Siêu Sao

Chương 193: Phim mới



“Đây là những kịch bản mấy hôm trước chọn ra.” Trong phòng hội nghị, Tiểu Vũ đem vài kịch bản được đánh dấu để ra trước mặt Đường Phong, phân biệt làm thuyết minh.

“Kịch bản này nói về tình yêu đô thị hài hước, nhưng không có nam chính tuyệt đối, là có một số tiểu cố sự xâu chuỗi cùng một chỗ tạo thành, đây là cái tôi nói với anh, bộ phim mà Vệ Đạo Minh tự mình làm người chế tác chuẩn bị làm, tuy rằng không thấy rõ nam chính, bất quá có thể khẳng định tên kia nhất định là nam số 1.”

Tiểu Vũ tựa hồ thực không thích Vệ Đạo Minh, giới thiệu cũng là một bộ khẩu khí ỉu xìu không chút phấn chấn.

“Số 2 là một tác phẩm của đạo diễn phim văn nghệ, tôi cảm thấy chúng ta vẫn là tạm thời từ chối vẫn là tốt hơn.” Tiểu Vũ nhíu nhíu mày, ngón tay hơi chà xát kịch bản.

“Tôi đã xem qua kịch bản này, viết cũng không tệ lắm, mặc dù có chút trầm trọng.” Đường Phong nâng cằm gật gật đầu, cậu vẫn chưa có cơ hội nếm thử qua loại điện ảnh có đề tài trầm trọng như vậy.

Trên thực tế chỉ ở trong nước đợi nửa năm, Đường Phong hỏi: “Vì sao không cần? Tôi thấy vị đạo diễn này cũng rất nổi tiếng trong nước.”

Tiểu Vũ liên tục lắc đầu: “Không được, anh hiện tại vừa mới bị phong sát, đề tài của bộ phim này còn mẫn cảm hơn cả đồng tính luyến ái, tuy rằng có thể đưa ra nước ngoài tham gia lễ điện ảnh, như ở trong nước nhất định sẽ bị phong sát, nếu Vệ Đạo Minh muốn đối phó anh, hắn còn có năng lực tiếp tục lấy điểm này đến công kích anh.”

“Nhưng đạo diễn của phim này không phải rất có danh tiếng trong nước sao?”

“Kia thì thế nào, hắn công kích anh lại không nhất định sẽ đi công kích đạo diễn kia, hơn nữa, chỗ dựa sau lưng của Vệ Đạo Minh vô cùng vững chắc, chúng ta vẫn là không cần cho người cơ hội tốt hơn.” Tiểu Vũ khuyên, “Tôi biết anh thích kịch bản này, bất quá đối thế cục hiện nay tạm thời vẫn là không nên đụng vào sẽ tốt hơn.”

Đường Phong gật gật đầu, cậu cũng không phải người không biết phải trái, Tiểu Vũ nói có lý, cậu cũng chỉ có thể tạm thời buông tha cho kịch bản này.

Nhưng khi cậu lật xem mấy kịch bản được chọn trước mặt, Đường Phong phát hiện có mấy cái cậu thích không ở bên trong.

“Giống như thiếu vài cái.”

“Anh không nhìn lầm, thật là thiếu vài cái, bất quá mấy cái kịch bản kia cũng không phải là không thể tiếp, mà là đạo diễn không muốn anh nữa.” Hừ lạnh một tiếng, Tiểu Vũ căm giận bất bình ngồi xuống, “Bởi vì mấy đạo diễn kia biết có đại nhân vật bên trên sẽ tùy thời đối phó anh, cũng biết tin tức anh bị phong sát, bọn họ không muốn dính vào, cho nên thu lại kịch bản.” Nói đến cùng, vẫn là sợ vạn nhất khi Đường Phong đóng phim, cuối cùng cấp trên không chịu phê xuống.

“Tốt lắm, cô cũng không cần tức giận, bọn họ làm vậy cũng có đạo lý của riêng họ, không tất yếu vì một người mà phải phiêu lưu mạo hiểm lớn như vậy.” Đường Phong cười cười, chỉ vào kịch bản nói, “Nơi này không phải còn vài cái kịch bản sao, chúng ta xem lại xem.”

Đem kịch bản còn lại xem hết, Đường Phong rất nhanh phát hiện còn lại hoặc là vai phụ, hoặc là kịch bản không tốt hoặc là đạo diễn không tốt vâng vâng.

Những kịch bản này mà đưa cho Lý Nguy, phỏng chừng Lý Nguy sẽ trực tiếp ném vào trong thùng rác.

Lấy góc độ Fiennes đến xem, thật đúng là không có một cái thích hợp.

Quy tại trong nước cạnh tranh kịch liệt, Đường Phong một tiểu ảnh đế Venice không có quần chúng trụ cột, mặc dù trước đó có quay ban huấn luyện siêu sao cùng tiết mục tình nhân trong mộng mang đến một ít fan, nhưng cùng ngôi sao chân chính trong nước so ra vẫn là kém một khoảng lớn.

Phim lớn chân chính trong nước, nếu không phải do bên Lục Thiên Thần đầu tư, thật đúng là không có mấy người dám đánh bạo bắt đầu dùng người mới như Đường Phong.

Nhìn đi nhìn lại, như thế nào cảm thấy cũng chỉ có bộ phim hài tình yêu đô thị kia của Vệ Đạo Minh là thích hợp?

“Chúng ta xem lại đi, dù sao còn hơn hai tháng tham gia hoạt động công cộng” Tiểu Vũ cũng phát hiện điểm này, an ủi nói một câu như vậy.

Đường Phong gật gật đầu, bất quá cậu trực tiếp đem kịch bản của Vệ Đạo Minh giao cho Tiểu Vũ: “Nếu như vậy liền cự tuyệt hết.”

“Bao gồm Vệ Đạo Minh?” Tuy rằng Tiểu Vũ chán ghét Vệ Đạo Minh, nhưng Vệ Đạo Minh làm người chế tác khẳng định sẽ không tự mình hành mình, điện ảnh phát hành tuyệt đối có bản đảm, tuyên truyền cũng sẽ dồn lực lớn, bộ điện ảnh này vừa mới lên kế hoạch, không biết đã có biết bao nhiêu người muốn chen vào.

“Đúng.” Nhìn quen sóng to gió lớn, cũng quay qua điện ảnh có trình độ chế tác cực cao, nếu Đường Phong liền vì một chút dụ hoặc này mà nhịn không được nhảy vào trong cạm bẫy của đối phương, vậy đời trước của cậu quả thực là sống uổng phí.

Gặp thái độ kiên quyết của Đường Phong, Tiểu Vũ cũng không nói gì: “Hảo, đều nghe lời anh!”

Buổi chiều công ty đến một người khách, ngồi trong quán cà phê của công ty, Trần Minh Húc uống ly cà phê do Đường Phong mời khách, ca thán có người mời cà phê chính là mỹ vị.

“Mấy ngày này cậu không có công việc sao, còn rảnh rỗi đến gặp tôi như vậy?” Đường Phong cười lấy bình cà phê rót thêm vào tách cà phê của Trần Minh Húc, lúc cậu ở Venice đã từng cùng Trần Minh Húc liên hệ, người này mấy hôm trước vừa chạy đi Nhật Bản cùng Hàn Quốc quay ngoại cảnh tiết mục, giống như mới trở về hôm qua.

“Tôi cũng không phải người công tác cuồng mà làm việc mỗi ngày, tốt xấu gì cũng phải có ngày nghỉ, đúng rồi, lúc trước anh đi du lịch ở đâu lại không nói với tôi một tiếng, gọi điện thoại cho anh cũng không được, nếu không hỏi công ty của anh người ta nói anh đi du lịch, tôi còn thật sự nghĩ là anh bị người bắt cóc.”

Nâng lên tách cà phê hưởng thụ, Trần Minh Húc vô ý đem sự thật nói ra.

Đúng vậy, cậu thật sự bị người bắt cóc, còn thuận tiện bị người đem ăn sạch sẽ.

Hai tay đặt lên bàn, Đường Phong giương mắt cười: “Làm sao cậu biết tôi không phải thật sự bị người bắt cóc?”

“Thiệt hay giả a, nói cho tôi biết là ai bắt cóc anh, sẽ không phải là siêu cấp hắc đạo lão đại gì đó đi? Ha ha, tôi đã biết, khẳng định là trong lúc đi du lịch anh phóng điện khắp nơi, kết quả giật đến một lão đại hắc đạo, người ta coi trọng anh, liền muốn trói anh về làm áp trại phu nhân, thuận tiện ăn sạch sẽ.”

Trần Minh Húc thuận miệng nói, cư nhiên nói đúng đến tám chín phần mười.

Đường Phong cười đến cúi đầu, liên tục gật đầu: “Không…Đúng vậy.”

“Anh đúng là quay phim nhiều quá đó, loại nói chuyện này ai mà tin.” Trần Minh Húc không khách khí cho Đường Phong một cái mắt trắng, đột nhiên kéo gần khoảng cách giữa hai người, nhỏ giọng nói: “Ai, nghe nói Vệ Đạo Minh mời anh đóng phim phải không?”

“Ân, cậu làm sao mà biết?”

“Làm ơn, anh không xem tin tức trên mạng sao, đi lên chỗ diễn đàn Thiên Nhai nhìn xem, mặt trên đều có người yêu sách, nói Vệ Đạo Minh thực thưởng thức cậu, tính toán mời cậu tham gia phim của hắn.” Trần Minh Húc sách một tiếng, hừ nói, “Thủ đoạn của tên kia thực cao, rõ ràng là hắn đang chèn ép anh, bên này lại đóng vai người tốt giống như bố thí cho anh tham gia đóng phim, anh không biết thành viên trong diễn đàn này chứ, một đám đều đem Vệ Đạo Minh tôn thành thánh mẫu Maria chuyển thế.”

“Làm sao cái gì cậu cũng biết vậy?”

Trần Minh Húc tiếp tục cho Đường Phong một ánh mắt xem thường: “Tôi thế nhưng là người chủ trì số một số hai trong nước, người muốn lên tiết mục của tôi đếm không xuể, muốn nghe chút tin tức còn không quá đơn giản sao? Trên thế giới không có tường nào không hở.”

Đường Phong lập tức bật ra một ngón cái: “Trần đại chủ trì, sau này tôi sẽ dựa vào cậu, không thôi cậu bao dưỡng tôi đi.” Hai người dần dần thân thiết, vui đùa cũng nhiều hơn.

“Coi như xong, anh này ảnh đế Venice tôi không đủ tiền để bao dưỡng, mà nếu tôi thật sự bao dưỡng anh, Lục tổng nhà anh nhất định tìm người giết tôi.”

Nói xong cư nhiên xả đến trên người Lục Thiên Thần.

Trần Minh Húc cười hì hì nhìn Đường Phong, cười đến không có hảo ý: “Nói thực ra đi, anh cùng Lục Thiên Thần hiện tại có phải đang ở cùng một chỗ hay không?”

“Cậu cũng thật nhiều chuyện.”

“Nhanh nói cho tôi biết, bằng không tôi cũng phong sát anh, không để cho anh lên tiết mục của tôi.” Trở mặt uy hiếp lên.

Đường Phong lập tức nhấc tay đầu hàng: “Trần đại chủ trì, thủ hạ lưu tình, tôi ăn ngay nói thật, hiện tại tôi cùng Lục Thiên Thần không ở cùng một chỗ, chỉ là…quan hệ có điểm phức tạp mà thôi.”

Hơn nữa còn Charles cùng Albert, quan hệ này đâu thể chỉ dùng từ phức tạp là có thể hình dung.

“Tôi phi! Đều quan hệ có điểm phức tạp còn không cùng một chỗ, tôi nói anh không phải lúc trước yên hắn đến muốn chết muốn sống sao, như thế nào hiện tại giống như đối Lục Thiên Thần xa cách, ngược lại tên kia đều mỗi ngày nhìn anh, ngay cả kẻ ngoài cuộc như tôi cũng nhìn ra được hiện tại hắn mới là người yêu chết đi sống lại.” Trần Minh Húc mạnh mẽ vỗ bàn.

“Cậu nói thật khoa trương.”

“Chỗ nào a, tôi không phải đang ăn ngay nói thật sao?” Trần Minh Húc hừ hừ hai tiếng, đắc ý cười nói, “Bất quá như vậy cũng tốt, lúc trước Lục Thiên Thần đối anh xa cách, anh hiện tại đối hắn xa cách, ngoắc thì đến, đuổi thì đi, loại cảm giác này thật sự rất tốt, anh nên phát huy nhiều hơn.”

“Tôi là người như thế sao?” Hiện Tại đến lượt Đường Phong liếc mắt trắng Trần Minh Húc, “Được rồi, được rồi, dừng ở đây, không cần nói về Lục Thiên Thần nữa.”

“Được rồi, xem anh thẹn thùng kìa.”

Đường Phong nở nụ cười, cậu đã muốn thật lâu không xấu hổ qua.

“Tôi tìm anh lúc này là có chính sự, trong nước có một đạo diễn nổi danh có một bộ phim đã chuẩn bị bốn năm, gần đây đang tìm người, hơn nữa còn là người mới, tôi cảm thấy anh có thể đi thử một lần.” Trần Minh Húc lặng lẽ nói, “Tin tức nội tình, tin tức chính thức tuyển người đến cuối tuần sau mới công bố ra, ngày hôm sau đạo diễn kia sẽ đến tiết mục của tôi, anh liền thừa dịp đến chỗ tôi làm việc mà trò chuyện với ông ấy, tự tiến cử một chút. So với Vệ Đạo Minh tiểu đánh tiểu nháo, tác phẩm của đạo diễn này mới là đại chế tác chân chính.” Trần Minh Húc đắc ý cười, “Vệ Đạo Minh cũng muốn đi, bất quá trực tiếp bị đạo diễn xin miễn.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.