Siêu Sao

Chương 172: Nùng tình mật ý



Ca Trần bất an nhìn vẻ mặt không tốt của Lục Thiên Thần, hắn ở bên người nam nhân này không phải một ngày hai ngày, trên thực tế so với Tô Khải Trình hắn càng sợ Lục Thiên Thần hơn.

Từ đêm qua đến bấy giờ, Lục Thiên Thần phái ra không ít người đi kiếm bọn Đường Phong, thế nhưng ngoại trừ nghe người qua đường nói có thấy Tô Khải Trình cùng Lý Đông Tây bị người tha đi thì không có thêm tin tức hữu dụng nào nữa, cũng không tìm được bất cứ ai trong ba người mất tích.

Từ sau khi bị Tô Khải Trình biết được hắn là quân bài mà Lục Thiên Thần an bài bên cạnh thì Tô Khải Trình đối hắn không có gì hòa nhã, tuy rằng Ca Trần bởi vì chuyện Đường Phong mà hướng Tô Khải Trình thẳng thắn nhưng từ đó về sau Tô Khải Trình luôn đối hắn phòng bị.

Hiện tại khiến cho hắn không phải người của cả hai đầu, Lục Thiên Thần bên này có Đường Phong ở, Ca Trần là thế nào cũng không thể trở về, hiện tại Lục Thiên Thần đang cưng chìu Đường Phong, ai biết cái tên giả dạng người tốt kia có hay không đột nhiên từ sau lưng đâm hắn một đao?

Hắn vốn từng nghĩ, hướng Tô Khải Trình thẳng thắn đem một ít chuyện biết được từ chỗ Lục Thiên Thần nói cho Tô Khải Trình, có thể tranh thủ đủ tư cách đứng bên người Tô Khải Trình, thế nhưng hiện tại Tô Khải Trình lại lôi ra một dân quốc tiểu sinh đặt bên người, con rệp này hiện tại ỷ vào Tô Khải Trình cưng chìu cũng dám cùng hắn vênh váo rồi.

Suy tính tới lui, Ca Trần biết tình cảnh hiện tại của hắn vô cùng bấp bênh, cả hai đầu đều không thể lấy lòng.

Đêm qua hắn kéo Lục Thiên Thần, kết quả khiến Lục Thiên Thần không đuổi theo kịp, Lục Thiên Thần vẫn không nói gì, nhưng thỉnh thoảng ánh mắt của hắn rất lạnh lẽo, mỗi lần chạm phải đều khiến Ca Trần mất hết hồn vía.

Hiện tại hắn đã không còn chỗ dựa vững chắc, nếu như Lục Thiên Thần muốn đối phó hắn thì đơn giản như bóp chết một con kiến vậy.

“Lục tổng, tốt xấu gì em cũng theo anh mấy năm, em… em khi đó cũng là bởi vì quá thích anh, thấy anh ở cùng người khác nên cũng có chút khó chịu.” Ca Trần vò góc áo, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt thấy thế nào cũng chọc người yêu thương.

“Nói chuyện này để làm gì?” Lục Thiên Thần nhàn nhạt nói, hắn căn bản không thèm để ý Ca Trần phản bội hay muốn trở về, ở trong mắt hắn Ca Trần bất quá chỉ là một quân cờ không quan trọng, có cũng tốt, không có cũng không sao, hoàn toàn không có chút tác dụng ảnh hưởng đến tính quyết định của toàn cục.

“Em chỉ là đố kị Đường Phong được anh thích, em thật sự không có muốn hại cậu ta!” Ca Trần thoáng cái khóc ra, đem khả năng diễn xuất phát huy đến vô cùng nhuần nhuyễn, “Ô ô, Lục tổng, anh đừng giận em, ngày đó em thật sự không biết Đường Phong bọn họ sẽ bị người bắt đi.”

“Được rồi, chuyện này cậu tốt nhất là ngậm miệng lại không được tiết lộ ra ngoài, những chuyện khác cậu không cần quan tâm.” Lục Thiên Thần còn không có vô năng đến mức sẽ đem việc Đường Phong mất tích thảy lên người Ca Trần.

Người mang Đường Phong đi, ở trong lòng Lục Thiên Thần đại khái đã chọn ra được.

Sớm biết cái tên kia sẽ không an phận, chưa đến hai tháng đã chịu không nổi mà ra tay, bọn họ thật đúng là bạn tốt, liền ngay cả nhìn người cũng giống nhau.

“Lục tổng, ngài xem chúng ta có cần báo nguy hay không, đến tối thì bọn người Tô tổng đã mất tích được hai mươi bốn tiếng, nơi này là nước ngoài, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì phải làm sao bây giờ?” Dân quốc tiểu sinh cũng không dễ dàng so với bất kì ai, hiện tại Tô Khải Trình là chỗ dựa vững chắc của hắn, vạn nhất Tô Khải Trình xảy ra chuyện thì hắn cũng sẽ là một thân phiền phức.

Dân quốc tiểu sinh căn bản không biết sau lưng bọn người Tô Khải Trình cùng Lục Thiên Thần làm sinh ý gì, trong đầu nghĩ đến đầu tiên chính là báo nguy, hắn vừa nói liền lập tức đứng lên, vội vàng đi đến bên cạnh điện thoại nhấc lên chuẩn bị gọi.

“Không được, tôi đợi không được rồi, chuyện này nhất định phải báo nguy, tôi… tôi trức phải liên hệ đại sứ quán.”

“Ba!”

Mới cầm lấy điện thoại, Lục Thiên Thần đã đi qua dùng một tay đè điện thoại xuống.

“Lục tổng…” Dân quốc tiểu sinh có chút khiếp đảm nhìn nam nhân có ánh mắt lạnh lẽo đối diện.

“Làm môt người thông minh, trông nom tốt miệng cùng tay của cậu, an tâm ở chỗ này nghỉ phép.” Lục Thiên Thần hướng vệ sĩ bên cảnh liếc mắt, hai người vệ sĩ rất nhanh đã đi đến giữ lấy Dân quốc tiểu sinh, hắn đã sớm có chút luống cuống cho nên cũng không dám giãy dụa tùy ý để họ mang đi.

Chuyện này không thể báo nguy, bằng không phiền phức sẽ lớn hơn nữa.

Chuyện giữa hắn cùng Charles cùng Đường Phong thì chính bọn họ sẽ tự giải quyết, một ngày có bên ngoai nhúng tay, chuyện này sẽ trở nên càng ngày càng phức tạp, nhất là hiện tại Charles còn bị tổ chức hình cảnh quốc tế ở Anh phát lệnh truy nã bí mật.

Lục Thiên Thần quay đầu liếc mắt nhìn Ca Trần, người sau liền lắc đầu liên tục.

“Tôi biết tôi nên làm gì.” Ca Trần so với Dân quốc tiểu sinh biết nhiều chuyện hơn, khẩn cấp cho biết lập trường của mình. Hắn ước gì chính mình không nên bị dính vào, tuy rằng không biết là ai mang Đường Phong đi, nhưng thất ra hắn hi vọng người kia đừng thả Đường Phong ra, tốt nhất là có thể đem ném xuống biển.

Nghĩ như vậy nhưng hắn không dám nói ra.

Cũng giống như Dân quốc tiểu sinh, Ca Trần cũng bị mang đi, hai người bọn họ đều bị Lục Thiên Thần nhốt ở trong một khách sạn Việt, bên người tùy thời đều có vệ sĩ giám sát.

Dân quốc tiểu sinh cũng không ngu ngốc, biết chuyện này có chút phức tạp liền thẳng thắn không đi hỏi nữa, có Tô Khải Trình cho hắn chỗ dựa là hay nhất, không có cũng không có biện pháp, hắn một mình cũng không xảy ra chuyện gì, rất nhanh đã trở nên vui vẻ, mỗi ngày ở trong khách sạn xoa bóp uống rượu, trôi qua thật thích ý dù trong mắt Ca Trần chỉ có cười nhạt, mọi người đều nói con hát vô tình, lời này nói cũng không hoàn toàn sai, chính hắn cũng là như vậy, không phải cái gì vô tình, mà là bọn hắn không cần phải đối một số người hữu tình.

Nỗ lực cho tình cảm càng nhiều, bị thương cũng dễ thay đổi nhiều.

Thích ứng không được hoàn cảnh khắc nghiệt, cuối cùng không phải chỉ là bị loại bỏ sao?

Cho tới bây giờ Ca Trần cũng sẽ không đi thương cảm những người với đủ loại nguyên nhân mà rời đi giới giải trí, không có bản lĩnh lăn lộn trong môi trường này thì có thể trách ai, giới giải trí không phải là nơi mà kẻ yếu có thể tồn tại.

Nằm trên ghế ngáp một cái, Ca Trần vừa gọi cho người đại diện nói cho đối phương mình phải kéo dài ngày nghỉ, hắn phải hảo hảo suy nghĩ xem ngoại trừ Lục Thiên Thần cùng Tô Khải Trình, còn có ai có thể cho hắn dựa vào, bối cảnh không thể thua kém Lục Thiên Thần cùng Tô Khải Trình.

Đường Phong có thể tìm đến một Lục Thiên Thần, Ca Trần hắn sẽ không tìm một người yếu kém hơn Lục Thiên Thần.





Ngủ đủ, tắm rửa thay quần áo xong, lúc Đường Phong đi ra thì Charles đã chuẩn bị xong một bàn ăn hoàn mỹ trên sân thượng của du thuyền.

Nguyên lai hắn cho là bọn họ có lẽ sẽ ở trên một thuyền đánh cá, dù sao hiện tại Charles cũng đang bị “mỹ nhân nước Anh” truy đuổi, nhưng trên thực tế bọn họ hiện tại cư nhiên ở trên một chiếc du thuyền, trên thuyền không chỉ có bọn họ mà càn có hơn hai nghìn khách nhân khác, Charles giống như một du khách bình thường hảo hảo đợi trên du thuyền.

Bến tiếp theo của du thuyền là Thái Lan, đích đến cuối cùng là Hương Cảng.

“Bảo bối thân ái của tôi, tắm xong thoải mái hơn không? Tôi cố ý ở trong nước bỏ thêm một ít tinh dầu làm nâng cao tinh thần, hi vọng cậu sẽ thích.” Charles một thân quần áo tiêu chuẩn thân sĩ, tóc chải vuốt ra phía sau đầy tỉ mỉ, một thân đen tuyền toàn hàng Armani cao cấp, một chiếc nơ trắng hơi có vẻ khả ái, thêm dáng vẻ đứng cạnh bàn hơi cong thắt lưng nhìn thế nào cũng giống như người phục vụ.

Bất quá phỏng chừng không có người phục vụ nào có khí chất như vậy đi, có người chỉ mặc một chiếc quần sốc cũng có một cỗ ý vị đặc trưng, có người dù mặc vào môt bộ quần áo cao cấp hơn mười vạn thoạt nhìn cũng chắc có gì đáng nhìn.

Không có tự tin cùng sự từng trải chống đỡ, thường thường sẽ bị quần áo đem ngăn chặn lại.

“Ngô…” đường nhìn của Đường Phong vừa rơi lên mặt Charles liền nhịn không được thổi phù một tiếng bật cười, cậu thấy được kiệt tác lúc sáng của mình.

Charles tiên sinh anh tuấn đẹp trai lại có chút vị đạo lưu manh giờ đây ở mắt trái có thêm một vòng màu xanh, sẽ không khó coi, cũng không có vẻ chật vật, Đường Phong nhìn thế nào cũng cảm thấy điểm xanh tìm này rất xứng với vị đạo lưu manh của Charles.

“Charles, anh… rất tuấn tú!” Đường Phong nghẹn cười cố sức gật đầu, sau đó đi qua ngồi đối diện với Charles.

“Bảo bối, tôi đương nhiên đẹp trai rồi, lẽ nào đến bây giờ cậu mới phát hiện sao? Kỳ thực Lục Thiên Thần rất khó coi, hắn chỉ là một mặt than mà thôi, chỗ nào có được vị đạo nam nhân như tôi.” Charles cũng không ngại chính mình bị Đường Phong cười, khí chất cùng tự tin cường đại chống đỡ người nam nhân này, nagy cả vết sẹo trên mặt cũng không tổn hại sự anh tuấn của hắn, ngược lại còn tăng thêm một mị lực.

Tuy rằng, trên mắt dẫn theo một vết sẹo như vậy vẫn có chút khôi hài.

“Hơn nữa tôi tin tưởng sự chịu đựng cùng lực lượng của tôi lợi hại hơn Lục Thiên Thần.” Charles hướng Đường Phong phao một cái mị nhãn, hắn cong khóe môi có chút tự hào nói, “Thân ái, cậu đêm qua thế nhưng luôn vô ý thức bày ra một chút ngạo mạn a, thế nhưng tôi rất tự hào, cậu càng kêu như vậy càng khiến tôi trở nên hưng phấn.”

“Charles.” Đường Phong mỉm cười gọi tên của nam nhân, tươi cười ở dưới ánh mặt trời trên biển rộng thế nào lại xán lạn vô cùng, khiến mắt Charles đều đui mù.

Mọi người đều nói tân hôn không bằng tiểu biệt, ba ngày giống như ba năm, bọn họ đây chính là gần hai tháng không gặp mặt, bây giờ Charles nhìn Đường Phong thế nào cũng cảm thấy người nam nhân này cả người đều phát sáng.

“Cậu chính là ánh mặt trời của tôi, bảo bối…” Nhịn không được mà tán thán.

“Phải không?” Đường Phong hướng Charles ngoắc ngón tay, “Lại gần một chút.”

“Ân, tôi ở chỗ này đây.” Charles nghe lời nghiêng tới một chút, trong giây lát môt cỗ kình phong ập vào mặt mà đến.

Đường Phong đánh qua một quyền, bất quá lúc này không thực hiện được, Charles cười hì hì cầm nắm tay của cậu: “Bảo bối, cậu muốn hủy dung tôi sao?”

“Anh tiêu sái anh tuấn vô địch vũ trụ như vậy dù trên mặt có thêm vết thương cũng chỉ là càng có thêm nam nhân vị.” Thu tay về, dù không thực hiện được Đường Phong cũng không để ý, cậu nghiên đầu nhìn về phía boong tàu phía dưới, không ít khách nhân đều đang vui đùa cạnh hồ bơi, nếu như không phải cậu biết hiện tại mình đang ở trên một con thuyền khác, cậu vẫn có thể cho rằng mình vẫn đang du ngoạn trên biển.

Được rồi, chính xác vẫn là đang du ngoạn trên biển, chỉ là người bầu bạn bên cạnh đột nhiên thay đổi, lộ tuyến của thuyền cũng thay đổi.

“Bảo bối Đường Đường, cậu nói như vậy khiến tôi càng ngày càng yêu thương cậu a.” Charles không chút mặt mũi nói ra những lời buồn nôn khiến người ta nổi da gà đầy người.

Đường Phong dời đường nhìn hướng qua: “Bảo bối Char Char, phải chăng sáng nay anh đã ăn quá nhiều mật? Cẩn thận sâu răng, nhanh đi về đánh răng súc miệng đi.”

Mấy người vệ sĩ canh chừng bên cạnh thiếu chút nữa nhịn không được mà cười đi ra, bọn họ theo Charles nhiều năm như vậy, càng hiểu rõ vị đại lão bản âm tình bất định nha mình so với bất kì ai, đừng thấy Charles có đôi khi đối với người đặc biệt tốt, đảo mắt một cái hắn đã có thể không chút lưu tình đem dao cắm vào tim ngươi.

Người tình bên cạnh Charles nhiều như cá trong biển, ba ngày thay đổi hai người, nhưng ai mà không đối Charles tất cung tất kính, dù cho thỉnh thoảng sẽ đối Charles làm giá một chút nhưng cũng không dám giống như vị Đường Phong tiên sinh này vừa dùng quả đấm, vừa dùng lời nói đùa giỡn như vậy.

Bọn họ dám thề, làm vệ sĩ nhiều năm như vậy đây vẫn là lần đầu tiên thấy Charles bị người đùa giỡn.

Charles ngửa đầu cười ha hả, một chút cũng không tức giận: “Bảo bối Đường Đường, tôi đặc biệt thích xưng hô yêu thương cậu dành cho tôi, cậu là tim gan phèo phổi của tôi, tôi thì là bảo bối yêu quý của cậu.”

Xong đời rồi, xong đời rồi, Đường Phong thiếu chút nữa bị Charles làm cho ghê tởm đến chết, người này mặt đủ dày, cái gì cũng có thể nói ra được. So trình độ buồn nôn chắc chắn không có mấy người có thể sánh với Charles, vệ sĩ hai bên đều nhanh ói ra.

Chẳng lẽ người đang yêu đều là cái dạng này?

Đại lão bản lạnh lùng nghiêm nghị nhà bọn họ, thế nào lại có một mặt đặc biệt như vậy? Ngày hôm nay đúng là được mở rộng tầm mắt.

“Tới, bảo bối Đường Đường, tôi giới thiệu với cậu một chút.” Charles cầm lấy ly sô đa uống một ngụm, cong chân chỉ chỉ hai người thủ hạ bên cạnh, “Hai người bọn họ đã ở cạnh tôi hơn mười năm, cậu ta gọi là Đại Mạch Khắc.” Chỉ chỉ người hơi mập hơn bên trái.

“Còn đây là tiểu Mạch Khắc, anh em song sinh.” Lại chỉ chỉ người có hình thể bình thường bên phải.

Vóc người của hai người hơi có chút khác biệt, còn hình dạng căn bản là giống nhau như đúc, việc hai người này là song sinh thì Đường Phong chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn ra.

“Đứng nhìn gì chứ, chào hỏi a!” Đại lão bản Charles hô một tiếng.

“Chào chị dâu!” Lập tức đứng thẳng rồi cùng kêu lên, thanh âm đủ lớn, trung khí mười phần.

Đường Phong tự cho là mình đủ định lực rồi, không chuyện gì có thể khiến cậu ngạc nhiên nữa, nhưng cậu sai rồi, vừa nghe tiếng kêu của hai anh em Mạch Khắc thì cậu nhịn không được mà bị chính nước bọt của mình làm sặc. “Chị dâu?” Đường Phong lập tức hướng Charles trừng mắt, thiêu mi, “Anh kêu bọn họ gọi như vậy?”

“Tôi có sao?” Charles xòe tay, một bộ tôi không biết gì.

Thấy thế nào cũng giả tạo.

Hai anh em Mạch Khắc vẻ mặt rất nghiêm túc, rất giống như mọi thứ là vô cùng bình thường không chút gì kì lạ, cũng không dám ở trước mặt Đường Phong lộ ra nửa điểm chân ngựa, bọn họ vẫn còn muốn hảo hảo sống vẫn chưa muốn bị ném xuống biển cho cá ăn.

“Sau này đừng gọi tôi như vậy, gọi Đường Phong là được rồi.” Thông khí, Đường Phong đối hai vị vệ sĩ bên cạnh nói.

Hai người vệ sĩ lặng lẽ hường Charles nhìn qua, Charles quay đầu đi làm bộ như không thấy được tiếp tục uống sô đa của hắn,

“Charles.”

“Thân ái, tôi đở đây.” Lập tức quay đầu lại, cười đến chói chang như mặt trời.

“Tôi có một chuyện muốn hỏi anh.” Đường Phong rót vào tách cà phê một ít sữa, nhẹ nhàng khuấy rồi nâng lên uống một ngụm.

Charles hướng hai anh em Mạch Khắc sử cái ánh mắt, hai anh em song sinh thức thời rời khỏi sân thượng.

Đường Phong buông tách mở miệng nói: “Anh và Lục Thiên Thần là có chuyện gì xảy ra? Tôi hỏi anh ta anh làm sao, nhưng hình như anh ta cũng không biết anh phạm vào chuyện gì! Charles, tôi biết là tôi không nên hỏi nhiều về việc tư của anh, nhưng hiện tại anh cũng đã bắt cóc tôi đem đến nơi này, tôi nghĩ làm bạn đi cùng thuyền với anh, tôi ít nhất cũng có quyền được biết, vì sao anh muốn đem tôi đi, còn dùng loại biện pháp kì quái như vậy.”

“Thân ái, cậu đương nhiên có quyền lợi hỏi đến chuyện riêng của tôi, chuyện của tôi cũng là chuyện của cậu, a không, phải nói là cậu có quyền biết tất cả mọi chuyện của tôi.” Charles đưa tay cầm lấy bàn tay đặt trên bàn của nam nhân, có chút thâm tình.

“Nghiêm túc một chút.” Không chút khách khí hất một bồn nước lạnh.

Nhún nhún vai, Charles mở miệng: “Không có chuyện gì lớn, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, có một nữa thời gian có đám hình cảnh quốc tế không có việc gì làm cứ thích đuổi theo đuôi của tôi, thế nhưng cậu cũng thấy đấy, bọn họ không có cách nào bắt tôi.”

“Không ai không có việc gì lại đuổi bắt anh.” Đường Phong nhíu mày, lại thở dài, rồi có chút hoài nghi cùng dò xét mà hỏi, “Anh có đúng hay không là đã buôn lậu chất có hại?”

Charles bày ra một bộ dáng chấn kinh: “Đương nhiên không có thân ái, nặc dù tôi là một người xấu, nhưng người xấu cũng có điểm mấu chốt a, cái loại sinh ý có dính đến chất gây hại cho tới bây giờ tôi đều không có dính vào, tôi chỉ buôn lậu kim cương súng ống đạn dược dầu mỏ mà thôi.”

“Bảo bối Đường Đường thân ái, người yêu của cậu là một thân sĩ, là một quý tộc.” Vỗ vỗ ngực làm bảo chứng.

“Ai là người yêu của anh?” Cừ thật, trong lời nói tùy tiện cũng có thể ăn đậu hũ người, Đường Phong không chút khách khí phản kích trở lại.

“Thân ái, tôi cũng rất thích hình dạng của cậu lúc xấu hổ.” Tiếp tục liếc mắt phao mị nhãn.

“Tôi một chút cũng không có xấu hổ.” Thở ra một hơi, Đường Phong đem đề tài câu chuyện kéo trở về, nói nói lại bị Charles đánh lạc hướng. “Charles, nếu như muốn gặp tôi có thể dùng biện pháp khác, không nhất định phải dùng thuốc mê làm cho tôi bất tỉnh, hơn nữa tôi đột nhiên mất tích như vậy, Lục Thiên Thần sẽ lo lắng.”

Lo lắng đến thân phận bây giờ của Charles, Đường Phong có thể hiểu được việc cái tên không ra bài theo lẽ thường này sẽ lấy phương thức kỳ quái để gặp mặt cậu, bất quá cũng không cần phải gạt Lục Thiên Thần, hay là nói Lục Thiên Thần cũng biết?

Đường Phong có chút không xác định, cậu cảm thấy quan hệ giữa Charles cùng Lục Thiên Thần có chút kì lạ.

“Thế nào sẽ, hắn biết là tôi mang cậu đi, cậu ở cạnh tôi là an toàn nhất rồi, hắn sẽ không lo lắng.” Charles tuyệt không cảm thấy mình có làm sai chỗ nào.

Đáng tiếc ngay lúc Charles đang định nói đến khi nào xong thì thôi, đại Mạch Khắc lại vọt đến, thở hổn hển nói: “Lão đại, người tình cũ nước Anh của anh lại đến nữa rồi! Chúng ta đi hay chạy?”

Đi cùng chạy có khác nhau sao?

Đường Phong lé mắt nhìn về phía Charles: “Hùng bảo bối, tôi ở cạnh anh thực sự là an toàn a.”

Lúc này mới ngày đầu tiên đã nghĩ đi hay chạy, lẽ nào hôm nào đó sẽ là nhảy xuống biển?

“Gấp cái gì, đi cái gì, chạy cái gì?” Charles ném một ly nước về phía hai anh em song sinh, “Mất mặt! Chúng ta không đi đâu cả, không chạy cũng không đi, hắn muốn tới thì tới.” cái người được gọi là “hắn” là ai a?

Đường Phong có chút ngạc nhiên.

Lòng hiếu kỳ của cậu rất nhanh liền được thỏa mãn, anh em song sinh bị hất một thân nước cũng không có phản ứng nhiều lắm, thoạt nhìn giống như là bình thường bị Charles đánh riết rồi quen, hai người sau khi la to một phen liền hướng về phía boong tàu liếc mắt, Đường Phong nhìn theo ánh mắt bọn họ.

Một vị nam tử trẻ tuổi ăn mặc gon gàng khoảng hai bảy hai tám tuổi đang nhìn về phía bọn họ, bên cạnh nam tử còn có hai người đang đứng ra dáng là trợ thủ, ba người này Đường Phong mới gặp trước đây không lâu.

Hiện tại được rồi, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch, hiện tại cậu cùng Charles ở cùng một chỗ phỏng chừng cũng bị nắm giữ rồi.

Đường Phong thở dài, tò mò hỏi: “Charles, Ivan cảnh quan là một trong những người tình cũ của anh?”

Ở trên thuyền chính là tổ trưởng phân bộ Hình cảnh quốc tế Anh quốc Ivan cùng hai thủ hạ của hắn.

“Thân ái, tôi hiện tại chỉ yêu một mình cậu, cái gì Y vạn hai là hai ba vạn, tôi hết thảy đều không nhận ra.” Charles nóng lòng tẩy sạch quan hệ, liên tục giải thích, “Hơn nữa tôi là một lão kiêu chuy siêu cấp rộng rãi như vậy, làm sao có thể sẽ ở cùng một chỗ với một cái tiểu kình quan a.” [chỗ này là do Ivan phiên qua là Y Vạn, cho nên bé Char mới nói như vậy nha ~~]

“Ý là nếu như Ivan không phải là cảnh quan là có thể?” Đường Phong cố ý trêu chọc hắn.

“Bảo bối, cậu biết ý tôi không phải như vậy.” Charles giả vờ u buồn, tay vỗ xuống tay vịn, mặt hướng biển rộng thở dài, “Ai mà không có một quá khứ ni?”

“Nguyên lai anh thực sự cùng Ivan có dây dưa a.” Như thế có chút khiến Đường Phong kinh ngạc, cậu biết Charles rất đào hoa, nhưng không nghĩ tới ngay cả hình cảnh quốc tế cũng có thể kéo lên giường.

Cậu lại bồi thêm một câu: “Có đúng hay không là do anh lừa người ta, hoặc là bỏ thuốc gì đó?”

Mặc kệ là đáp án nào, Đường Phong đều cảm thấy rất có thể.

Charles thập phần thụ thương: “Thân ái, tôi là loại người như vậy sao? Là người kia đuổi theo tôi không tha, ai biểu tôi mị lực lớn như vậy.”

“Chờ một chút, thân ái, cậu vừa rồi là đang trêu tôi?” Charles đột nhiên nhận ra.

“Anh hiện tại mới phát hiện a, Hùng tiên sinh đại ngốc của tôi.” Đường Phong đứng lên đi vào trong phòng, cậu cảm thấy Ivan một mực theo dõi cậu.

Hình như cậu bị cuốn vào trong chuyện tình khó lường rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.