Siêu Sao

Chương 162: Đánh ngươi



Sau khi kết thúc công việc hôm đó, Đường Phong không có cùng Kino chào hỏi chỉ nói một tiếng với người đại diện rồi rời đi, mới xảy ra chuyện như vậy nếu như còn chào hỏi cảm thấy có chút xấu hổ cùng kỳ quái, ở đây là phim trường, Đường Phong vẫn chưa nghĩ đến ở trước mắt nhiều người như vậy mà cấp cho Kino một đấm.

Cậu bây giờ chỉ muốn trở về tắm nước nóng rồi ngủ một giấc thật ngon, sau đó sáng mai ăn thật no rồi đem Kino ra đánh một trận.

Tên hỗn đản Kino đem cậu biến trở thành cái gì chứ?

Đường Phong biết Kino đối cậu có hảo cảm, chỉ là ngày hôm nay Kino đã lợi dụng công việc đối cậu làm ra một chuyện quá đáng, vượt qua ranh giới mà cậu có thể chấp nhận.

Cho dù một màn này quay rất tốt, Đường Phong cũng không thể vui vẻ được chút nào.

Không biết có phải là Lục Thiên Thần vẫn chưa biết chuyện xảy ra hay không, lúc Đường Phong với sắc mặt không tốt trở về Lục Thiên Thần cái gì cũng không có hỏi, chỉ là đợi khi Đường Phong đi ra từ phòng tắm liền cùng cậu uống chút rượu, sau đó đều tự quay về giường của mình.

Mấy ngày nay Charles không ở đây, Lục Thiên Thần thỉnh thoảng cũng sẽ chạy đến trên giường của Đường Phong, có khi chỉ là ôm nhau, nhiều lắm là hôn môi một chút, chỉ cần Đường Phong không biểu thị Lục Thiên Thần cũng sẽ không tùy ý làm ra hành vi quá mức thân mật với cậu.

Tối hôm nay vừa nhìn đã biết tâm tình của Đường Phong rất không hay nên Lục Thiên Thần thức thời không đi quấy rầy đối phương.

Nửa đêm Lục Thiên Thần từ trên giường mình sờ soạng đi qua, nằm xuống bên cạnh Đường Phong từ phía sau rồi ôm lấy cậu, chàng trai nửa ngủ nửa tỉnh cũng chỉ ở trong mộng hừ hừ hai tiếng, sau đó rúc vào lòng của Lục Thiên Thần.

“Cậu rốt cuộc là ai?” Dưới ánh trăng mông lung chiếu rọi, Lục Thiên Thần nhẹ nhàng hôn lên gáy của chàng trai.





Sáng hôm sau Đường Phong không có việc nên ngủ đến tự tỉnh, cậu loáng thoáng nhớ là nửa đêm qua có người bò lên giường của cậu, người kia hẳn là Lục Thiên Thần.

Sáng sớm trên giường không có ai bên cạnh, trên sô pha cũng không có người, thế nhưng đưa tay chạm vào ga giường, mặt trên vẫn còn độ ấm, Lục Thiên Thần hẳn là rời đi chưa lâu.

Xoa xoa thắt lưng, Đường Phong từ trên giường đứng lên đi vào phòng tắm tắm rửa, lúc này mới từ trạng thái nửa mê nửa tỉnh trở nên hoàn toàn thanh tỉnh, cậu trở lại bên giường đem quần áo mặc vào, song song cầm lấy điện thoại di động xem một chút có ai tìm hay không, kết quả phát hiện điện thoại đã tắt máy.

Có thể là Lục Thiên Thần giúp cậu ngắt nguồn.

Vậy Lục Thiên Thần đâu?

Sau khi Đường Phong chải tóc xong cũng không có trực tiếp gọi điện cho Lục Thiên Thần mà là gọi cho người đại diện tiểu Vũ, đối phương ở dưới tình hình chung có thể biết Lục Thiên Thần ở đâu.

“Tiểu Vũ, cô có biết Lục tổng ở đâu không?” Dựa theo thói quen của tiểu Vũ, chuyện xảy ra ở phim trường hôm qua cô hẳn là đã nói với Lục Thiên Thần, Đường Phong biết Lục Thiên Thần không phải là người chỉ ngồi xem.

Sáng hôm nay Lục Thiên Thần không chào cậu đã rời đi, nói không chừng là đi xử lý chuyện của Kino, bây giờ Lục Thiên Thần là ông chủ của cậu, có lý do vì nhân viên tranh thủ quyền lợi.

[ Lục tổng, Lục tổng ngài ấy…] Tiểu Vũ ở đầu bên kia của điện thoại nói có chút ấp úng.

“Làm sao vậy? Có chuyện gì xảy ra? Cô nói cho tôi biết hắn ở đâu?” Nghe thanh âm tràn đầy do dự của tiểu Vũ, Đường Phong đột nhiên có một loại dự cảm.

Lục Thiên Thần sẽ không đôt nhiên xung động làm ra chuyện gì rồi chứ?

[ Vừa nãy Kino đi khách sạn, Lục tổng gặp anh ta, hai người liền đi đến phòng tập thể thao của khách sạn, hình như Lục tổng đem Kino ra đánh, người đại diện của Kino đang chạy tới, Đường Phong, chuyện này sớm muộn gì cậu cũng sẽ biết, nhưng cậu ngàn vạn lần đừng…Uy uy?] Đường Phong bên này sớm đã treo máy, mở cửa chạy đến phòng tập thể thao của khách sạn, muốn đánh Kino thì cũng phải là do cậu ra tay mới đúng.

Tâm tình hiện tại của cậu rất phức tạp, cùng lúc bởi vì hành động không chuyên nghiệp do tính trẻ con cùng tùy hứng của Kino gây ra mà tức giận, cùng lúc lại lo lắng Kino bị Lục Thiên Thần đánh cho thê thảm.

Đường Phong từng hỏi về võ công của Lục Thiên Thần, cậu hiểu rõ Lục Thiên Thần nhìn bề ngoài vô cùng nhã nhặn kỳ thực có được thân thủ hung hãn không gì sánh được, cho dù cùng Charles cứng đối cứng cũng sẽ không rơi xuống hạ phong, Charles nếu có thể đơn giản đem Kino đánh ngã, Lục Thiên Thần đương nhiên cũng có thể.

Lục Thiên Thần người này rất ít khi tức giận, nhưng một khi giận lên thì rất đáng sợ.

Giống như một ngọn núi lửa, bình thường rất im lặng, nhưng một khi phun trào chính là lay động địa chấn, hủy thiên diệt địa.





Thường thường chuyện càng không muốn nó phát sinh thì lại hết lần này đến lần khác mà phát sinh trước mắt ngươi, lúc Đường Phong vội vội vàng vàng chạy đến nơi, cậu đã thấy được chuyện mà cậu không muốn thấy nhất.

Trong phòng tập thể thao không có mấy người, có thể nói là không ai, nơi cửa có mấy hắc y nhân không biết đến từ đâu đang đứng, lúc Đường Phong đi vào họ chỉ liếc mắt nhìn cậu mà không làm ra bất kỳ hành động ngăn cảm nào.

Lúc Đường Phong đến chỗ lôi đài tìm được Lục Thiên Thần cùng Kino thì Lục Thiên Thần đang đi đến biên của lôi đài, đem áo khoác vắt trên cột trụ của lôi đài mặc vào, đối với Đường Phong vừa đến cũng chỉ là nhẹ nhàng nhìn thoáng qua.

“Lục Thiên Thần.” Đường nhìn của Đường Phong rơi vào mu bàn tay của Lục Thiên Thần, nơi khớp xương vẫn còn dính một ít máu, thoạt nhìn không phải là của Lục Thiên Thần.

“Tôi còn có thể đánh! Tôi chưa có thua!” Thanh âm kêu gào vang lên từ phía sau của Lục Thiên Thần, Đường Phong bước lại gần liền thấy Kino đang quỳ rạp trên mặt đất, vị siêu sao Hollywood thoạt nhìn có chút chật vật, thế nhưng trong hai mắt lại có hai ngọn lửa hừng hực thiêu đốt phảng phất nói cho mọi người biết, hắn sẽ không đơn giản cúi đầu chịu thua.

Lục Thiên Thần đứng đưa lưng về phía Kino vung lên khóe miệng cười nhạt: “Không, cậu đã thua ngay tư đầu.”

“Các anh đang làm cái gì?” Đường Phong muốn đi lên.

Lục Thiên Thần rất nhanh bước qua ngăn cậu, hắn chăm chú nhìn vào Đường Phong đang nhíu chặt đôi lông mày, nói: “Chúng ta đi thôi.”

Đường Phong ở phía sau Lục Thiên Thần nhìn thấy Kino, tóc của người thanh niên có chút hỗn loạn, khóe miệng cũng chảy máu, đại khái bởi vì trận đấu kịch liệt mà từng ngụm từng ngụm thở phì phò, ngay lúc va chạm với đường nhìn của Đường Phong thì con ngươi liền co rút lại, sau đó cúi đầu tránh đi tầm mắt của cậu. “Đây là những gì cậu ta nên nhận được.” Lục Thiên Thần nói.

“Đó cũng phải là do tôi ra tay.” Đường Phong nhưng thật ra không muốn đem Kino đánh thảm như vậy.

Lục Thiên Thần lơ đểnh : « Cậu đem cậu ta trở thành con nít ? Đừng quên lực sát thương của trẻ con có bao nhiêu mạnh mẽ. » Hắn dừng lại một chút, ánh mắt thoáng nhìn về phía sau, « Huống hồ cậu ta còn là một đứa trẻ lớn xác lại tùy hứng. »

« Tôi biết… »

« Vậy không nên cho cậu ta bất kỳ hi vọng gì. » Đây là lần đầu tiên từ lúc ở chung đến nay Lục Thiên Thần dùng ngữ khí nghiêm khắc như vậy nói chuyện với Đường Phong.

Đường Phong gật đầu, đưa tay vỗ vỗ vai Lục Thiên Thần : « Tôi biết nên làm thế nào. »

Lục Thiên Thần đưa mắt nhìn cậu, dù Đường Phong có việc gì chưa làm xong, hắn cũng sẽ giúp chàng trai này đi hoàn thành.

« Tôi ở bên ngoài chờ cậu. » Lục Thiên Thần quyết định đem nơi đây giao cho Đường Phong, hắn nhanh chóng nhảy xuống đài rời đi.





« Cậu cảm thấy tôi rất thất bại đúng không ? Đánh thua Charles, lại bị tên họ Lục này đánh thành một bộ mặt mày sưng phù. » Tựa người ngồi cạnh một cây cột ở biên của lôi đài, Kino cười khổ có chút cam chịu.

Đường Phong đi tới, từ trên cao nhìn xuống người thanh niên, cậu không dự định an ủi Kino : « Không sai, anh thật sự rất thất bại, nhưng không phải bởi vì anh đánh không lại bọn họ, mà ngay từ đầu anh đã không thấy anh rốt cuộc muốn cái gì, tôi nghĩ người bên cạnh không dưới một lần nói cho anh biết anh là một đứa trẻ bốc đồng, thế nhưng vì sao anh không thay đổi chút nào ? »

« Tôi có nỗ lực ! »

« Hiển nhiên anh nỗ lực vẫn chưa đủ ! » Đường Phong lớn tiếng quát.

« Vậy rốt cuộc cậu muốn tôi làm thế nào ? » Kino có chút tâm tình kích động, hắn cúi đầu bưng kín mặt mình.

« Anh hỏi tôi như vậy, lẽ nào tôi nói anh làm gì thì anh sẽ làm như vậy ? Làm một người trưởng thành, anh đã không còn là một đứa trẻ tùy hứng lại chìm đắm trong những mộng tưởng, chuyện hôm qua khiến tôi rất tức giận, hỏi anh một câu, rốt cuộc anh đem tôi trở thành cái gì ? »

Kino mạnh ngẩng đầu, la lớn : « Tôi thích cậu ! »

« Sau đó ở trước mặt mọi người đối với tôi làm loại chuyện như hôm qua, đây là phương thức thích một người của anh ? » Đường Phong bất đắc dĩ thở dài, « Chuyện mà anh thích, người khác không nhất định cũng sẽ thích. »

« Tôi thật xin lỗi, ngày hôm qua… ngày hôm qua tôi có chút xung động. »

« Xung động vĩnh viễn cũng không phải lý do để cậu mượn cớ, Kino, không nên lại tìm lý do cho chính mình ! Tôi không muốn an ủi anh, hay cho anh kiến nghị cùng lý do gì cả, anh đã trưởng thành rồi, giống như những gì anh nói, anh thậm chí lớn tuổi hơn tôi, làm một người đàn ông, ngẫm lại việc anh nên làm là gì. »

Đường Phong thở dài, cậu nhìn Kino cách mình không xa ở trước mặt, tiếp tục nói : « Ngẫm lại việc anh làm sẽ đem đến hậu quả gì. »

« Cậu vẫn còn giận tôi sao ? » Thanh âm của Kino hơi thấp xuống.

« Đổi lại là một người đàn ông đối với anh làm chuyện như vậy, anh tức giận không ? » Đường Phong hỏi ngược lại.

« Tôi nghĩ tôi sẽ giết hắn. » Tự hỏi một phen, Kino cố sức lắc đầu.

« Vậy là đủ rồi. »

Đường Phong nhìn Kino lần cuối rồi xoay người rời đi.

Kino chỉ là nhìn cậu rời đi, cậu chỉ bảo Lục Thiên Thần ngừng đánh, không có an ủi, cũng không có chính diện tha thứ như trong tưởng tượng của Kino.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.