Siêu Sao

Chương 153: Sao đổi ngôi



Tối hôm trước ngủ trễ, đương nhiên ngày thứ hai sẽ chẳng muốn rời giường.

Sáng hôm sau Đường Phong bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa, cậu loáng thoáng nghe được có người cuồng ấn chuông cửa, thanh âm gấp gáp kia cứ liên miên giống như đang nguyền rủa đòi mạng, sau đó cậu cau mày cố sức đẩy người đàn ông bên cạnh vẫn ôn cậu ngủ.

“Đi mở cửa…” Lười biếng phun ra ba chữ, chàng trai tối hôm qua uống nhiều lại vận động kịch liệt kéo chăn trùm kín người giống như một cái kén rồi tiếp tục chìm vào giấc mơ xinh đẹp ngọt ngào, chỉ lộ ra một chùm tóc bóng loáng cùng một đôi bàn chân trắng noãn sạch sẽ.

Lục Thiên Thần nhanh chóng đứng lên, tùy ý lấy chiếc áo tắm hôm qua Đường Phong đã mặc phủ lên, hắn vừa nhấc chân đi ra cửa vừa chỉnh đốn áo tắm, nhưng chiếc áo tắm màu trắng hỗn độn không thể che được những vết cào màu đỏ do Đường Phong để lại.

Cũng có thể là hắn cũng không có ý định che che lấp lấp.

“Sớm.” Lục Thiên Thần mở cửa ra, đứng bên ngoài không chỉ có một mình Charles, còn có một cái Kino đứng bên cạnh.

Có thể giải thích vì sao Charles một mực ấn chuông cửa rồi, khẳng định trước đó bọn họ đã đi qua phòng của Lục Thiên Thần, sau đó phát hiện trong phòng không có ai, ngược lại sẽ nghĩ đến Đường Phong, mà ngay đêm qua Lục Thiên Thần đã sớm cắt tất cả đường dây điện thoại, thậm chí mã số mở cửa cũng thay đổi.

Mặc kệ thế nào, người nên tới nhất định phải tới.

“Cậu ở chỗ này? Tôi phải nói cậu “quả nhiên ở chỗ này” hay là, “cư nhiên ở chỗ này” đây?” Charles đứng ở cửa nhìn Lục Thiên Thần mà cười như không cười, chỉ có người quen thuộc với hắn mới biết được tươi cười này của hắn không có chút nào lan đến đáy mắt, cái gọi là “nham hiểm” chính là càng cười đến hài lòng có đôi khi đại biểu hắn càng tức giận.

“Có gì khác nhau sao?” Lục Thiên Thần quay đầu có thể loáng thoáng nhìn thấy phòng ngủ, lúc hắn ra khỏi phòng đã khép cửa lại, nhìn qua quả thật một trăm phần trăm là một người đàn ông biết săn sóc, sợ bọn họ nói chuyện làm phiến đến chàng trai đang ngủ trong phòng.

Một màn này tựa hồ có chút quen thuộc, trước đó không lâu người bên trong cửa là Charles, người ngoài cửa là Lục Thiên Thần, mà tình huống hiện tại vừa vặn tương phản.

Lục Thiên Thần là người mở cửa, Charles là người gõ cửa.

Giống nhau chính là, người ngủ trên giường bên trong vẫn là một chàng trai tên Đường Phong.

Tình huống khiến người có chút bất đắc dĩ lại trà ngập cảm giác như một vở tuồng, không sai, một chàng trai ngủ với cả hai người bọn họ, hơn nữa bây giờ vẫn còn sống thật tốt, ngủ thật ngon thật ngọt, loại chuyện này nếu là trước đây thì là cỡ nào không thể tưởng tượng, hiện tại lại phát sinh thật đương nhiên.

Sự thật lại một lần nữa chứng minh, thấy sắc quên nghĩa là lời lẽ tầm thường.

“Đúng… đúng là không có gì khác nhau.” Charles ngoài cười nhưng trong không cười nói.

“Máy bay cất cánh vào buổi chiểu, hẹn gặp lại lúc ăn cơm trưa, hoặc là… muộn thêm một chút.” Lục Thiên Thần mỉm cười, ánh mắt hai người bạn lâu năm ở trong không khí va chạm không tiếng động mà phát ra tia lửa, chợt lóe rồi biến mất, có một số chuyện ở trong lòng đều đã biết rõ ràng.

Bọn họ trong lúc cùng hoạc tập cùng làm việc đã bồi dưỡng ra một loại ăn ý, mà loại ăn ý đạt được vào lúc này một chút cũng không liên quan đến thống nhất.

Ngươi có thể buông tha cho cậu ta sao?

Đáp án là không được.

Vậy còn ngươi?

Tất nhiên cũng là không được.

Cuối cùng chỉ có một kết luận, giữa bọn họ chỉ có một người có thể cùng chàng trai trong phòng kia cùng nhau ngủ đến vĩnh viễn.

Úc, còn có một bổ sung: cạnh tranh chỉ diễn ra giữa hai người bọn họ, nếu là Michael Kino bên cạnh, bọn họ tạm thời sẽ dừng tay giảng hòa hợp sức đối phỏ kẻ địch.

Nhìn, đây mới là bạn bè tốt kẻ địch tốt chân chính cùng trải qua hợp tác.

Ngay lúc Lục Thiên Thần chuẩn bị quay vào phòng, bên thứ ba Michael Kino lạnh mặt lên tiếng: “Chờ một chút!”

“Có chuyện gì sao?” Lục Thiên Thần ngừng lại, lễ phép hỏi.

Là một người có giáo dục, dù trong lòng của Kino có nghi vấn to đùng cũng sẽ không hướng một người có thái độ lễ pháp rống to, hắn hít sâu một hơi nỗ lực khiến mình tỉnh táo lại, thế nhưng hắn thế nào có thể bình tĩnh xuống đây?

Cho tới nay hắn đều cảm thấy người cùng Đường Phong có quan hệ là Charles, mà Lục Thiên Thần là cấp trên cùng ông chủ của Đường Phong, thế nhưng hiện tại Lục Thiên Thần lại đi ra từ trong phòng của Đường Phong, đừng nói cho hắn hai người đàn ông ở trong phòng chỉ là thuần khiết nói chuyện phiếm, lời như thế căn bản chỉ là một truyện cười.

Huống chi vết tích trên người Lục Thiên Thần rõ như vậy, hắn muốn làm người mù cũng không được.

“Đường Phong đâu?”

“Cậu ấy ở bên trong, ngủ.”

“Anh đã làm gì cậu ấy?” Kino không có cách nào tin Đường Phong tự nguyện cùng với Lục Thiên Thần.

“Làm tình!” Lời này được nói ra từ trong miệng một người đàn ông nghiêm trang liền mang vị đạo thật ác liệt, khiến cho Charles ở một bên cũng nhịn không được mà “phốc” một tiếng nở nụ cười.

“Anh… anh ép buộc cậu ấy?”

Có ai không biết tối hôm qua Lục Thiên Thần cùng Đường Phong đã làm gì, lại không người nghĩ đến Lục Thiên Thần lại trả lời trực tiếp sắc bén như vậy.

Lục Thiên Thần liếc mắt nhìn Kino đầy khinh miệt: “Lục Thiên Thần tôi cho tới bây giờ đều không ép buộc người khác, mặt khác lại thêm một câu, Đường Phong không phải là một người mà tôi muốn là có thể ép buộc được, cậu ấy không có yếu ớt như vậy.”

Trước khi Kino phản bác, Lục Thiên Thần còn nói thêm: “Mặc dù Đường Phong là một người phương Đông, nhưng cậu ấy không bảo thủ cùng ngoan cố như đa phần người phương Đông, làm tình là chuyện rất bình thường, cậu ấy là một người trưởng thành, có quyền chọn lựa của bản thân, về phần cậu, tôi rất cảm ơn sự quan tâm của một người bạn như cậu đối với cậu ấy.”

“Không nên lại ấn chuông cửa.” Những lời này đúng là do Charles nói, hắn sách một tiếng rồi xoay người rời đi.

Lục Thiên Thần nhìn cũng không thèm nhìn Kino mà đóng cửa vào nhà.



Sở hữu một thân thể mạnh khỏe từ thể xác đến tinh thần thật tốt đẹp, mặc dù trong lúc tảo mộ Đường Phong gặp lại người không muốn gặp khiến Đường Phong có chút khó chịu, nhưng may là cùng ngày được ăn uống no đủ lại có Lục Thiên Thần bắn pháo hoa tặng cậu còn cùng nhau là vận động thích hợp làm xuất mồ hôi, ngày hôm sau lại được ngủ thẳng đến khi tự tỉnh liền có tâm tình vô cùng tốt.

Lục Thiên Thần không có nói nhiều hơn bình thường câu nào, cũng không giống như kẻ ngốc mà vui tươi hớn hở liên tục, nhưng ít ra trong mắt người đàn ông này có thêm ý cười nhợt nhạt.

Về phần Charles, Đường Phong phát hiện người này an tĩnh ngoài ý muốn, không có hướng cậu lải nhải tao thao bất tuyệt cũng không có biểu hiện ra bất kì dáng vẻ tức giận hay phẫn nộ nào, điều này khiến cậu cảm thấy rất tốt, nói không chừng Charles đã thu tay lại rồi, nhanh chạy đi tìm tình yêu của hắn đi thôi.

Chỉ là Đường Phong phát hiện có một người đi cùng có một chút biến hóa, trên đường trở về Kino vẫn không hề nói chuyện, phần lớn thời gian đều là ngẩn người ngắm nhìn bên ngoài cửa sổ hoặc cúi đầu ngoạn điện thoại di động.

Đường Phong cũng không muốn giải thích cái gì, có thế như vậy rất tốt.

Đi Los Angeles vô cùng náo nhiệt, lại im lặng thẳng đến về đến nhà.

Bí mật của cậu vẫn như cũ không có ai biết, có thể đợi đến thời cơ thích hợp nói ra cũng rất tốt, cho dù bảo lưu cả đời cũng không sao.





Điện ảnh: Satan’s Alley

Cảnh 37, ban ngày, ngọn núi ngoài giáo đường, quay ngoại cảnh, tu sĩ Đường độc thoại.

Sáng sớm môt ngày nào đó những ngọn gió lạnh lẽo thổi từ trên biển như những con dao nhỏ ngâm trong nước đá thi nhau quất lên người tu sĩ mà không để lại chút vết tích, đó là đối thần khinh nhờn, là một loại hành động khiến người hổ thẹn, nhưng lại song song khiến hắn cảm thấy vui sướng.

Dường như đưa thân vào giữa thiên đường cùng địa ngục, hắn lại song song vật lộn ở giữa tín ngưỡng với thần cùng ác ma ở sâu trong linh hồn, mỗi một ngày đều bị giày vò cùng thống khổ giãy dụa.

Tu sĩ quỳ gối trên núi cao cạnh biển, trong tay của hắn nắm chặt một quả cầu màu vàng hướng thần cầu xin, hi vọng thần có thể tha thứ cho tội nghiệt của hắn, song song lại yên lặng cầu phúc cho một người.

[ Tôi sẽ rời đi, lúc tôi trở về, Đường, hãy nói cho tôi biết đáp án của cậu]

Tiếng nói ngày đó Chris nói bên tai hắn vẫn vang vọng như cũ, mà nay Chris đã rời đi, người tu sĩ trẻ tuổi tuấn mỹ kia cũng không có môt mình đến nói lời cáo biệt với hắn, nhưng hắn vẫn thấy được ánh mắt của Chris nhìn hắn trước khi rời đi, tuy rằng chỉ có hai giây, hắn vẫn là thấy được.

Hắn không thể nói chuyện nên chỉ có thể yên lặng nói trong lòng: Tôi sẽ chờ anh, tôi sẽ trờ anh trở về.

Mặc kệ là môt ngày, hai ngày, một năm, hai năm, hay là mười năm.

Đường nhắm mắt lại nắm chặt quả cầu vàng trong tay, gió thổi tán loạn mái tóc đen ngắn của hắn, thân ảnh của hắn ở giữa vùng sơn dã mênh mông có vẻ nhỏ bé mà hư vô.

Dường như ở trong hoàn cảnh to lớn, bọn họ chỉ là một đám người không có năng lực phản kháng lại số phận mà thôi.

Trong kịch bản không có viết, đạo diễn cũng không có yêu cầu Đường Phong phải nói chuyện trong phân cảnh này, mà lúc này tu sĩ Đường vẫn như cũ tuân thủ lệnh cấm mình nói chuyện, nhưng Đường Phong vẫ bỏ thêm chút suy nghĩ của bản thân.

Ở lúc hắn nhắm chặt mắt, hắn hé miệng, từ sâu trong yết hầu dường như phát sinh ra một thanh âm khàn đục, đầy áp lực, khó nghe, lại không chút hòa hợp với thiên nhiên mỹ lệ rồi lại khắc sâu vào lòng người.

Đây là giãy dụa của tu sĩ đối với số phận, là mâu thuẫn cực đoan ở sâu trong linh hồn của hắn thống khổ hò hét.

“Cắt! Vô cùng tốt! Phần xử lý cuối cùng rất tốt Đường Phong.” Đạo diễn đứng ở một bên phải giơ lên ngón tay cái cho Đường Phong, ngay cả Lý Nguy cũng thật không ngờ Đường Phong sẽ cho ông một cái kinh hỉ sau nhiều năm quay phim như vậy, năng lực lĩnh ngộ thật nhanh, thái độ hợp tác nghiêm túc, giỏi về nghe chỉ huy từ đạo diễn lại song song cùng đạo diễn thảo luận nhân vật trong kịch bản, thỉnh thoảng còn hỗ trợ chỉnh sửa lời kịch.

Nếu như không phải là ông biết Đường Phong xác thực trước đây chưa từng đảm đương vai chính, ông thực sự sẽ cho rằng Đường Phong là một diễn viên kì cựu có bề dày kinh nghiệm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.