông, âm thanh cuối của đàn vi-ô-lông, ngón tay cùng ngón tay chạm vào nhau sau đó chia lìa.

Đây là một hồi chuyện, bọn họ oanh oanh liệt liệt nhất kiến chung tình, trong quá trình yêu nhau có triền miên cùng tràn ngập mâu thuẫn giãy dụa, cho đến cuối cùng lại dứt khoát xoay người rời đi, lưu cho mọi người một chút tiếc nuối mà nghĩ, có hay không sau khi phân ly vẫn sẽ nhớ rõ đoạn tình cảm ngày trước không thể quên đi một tia cảm tình nào?

Diễn xuất hoàn mỹ, không chỉ có kỹ xảo.

Nếu như nói vũ đạo của những ngôi sao trẻ tuổi hấp dẫn mọi người ở những bước nhảy nhanh, tràn ngập sức sống, sinh mệnh cùng nhiệt tình, vậy dưới sự hướng dẫn của Đường Phong, Đường Điềm Điềm bọn họ biểu hiện ra ngoài sự xa hoa lãng phí dưới ánh đèn màu hồng lắng động như một ly rượu làm say lòng người, càng nhiều bất đắc dĩ, càng chấn động nhiều tâm hồn, cũng có càng nhiều sự ủng hộ.

Tình yêu cũng không phải là hoàn mỹ, cho dù những câu chuyện như của các nàng công chúa hay cô bé lọ lem đi ra, ở hiện thực cũng sẽ không thể có một cái kết quá mức tốt đẹp.

Ngoại trừ tim đập thình thịch, cũng phải hi vọng sau này có thể vẫn đi tới cuối cùng hay không?

Điệu Tăng-gô Achentina của Đường Phong cùng Đường Điềm Điềm thắng được tiếng vỗ tay của mọi người, cuộc thi buổi sáng phát huy trọn vẹn, tất cả nhân viên công tác cùng nhân viên của ban huấn luyện đều cùng đi ăn cơm trưa, bọn họ còn có cuộc thi cưỡi ngựa.

Người thi cưỡi ngựa thì vô cùng đơn giản, chỉ cần làm cho ngựa đi, rẽ, dừng, đổi hướng cùng mấy động tác sơ cấp khác, bất quá những nội dung này thoạt nhìn thật đơn giản nhưng chân chính làm thì sẽ không đơn giản như vậy, nhất là khi ngươi cho ngựa đi, nó sẽ đứng yên, ngươi cho nó dừng lại, nó sẽ quẹo vào nơi có những cây cỏ thơm ngon.

Cuộc thi cưỡi ngựa này thật sự là cười đùa chồng chất.

Đường Phong có được học bù “tư nhân” của Lục Thiên Thần cùng Charles cho nên thuận thuận lợi lợi đi qua cuộc thi, vì thế đưa tới không ít người cảm thán, rõ ràng ngay từ đầu cũng không biết như mọi người, thế nào Đường Phong lại học nhanh như vậy, khiêu vũ cũng tốt như vậy, cùng Đường Phong ở chung một ban huấn luyện thật sự là không công bằng, không công bằng a!

Ngay từ đầu Đường Phong không hề xem ban huấn luyện như một cuộc thi đấu, cho nên người này không chút lo lắng đến người khác mà cứ hưởng thụ điều kiện được dạy cưỡi ngựa riêng, hiện tại nghe mọi người nói xong, Đường Phong cũng chỉ có thể âm thầm che miệng nở nụ cười.

Ân, cậu thật không phải cố ý.

Cuộc thi hôm nay rốt cuộc kết thúc hoàn mỹ, nói là cuộc thi, nhưng kỳ thực ban giám khảo không có chấm điểm.

Sau khi xong mọi người còn muốn đi ăn rồi hát KTV, Đường Phong lấy lý do thân thể để bỏ chạy, đây cũng không phải là cậu tìm cớ, mà là xương sống thắt lưng của cậu có chút đau, khiêu vũ là một nguyên nhân, cưỡi ngựa là một nguyên nhân khác, mấy ngày hôm trước bị Charles đè ép mới là nguyên nhân thật sự.

Rõ ràng thân thể còn trẻ, thế nào không chịu nổi làm lụng vất vả như vậy?

Đường Phong một mình trở về phòng đem rượu thuốc từ trong tủ thuốc ra, cậu phải nên gia tăng tập luyện Vĩnh Xuân quyền rồi, không phải quan tâm vóc người có trở nên đáng sợ, chí ít có thể làm ra một người đàn ông chỉ cần một quyền liền đem đối thủ đánh cho phun máu mũi, đó cũng là vì lo lắng cho an toàn của bản thân.

Nói không chừng lúc nào đó còn có thể trở thành lễ vật đưa cho Tô Khải Trình.

Cởi áo ra, Đường Phong một bên mở TV xem tin tức một bên bôi nước thuốc lên chỗ đau nhức của mình, chẳng bao lâu thì chuông điện thoại vang lên, một tiếng lại một tiếng, giống như sẽ không bao giờ dừng lại.

“Ngày hôm nay không rảnh, cho dù anh đang đứng bên ngoài tôi cũng không mở cửa.” Vừa cầm lấy điện thoại Đường Phong đã nói ngay lập tức.

Đối phương trầm mặc xuống, ngay lúc Đường Phong nghĩ muốn cúp điện thoại thì microphone trong điện thoại truyền đến thanh âm của Lục Thiên Thần [chưa từng thấy cậu nói chuyện với lão bản như vậy]

“Đây không phải là số của anh a, tôi không nghĩ đến là anh.” Đường Phong sửng sốt một chút, cậu còn tưởng rằng cái tên Charles kia gọi tới, cậu hôm nay muốn ở một mình.

[vậy là ai?]

“Không có gì, Lục tổng có chuyện gì sao?”

[Biểu hiện hôm nay của cậu rất tốt]

“Ân, cám ơn.” Gọi điện thoại đến là vì muốn nói cái này với cậu?

[Ngày mai còn có cuộc thi, cậu nghỉ ngơi cho tốt]

“Ân, tôi sẽ.”

[Hẹn gặp lại, ngủ ngon.]

Di, chỉ như vậy?

“Anh cũng ngủ ngon.” Lục Thiên Thần gọi điện cho cậu là vì muốn nói một tiếng ngủ ngon với cậu? Đường Phong còn đang suy nghĩ thì đối phương đã cúp điện thoại.

“Thực sự là một người kỳ quái.” Đường Phong cười khẽ một tiếng, bên cửa sổ tựa hồ sáng lên một chút, bên ngoài như là có ngọn đèn, chàng trai buông rượu thuốc đi chân trần đến bên cửa sổ, nhẹ nhàng kéo rèm cửa lộ ra một cái khe.

Nhà trọ dưới lầu, một người đàn ông mặc tây trang màu đen đang dựa vào cửa xe hút thuốc, một lát sau đem tàn thuốc diệt rồi mở cửa xe ngồi xuống, Đường Phong trốn sau rèm cửa sổ nhìn chiếc xe màu đen có rèm che dần dần ly khai.

Bởi vì cậu vừa mới nói “cho dù anh đang đứng bên ngoài tôi cũng không mở cửa”, cho nên Lục Thiên Thần đã lái xe đến dưới lầu liền cứ như vậy mà đi?

Mắt nhìn dưới lầu không có một bóng người, Đường Phong kéo hảo rèm cửa ròi rời khỏi cửa sổ, ngoài cửa sổ bóng đêm bất tận vô biên.





Qua hai ngày, ban huấn luyện tổ chức cuộc thi trước khi tiết mục “tình nhân trong mộng” kết thúc, cũng chính là cuộc thi cuối cùng của ban huấn luyện, diễn xuất.

Lai Thụy làm ra đề thi là mỗi học viên phải quay một MV, học viên có thể tự do lựa chọn ca khúc để diễn, không có ngôn ngữ, chỉ có động tác, biểu tình, ánh mắt…

Những điều này cũng không là khó nhất, khó nhất chính là mỗi người chỉ có một cơ hội duy nhất, không có NG, chỉ có màn ảnh không gián đoạn từ đầu đến cuối.

Không ít học viên vì lần diễn xuất này cảm thấy khẩn trương, mặc dù Lai Thụy là lão sư lớp diễn xuất của bọn họ, nhưng Lai Thụy chỉ xuất hiện ở bữa học đầu tiên liền không đến nữa, thậm chí ngay cả cuộc thi hôm nay cũng vậy, chỉ nghe nói là băng ghi hình cuối cùng sẽ được Lai Thụy đánh giá.

Trước khi quay, mỗi một học viên đều đến nói chuyện với người quay phim cùng đạo diễn, cũng có thể nói là làm trước một phỏng vấn đơn giản.

“Tôi chọn là bài I want love do Elton John trình bày.” Đường Phong ngồi đối diện đạo diễn, trên mặt không có biểu tình khẩn trương, thủy chung mang theo nụ cười thoải mái làm cho người khác cảm thấy thân thiết.

“Cậu vì sao muốn chọn bài hát này, nó đối với cậu có ý nghĩa đặc biệt gì sao?” Ở ngoài màn ảnh, đạo diễn MV dễ dàng cùng Đường Phong nói chuyện với nhau, cùng với các học viên khác Đường Phong có chỗ khác biệt, điểm này hắn có thể cảm nhận được khi nói chuyện với Đường Phong.

Chàng trai này dễ chịu, tùy ý, dễ thương nhưng khi màn ảnh nhắm ngay Đường Phong lập tức trở nên nghiêm túc mà chuyên tâm.

Đường Phong nở nụ cười, hai tay của cậu xoắn lại như trẻ con lộ ra biểu tình ngượng ngùng, sau khi trầm mặc khoảng một giây mới mở miệng nói: “Nếu như tôi nói đây là tiếng lòng của tôi thì sao? Ha hả, đó cũng không phải nói tôi thiếu khuyết tình cảm cùng sự quan tâm, mà là mỗi người, đàn ông cũng như phụ nữ, đều ở trên con đường tình cảm trải qua nhấp nhô mà thả neo, thế cho nên có rất ít người có thể đi đến cuối cùng.”

“Cậu nghĩ biểu hiện hàm nghĩa của ca khúc thế nào, hay là nói cậu cho rằng ca khúc này có ý nghĩa gì?”

Đường Phong dời đường nhìn về phía màn hình, Đường Phong ngồi ngay ngắn, ánh mắt ôn nhu mà chuyên tâm, ngôn ngữ trầm thấp mà nhẹ nhàng chậm rãi: “Người giống như tôi vậy, trên con đường tình cảm không ngừng lảo đảo tiến về phía trước, có thể sẽ có té ngã cùng thương tổn, nhưng những điều đó cũng không thể ngăn cản tôi tiến về phía trước.”

Trầm mặc hai giây, chàng trai hạ mi mắt, ôn nhu nói: “Ngoại trừ tình yêu, còn có tình thân, cùng với tình bạn, cùng với nhiều thứ tình cảm khác…”



Áo T-shirt xám đậm, quần đen, Đường Phong đứng một mình trong căn phòng vắng vẻ đưa lưng về màn hình, ngoài cửa sổ là một mảnh trời u ám, cành cây rậm rạp cũng lộ ra sắc màu xám xịt.

Trong một căn phòng to như vậy, xa hoa như vậy, cậu lại có vẻ cô độc cùng nhỏ bé, một bóng lưng trên màn hình đã vẽ nên bức tranh dạo dầu của ca khúc, vẽ loạn một lần lại một lần đau xót cùng bi thương.

Tiếng ca bắt đầu vang lên:

[ I want love, but it’s impossible

Tôi muốn yêu, nhưng điều này không có khả năng]

Màn hình từ xa dần tiếp cận đến gần, thẳng đến đi đường vòng đến trước mặt của chàng trai, chàng trai đang cúi đầu lại đột nhiên ngẩng đầu lên, bắt đầu giống như độc thoại, đối với màn ảnh xướng ra ca từ:

【A man like me, can only avoid responsibility

Người đàn ông giống như tôi vậy, chỉ biết trốn tránh trách nhiệm

Man like I already tired of the feelings of failure

Người đàn ông giống như tôi vậy từ lâu chán ghét sự thất bại trong tình cảm

Other people think it is free

Những người khác cảm thấy đó là giải thoát 】

Đôi môi mấp máy hơi có vẻ tái nhợt mà khô nứt, đôi mắt sáng sủa ẩn dưới đôi lông mày rậm ẩn dấu bao nhiêu bí mật cùng kinh lịch mà người khác không biết, theo mỗi động tác rất nhỏ của cậu, ngươi cũng sẽ từng chút bị kéo vào trong thế giới của cậu ta.

Nơi nào đó có cành cây biến thành màu đen, bầu trời xam xám nhìn không thấy ánh mặt trời, khu nhà cao cấp phồn hoa mà trống rỗng, cùng với một người đàn ông hát tôi nghĩ phải yêu.

Không hề có cố sức biểu diễn, cũng không có tận lực xây dựng biểu tình thương cảm, biểu tình trên mặt cậu rất nhỏ, rồi lại ở trong màn hình bị phóng đại thành thanh âm đau đớn lòng người.

[I can not love, I have covered all over with cuts and bruise

Tôi không thể yêu, toàn thân tôi đã tràn đầy thương tích

Apart from the cold and old wounds, I have no feeling

Ngoại trừ lạnh lẽo cùng những miệng vết thương đã cũ, tôi không hề có cảm giác khác

I have been dead

Tim của tôi giống như tro tàn]

Một lần lại một lần, hát lên tôi muốn yêu, biểu tình rất nhỏ, phảng phất như cậu nỗ lực đối diện đau xót trong quá khứ cùng cố quên đi.

Đường Phong ngoài màn hình, Đường Phong trong màn hình.

Hai người.

Mị lực hoàn toàn khác biệt.

Lại giống nhau khiến cho người khác đến gần.

….

Hiện trường quay phim, mọi người chuyên tâm quan sát chàng trai diễn xuất liền không chú ý có một người đứng ở trong góc, Lục Thiên Thần đứng từ xa nhìn lại, lẳng lặng nghe, đột nhiên nghĩ đến rất nhiều thứ.

Thí dụ như cái gọi là nhất kiến chung tình, thí dụ như là tim đập thình thịch.

Thí dụ như sau khi Đường Phong kết thúc giao dịch với Charles lần đầu tiên đến ở nhà hắn, thí dụ như trong tưởng tượng của hắn chàng trai sẽ lộ ra biểu tình thống khổ cùng bi thương lại ở trước mặt hắn vung lên nụ cười vân đạm phong khinh.

Thí dụ như ngày nào đó hắn đến nhà trọ của Đường Phong lại thấy người mở cửa là Charles, thí dụ như buổi tối hôm trước hắn ở dưới lầu nhà trọ hút hết một điếu thuốc cũng không nghĩ ra vì sao lại lái xe đến dưới lầu của người kia, nhìn trong phòng còn sáng đèn, giãy dụa cuối cùng liền gọi một cú điện thoại.

Cuối cùng, vẫn là không có lên lầu, vẫn không thể nào vào cửa, vẫn không nói được một lời mà ly khai.

Rốt cuộc là vì cái gì?

[ But I still eager for love, just hope not as ever

Nhưng tôi vẫn khát vọng tình yêu như cũ, chỉ là không muốn giống như trong quá khứ

I want to love, I will not let the sad love

Tôi muốn yêu, sẽ không để cho mình thương tâm vì yêu]

Lúc hát đến câu này, Đường Phong dựa vào song sắt, có chút cúi đầu, mi mắt rũ xuống lộ không rõ ánh mắt lại có chút dè dặt muộn phiền.

Thương tâm vì yêu, nhất định sẽ không có nữa.

Đi tới hiện trường, không chỉ có Lục Thiên Thần.

Ở một góc khác không bị người chú ý, Charles đột nhiên vung lên khóe miệng nở nụ cười.

Ai a, ai không muốn?

Người không muốn, chỉ là chưa từng thấy sự tốt đẹp của nó, chỉ biết đến cảm giác thống khổ sau khi mất đi, chỉ là những điều ngu xuẩn cùng ngu ngốc.

Charles nghĩ, hắn đại khái không thuộc diện ngu xuẩn cùng ngu ngốc kia.

Chỉ là, tôi van cậu…

Thế nào lại dùng ca khúc như vậy, thế nào lại ở trong màn hình biểu diễn tự nhiên lại sâu sắc như vậy, thật khiến hắn khó thể chống cự mê hoặc do ca từ mang đến :

This love is best not to hurt my heart

Này tình yêu tốt nhất không nên lại tổn thương lòng tôi

Này tình yêu tốt nhất không nên trở thành gông cùm xiềng xích

I want love I don’t want it meaningless

Tôi muốn yêu tôi không hi vọng nó là vô nghĩa

I want true love

Tôi muốn là tình yêu thật sự

“Đường Phong, cậu đây là phạm quy.” Charles cười khổ, nụ cười khổ khó có được, nghiêm túc khó có được, khó có được dù đang ở hiện trường quay phim cũng không chủ động đi tìm Đường Phong.

Biểu diễn ca khúc như vậy, khiến hắn cảm thấy yêu thương chịu không nổi rồi, phạm quy, thực sự phạm quy rồi.

Thế nào có thể ưu tú như vậy, tại sao lại biểu diễn tốt như vậy?

Tốt đến mức khiến hắn cảm thấy, đây không phải tận lực giả vờ thương cảm cùng nghiền nát, mà là một người thật sự trải qua vô số đau xót, té ngã một lần lại một lần, cuối cùng vẫn tiến về phía trước như cũ, khát vọng tình yêu chân chính.

Chàng trai ngoài màn hình, trong mắt bắt đầu lộ ra ý cười, dường như tia sáng màu hồng hiện lên trong vụn băng mùa xuân, ngay lúc ngươi ngẩng đầu nhìn thì phát hiện, mây đen ngoài cửa sổ đã tán đi tự lúc nào.

Khi tiếng ca yếu dần, âm nhạc biến mất, hình cuối cùng trong màn hình, Đường Phong trong màn hình lại quay về vị trí đứng ban đầu, đưa mắt nhìn về phía cửa sổ, đưa lưng về màn hình.

Có ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ rơi vào, bao bọc lấy cậu thành một mảnh nhu hòa, cảnh tượng trong mắt của cậu không phải là một bầu trời u ám, không hề là cành cây đen đúa.

Trong mây đen cũng lộ ra nhàn nhạt tia sáng.

Trong kẽ hở của cành cây khô héo, cũng sẽ có những mầm cây nổ lực vươn ra đón chào cuộc sống mới.

Âm nhạc kết thúc, biểu diễn cũng kết thúc, Đường Phong lại thật lâu không nghe được thanh âm, xung quanh thật im ắng, chẳng lẽ cậu diễn không tốt?

Đây là lần đầu tiên sau khi sống lại chăm chú đối mặt với màn ảnh, nói không chút nào khẩn trương là giả, cậu có chút ngẩn người, có chút không rõ ràng nguyên nhân mọi người trầm mặc.

“Ba ba ba!” Trong góc phòng truyền đến âm thanh vỗ tay của một người, sau đó giống như một hòn đá rơi vào trong nước, lục tục có người nối tiếp vỗ tay theo, thẳng đến khi bên tai Đường Phong tràn ngập tiếng vỗ tay nhiệt tình cùng thanh âm khen ngợi của người khác.

Chàng trai mỉm cười quay đầu, cậu hướng về nơi đầu tiên phát ra tiếng vỗ tay nhìn lại, nơi đó không có ai, cũng không biết là ai dành cho cậu tiếng vỗ tay cũng khẳng định trước nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.