Siêu Sao

Chương 146: Bí mật của Kino



Điện ảnh: Satan’s Alley (ác ma đường mòn)

Cảnh 17, ban ngày, bờ biển cạnh giáo đường, quay chụp bên ngoài, phân cảnh tình cảm.

Ghi chú: phim trường

Mang tới một thùng gỗ chứa đầy quần áo bẩn, tu sĩ Đường một mình ngồi cạnh biển giặt quần áo, hai tay của hắn vẫn trắng nõn thon dài như trước, ánh mắt rơi vào quần áo tu đạo màu xám bẩn thỉu trôi nổi trong nước, không có tiêu cự, không biết là đang nghĩ đến cái gì.

Hiện tại còn rất sớm, mặt trời xa xôi vẫn chưa đi ra từ mặt biển mà chỉ có một tầng ánh sáng màu trắng bán trong suốt hiện lên nơi chân trời, lộ ra một cỗ yên lặng thần bí.

Bầu trời tràn ngập một màu ngân bạch, sóng biển từng đợt từng đợt từ xa đến gần đánh lên tảng đá, gió lạnh thổi vù vù, nước biển lạnh lẽo dần dần đem ngón tay trứng nõn của tu sĩ đông lạnh thành một màu đỏ ửng.

Hắn nghĩ đến cái gì?

Có lẽ là màu trắng tràn ngập mặt đất của những ngọn nến rơi xuống của đêm hôm đó, có lẽ là nụ hôn cường hãn lại tràn ngập nhiệt tình của Chris.

Ở trước mặt của thần, hắn lại thêm một lần phạm vào tội lỗi không thể tha thứ, đêm đó hắn đẩy Chris ra, chật vật bất kham chạy về căn phòng nhỏ hẹp của mình, bởi vì hắn không thể nói chuyện, cho nên hắn chỉ có thể dùng hay bàn tay run rẩy mở ra thánh kinh yên lặng nhớ kỹ vào lòng, sau đó dùng tay chà xát bờ môi của mình, bờ môi vẫn còn lưu lại nhiệt độ cùng lửa nóng sau khi bị Chris hôn.

Hắn vẫn là chịu không nổi kích thích, hắn dĩ nhiên bởi vì nụ hôn của Chris mà tâm tình kích động.

Lẽ nào hắn là trời sinh đã như vậy?

Hắn không biết, nội tâm của hắn mâu thuẫn lại đau khổ, từ sau ngày đó hắn tận lực né tránh Chris, sau đó cũng không dám len lén nhìn người kia, càng như vậy hắn lại càng muốn quay đầu lại nhìn người đàn ông anh tuấn tóc vàng kia có ở bên cạnh hắn hay không.

Thế nhưng không có, Chris không hề đặc biệt quan tâm hắn, giống như chuyện xảy ra đêm đó chỉ là một giấc mộng huyền ảo về một ác ma mê hoặc người khác xuống địa ngục, phảng phất như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh.

Đối phương chỉ là muốn trêu đùa hắn? Tu sĩ suy nghĩ miên man, ngón tay chết lặng cứ không ngừng tẩy trừ quần áo, ngón tay của hắn bị nước biển đông lạnh đến chết lặng rồi, phần lạnh lẽo này từ đầu ngón tay từng chút từng chút lan về phía trước, tốc hành xâm nhập vào trái tim của hắn.

“Tôi không ở phía sau nhìn cậu nữa, cậu cảm thấy thất vọng hay thương tâm rồi?”

Thanh âm xuất hiện vô số lần trong mộng khiến hắn giật mình tỉnh giấc đột nhiên vang lên từ phía sau của hắn, tu sĩ cúi đầu nhìn ngoài khơi, nhất định là ảo giác, hắn sẽ không đáp lại Chris.

“Không thể nói chuyện cũng không có nghĩa là cậu có thể trốn tránh tất cả.” Chris từng bước một đi đến phía sau Đường, thật nhẹ nhàng, kêu tên của đối phương, “Đường.”

Một từ phát âm tiếng Trung tiêu chuẩn, phảng phất như bay tới từ mặt bên kia của biển rộng, câu dẫn ra sự cô đơn cùng chua xót vốn được chôn kĩ nơi đáy lòng.

Đường cố sức nhắm mắt lại, làm ơn đừng đến gần hắn, cũng không cần mê hoặc hắn nữa.

Nhưng sự tình luôn luôn tương phản với khẩn cầu của hắn, Chris bất ngờ tiến lên dùng hai tay ôm lấy tu sĩ, người sau cả kinh rồi mãnh liệt giãy dụa, thế nhưng so với Chris trẻ tuổi cường tráng, Đường xa xa không phải là đối thủ của đối phương.

Bọn họ lăn lộn đến bãi cỏ trên bãi đá nham thạch, tu sĩ không thể nói chuyện cũng không có cách nào hô hấp, có thể ngay cả chính hắn cũng không biết có nên cầu cứu hay không.

Hai tay của Chris ôm lấy thân thể hắn giống như hai cái kìm sắt mà mạnh mẽ giam cầm rồi dần siết chặt, hắn cảm thấy thân thể mình sắp bị đối phương cắt đứt.

Hô hấp của Chris có vẻ gấp gáp, trên tay cùng thân thể truyền lại nhiệt độ nóng bỏng, tất cả càng thêm rõ ràng dưới ngọn gió lạnh lẽo từ trên biển thổi vào, cảm nhận của các giác quan giống như bị phóng đại thêm mấy lần, tu sĩ khó khăn cắn môi của mình, ngay khi bọn họ lăn lộn đến nơi mọc đầy cỏ dại, Chris bắt đầu kéo mở quần của hắn.

Thượng đế a, hắn cảm giác được bàn tay tràn đầy lửa nóng của Chris đang xoa nắn thân thể của hắn.

“Cắt! Tốt! Nghỉ ngơi một chút rồi chuẩn bị cho cảnh tiếp theo.” Ngay thời khắc mấu chốt, đạo diễn Lý Nguy trấn định không gì sánh được hô một tiếng dừng lại, thanh âm to rõ đánh thức tất cả nhân viên công tác cùng những người bàng quan vây xem.

Mới chỉ nhìn ở hiện trường thì đáy lòng đã kích động không gì sánh được rồi, tương lai khi đã lên màn ảnh lớn trải qua gia phối âm nhạc cùng một loạt gia công hậu kỳ thì một màn này nhất định sẽ khiến không ít khán giả vững vàng nhớ ở trong lòng, dù sao nơi này có đủ tình cảm mãnh liệt cùng phong cảnh đẹp như mơ.

Đạo diễn hô một tiếng, trợ thủ của mấy diễn viên liền chạy lại, Kino vẫn còn đang đè trên người Đường Phong hướng trợ thủ khoát khoát tay ý bảo bọn họ có thể tự mình đứng lên, Kino tự đứng lên sau đó kéo Đường Phong đứng dậy, người sau đã đem quần mặc vào.

“Tôi không dọa cậu đi?” Trong mắt Kino lộ ra ý cười xấu xa, hắn không có cố ý chiếm tiện nghi Đường Phong, thế nhưng trong lúc nhập vai diễn đã không cẩn thận động chạm một vài địa phương không nên chạm, hắn vừa cởi quần Đường Phong liền nhìn ngó, bên trong người này vẫn còn mặc quần tam giác, rất đáng tiếc a.

Sau khi đứng lên Đường Phong giả vờ tức giận liếc mắt trừng Kino, dùng câu nói vui đùa hóa giải chút ngưng trệ trong bầu không khí xấu hổ: “Đúng vậy, tôi quả thực bị anh dọa sợ muốn chết.”

Hai người lại cùng nhau đi đến khu nghỉ ngơi ngồi xuống, nhân viên hóa trang bổ lại tu sửa, bọn họ cũng uống miếng nước giải khát.

Nhân viên công tác ở phim trường cấp tốc chỉnh lý lại, may là mặc dù là quay phân cảnh thân mật bên ngoài, thế nhưng bởi vì trường quay dựng ở nơi hẻo lánh nên không có người bên ngoài vây xem làm ra tình cảnh quấy rối.

Mặc dù như vậy, đạo diễn vẫn dể cho nhân viên công tác thiết kế một ít trở ngại bên ngoài tránh cho người khác tiến đến.

“Cứ thả lỏng, đừng khẩn trương, đây là lần lần đầu tiên quay cảnh lỏa thể của cậu, không nên có áp lực tâm lý, chúng ta không phải quay phim phiến tình, chỉ là vì muốn nội dung phim cùng nhân vật có sức dãn cùng nhuộm đẫm màu sắc nghệ thuật, một ít phân cảnh giường chiếu là không thể thiếu.” Đạo diễn Lý Nguy rất nhanh đã tới chỗ bọn họ nói chuyện phiếm.

Đường Phong hiện tại là một diễn viên lớn lên ở Trung Quốc, mà đạo diễn Lý Nguy đồng dạng cũng là người Trung Quốc đương nhiên sẽ cho rằng Đường Phong lớn lên như vậy ắt hẳn sẽ có sự ngượng ngùng của người phương Đông, trong ngày thường Đường Phong thoạt nhìn cũng rất ôn hòa hướng nội, rất dễ để lại ấn tượng cho người khác cậu là một người có tính cách bảo thủ.

Lý Nguy có chút lo lắng Đường Phong là diễn viên mới diễn cảnh giường chiếu lần đầu sẽ có nhiều áp lực tâm lý.

“Tôi cần hai cậu phân biệt sử dụng tâm tính của một con mèo cùng một con hổ đi diễn, Đường Phong là con mèo bị áp bức phải cong thắt lưng, Kino tận lực biểu hiện hung hãn cùng bá đạo càng nhiều càng tốt, bởi vì cái mà cậu xé mở không chỉ thân thể của tu sĩ mà còn có tâm lý của hắn, phải biểu hiện ra một màn tình cảm kịch liệt cùng mâu thuẫn.” đạo diễn Lý nguy nói vài câu với hai người diễn viên rồi rời đi, ông cần cấp thời gian để tiêu hóa cho Đường Phong cùng Kino.

Sau khi đạo diễn rời đi, Kino liền hướng Đường Phong làm ra động tác huy móng vuốt của một con cọp, cười nói: “Thật tốt, tôi là con cọp, như vậy tôi sẽ đem cậu ăn sạch sẽ.”

Mặc dù người này thoạt nhìn như vẫn như thường trêu chọc vui đùa nhưng Đường Phong vẫn cảm giác được sự gượng ép cùng cứng ngắc từ Kino.

Có liên quan tới việc xảy ra mấy ngày hôm trước chăng?

Đường Phong rất muốn hỏi Kino, chỉ là sắp có cảnh quay, cậu cảm thấy vẫn là đem chuyện này để đến sau khi kết thúc công việc.





Điện ảnh: Satan’s Alley

Cảnh 18, sáng sớm, cạnh biển, quay bên ngoài, cảnh giường chiếu

Chris gắt gao đè nặng tu sĩ, hắn có chút thô lỗ xé rách quần cùng y phục của Đường, âm thanh đơn độc đáng thương của tiếng vải bị xé rách phát sinh liên tục trong tay Chris.

“Đừng cự tuyệt tôi, không được cự tuyệt tôi…” Chris kéo cổ áo của Đường xuống một khoảng, sau đó hắn ngây ngô lại nhiệt tình cúi xuống hôn môi tu sĩ.

Động tác của hắn có chút thô lỗ, nhưng lời nói lại mang theo vị đạo ôn nhu cùng khẩn cầu.

Tu sĩ không có cách nào nói, chỉ có những âm hưởng vụn vặt đầy áp lực phát sinh từ sâu trong yết hầu, hắn mở to mắt nhìn, bên trong không có thống khổ hay khuất nhục, chỉ có hoang mang cùng áp lực.

Ngay lúc đó, Đường Phong đột nhiên cảm giác có một ít chất lỏng ấm nóng tích ở cổ của cậu, khi cậu chưa kịp hiểu rõ đó là thứ gì thì Kino đột nhiên ôm chặt lấy cậu, bên tai cậu truyền đến một ít thanh âm nức nở gián đoạn.

“Cắt!” Đạo diễn quả nhiên hô dừng.

“Anh không sao chứ?” Rõ ràng sắm vai người bị xâm phạm là Đường Phong, kết quả khóc lên lại là Kino, Đường Phong lo lắng hỏi han.

“Tôi không sao?” Kino lắc đầu hướng về Đường Phong lộ ra một cái tươi cười có vài phần miễn cưỡng, hắn thoạt nhìn cũng không tốt lắm, vẻ mặt nhợt nhạt lại có chút bi thương, điều này so với yêu cầu trong bi thương có hi vọng cùng kiên nghị của đạo diễn tựa hồ kém một chút.

Sau khi bọn họ nghỉ ngơi mười phút thì lại tiếp tục quay chụp, thế nhưng kết quả vẫn không thuận lợi như cũ, lúc này Kino không có vô duyên vô cớ khóc lên, thế nhưng thủy chung không có nhập vai, không cần phải xem biểu hiện trên màn ảnh của Kino ra sao, Đường Phong đã có thể cảm giác được thanh âm cùng động tác đều không hài hòa.

Kết quả cuối cùng ngược lại là đạo diễn một lần lại một lần giảng giải cho Kino, phân cảnh giường chiếu cạnh biển rất đơn giản lại cả một buổi sáng cũng không hoàn thành.

Dù Kino không phiền lụy, Đường Phong cũng có chút mệt mỏi.

Sắc màu ngân bạch xa xôi đã nhiễm một tầng màu lam gần như hòa làm một với biển khơi, đạo diễn cho Kino trở về nghỉ ngơi, chiều nay không quay cảnh giường chiếu mà quay vài phân cảnh đơn của Đường Phong.

Kino rời đi, Đường Phong thuận lợi quay xong tất cả phân cảnh trong buổi chiều liền quyết định đi tìm Kino nói chuyện.

Để tiện cho việc đóng phim, Kino đã thuê một khách sạn ở gần phim trường, lúc Đường Phong đến thì Kino vừa tắm rửa xong, lúc cửa mở thì tóc của người này vẫn còn vương nước.

“Đừng nói với tôi là anh vừa đi bơi dưới biển.” Đường Phong mỉm cười đứng ở cửa, “Bây giờ tôi không có quấy rầy anh chứ?”

“Không, đương nhiên không!” Kino không nói hai lời đem người lôi vào rồi đóng cửa lại, bộ dáng nhiệt tình khiến người không biết còn tưởng hắn muốn làm chuyện gì xấu xa.

“Cậu ngồi đi, nước trái cây cùng sữa bò ở tủ lạnh, cà phê ở đằng kia, bên kia là nơi chứa rượu.” Kino một bên nói với Đường Phong một bên tự mình đi thẳng vào trong.

Đường Phong cầm bình nước trái cây ngồi trên ghế salon, tiện tay mở phim lên, không biết bình thường Kino hay xem phim gì, có thể là phim kinh dị đi?

[ phim “Ngợp trong vàng son”, diễn viên chính: Fiennes Đường]

Tên phim cùng tên diễn viên chính hiện lên đầu tiên khiến Đường Phong kinh ngạc, cậu thật không hề nghĩ đến Michael Kino sẽ ở trong phòng xem phim năm đó của cậu, giống như cậu thật không ngờ được Lilith sẽ nói Kino thích cậu.

Lúc Kino thay xong quần áo đi ra từ trong phòng, Đường Phong đã xem được một đoạn, cậu nhìn màn hình TV hỏi: “Anh thích phim của Fiennes?”

Trong phim là lúc Fiennes Đường còn trẻ, vừa mới ba mươi, chính là khoảng thời gian một người đàn ông trở nên giàu có thành thục mị lực nhất, Đường Phong thừa nhận đời trước cậu không có ngoại hình bắt mắt như hiện tại, cũng không có gì anh tuấn hay nho nhã, nói dễ nghe chút là theo tuổi ngày càng tăng vẫn bảo lưu khí chất như cũ.

“Anh ấy là một diễn viên vĩ đại.” Khó có được Kino luôn luôn khua môi múa mép lại an tĩnh ngồi bên cạnh Đường Phong, tựa hồ bị người đàn ông trong màn hình hấp dẫn đến nổi nhìn không chuyển mắt.

Tất cả đều bị Đường Phong thu vào mắt.

Kino thích Fiennes, Kino thật sự thích đời trước của cậu!

“Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy, nói thật thì, tôi không có hảo cảm với anh ấy, thậm chí là chán ghét.” Kino thấp giọng cười cười, sau đó thì nói cho Đường Phong hắn là như thế nào quen biết với Fiennes, những điều này Đường Phong đã sớm biết, chỉ là rất nhiều chuyện khi được nói ra với góc độ của Kino lại không giống với những gì Đường Phong đã nghĩ.

Lần đầu tiên Kino thấy Fiennes là ở một giải trao thưởng, khi đó Kino cùng Fiennes đều được đề cử cho giải nam vai chính xuất sắc nhất, lần đó Kino biểu hiện cũng không sai, là tác phẩm để xuất đạo, hán lựa chọn biểu diễn một bộ phim có kinh phí đạt kỉ lục, những pha hành động được giới phê bình cùng khán giả đánh giá rất tốt, cũng bởi vậy mà một pháo thành danh.

Rõ ràng, ban tổ chức lại thích Fiennes hơn một chút, người sau đã lấy đi giải thưởng ảnh đế không biết là lần thứ mấy, mà Kino chỉ có thể dùng đôi mắt trông mong mà nhìn cơ hội duy nhất mình đoạt giải để giang rộng đôi cánh nhỏ bé cứ thế bay mất.

“Tôi kiên định cho rằng giải ảnh đế kia phải là cho tôi mà không phải là cho Fiennes, cho nên tôi ghét anh ta, ở bữa tiệc tụ hội tôi lại cố ý nói một ít lời khó nghe.” Kino vừa nói vừa lắc đầu, khóe miệng vẫn không dâng nổi ý cười, “Hiện tại ngẫm lại, tôi lúc ấy thực sự rất ấu trĩ cùng buồn cười, tuổi trẻ khí thịnh, luôn cảm thấy cái gì cũng phải là của mình, hiện tại nhìn lại diễn xuất lúc đó của mình, ở trước mặt của Fiennes giống hệt một đứa con nít mới đi mẫu giáo.”

“Không, tôi cảm thấy anh diễn rất tốt.” Thuận miệng nói ra, Đường Phong rất nhanh bỏ thêm một câu, “Tôi có xem qua bộ phim lúc đó của anh, là một diễn viên trẻ anh diễn như vậy đã vô cùng tốt rồi, diễn xuất rất có sức dãn, rất nhiều bộ phim kinh dị cần phải biểu diễn khoa trương bên ngoài, thế nhưng anh lại có thể đem cả sợ hãi tận trong nội tâm diễn ra, điều này rất tốt.”

Chỉ là giám khảo cũng là người, mà đã là cá nhân thì có yêu thích cùng khẩu vị riêng.

Lúc đó Kino vẫn còn rất trẻ, một diễn viên trẻ tuổi nếu như không diễn được khiến mọi người kinh diễm trên cơ bản rất khó nắm được giải thưởng quan trọng, về phương diện này có rất nhiều nguyên nhân.

Một là ban giám khảo cảm thấy ngươi vừa mới xuất đạo không thích hợp nhận giải thưởng lớn, trước ngươi vẫn có không ít đầu bài.

Hai là một người mới lại cầm Ảnh Đế-Hậu, trên con đường này phải chăng vẫn thiếu phấn đấu cùng truy cầu?

Còn có cuối cùng, về phương diện lợi ích, người bình luận điện ảnh cũng có tư tâm, dù bộ phim kế tiếp của ngươi có chút sai sót cũng có thể che lấp.

Ảnh đế không chỉ có diễn xuất tốt là có thể cầm, kinh nghiệm mà Đường Phong tích lũy được ở đời trước cũng không ít.

“Không sai, lúc đó tôi cũng hiểu bản thân đã diễn tốt, dù sao thì từ đó tôi bắt đầu quen biết Fiennes, khi đó tôi rất ngây thơ, luôn thích khắp nơi đối nghịch với anh ấy. Thế nhưng Fiennes ở Hollywood đã được công nhận là một ngôi sao rất có địa vị, anh ấy có tài nguyên xã giao cùng quyền thế nhất định, kỳ thực nếu anh ấy muốn chỉnh tôi rất dễ dàng, thế nhưng anh ấy chưa từng làm vậy, chỉ là thỉnh thoảng đấu võ mồm với tôi.”

Nói đến đây Kino nở nụ cười, hắn thở dài xoa xoa cằm: “Tôi biết anh ấy không thích tôi, bởi vì tôi rất không lễ phép lại ngu ngốc muốn chết.”

“Anh đối nghịch với anh ấy, chỉ là muốn… khiến anh ấy chúy ý phải không?” Đường Phong thử hỏi.

Kino gật đầu, chỉ là hắn hiểu rõ quá muộn, khi hắn rốt cuộc nhận ra loại tình cảm mình dành cho Fiennes là dạng gì, thì người đàn ông kia lại ra đi.

Đột ngột, giống như một ngôi sao xa xôi bỗng nhiên rơi xuống, tất cả xảy ra quá nhanh, thế cho nên đến lúc hắn kịp phản ứng, thì tất cả thầm mến đã kéo dài đến mười sáu năm, hắn đã ngu ngốc đến trình độ nào mới có thể phát hiện muộn như vậy?

“Tất cả đều đã quá muộn, tôi thậm chí không kịp nói với anh ấy một tiếng xin lỗi, không kịp nói cho anh ấy biết… tôi góp nhặt tất cả những bộ phim có mặt anh ấy, còn có áp phích, tôi đi xem rất nhiều buổi trình chiếu đầu tiên các bộ phim của anh ấy, len lén hướng người khác hỏi thăm tin tức của anh ấy.” Nhìn người đàn ông trên màn hình TV đã không thể gặp lại nữa, Fiennes đã vĩnh viễn mất đi, trong mắt Kino lần thứ hai bịt kín một tầng hơi nước, mặc dù hắn đang cười, nhưng thanh âm lại nghẹn ngào, mỗi một chữ được nói ra đều rất gian nan.

“Không kịp nói cho anh ấy biết, tôi thích anh ấy, cậu biết không? Càng lý giải anh ấy, tôi lại càng thích người đàn ông này, nhưng tôi lại cứ ngu xuẩn như vậy, ngay cả cơ hội nói cho anh ấy biết cũng không có.”

Kino nghẹn ngào đến cuối cùng dùng hai tay bưng kín mặt, Đường Phong ngồi ở một bên vỗ về lưng hắn.

“Anh ấy sẽ biết, mỗi một câu anh nói, kỳ thực anh ấy đều nghe được.” Đường Phong an ủi Kino, mà cậu cũng chỉ có thể thở dài.

Cậu sẽ không nói cho Kino bí mật của cậu, cho dù cậu nói cho Kino, đối phương chưa chắc đã tin lời của cậu.

Đây không phải lần đầu tiên cậu nghe được có người nói thích cậu, nhưng không thể nghi ngờ lần này khiến cậu cảm thấy rất ấm áp lại có vài phần khó chịu, một người xung động rất dễ vì một khoảnh khắc nhất kiến chung tình mà hướng người khác biểu đạt ý nghĩ yêu thương, loại tình cảm đột ngột tăng vọt này đến cũng nhanh đi cũng mau, có bắt đầu bao nhiêu oanh oanh liệt liệt thì kết thúc sẽ có bấy nhiêu thảm thảm đạm đạm.

Tình cảm bảy năm giống như giọt nước cứ kéo dài, những người từng thích cậu, có thể bởi vì bệnh của cậu mà dần dần xa cách, có thể bởi vì áp lực xã hội mà lựa chọn tránh xa cậu, cũng có bởi vì cậu thuộc loại người khô khan về mặt tình cảm.

Sau khi cậu chết được nửa năm, người nhớ đến cậu còn lại bao nhiêu đây?

Cậu không biết Kino cho đến hiện tại vẫn còn thích cậu, cậu cũng không biết vì sao Kino lại thích cậu, nhưng tất cả điều này đều là chuyện thực xảy ra trước mắt.

Fiennes Đường đã chết, người đã ly khai thế giới không nên đem lại tổn thương cùng phức tạp cho người còn sống.

“Kino, vậy anh yêu Lilith không?” Cậu hỏi.

“Là tôi có lỗi với cô ấy, sau khi Fiennes rời đi tôi nỗ lực hẹn hò với các cô gái tốt, Lilith là một cô gái tốt, chỉ là… tôi phát hiện tôi không có cách nào quên Fiennes.” Kino dần bình tĩnh lại, mà Đường Phong cũng đem TV chuyển về kênh tiết mục thông thường.

“Tôi biết là tôi không nên nói những lời này, nhưng Fiennes không có khả năng trở về nữa rồi, nếu như anh ấy biết anh vì anh ấy mà cảm thấy thống khổ thì anh ấy sẽ cảm thấy rất áy náy, người mất đi thì chỉ nên ở lại trong hồi ức, anh cần nhìn về phía trước, nhanh lên, giống như một người đàn ông chân chính mà tỉnh lại rồi đứng lên, tôi không muốn ngày mai lại cùng anh quay cảnh giường chiếu hết một buổi sáng.” Đường Phong dùng phương thức của riêng mình mở đường cho đối phương.

“Có đôi khi tôi cảm thấy cậu và Fiennes rất giống nhau, đối xử với ai cũng rất ôn hòa, trên thực tế loại ôn hòa này lại đại biểu cho một loại khoảng cách, nguyên nhân vì vậy tôi mới đặc biệt thích trêu đùa khi dễ anh ấy, bởi vì chỉ khi anh ấy tức giận mới khiến cho tôi cảm thấy anh ấy là một người sống.”

Kino nhìn người bên cạnh, khó có được nói một cách nghiêm túc: “Cậu còn trẻ như vậy, không nên quá mức ép buộc bản thân.”

“Sao bây giờ đến phiên cậu dạy tôi rồi?” Đường Phong nở nụ cười, “Vậy anh nghìn vạn lần đừng bởi vì tôi giống Fiennes mà yêu tôi a, tôi không muốn trở thành thế thân đâu.”

Là thế thân hay thật là Fiennes?

Những điều này không trọng yếu, Đường Phong chỉ biết cậu mong muốn Kino có thể đi ra khỏi cái bóng của Fiennes, nhưng là một người đàn ông có thể vì nhớ nhung một người đã mất đi mà rơi lệ, rốt cuộc phải mất bao nhiêu thời gian mới thoát ra đây ?

« Gần đây có chuyện gì xảy ra sao ? » Đường Phong hỏi, Kino sẽ không có khả năng vô duyên vô cớ đột nhiên thất thường, chuyện của Lilith cũng không đến mức đem Kino ảnh hưởng đến tình trạng này.

« Gần đến sinh nhật của anh ấy rồi. »

Đường Phong phát hiện mình dĩ nhiên đã quên sinh nhật của chính mình.

« Không bằng, chúng ta cùng đi tảo mộ của Fiennes. » Đường Phong đề nghị, cậu muốn nhìn thấy mộ bia của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.