Siêu Sao

Chương 24: Ngả bài





Hậu quả của nói đến quá nhanh là Đường Phong lập tức hối hận, Ca Trần và Lục Thiên Thần rõ ràng là ngầm đi cùng nhau, xem chừng cũng không có mấy ai biết hai người kia sau lưng có một chân, bây giờ thì tốt rồi, cậu nhất thời nhanh miệng phản kích Ca Trần, Ca Trần nếu như nói cho Lục Thiên Thần, vị Lục tổng kia từ nay về sau liệu có thể cho cậu vào sổ đen hoặc là giết người diệt khẩu không?

Lúc cậu trở lại tiệc rượu Ca Trần và Tô Khải Trình vừa chuẩn bị rời đi, Ca đại minh tinh đã thay đổi một bộ quần áo, nhưng tại sao vẫn là màu trắng, trong ánh mắt Tô Khải Trình nhìn về Đường Phong có thêm vài phần trách cứ, hai người cũng không chào hỏi Đường Phong mà đi.

Đường Phong âm thầm thở dài ở trong lòng, Lục Thiên Thần đã lạnh mặt đi tới chỗ hắn.

“Đến đây.” Một câu ngắn gọn, ngữ khí lạnh lùng nghiêm khắc.

Ném lại hai chữ cho Đường Phong, Lục đại chủ tịch tự nhiên xoay người đi lên lầu, cậu cũng chỉ có thể bắt kịp, ai bảo Lục Thiên Thần là ông chủ của cậu chứ, cậu đã nhờ tiểu Vũ đi tra, hợp đồng kinh tế của “Đường Phong” và giải trí Thiên Thần là tám năm, từ khi ký hợp đồng đến nay đã qua năm năm, ba năm còn lại cậu cũng không muốn bị Lục Thiên Thần ướp lạnh.

Đến lúc phải tâm sự với ông chủ lớn này rồi.

“Đóng cửa lại.” Đi vào một gian phòng nghỉ rộng rãi, Lục Thiên Thần lạnh như băng hạ lệnh.

Đường Phong đi vào đóng cửa, thuận tiện mở đèn trong phòng, Lục Thiên Thần đã ngồi trên sô pha săm soi nhìn cậu.

“Trong nhà người khác dài ngắn không liên quan đến tôi, cậu có thể yên tâm, tôi sẽ không đem việc tư của anh nói ra.” Đường Phong mở miệng trước.

“Ha? Ngươi biết việc tư gì của tôi, không ngại nói ra nghe một chút.” Nhợt nhạt cười cười, nhưng ý cười lại không hiện lên trong mắt hắn, một chút cũng không.

“Tôi không biết cái gì hết, tùy tiện nói thôi.” Hai tay mở ra, Đường Phong cười ngồi xuống đối diện Lục Thiên Thần, “Chúng ta trước đây có thể có chút hiểu lầm, khó có cơ hội được đơn độc cùng Lục tổng ở chung, không bằng hiện tại nói rõ.”

“Ồ, cậu muốn nói cái gì?” Hai tay ôm ở trước ngực, Lục Thiên Thần hai chân vắt chéo tựa lên sô pha, khóe miệng trước sau vẫn treo lên một tia cười sắc lạnh.

“Bên cạnh có một người theo đuổi cuồng nhiệt đích thật là chuyện rất khó chịu, đối với chuyện này Lục tổng có thể yên tâm, trước đây tôi không hiểu chuyện có thể làm ra một ít chuyện quá đáng, nhưng hiện tại sẽ không, sau đó cũng sẽ không.” Cả đời này cậu ngoại trừ từng được người theo đuổi ra thì thực ra chưa từng chủ động theo đuổi người.

Trên mặt Lục Thiên Thần không có biểu tình gì, Đường Phong tiếp tục nói: “Tôi sẽ không đem tình cảm cá nhân mang vào trong công việc, mặc kệ trước đây xảy ra chuyện gì, tôi hiện tại cái gì cũng không nhớ rõ, Lục tổng là đại nhân vật cũng sẽ không tính toán chi li với tiểu nhân vật như tôi chứ? Chuyện quá khứ, chúng ta coi như triệt để qua đi, được chứ?”

Đường Phong chủ động vươn tay, đây coi như là tư thái tỏ ra yếu kém, dù sao cậu cũng không trông cậy vào cái tên mọc mắt ở sau gáy như Lục Thiên Thần này sẽ đáp lại cậu, nhưng dù sao nên làm cậu đều đã biểu hiện ra ngoài, Lục Thiên Thần ít nhiều cũng sẽ hiểu.

Lục Thiên Thần chỉ là nhìn Đường Phong, người kia vẫn duy trì dáng cười ôn hòa lễ phép, chỉ là bàn tay treo ở giữa không trung chậm chạp không thể buông xuống mà có chút mỏi, Đường Phong âm thầm ở trong lòng mắng Lục Thiên Thần một trận, người này là cố ý đùa giỡn cậu sao? Tôi xin anh, nhanh nhanh nói một câu đi.

“Thật khó tin những lời này là từ trong miệng cậu nói ra.” Đường nhìn rơi vào bàn tay Đường Phong vươn ra, Lục Thiên Thần hướng về phía trước cầm tay người kia, sức lực mười phần.

Lục Thiên Thần gần như là dán ở bên má Đường Phong, lời nói nói ra còn mang theo hơi ẩm ấm áp, khiến người kia có chút ngứa: “Đường Phong, tốt nhất là cậu thực sự trở nên thông minh, chuyện không nên nghe, không nên nói, không nên làm, tốt nhất là đều hiểu.”

“Cảm ơn Lục tổng đã cho tôi cơ hội.” Đường Phong âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ngay cả người từng trải như cậu trong lúc đối mặt với Lục Thiên Thần cũng có thể cảm giác được áp bách đối phương mang đến.

Nhợt nhạt cười, Lục Thiên Thần đột nhiên rút tay nắm lấy hàm dưới của Đường Phong: “Đừng chơi trò mưu kế, cũng đừng nghĩ bò lên trên giường của Charles là cậu tài trí hơn người, an phận một chút, ngoại trừ khuôn mặt và thân thể này cậu hiện tại cái gì cũng không có, đàn ông và đàn bà sẵn lòng cởi sạch lên giường với người khác không chỉ có một mình cậu.”

Đè lại phẫn nộ và khuất nhục trong lòng, Đường Phong mừng vì thói quen tốt do bệnh tim dưỡng thành, không tức giận, không nổi nóng, chỉ cho đó là chó sủa vài câu.

“Cảm ơn Lục tổng chỉ bảo.” Vừa cười vừa nói.

Lục Thiên Thần đi, Đường Phong một người ngồi trên sô pha lấy tay nhẹ nhàng bưng ngực, có thể dựa vào cũng chỉ có chính mình mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.