Siêu Sao

Chương 54: Vào ở Lục gia (hai)



Không nhìn thì không biết, vừa nhìn đã giật mình, cư nhiên đã hơn chín giờ tối, cậu ngủ từ lúc bốn năm giờ cho đến bây giờ, trong bụng rỗng tuếch không có ăn cái gì, trước đây bảy giờ Charles đã trở lại.

Thỉnh thoảng Đường Phong sẽ ngủ vào buổi chiều, tới giờ ăn điểm tâm Charles sẽ chạy đến đánh thức cậu, hôn một nụ hôn nhiệt tình, cộng thêm một tiếng ngọt đến chết người “Thân ái——” hoặc là “Bảo bối—–”

Chỉ là thẳng đến Lục Thiên Thần giúp Đường Phong đem hết hành lý ra xe, trong biệt thự vẫn vắng vẻ không có một bóng người, Charles đi ra ngoài từ sáng sớm đến giờ vẫn chưa trở về, không chỉ chưa trở về, cả một tin nhắn điện thoại cũng không có, cái đó và thói quen của Charles trước đây có chút khang khác.

Tác phong sảng khoái của trái cây kia, Đường Phong thích!

‘Lục tổng, ký túc xá công ty là phòng đơn đi?” Ngồi vào trên xe Lục Thiên Thần, Đường Phong đột nhiên nghĩ đến vấn đề này, cậu không quá quen cùng người khác dùng chung một phòng, nếu công ty an bài là ký túc xá tập thể cậu tình nguyện tìm phòng bên ngoài để ở, tự do tùy ý.

Tuy rằng, tiểu Vũ nói tiền lương kì đầu phải đến tháng sau mới lấy được, mà mấy ngày nay cậu đều là ăn của Charles ở chỗ Charles dùng cũng của Charles.

Hiện tại giao dịch kết thúc, Đường Phong không có khả năng lại dùng những thứ gì đó của Charles.

“Ân.” Lục Thiên Thần nhẹ nhàng nắm tay lái, nhẹ nhàng chạm một cái nút, đèn trong xe được bật lên cùng tiếng ca ôn nhu trữ tình, có nhiều từ ngữ mang tư tưởng ngoại quốc, vang lên trong xe yên tĩnh, bên ngoài lại xẹt qua khung cảnh thành thị ban đêm, lại mang đến một bầu không khí nhu tình kỳ diệu.

Chiếm được đáp án vừa lòng, trong lòng Đường Phong có chút dễ chịu, cậu quay đầu nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, ngọn đèn ban đêm ở thành thị tỏa sáng một vùng lại một vùng, như là chấm màu trong tranh màu nước, âm nhạc duyên dáng tạo một ảo giác muốn đắm chìm trong bóng đêm.

“Đường Phong.” Lục Thiên Thần đột nhiên gọi tên chàng trai.

“Ân, chuyện gì?” Đường Phong dời đường nhìn từ ngoài cửa sổ sang phía ông chủ của cậu, khuôn mặt Lục Thiên Thần trong ngọn đèn lờ mờ tạo ra một cảm giác lúc sáng lúc tối, khuôn mặt nghiêng lộ ra mùi vị trầm liễm của một ảnh chụp trắng đen.

“Ngày hôm nay quá muộn rồi, ngày mai cậu hãy đi ký túc xá công ty.”

“Nga, tốt.” Cái này không thành vấn đề, đi hôm nay hay đi ngày mai dù sao đề là đi, sớm muộn không phải vấn đề, chỉ là Đường Phong có một vấn đề, “Lục tổng, đêm nay tôi ngủ ở chỗ nào?”

Lục Thiên Thần sẽ không đem hắn ném dưới cầu vượt chứ?

“Nhà của tôi.” Trả lời giản đơn sáng tỏ lại trực tiếp.

“Nga, vậy làm phiền Lục tổng rồi.” Mí mắt Đường Phong nhảy khiêu, có thể là dạo này cậu biểu hiện coi như an phận, Lục Thiên Thần đại khái không còn xem cậu như địch nhân.

Trước đó mời cậu ăn lại an bài công tác mới cho cậu, hiện tại cư nhiên nguyện ý cho cậu ở trong nhà, tuy rằng chỉ có một đêm, nhưng đối với quan hệ giữa ông chủ và nhân viên cũng là một tiến bộ lớn rồi.

Đại khái qua hơn nửa canh giờ, xe thể thao chậm rãi rẽ vào trong khu biệt thự nổi tiếng của S thị, lúc xe đã vào trong một gara to đùng, ngay lập tức có mấy hắc y nhân chạy lại giúp mỡ cửa xe, xách hành lý, không cần Đường Phong nói gì đã đem hành lý lên lầu.

“Đi thôi.” Lục Thiên Thần mặt không đổi sắc đi tới bên người Đường phong.

Có một câu nói là phúc vô song chí họa vô đơn chí, ngày hôm nay Đường Phong rất không may, sáng sớm trúng gậy gộc, hiện tại đứng bên cạnh Lục Thiên Thần bao tử liền không chịu thua kém mà kêu lên.

“Ha hả…” Đường Phong xấu hổ cười cười, tay đặt ở chỗ bao tử xoa xoa, bên tai có chút phiếm hồng.

Lục Thiên Thần thật sâu liếc mắt nhìn cậu, xoay người đi ở phía trước: “sẽ không bỏ đói cậu.” Khóe miệng không nhịn được câu lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.