Siêu Sao

Chương 43: Cảnh quay đầu tiên (ba)



Phân cảnh ngày hôm nay của Đường Phong không có lời thoại, chỉ làm ra vẻ đánh đàn, chỉ cần cùng nữ vai chính đối diện tới gian tình, bố trí đạo cụ đã chuẩn bị tốt, đạo diễn ngồi trên ghế hô bắt đầu.

Mặc dù bên tai nghe được mệnh lệnh do ACTION biến thành rồi bắt đầu, nhưng sau khi nghe một tiếng thanh âm vô cùng mạnh mẽ của đạo diễn, Đường Phong bỗng nhiên cảm thấy trên da nổi lên một tầng da gà, một loại cảm giác tập trung đã lâu xuất hiện trong đầu của cậu.

Ngoài màn ảnh Đường Phong là Đường Phong, trong màn ảnh Đường Phong cho tới bây giờ là người trong kịch.

Gió mát từ từ phất tới nhẹ nhàng mơn man từng sợi tóc đen, lúc này cậu là một nhạc công ở cung đình, trên chân mang gông xiềng vô hình, đem tương tư suốt đời, tình hoài mãn thế, đều đặt lên cầm huyền trong tay từ từ khảy đàn, nói không nên lời nói, nói cô độc bất tận.

Bốn phía là âm hưởng của đế vương cùng tiếng động uống rượu mua vui, trong lòng của hắn cũng chỉ có một thân đàn cổ mang đến tiếng đàn trầm lắng.

Không cần bất luận cái gì miêu tả, không cần bất luận cái gì đặc tả, hắn ngồi ở chỗ kia, hắn chính là một bức tranh.

Bên ngoài, tiểu Vũ ở một bên thấy mà mục trừng khẩu ngốc, từ lúc lần đầu tiên nhìn thấy Đường Phong cô đã có một cảm giác cường liệt, cho rằng tương lai Đường Phong nhất định sẽ có thành tích không bình thường, nhưng khi cô xem biểu hiện của chàng trai này dưới màn ảnh, cô vẫn là nhịn không được bị chấn động tới rồi.

Vậy đại khái chính là cái gọi là đóng phim đi, không có một lời thoại, không có biểu tình di động, cúi đầu khi trong tròng mắt thâm hàm một luồng ưu thương, khóe môi nhếch lên một tia tịch liêu, vô cùng đơn giản, thanh thanh sở sở, rõ ràng.

Tất cả ngôn ngữ, đều không thắng nổi đuôi lông mày đang lúc điểm một vẻ u sầu.

Trong màn ảnh bỗng nhiên phóng đại người hòa cảnh, tiếng nháo động ồn ào phồn hoa bốn phía đều thành nền cho một tia thân ảnh màu trắng này.

Vai chính của màn diễn này cho tới bây giờ cũng không phải một gã nhạc công vốn nên bị bao phủ trong đám người, rồi lại ngoài ý muốn khiến tên nhạc công thành tiêu điểm của một màn kia.

Tiểu Vũ nở nụ cười, cô cười cười đột nhiên cũng muốn khóc, là minh châu đã bắt đầu phát sáng.

Màn ảnh hạ, nữ vai chính sắm vai cung nữ quanh co khúc khuỷu mà đến, bỗng nhiên cùng lúc, Đường Phong sắm vai nhạc công nhìn lại nữ tử đồng dạng có ánh mắt cô tịch, hắn thấy một nữ tử trẻ tuổi đối tương lai mê man cùng luống cuống, hắn từ trong mắt nàng thấy được bản thân trước kia, tỉnh táo tiếc tỉnh táo, lại có chút thương tiếc, nhạc công hướng phía nữ tử câu tia nhàn nhạt tiếu ý.

Dường như trong một suối nước tràn đầy lửa bổng sôi sục, lại rồi rơi xuống vực sâu trong lòng nữ tử.

Ngày khác, hắn vì nàng hồn đoạn thiên nhai;

Ngày khác, nàng thành chủ tể hậu cung đứng trên vạn người trong cung, nhìn mọi người trước mắt muôn hình muôn vẻ, nàng có hay không sẽ nhớ một nam tử ở trên một buổi dạ yến từng nhận được nụ cười an ủi từ nàng?

Phải là nhớ kỹ, bởi vì nhớ kỹ, cho nên mới càng ưu thương, nàng sẽ hảo hảo sống sót, mang theo mong đợi tốt đẹp của hắn.

“Cắt! Tốt lắm!” Đạo diễn ra lệnh một tiếng, màn diễn này chỉ cần một lần thì xong.

Diễn viên nhập vai phải nhanh, thoát vai cũng phải rất nhanh, nhân sinh trong vai diễn chung quy là dưới ngòi bút của người khác, mà ngươi còn phải sống bằng chính mình.

Đường Phong từ trên đệm đứng lên, tiện tay vuốt vuốt mái tóc, một cô gái thanh tú đi tới trước mặt hắn, là cô nương vừa đối diện cùng Đường Phong, cũng là nữ vai chính được người chế tác bộ phim truyền hình này chọn lựa.

“Tôi là Đường Điềm Điềm, vừa vặn anh cũng họ Đường, nói không chừng chúng ta là cùng tổ tiên.” Cô gái sang sảng cười hướng Đường Phong vươn tay, “Anh diễn thật tốt, thoáng cái đem tôi nhập vai rồi.”

“Đường Điềm Điềm, Đường đương nhiên là ngọt rồi, nhưng tôi cảm thấy cô càng ngọt, lớn lên miệng cũng ngọt.” Đường Phong cười đưa tay ra nắm lấy, “chúng ta là cùng tổ tiên, không chừng là tiểu muội của ta, tiểu muội tới cho ca ca ôm một cái.”

Đường Điềm Điềm không thèm để ý chút nào tiến lên ôm chặt lấy chàng trai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.