Siêu Sao

Chương 72: Tình nhân trong mộng [Nhị]



– Tình nhân trong mộng [Nhị]

Người dẫn chương trình bắt đầu phỏng vấn một ít ngôi sao trong phòng, vài vị đang bận chuẩn bị trang phục cũng kéo đến

“Các anh đoán xem ‘Bạch mã vương tử’ trông như thế nào? Dẫn chương trình bắt đầu tiến hành hỏi một tràng dài vấn đề hết sức nhiệt tình

“Chắc hẳn anh ta có thương nghiệp kinh doanh về tài chính!” Một nam ngôi sao cười nói.

. “Cũng có thể thuộc giới làm ăn về bất động sản.” Những người khác cũng bắt đầu nói chuyện phiếm, tuy vậy các câu trả lời phần lớn không đặc sắc, rất quy củ.

Dẫn chương trình lại đổi hướng micro sang vị được mệnh danh là một trong bốn Tiểu Thiên Vương của làng giải trí: “Phùng Tu Kiệt, anh cảm thấy thế nào?”

Sự thật chứng minh một người muốn thành công không chỉ dựa vào tài hoa xuất chúng, trong thế giới tràn ngập các loại kết giao phức tạp này, đòi hỏi sự khéo léo, bản lĩnh, câu trả lời của Phùng Tu Kiệt so với người khác hiển nhiên thú vị hơn một chút

Thoạt nhìn Phùng Tu Kiệt không quá mức điển trai nhưng lại tỏa ra một loại khí chất khiến hắn trên màn ảnh trở nên nổi tiếng. Hắn xem như là một người tuấn tú, nhãn nhặn, nụ cười cũng khá cuốn hút.

“Chắc hẳn anh ta cao soái phú (giàu có đẹp trai)” Phùng Tu Kiệt cười nói.

Người dẫn chương trình nở nụ cười: “Anh không sợ tưởng tượng trái ngược so với hiện thực sao”

“Chương trình lần này không phải muốn tạo tình huống giảm bớt sự chênh lệch giữa những người tham gia sao? Với lại tôi tin tưởng vào ánh mắt nhìn người của tổ ekip?” Dù có là trò chuyện phiếm cũng không quên phủng phủng (nịnh hót) tổ ekip.

Dẫn chương trình lại một lần nữa chuyển micro sang vị gần đây mới nổi danh Đường Phong: “Anh Đường Phong, anh nghĩ bộ dáng ‘Bạch mã vương tử’ như thế nào, mọi người đều biết anh và siêu sao Michael Kino là bạn tốt. Sau khi quen Kino, anh có thấy đàn ông anh nhận thức có phần… ừm… kém hơn không?”

“Anh đang nhắc đến Michael Kino?” Đường Phong hướng thẳng về máy quay, nói với giọng điệu rất chân thật: “Nói thế nào nhỉ? Kì thật Kino là một tên gia hỏa xấu xa, nhưng tôi không nghĩ ở đây lại nói xấu về anh ta?”

Đường Phong tiến gần máy quay, giống như đang thì thầm: “Cái miệng quỷ của Kino đúng là làm người ta chán ghét, nên người khác bình thường làm tôi cảm thấy tốt hơn Kino.”

“Chúng tôi đều nghe được đó.” Dẫn chương trình bộ dáng rất phối hợp mà trừng mắt với Đường Phong

Đường Phong nhún vai, bộ dạng bàng quang cái gì ta cũng không biết rất là tự nhiên khiến người xem là Vương Nam đám người kinh ngạc, một số ít người mới vì muốn lưu lại ấn tượng tốt trong lòng công chúng thường chọn những lời nói hài hước, đôi khi thái quá dẫn đến cảm giác không chân thật, đôi khi hiệu quả mà ta mong muốn lại biến thành thứ phản tác dụng.

Lời nói cử chỉ của một người có bao nhiêu trọng yếu? Chỉ cần nhìn bề ngoài, ngươi sẽ dễ dàng thấy ở làng giải trí có rất nhiều khuôn mặt vô cùng xinh đẹp cũng đã xuất đạo nhiều năm lại vẫn chỉ dậm chân ở hạng hai hạng ba, có khả năng ngươi sẽ vì người đó mà bất bình, nhưng nếu ngươi nhìn thấy khả năng cư xử cùng kỹ thuật diễn của người đó liền sẽ hiểu rõ nguyên nhân.

Ngôi sao ở giới giải trí xác thực là được đại lão bản phủng đi ra, nhưng phần lớn lại là dạng dù đã hao phí mấy triệu vẫn là một bộ không nóng không lạnh như trước, người xem cũng không phải có thể tùy tiện xem họ thành đồ ngốc mà đùa giỡn.

“Trước đây tôi từng xem qua hắn biểu diễn cùng thăm hỏi một chút, nếu không phải Đường Phong trên màn ảnh cùng Đường Phong trước kia giống nhau như đúc, tôi sẽ nghĩ bọn họ là hai người.” Vương Nam chậm rãi phân tích, “Một là trẻ con giả dạng thành thục, hiện tại là người đàn ông thành thục có một chút tính trẻ con.”

Di tầm mắt khỏi màn hình, Khải hai tay ôm trước ngực trêu ghẹo: “Cô thấy hắn có mị lực?”

Vương Nam nghĩ nghĩ: “Có chút đúng là tương phản khó có thể tưởng tượng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.