Siêu Sao

Chương 155: Bẫy rập



Có rất nhiều đạo lý mà người khác không có cách nào nói cho ngươi biết, Đường Phong cũng không cho là lời nói của cậu sẽ đối Kino có tác dụng gì, nhưng ít ra có thể giúp Kino hiểu rõ nhanh chóng đi ra khỏi cái bóng của Fiennes, cậu biết sớm muộn gì Kino cũng sẽ đem Fiennes đặt vào trong hồi ức, chỉ là lúc này sẽ nhanh hơn một chút.

Cậu nguyện ý làm bạn với Kino, về phần những thứ khác, vẫn là quên đi.

“Đời trước thế nào lại không có nhiều người thổ lộ với mình như vậy nhỉ?” Đường Phong nhìn vào gương chỉnh sửa quần áo cho ngay ngắn.

Hai ngày nay cậu không có phân cảnh, cậu có thể đi làm một ít chuyện khác, hôm qua tiểu Annie lại gọi điện mời cậu đến nhà bé con làm khách, lần trước vì tảo mộ cho Fiennes mà từ chối, lần này mà còn cự tuyệt nữa nhất định sẽ khiến bé con bị tổn thương, Đường Phong không có biện pháp cứng rắn với trẻ con thiên chân khả ái, dù sao cũng vừa vặn có hai ngày nghỉ nên cậu đã vui vẻ đồng ý.

Nhà của Annie ở ngay Philadelphia, từ khách sạn của Đường Phong chỉ cần đi hai tiếng mấy đồng hồ bằng máy bay là có thể tới nơi, Đường Phong dự định ngày hôm nay đi, ở nhà Annie nghỉ ngơi một đêm, ngày mai sáng sớm lại ngồi máy bay trở về.

“Đời trước? Nghe giống như hiện tại cậu rất được hoan nghênh, Lục Thiên Thần thổ lộ hẳn đã làm cho cậu tâm hoa nộ phóng rồi, Đường Phong bảo bối nhi, ta đây rất thiếu thốn tình cảm a.” Ngữ khí ngả ngớn này ngoại trừ Charles thì không còn ai có thể nói thuận miệng hơn nữa, tên kia mặc một bộ đồ nhàn nhã màu xám tựa ở cửa, cũng không biết tới từ lúc nào.

Còn hơn Lục Thiên Thần, Charles mới chân chính là người vô cùng rảnh rỗi.

“Đúng vậy, trước khi tôi rơi xuống nước không có ai nhìn ngắm cả.” Mặc quần áo xong xuôi, Đường Phong đi tới đầu giường lấy điện thoại xem thời gian, tám giờ rưỡi sáng, cậu có thể đến nhà Annie trước bữa cơm trưa.

“Tính ra chính là tôi đã khai quật lên mị lực của cậu, bảo bối nhi.”

“Úc, cám ơn.” Từ ngăn kéo lấy ra một hộp điểm tâm ngọt tinh mỹ mua hôm qua làm quà tặng, Đường Phong đi ra cửa, lúc đi ngang qua Charles thì người kia liền kéo lại cánh tay của cậu.

“Tôi rất thích trẻ con.” Charles cười đến xán lạn, “Nhất là bé gái dễ thương a.”

Biểu tình này trong mắt Đường Phong như thế nào lai rất tà ác a?

“Ông chú kì quái đáng sợ.” Đường Phong bỏ qua Charles đi xuống dưới, Lục Thiên Thần đang ngồi trước bàn ăn xem báo, cậu hỏi, “Tôi muốn đến nhà Annie ở hai ngày, anh đi không?”

Charles đi ở phía sau nhếch miệng hừ lạnh một tiếng.

Lục Thiên Thần ló đầu ra khỏi báo chí, trả lời lãnh đạm: “Tôi ghét trẻ con.”





“Cậu thực sự thích bé gái?” Lục Thiên Thần ngồi trên ghế salon, hai tay khoanh trước ngực.

“Không, tôi hận chết trẻ con.” Charles đồng dạng tư thế ngồi bên cạnh Lục Thiên Thần, đường nhìn của bọn họ đều rơi lên người Đường Phong ở bên kia cửa sổ thủy tinh đang cùng tiểu Annie chơi bắn súng nước, thật không rõ trẻ con tùy hứng lại ngu ngốc có cái gì chơi vui, những đứa trẻ bốn năm tuổi này không chỉ không hiểu chuyện, đa số còn được gia trưởng dung túng thành tiểu ma đầu ác liệt.

Lục Thiên Thần không thích trẻ con, bởi vì hắn không có kiên nhẫn để chơi đùa với chúng, cũng không có biện pháp giao lưu.

Charles không thích trẻ con, bởi vì hắn cảm thấy một đám trẻ con cãi nhau giống như một đám vịt kêu ầm ĩ khiến hắn cảm thấy phiền lòng.

Cho nên ánh mắt của bọn họ không hề đặt lên người tiểu Annie như một tiểu búp bê, mà là ở trên người bị súng nước bắn tới làm ướt tóc cùng sơ mi, Đường Phong.

“Tôi nghĩ cậu sẽ không đi theo, hai ngày nay không phải là cậu có một tiệc rượu phải tham gia sao?” Charles liếc mắt nhìn người bạn thân bên cạnh.

“Hai ngày này chẳng phải cậu cũng có sinh ý cần làm sao?” Đường nhìn của Lục Thiên Thần tạm thời chuyển từ trên người Đường Phong qua tiểu Annie, hắn híp mắt, “Cứ cảm thấy cô bé tên Annie này có chút quen thuộc.”

“Nó là con rơi của cậu?” Charles mở ra một câu vui đùa kém cỏi.

« Nó càng giống con của cậu không phải sao ? Nhìn mái tóc nâu đậm kia xem, quả thực giống cậu như đúc. »

Bên ngoài cửa sổ, Đường Phong cùng tiểu Annie chơi đùa hồi lâu hướng hai người đàn ông trong phòng vẫy vẫy tay, ý bảo Lục Thiên Thần cùng Charles đi ra cùng nhau chơi đùa, hai người không hẹn mà cùng mỉm cười lắc đầu xua tay, biểu thị bọn họ ngồi trong phòng là được rồi.

Nếu như không phải không yên tâm về Đường Phong, bọn họ mới không cần đến đây chơi đùa với nhóc con.

Điện thoại di động của Charles đột nhiên vang lên tiếng chuông, Lục Thiên Thần cũng nhìn qua.

« An toàn đứng đầu. » Charles cười mở ra điện thoại kiểm tra tư liệu, ngay khi bọn họ vừa tới nơi của tiểu Annie, hắn liền đem tên cùng địa chỉ của phụ thân Annie nhớ lại, những tin tức này giúp Charles có một cuộc điều tra nho nhỏ để biết Annie rốt cuộc có lai lịch gì.

Nhiều tốt đẹp chính là thói quen nghề nghiệp, mặc kệ thân ở nơi nào cũng có thói quen điều tra thân phận của người xa lạ.

Rất nhanh xem xong nội dung file tài liệu, Charles giống như không có việc gì đem điện thoại cất kỹ, nhìn bé con Annie đang cười vô cùng hài lòng ngoài cửa sổ, nhàn nhạt nói : « Không điều tra được. »





Sáng hôm sau, Đường Phong trở về cùng Lục Thiên Thần và Charles, tiểu Annie được bảo mẫu ôm ở cửa vẫn lưu luyến hướng bọn họ phất tay.

« Ba ba » của tiểu Annie đứng trên sân thượng lầu hai nhìn xuống, sau khi nhìn xe của Đường Phong bọn họ rời khỏi phạm vi đường nhìn liền xoay người gọi điện thoại.

« Ông chủ, bọn họ đã đi. » Người đàn ông đè thấp thanh âm.

[ Tiểu thư chơi vui không ?] Đầu điện thoại bên kia truyền đến tiếng nói đặc biệt trầm thấp của Albert, giống như thanh âm lời bộc bạch trên sân khấu kịch Xếch-phia, mang theo một cỗ vị đạo hoa lệ.

« Tiểu thư Annie cùng Đường Phong tiên sinh chơi đùa vô cùng vui vẻ. » Người đàn ông theo sự thật báo lại, trẻ con thông minh thế nào vẫn là trẻ con, thiên tính mê chơi cũng sẽ không bởi vì vậy mà cải biến.

[ Tốt]

« Ông chủ, cần hành động sao ? » Người đàn ông thử hỏi.

[Không, như bây giờ cũng rất tốt, ta mong muốn trong quá trình cậu ta lớn lên sẽ có vết tích của ta, nhưng không hy vọng quá sớm ngắt lấy trái cây vẫn còn xanh, khiến Annie tiếp tục giữ liên lạc cùng Đường Phong]

[ Vâng, ông chủ]

Mài mòn dần cảnh giác của cậu ta, chậm rãi, từng bước một, hưởng thu lạc thú được mang đến trong quá trình săn mồi.





Điện ảnh : Satan’s Alley

Cảnh 43, ban ngày, trấn nhỏ phụ cận giáo đường, quay ngoại cảnh, tu sĩ Đường.

Tu sĩ cùng mấy người đồng bạn cùng tu trong viện đi tới trấn nhỏ phụ cận giáo đường mua thực phẩm vật tư, bởi vì mua thực phẩm tương đối rườm rà cho nên bọn họ đều tự phân phối nhiệm vụ chia nhau đi mua.

Đường cần phải mua một ít đồ dùng đơn giản dùng trong cuộc sống, như là bột mì các loại, lúc hắn ở quê nhà vẫn luôn ăn cơm tẻ, lão cha sứ cũng nhập gia tùy tục mà cùng ăn cơm tẻ với hắn, bất quá có đôi khi lão cha sứ cũng sẽ làm bánh mì cho hắn ăn, hắn rất thích món ăn mềm giòn ngon miệng này, chỉ là hôm nay bắt đầu có chút nhớ cơm tẻ.

Nhớ nhung rất nhiều rất nhiều thứ, tỷ như người.

Chris rời đi đã được nửa năm, nếu như trong nửa năm này Chris không thỉnh thoảng viết thư cho hắn, hắn sẽ cho rằng người đàn ông từng có hành vi thân mật với hắn đã triệt để ly khai thế giới của hắn.

Đường đi đến một tiệm bán bột mì, hiện tại ông chủ đã quen với hắn, không cần giống như ban đầu cần khoa tay múa chân cùng viết chữ ra giấy, ông chủ đã chuẩn bị tốt bột mì cho hắn.

Đường thanh toán tiền, hắn cùng công nhân trong tiệm mang bột mì lên xe ngựa, bột mì cần cho toàn bộ giáo đường không thể chỉ là một túi nhỏ có thể giải quyết.

Hắn nhớ Chris, lần đầu tiên chính là Chris mang theo hắn đến trấn nhỏ đi mua vật tư, người kia nói cho hắn biết làm thế nào để giao lưu cùng ông chủ, thế nào điều khiển xe ngựa, hắn đột nhiên bắt đầu tưởng niệm Chris, từ lúc người đàn ông anh tuấn tóc vàng rời đi, theo thời gian trôi qua, hắn càng vô pháp khắc chế chính mình suy nghĩ nhớ nhung người kia.

Đây là tội, nhưng hắn đột nhiên không quan tâm nữa. Cuộc sống mỗi ngày đều không thú vị, hắn cảm thấy chính mình sắp chán chết.

« Này, tu sĩ, việc nặng này để cho tôi tới làm đi, trời a, tay của ngươi thế như lại trắng trẻo mềm mại như vậy, còn muốn đẹp hơn cả tay của tiểu thư Leona. Tu sĩ, ngươi thế nhưng là người phương Đông duy nhất ở nơi đây, nghe nói người ở chỗ của các ngươi có thể bay có thật không ? Úc, thượng đế, tu sĩ, các cô gái ở chỗ các ngươi cũng có làn da mịn màng như của ngươi sao ? Chúng nói, chúng nó thoạt nhìn thật… » Tiểu nhị của tiệm bột mì nuốt nước miếng một cái, bàn tay thô ráp tựa hồ sẽ hướng qua chỗ chàng trai sờ tới.

« Tom ! Khốn kiếp, đừng quấy rầy tu sĩ ! » Ông chủ từ bên trong hô to một tiếng, Tom nhếch miệng âm thầm chửi một tiếng rồi tiếp tục đem bột mì ném lên xe.

Đường đi đến bên cạnh xe ngựa đứng nhìn, hắn không thích người tên Tom này, sau khi Chris rời đi một tháng, mỗi lần hắn tới đây mua bột mì, người tên Tom này đều dùng ánh mắt khiến hắn khó chịu mà nhìn hắn, khi biết hắn không thể nói chuyên liền cố ý ghé vào lỗ tai hắn nói những lời hạ lưu lại khó nghe.

Người nơi này so với trong tưởng tượng của hắn càng thần sĩ, cũng so với trong tưởng tượng của hắn càng thô tục.

Tom so với Chris giống như bùn lầy bị mưa xối qua cùng mây trắng trên bầu trời.

Hắn càng ngày càng nhớ Chris.

Chris, anh rốt cuộc đến lúc nào mới có thể trở về ?

Chris, tim của tôi đã có đáp án rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.