Siêu Sao

Chương 139: Bẫy rập ngôn ngữ



Lục Thiên Thần vẫn nhìn chằm chằm Đường Phong, giống như muốn từ trong đôi mắt của cậu đạt được đáp án mà hắn muốn, thế nhưng ngoại trừ một đôi mắt có bề ngoài trong suốt quá phận thì cái gì cũng không thấy.

Đây cũng không phải là lần đầu tiên Lục Thiên Thần thử Đường Phong, chỉ là lần này có chút khác biệt so với quá khứ, nói là Lục Thiên Thần dùng ánh mắt hoài nghi nhìn cậu, đúng hơn phải là một loại ánh mắt truyền đạt sự thưởng thức cùng mê luyến mà hắn giấu trong nội tâm, thậm chí ngay cả tình cảm mà hắn cũng đều chưa rõ ràng.

Là một diễn viên, Đường Phong nghĩ mình có thể hiểu biết ánh mắt khác nhau đại biểu cho hàm nghĩa tình cảm khác nhau, như vậy hiện tại Lục Thiên Thần nhìn cậu thật sâu như vậy là đại biểu cho điều gì đây?

Chuyên tâm đủ để làm cho không người nào có thể dời đi đường nhìn mà chú ý những cảnh vật khác, tình tự nơi đáy mắt lại giống như muốn tách cậu ra rồi thiêu đốt, sau lại bị trấn trụ không có cách nào thoát ra.

Ai không cảm nhận được tình yêu của người khác?

Mọi người luôn luôn sẽ đối với người bên cạnh luôn nhả ra thiện ý cùng thân cận phá lệ nhìn kỹ, ngươi sẽ nhớ kĩ sáng hôm nay là ai mỉm cười với ngươi, ai giúp ngươi cầm túi sách, sau đó ngươi vẫn sẽ luôn nhớ kĩ bọn họ.

Mọi người luôn khát vọng được quan tâm, khát vọng được yêu, hi vọng được khẳng định.

Ai biết được rằng đương sơ Đường Phong đi lên con đường diễn xuất này không phải vì đạt được thành công mà là vì không có sự quan tâm trong sinh hoạt? Một cô nhi bị vứt bỏ từ một góc độ nào đó thì ngay từ đầu ý nghĩa nhân sinh đã bị phủ định, cho nên cậu bứt thiết phải chứng minh bản thân không phải hoàn toàn không có giá trị, cũng không phải là là người bị vứt bỏ từ nhỏ không đáng tồn tại trên thế giới.

Tất cả mọi người đều nói Fiennes là một kỳ tích, từ bị vứt bỏ đến vạn người yêu mến. Cậu biết bọn họ yêu thương cậu, chỉ là tình cảm của khán giả đối với một nhân vật trong điện ảnh cách xa vạn dặm, cậu càng cần hơn là tình yêu của người bên cạnh, bởi vì chỉ có người bên cạnh mới biết cậu chân chính là loại người gì mà không phải là Fiennes được truyền thông cùng bộ phận quan hệ xã hội của công ty đắp nặn lên.

“Ngủ ngon.” Trộm tiến lên hôn môi rồi cả trán của chàng trai, Lục Thiên Thần cư nhiên cứ như vậy trượt xuống khỏi người Đường Phong, đem đèn trong phòng tắt.

Toàn bộ căn phòng lâm vào một mảnh hôn ám, Đường Phong mở trừng hai mắt: “Lục Thiên Thần, vừa rồi tính là cái gì?”

“Luyện tập cho buổi diễn xuất ngày mai của cậu.” Trả lời vô cùng đương nhiên.

“Anh biết tôi đang nói gì, đừng nói sang chuyện khác, đem sự tình nói rõ ràng, tất cả mọi người đã không còn là con nít.” Cố sức nhắm mắt lại mở ra, cậu quay lưng về phía Lục Thiên Thần kéo chăn đắp lên.

Bởi vì hai người ngủ trên giường cho nên cũng có hai cái chăn, Đường Phong có thói quen ôm chăn ngủ, cậu không thích chia sẻ chăn cùng người khác, cậu phải ôm cái gì đó mềm mại mới có thể ngủ được.

“Như vậy, cậu muốn nhận được đáp án gì từ tôi?” Thanh âm trầm thấp lại có vẻ băng lãnh của Lục Thiên Thần ở trong đêm tối như là một cái than nhẹ của người thi nhân, mỗi một chữ đều kể ra một câu chuyện một bài thơ.

“Anh… chẳng lẽ có cảm giác với tôi?” Nhẹ nhàng sách một tiếng.

Hỏi ra miệng, Đường Phong sẽ không quá muốn biết đáp án, mặc kệ là phải hay không phải, đều tựa hồ không quá vui vẻ.

“Nếu như cậu hỏi tôi có phải muốn thượng cậu hay không, đáp án là khẳng định.” Lục Thiên Thần nói trắng ra khiến Đường Phong nhất thời giương lên khóe miệng, người đàn ông này lại nói tiếp, “Nhớ những gì tôi từng nói chứ? Tôi là một thương nhân, nhưng tôi cũng là một người đàn ông, nếu như cậu lại tiếp tục câu dẫn tôi, tôi không ngại cùng cậu phát triển một đoạn tình cảm lưu luyến ở phòng làm việc.”

Những từ này được Lục Thiên Thần nói thật nghiêm trang khiến mang đến một chút vị đạo của hài kịch.

Đường Phong kéo chăn che mình lại, thanh âm từ trong chăn truyền ra có chút rầu rĩ: “Tôi nói rồi, tôi không có câu dẫn anh, vì sao anh không quay về phòng ngủ của mình?”

Vừa nói xong chưa được hai giây thì trên lưng Đường Phong đã cảm giác được cỗ ấm áp vừa mới rời xa. Từng chút ấm áp từ trên lưng khuếch tán khắp tứ chi, Lục Thiên Thần ôm cậu từ phía sau, nhiệt độ cao thế này cũng đủ tổn thương người. “Cậu gần đây thoạt nhìn rất yếu đuối.”

“Ngô…Tôi nghĩ tôi đang rất nỗ lực để dung nhập với nhân vật trong phim, anh có thể cách xa một chút không? Quá nóng rồi.”

“Nóng, sao cậu lại bắt đầu có thói quen mặc đồ ngủ rồi?” Trong bóng tối truyền đến tiếng cười khẽ của Lục Thiên Thần, cự ly quá gần cho nên tất cả lửa nóng đều phun lên sau gáy của Đường Phong, “Cũng là cậu sợ tôi sẽ làm gì cậu? Cậu biết không, kỳ thật một người cởi hết mới là lúc hắn không có mị lực nhất, như vậy hắn trở nên thấp kém không còn đáng để thưởng thức nữa.”

“Chờ một chút…” Đường Phong nhíu mày, “Anh không phải là đang muốn làm cho tôi cởi đồ đó chứ?”

Lục Thiên Thần một phen nói xong toàn bộ đều không có sức thuyết phục.

“Cậu có thể cho là như vậy.”

Trời a, cậu cũng không biết Lục Thiên Thần bình thường thoạt nhìn nghiêm trang cũng có một mặt đùa giỡn lưu manh da mặt dày như vậy, quả nhiên không thể thoát sao? Đường Phong dùng hai tay bưng kín mặt, “Không, tôi cảm thấy là tôi đang bị anh cuốn vào trong một cái bẫy rập ngôn ngữ, từ giờ trở đi tôi cự tuyệt trả lời bất kì vấn đề gì của anh, khiến chúng ta đều ngủ đi, OK?”





Điện ảnh: Satans Alley (Ác ma đường mòn)

Hoàn cảnh: buổi tối, giáo đường, đang quay phim, hôn môi.

Ngày qua ngày, nương theo màn đêm phủ xuống, tu sĩ trong tu viện cũng trở về phòng của mình chỉ có những ngọn nến sáp ong bị gió biển thổi qua mà chập chờn lóe ra.

Tu sĩ Đường đã ở trong tu viện được ba tháng, bức thư thật sự đã rơi vào trong biển rộng và những gièm pha về hắn không truyền đến nơi đây, hắn ép mình tin tưởng vào điều này, hiện tại hắn vẫn đơn độc khoác y phục tu đạo màu đen quỳ gối trước tượng thần mà yên lặng cầu khẩn, hắn khẩn cầu thần tha thứ cho lời nói dối của hắn, hắn lừa dối tất cả mọi người ở đây.

Phong thư giả tạo kia, không có ai nghi ngờ.

Hắn thỉnh thoảng nửa đêm sẽ giật mình tỉnh giấc, bên tai đầy rẫy những lời lên án cùng chỉ trích của các đồng liêu, ánh mắt không tiếng động lên án tội ác dơ bẩn cùng ô uế của hắn giống như nước biển bên ngoài tu viện này đem hắn nuốt hết, hắn lâm vào trong biển sâu, càng ngày càng sâu, hắn không thể hô hấp, ánh sáng trước mắt càng lúc càng giảm đi, cho đến cuối cùng chỉ còn thế giới băng lãnh cùng hắc ám.

Đường liên tục cầu khẩn, đọc kinh văn thuộc lòng trôi chảy.

Gió biển thổi vào đánh lên cửa sổ, cửa sỗ cũ nát phát sinh âm hưởng “kẽo kẹt” chói tai, “xì” lại hung ác thổi tắt một ngọn nến.

Trải qua hơn nửa canh giờ cầu xin hắn cảm thấy khá hơn một chút, tâm tình cũng dần dần bình phục, hắn mở mắt nhìn bốn phía, chỉ còn một mình hắn.

Nên trở về tiếp tục nghỉ ngơi rồi, sáng mai hắn còn phải đi gánh nước, trên cơ bản tu sĩ ở đây đều là tự cấp tự túc, mà hắn là một tu sĩ dị quốc mới tới thì phải gánh chịu phần lớn công việc, hắn cũng không có chút oán hận, hắn biết đây là thượng đế đang nghiêm phạt hắn.

Đường đi đến giá cắm nến phụ cận, nhẹ nhàng thổi khí vào nến sáp ong, ngọn lửa chập chờn nhanh chóng tắt đi chỉ để lại một tâm nến cháy đỏ.

“Hô…” Nhẹ nhàng thổi tắt từng cây nến, đột nhiên phía sau hắn vang lên tiếng bước chân thanh thúy, trầm ổn giống như một trận gió xuất hiện.

Đường quay đầu nhìn lại, người nọ bị vây trong y phục tu đạo nên không nhìn rõ dáng dấp, trên trang phục của bọn họ đều có một chiếc mũ to, sau khi kéo mũ lên chỉ có thể nhìn thấy cằm mà thôi.

Người kia đứng cách cửa ba bốn bước, hai bàn tay trắng trẻo giơ lên kéo mũ xuống, Đường nhớ kỹ người này, là người hắn nhìn thấy đầu tiên sau khi thanh tỉnh, Christopher (gọi tắt là Chris).

Trên thức tế ngoại trừ mấy ngày đầu còn có mấy người nói chuyện với hắn thì những người khác cơ bản không để ý đến hắn, hắn có thể lý giải, không ai nguyện ý nói chuyện với một người không bao giờ đáp lại mình, thế nhưng Đường nhớ kĩ Chris thường ở những nơi khác nhau nhìn hắn, thật sâu, thật sâu mà nhìn hắn.

Ánh mắt kia thường xuyên khiến hắn cảm thấy kinh khủng bất an, trái tim cứ như muốn nhảy ra khỏi yết hầu.

“Thì ra cậu ở chỗ này.”

Chris từng bước một đi tới, Đường có chút sửng sốt nhìn hắn cho nên quên phải thổi tắt ngọn nến sáp ong trong tay, sáp chảy dọc theo thân nến rơi lên tay hắn, Đường bị nóng nhịn không được run lên một chút theo bản năng mà buông ra nến trong tay.

Ngọn nến trắng rơi lên mặt đất gãy thành hai đoạn, sáp giống như nước mắt chảy xuôi theo mặt đất cứng rắn mà băng lãnh.

Đường nhìn ngọn nến bị gãy trên mặt đất, hắn khom lưng nỗ lực nhặt ngọn nến lên nhưng Chris đột nhiên cầm tay hắn, thanh âm kia như của ma quỷ đến từ địa ngục ghé vào lỗ tai hắn vang lên.

“Tôi biết… tôi biết cậu có bí mật của mình, lá thư này có thể gạt được những người khác nhưng không lừa được đôi mắt của tôi, Đường.” Tu sĩ mạnh ngẩng đầu nhìn Chris, trong mắt tràn ngập giãy dụa, nhẫn nại cùng ẩn giấu không được khủng hoảng và yếu đuối, gần như là song song, Chris ôm lấy khuôn mặt Đường hôn lên môi của chàng trai, chàng trai giãy dụa phát sinh âm thanh mơ hồ, tay chân lộn xộn liền đánh ngã thêm một ngọn nến sáp.

Ánh nến chiếu rọi giáo đường hôn ám, gió biển ngoài cửa sổ kịch liệt đập vào tường, ánh trăng sứt mẻ đem cái bóng của bọn họ phóng lên trên tượng thần ở phụ cận, cái bóng dây dưa cùng một chỗ nghiền nát chập chờn.

Trong bầu trời tựa hồ có một đạo sấm sét vừa đánh xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.