Siêu Trộm CL

Chương 6



* Buenos Aires là thủ đô và là thành phố lớn nhất và cảng lớn nhất của Argentina. Thành phố tọa lạc bên bờ nam của Río de la Plata, duyên hải đông nam của Nam Mỹ. Chịu ảnh hưởng mạnh văn hóa châu Âu, Buenos Aires đôi lúc được mệnh danh là “Paris phương Nam” hay “Paris của Nam Mỹ”. Đây là một trong những thành phố tinh tế nhất của Mỹ Latinh nổi tiếng với các kiến trúc, cuộc sống về đêm và các hoạt động văn hóa. Đây cũng là một trong các thành phố thịnh vượng nhất Mỹ Latin với đông cư dân trung lưu và có giáo dục đại học.

“Tiên sinh, xin hỏi muốn uống gì?”

“Hai ly coffee.”

“Tiên sinh, chúng tôi có rượu đỏ rất ngon.”

Cô gái đang ngồi mang tai nghe điện thoại chơi PSP [1] ngẩng đầu: “Có bánh sừng trâu [2] không?”

“Thực xin lỗi tiểu thư, đây là xe đồ uống.”

Cô gái cúi đầu tiếp tục chơi.

“Tiên sinh, ngài không muốn thử xem sao?”

“Không cần.”

“Tiên sinh, xin hỏi ngài còn cần cái gì không?”

“Bạn gái của tôi muốn bánh sừng trâu.”

“…… Vâng tiên sinh, ngài chờ. ” Cô gái tiếp viên hàng không có làn da gợi cảm lắc mông rời khỏi, không bao lâu sau đã trở về: “Thật xin lỗi tiên sinh, chúng tôi không có bánh sừng trâu.”

Người đàn ông nhìn màn hình máy tính không ngẩng đầu, tiếp viên hàng không vẫn chưa rời đi: “Tiên sinh, đây là lần đầu ngài ngồi chuyến bay này sao? Trước kia hình như tôi chưa gặp qua ngài?”

Người đàn ông cười một chút: “Trí nhớ của tiểu thư rất tốt.” Vẫn không ngẩng đầu lên.

“Đương nhiên, ngài có sức quyến rũ nam tính như vậy, chỉ cần gặp qua…”

Cô gái đang chơi PSP lại ngẩng đầu lên lần nữa, nghiêm túc nhìn người đàn ông bên cạnh nói: “Việc anh bị nhiễm HIV – AIDS trước tiên khoang hãy nói với mẹ, tim của bà ấy không tốt.”

“……”

“……”

Tiếp viên hàng không lắc mông mau chóng đi xa, cô gái đang ngồi nở nụ cười nham nhở, người đàn ông thuận tay giúp cô vén tóc mai ra sau tai: “Chơi vui không?”

Cô gái di chuyển thân thể: “Tạm được.”

Người đàn ông cúi đầu hôn lên gò má cô một chút: “Sắp tới rồi.”

Cô gái thu lại nụ cười, nghiêng thân thể, dán cái trán vào cửa sổ, xuyên qua những đám mây như kẹo đường, cô nhìn thấy sắc xanh của bầu trời, nó như một tấm gương phản chiếu hình ảnh của thảo nguyên Pampas [3]

Quê hương của điệu Tango [4] , thủ đô Buenos Aires của Argentina, phía Đông gần sông La Plata [5] , phía Tây dựa vào thảo nguyên Pampas, phong cảnh tuyệt đẹp, khí hậu hợp lòng người, là một trong những thành phố phồn hoa nhất của Mỹ Latinh [6] , được mệnh danh là “Paris của Châu Nam Mỹ”.

Thảo nguyên Pampas theo ngôn ngữ của hệ Ấn là “Thảo nguyên không cây”, có rất nhiều đất đai màu đen màu mỡ, hiện tại phần lớn diện tích đều làm đồng ruộng cùng bãi cỏ, trở thành “Kho thóc của thế giới”. Giờ phút này đang là hoàng hôn, hiện ra trước mắt Seven chính là một bãi cỏ vàng bát ngát.

Những chú chó chăn Collie [7] bỏ lại bầy cừu, khoan khoái chạy qua vọt vào lòng Chris, có một người đàn ông khôi ngô từ xa xa gọi đến: “Tiểu thư Chris! Cô đã tới!”

Phía đông bãi cỏ có một căn nhà gỗ độc lập, diện tích không lớn nhưng rất đầy đủ, phòng ngủ, phòng khách, phòng tắm, thậm chí còn có một cái sân vườn nhỏ. Trong phòng rất sạch sẽ, hẳn là có người quét dọn thường xuyên.

Seven nhanh chóng nhìn bốn phía một vòng: “Nhà của em sao?”

Chris đứng ở bên cửa sổ tưới nước cho cây xương rồng, không nói chuyện.

Seven lại nhìn một vòng: “Chúng ta ở nơi này sao?”

“Thích ở hay không?”

Seven cười, nghiêng người tựa vào cửa phòng ngủ nhìn cô: “Giường rất nhỏ.”

“Ngủ một giấc chứ cũng không lăn lộn gì.”

“Làm tình không thoải mái.”

Tay tưới hoa dừng lại, Chris chậm rãi quay đầu, xem ra là rất tức giận nhưng cô lại đang cười, khóe mắt liếc về dưới thân hắn: “Anh phải ở trên giường mới làm được sao?” Lặng để vòi hoa sen xuống đi ra ngoài.

Seven cười thực vui vẻ, lắc đầu: “Bảo bối, vấn đề này em rõ ràng nhất.” Đột nhiên hắn nhào lên nhưng lại chụp hụt. Nắng chiều bao phủ thảo nguyên, hai bóng dáng một lớn một nhỏ đang truy đuổi nhau, tiếng thét chói tai, cuối cùng Chris cũng bị bắt vác trên vai.

Vào phòng, Seven một phen hất nhẹ các đồ vật trên bàn, “Rầm” một tiếng, hắn thả cô lên bàn: “Bình hoa của tôi!” Chris đấm hắn: “Anh là đồ vô lại!” Môi lưỡi đã bị hôn tới.

Sắc trời nhanh chóng chuyển tối, từ phương xa tựa hồ truyền tới tiếng sói tru, trong ngôi nhà gỗ nhỏ ở trên thảo nguyên, chỉ nhìn thấy hai thân hình dây dưa với nhau.

Sáng sớm, những con chim ưng hùng dũng bay lượn trên bầu trời thảo nguyên. Seven mở to mắt, phát hiện bên cạnh trống không, không khỏi tự cười giễu một tiếng, sự cảnh giác của hắn thật tệ, cô gái trong lòng rời đi khi nào cũng không biết.

Sắc trời còn chưa rõ, trong phòng khách mờ tối, cô ôm một con thỏ nhỏ, thân thể nho nhỏ cuộn tròn trong ghế sofa xem phim. Hắn tiến qua đưa tay sờ sờ, trên người cô thật lạnh, hắn ôm cô vào lồng ngực của mình, tay chân chạm vào nhau, cô vặn vẹo thân thể, đầu tựa vào cổ hắn, vẫn tiếp tục ôm con thỏ trong lòng xem phim.

Hắn cùng xem một hồi, sắc mặt càng lúc càng khó chịu, rốt cuộc cũng nhăn mi: “Hai người đàn ông kia có gì đẹp mà nhìn?”

Qua một lúc lâu sau cô mới nhẹ giọng nói: “Tôi rất thích ánh mắt của Lương Triều Vĩ [8] .”

Hắn nheo mắt lại đột nhiên cười lạnh, ôm lấy cô đứng dậy đi về phía phòng ngủ. Cô không quậy cũng không tranh cãi, lẳng lặng nhìn hắn thả cô lên giường, nhìn hắn cởi nút áo ngủ, lạnh nhạt nói: “Sáng sớm đã phát tình, quả nhiên là cầm thú.”

Hắn ngẩng đầu nhìn cô, cũng không tức giận mà chỉ hôn lên mặt cô: “Bảo bối, em dùng từ mới.”

Cô quay mặt đi không nói chuyện, hắn lấy lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt của cô, trong mắt có sự dịu dàng trìu mến vô hạn, đáng tiếc không có người nhìn thấy: “Không muốn sao?”

Cô dứt khoát nhắm nghiền mắt. Hắn đã cởi ra áo ngủ của cô, nhìn cô một hồi lại cài những nút áo lại, ôm cô vào lòng. Cô ngọ nguậy, cánh tay cứng cáp của hắn đã siết chặt, bá đạo ra lệnh: “Ngủ đi.”

Thế là an tĩnh ôm ngủ, ngủ thẳng đến trưa mới dậy, đại khái là ngủ thẳng giấc nên tinh thần của cô rất tốt. Thu dọn đống hỗn độn một đêm trước bị hắn gây ra, cô oán hận trách cứ hắn, dáng vẻ giương nanh múa vuốt xinh đẹp, hai người sáng sớm yên tĩnh tựa vào nhau, phảng phất như đây chỉ là giấc mộng của hắn, hoặc chỉ là một trong các thủ đoạn của cô? Hắn không biết nên đau lòng hay mong đợi.

Tủ lạnh trống không nên phải ra ngoài ăn. Từng là thuộc địa nên Buenos Aires (Argentina từng là thuộc địa của Tây Ban Nha) vẫn giữ lại rất nhiều kiến trúc Châu Âu, tay trong tay đi ngoài đường, không khí tràn ngập nước hoa, cà phê cùng hơi thở của rượu đỏ, giống như đang đi trên đại lộ Champs-Elysees vậy [9] .

Một cửa hàng bán đồ gốm sứ nghệ thuật ở ven đường hấp dẫn sự chú ý của cô, bức tường trong suốt, có thể nhìn thấy quá trình làm gốm sứ nghệ thuật của nhân viên cửa hàng, nhào nặn, kéo dài, tô màu, cô nhìn rất tỉ mỉ, hắn từ sau lưng ôm lấy cô: “Thích sao?”

Cô gật đầu, “Rất thú vị.”

Hắn hôn lên mặt cô: “Đi đến quán coffee cách vách ngồi một chút đi.”

“Sao?” Cô quay đầu nhìn hắn, hắn liền mổ một cái lên môi cô, hắn nói: “Tôi trả lại cho em một cái bình hoa.”

Cô không rời khỏi, tiếp tục cách bức tường trong suốt mà nhìn vào trong, nhưng mà người đang làm gốm sứ nghệ thuật lại thay đổi. Hắn cuối đầu, vẻ mặt chuyên chú mà nghiêm túc, xem ra rất mê người, một khối bùn nhào nặn trong bàn tay hắn, dần dần hình thành nên cái bình hoa, cùng với cái bình vỡ nát trên bàn của cô, giống như đúc.

Trong quán coffee, cô bưng ly coffee lên môi, ánh mắt vẫn lưu luyến trên cái bình hoa, hoa văn ở trên như một con mèo màu đen, hắn ôm eo của cô, cũng không để ý đây là nơi công cộng mà gặm cắn cái cổ của cô: “Cảm ơn tôi thế nào đây? Hử?”

Cô nghiêng người, hừ lạnh một tiếng, thu hồi tầm mắt uống coffee. Ở cái TV cách đó không xa đang quảng cáo về cuộc thi khiêu vũ, cuộc thi khiêu vũ này ở Buenos Aires không có gì đáng nói, điều đáng quý là phần thưởng của nó, một đôi giày bằng thủy tinh do bá tước phu nhân tặng, chỉ xuất hiện một lần trong quảng cáo nhưng không thể che hết sự lộng lẫy chói mắt.

Hắn đột nhiên cúi đầu nhìn đồng hồ trong tay, nhíu mày sau đó hôn cô: “Tôi đi ra ngoài một chút, em ở lại đây đừng chạy loạn.”

15 phút sau hắn trở lại quán, chỗ ngồi chỉ còn lại hai ly coffee trên bàn, đôi mắt tàn nhẫn của hắn đang muốn phát tác thì lại thấy cô đẩy cửa đi vào, trong lòng ôm cái bình hoa. Hắn kéo cô vào trong ngực nghiêm nghị chất vấn: “Đi đâu?” Cô lại hỏi một đằng mà trả lời một nẻo: “Anh tìm cách lấy thiệp mời vũ hội đêm mai của bá tước phu nhân đi.” Hắn sững sờ một lát, biểu tình lập tức thay đổi, cúi đầu muốn hôn cô, lại bị cô đẩy ra sau liếc mắt một cái, hắn cũng chỉ cười ha hả.

Chạng vạng đã trở lại thảo nguyên, cô tự tay làm bữa tối, hắn đứng ở cửa bếp mà nhìn. Nhìn dáng vẻ bận rộn của cô, như một người vợ hiền lành, người vợ hiền lành của hắn. Lập tức bản thân hắn cũng bị chấn kinh vì suy nghĩ này.

Khi ăn cơm không khí có vẻ buồn tẻ, khẩu vị của hắn lại rất tốt, quét hết tất cả đồ ăn. Ăn xong bữa tối thì cô để hắn rửa chén, còn cô thì đi tắm rửa. Vừa mới ra khỏi phòng tắm đã bị hắn ôm ngang lấy eo đi lên giường, vừa bắt buộc vừa thân mật mà muốn cô hai lần.

Sau khi kết thúc thì cô theo thường lệ xoay người, đưa lưng về phía hắn. Hắn cũng như thường lệ mà nắm lấy non mềm của cô trong lòng bàn tay, nắn nhẹ chậm rãi vân vê, hắn gặm hôn bở vai của cô nói: “Tôi có chút việc, tạm thời phải rời khỏi Buenos Aires.” Thân thể cô cứng ngắc một chút không nói chuyện.

Hắn dường như nở nụ cười, hôn hít khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ tươi của cô: “Ngày mai sẽ trở về.”

Cô nghiêng bờ vai va vào hắn: “Mau cút đi!” Hắn lại không đi mà liếm láp vành tai của cô, chọc cô đến tức giận, sau đó muốn cô thêm một lần rồi mới hài lòng thỏa dạ.

Còn chưa đi ra khỏi phòng ngủ đã quay trở về, chống hai tay ở trên giường nheo mắt nói: “Em hứa với tôi là không chạy đi.”

Thân thể cô vẫn còn mềm nhũn, đôi mắt của hắn vẫn còn dục vọng: “Địa bàn của tôi, tôi chạy làm gì?” Hắn nhịn không được hôn cô, hôn thật sâu thật lâu mới chịu rời khỏi.

Sáng sớm hôm sau, sắc trời chưa sáng, hắn đã trở lại thảo nguyên. Ngoài ngôi nhà gỗ đã nghe thấy giọng nói, hắn đẩy cửa phòng khách, quả nhiên thấy cô cuộn người ôm con thỏ ngủ trên sofa.

Bộ phim đang chiếu có tông màu rất tối, ánh sáng xám trắng chiếu tới khuôn mặt cô, chỉ thấy có sự cô đơn. Hắn cởi giày, yên lặng đi tới, cực kỳ dịu dàng mà ôm cô lên đi vào phòng ngủ, hắn cũng nhìn thấy đôi mắt cô đơn của nam diễn viên mặc áo sơ mi kẻ sọc trên màn hình TV.

Khi tỉnh lại đã là trưa hôm sau, cô mở mắt đã nhìn thấy hắn, không có vẻ gì ngạc nhiên, chỉ là nhanh chóng nhăn mi, như con chỏ nhỏ ngửi ngửi người hắn, hắn cười lớn: “Không có mùi của phụ nữ khác, trừ em.”

Cô rời giường, trong lúc lơ đãng lại ấn lên đầu vai hắn, khóe mắt hắn giật giật lông mày hơi nhăn lại, sau đó tiếp tục cười.

Một tòa kiến trúc màu vàng nhạt theo kiểu Tây Ban Nha, dân bản xứ gọi nó là “Rose palace” (cung điện hoa hồng), chủ nhân xinh đẹp có chồng là một vị bá tước Tây Ban Nha, bởi vì không phải là người thích xã giao nên sau khi chồng chết thì đến Buenos Aires, sau đó nhanh chóng yêu mến nơi này, yêu những vũ đạo hoang dã ở đây, yêu thích sự nhiệt tình của đàn ông ở đây. Đêm nay, vũ hội xuất hiện một vị khách mà bà vĩnh viễn cũng không nghĩ tới, Seven Don Buonaparte.

Một người đàn ông mặc lễ phục màu đen, khuôn mặt anh tuấn tựa như điêu khắc, dáng vẻ biến nhác, ánh mắt ngạo mạn, khiến những người phụ nữ phải thét chói tai khi thấy hắn, càng khiến phụ nữ thét chói tai chính là, bên cạnh hắn có thêm một người, lại là một cô gái.

Cô có thân hình cao gầy, khuôn mặt tinh xảo, mặc một cái áo bành tô màu đen, bên trong là áo sơ mi màu rượu đỏ, cravat thắt trên cổ tùy ý, có phần đẹp trai bất trị cùng với sự hấp dẫn trí mạng…Bá tước phu nhân tim đập run rẩy mà tới nghênh tiếp: “Buonaparte tiên sinh, ngài đến đây quả thật là vinh hạnh của tôi, xin hỏi vị này là?”

“Chris tiểu thư.”

“Xin chào Chris tiểu thư, cô quả thật là….cực kỳ quyến rũ.”

“Cám ơn, xin hỏi tôi có thể mời bà nhảy điệu đầu tiên không?”

Bá tước phu nhân sửng sốt, bà cho rằng điệu nhảy đầu tiên chính là do Buonaparte mời, dù là phụ nữ, nhưng, người phụ nữ giống thiếu niên xinh đẹp này lại hết sức quyến rũ.

“Đương nhiên, đây là vinh hạnh của tôi.” Bá tước phu nhân ra hiệu cho dàn nhạc, vũ điệu Tango vang lên, cô gái đẹp trai nâng tay theo âm nhạc, mang bá tước phu nhân dẫn vào sàn nhảy.

Có lời nói rằng điệu Tango bắt nguồn từ điệu nhảy bí mật của các đôi tình nhân, nam nữ khiêu vũ dán chặt vào nhau, tay chân tiếp xúc thân mật. Bá tước phu nhân rất thích điệu Tango, đặc biệt là khi được nhảy cùng với những bạn nhảy nam trẻ tuổi xinh đẹp, bạn nhảy đêm nay, cũng là lần đầu tiên khiến bà nảy sinh ra cảm giác mê muội.

Thân thể Chris rất mềm mại, cánh tay của cô lại mạnh mẽ, trên người Chris có mùi hương, không phải mùi nước hoa đậm đặc, mà là một mùi hương thơm ngát phảng phất tự nhiên. Bước nhảy của Chris tự nhiên lưu loát, bắt chéo chân, đá đùi, nhảy, xoay tròn, dẫn bá tước phu nhân bay lên những đám mây. Mỗi lần ngắn ngủi khi tầm mắt giao nhau, Chris lại phát ra sự sắc bén cùng dụ dỗ, khóe môi nở nụ cười xấu xa nhợt nhạt, bá tước phu nhân cảm thấy đầu mơ màng, hô hấp có chút đình trệ…Bá tước phu nhân lại không nhìn thấy, sau mỗi lần nhìn nhau, Chris cũng nhìn đến một người khác, là một người đàn ông đang ôm một mỹ nữ khêu gợi nhảy điệu Tango, mà sắc mặt của người đàn ông ấy càng lúc càng nhiều mây mù.

Một bước nhảy xoay tròn thật lớn, bá tước phu nhân vẫn đang chìm trong bể tình không thể quay về vòng tay khát vọng kia thì lảo đảo tập trung nhìn kỹ. Cô gái thân thể cao gầy mới ôm bà lúc này lại như một con chim non mềm mại dựa vào lòng một người đàn ông mặc áo đen, mà người đàn ông này cũng như bà, đều rất kinh ngạc.

Một tay Chris ôm eo Seven, một tay cho vào túi áo của hắn, ngẩng đầu dán môi lên người hắn, lấy giọng nói chỉ hai người họ mới có thể nghe thấy: “Ôm tôi lên lầu, ngây bây giờ.”

Một tay Seven ôm cô lên, một tay nâng cái ót của cô rồi hôn cô, cô không thể tránh, còn nhất định phải nhiệt tình đáp lại, tiếng hít không khí đợt này đến đợt khác vang lên xung quanh, Seven vừa hôn cô vừa mang cô lên lầu, đám đông tự tách ra hai bên nhường đường.

Mãi đến khi bóng dáng hai người hoàn toàn biến mất, bá tước phu nhân mới lấy lại tinh thần, có chút lúng túng ra hiệu cho dàn nhạc bắt đầu một lần nữa. Bá tước phu nhân lén hỏi thăm quản gia mới biết đã có phòng sắp xếp cho khách, bà kinh ngạc khi thấy Buonaparte lại to gan như vậy, trong lòng chua lè, cũng không biết là ăn giấm chua của ai.

Mà giờ phút này, cùng với tiếng “răng rắc” của tiếng mở cửa phòng khách, Chris muốn nhanh chóng kết thúc nụ hôn với Seven, nhưng mà tốn rất nhiều sức lực cũng không thể, mãi đến khi bị hắn đặt trên giường, cô nhẫn tâm cắn một cái mới khiến hắn buông cô ra.

Cô hung hăng trừng mắt nhìn hắn, từ trong túi áo của hắn lấy ra cái chìa khóa bằng vàng mà khi nãy cô đã bỏ vào, nhanh chóng đánh giá căn phòng này một vòng, sau đó đẩy hắn đến bên cửa sổ: “Anh ở đây chờ một chút.”

Vừa mới nhảy lên cửa sổ đã bị hắn từ phía sau ôm xuống dưới, cô dựng thẳng lông mi gầm nhẹ: “Làm gì vậy?”

Hắn cười thập phân vô lại: “Thù lao của tôi đâu?”

Cô nhắm mắt hít một hơi thật sâu, hôn trên mặt hắn một cái, hắn cười cười rồi chỉ môi của mình, khóe mắt cô híp lại, hôn một chút lên môi hắn, hắn vẫn không buông tay, cô gấp rút hôn thêm một cái rồi nói: “Chờ tôi trở về nói sau, được không?”

Hắn mỉm cười, khóe mắt tràn ra sự dịu dàng, hôn trán của cô: “Cẩn thận chút.” Cô lưu loát nhảy lên cửa sổ, mơ hồ “Ừ” một tiếng.

Không bao lâu, tiếng nhạc dưới lầu đột nhiên ngừng lại, sau đó là tiếng kinh hô của bá tước phu nhân: “CL! Sao có thể là CL?!” Trên cầu thang truyền tới bước chân hỗn loạn, sắc mặt Seven biến đổi, đang muốn mở cửa ra thì nghe thấy một tiếng “Đừng nhúc nhích!”. Quay đầu lại đã thấy cô từ cửa sổ nhảy vào, trong tay xách theo một đôi giày thủy tinh.

Seven nhanh chóng cởi áo khoác ném xuống đất đồng thời chạy hai bước đến bên cửa sổ ôm cô đè lên giường, động tác rất nhanh, vừa mới kéo chăn che đậy thân thể thì bên ngoài đã có tiếng đập cửa: “Buonaparte tiên sinh? Buonaparte tiên sinh?”

“Phối hợp chút.” Hắn áp chế thân thể đang vặn vẹo của cô, tay thăm dò vào vị trí giữa hai chân cô, cô rên rỉ thất thanh, đúng lúc này cửa bị mở ra: “Buonaparte tiên…” Người tới dừng lại, lập tức rồi khỏi.

Cô nghe thấy tiếng đóng cửa, đang muốn đẩy hắn ra thì lại thấy hắn cởi quần dài của cô, bàn tay to lớn chui vào bên trong, cô đẩy hắn: “Người đã đi rồi.”

Hắn không nói, động tác kiên quyết, ý tứ muốn cô rất rõ ràng, cô muốn lui thân thể về sau nhưng lại bị hắn ôm chặt không thể động, chỉ có thể kích động ôm lấy hai vai của hắn: “Đừng, chúng ta nhân lúc hỗn loạn này mà đi đi.”

Hắn hoàn toàn không có ý dừng lại, tay đã trượt vào quần, thân thể của cô run lên: “Ừ…” Sau đó cắn chặt môi, đầu vùi vào cổ hắn: “Seven…”

Hắn cứng đờ nhìn cô, khuôn mặt cô rất đỏ, một nửa bị che, một nửa nhìn hắn: “Tôi không muốn ở bên ngoài, trở về được không?” Giọng nói mềm mại nũng nịu, nũng nịu, lại nũng nịu.

Hắn nhìn cô chỉ có một phút nhưng vẻ mặt ngưng trọng, ánh mắt biến hóa, trong đó có mấy phần hận ý, cuối cùng chậm rãi giúp cô mặc quần áo.

Mang áo khoác của lễ phục ở trên tay, che khuất đi đôi giày thủy tinh ở bên dưới, hắn ôm cô ra cửa. Trong đại sảnh rất loạn, bá tước phu nhân không biết đang ở nơi nào, chỉ có quản gia đi theo xin lỗi, mang họ tiễn ra tận cửa ở ngoài.

Hắn nâng tay muốn gọi xe thì bị cô ngăn lại: “Gấp cái gì.” Cô cầm lấy đôi giày trong tay hắn, vẫy gọi một bé trai đang chơi bóng ở ven đường, đem đôi giày cho nó, lại cho nó thêm hai mươi đồng tiền: “Đưa cái này đến trang trại màu đỏ, sẽ có người cho em thêm hai mươi đồng nữa.” bé trai vui mừng đồng ý, nhanh chóng chạy đi.

Nắm lấy tay hắn dẫn đi, hắn lại không động, nhìn cô hỏi: “Không trở về sao?” Cô cười hì hì ôm hắn: “Thời gian còn sớm, chúng ta tham gia vũ hội, vũ hội thật sự.” Ngẩng đầu mổ lên môi hắn một cái, kéo hắn bỏ chạy.

Quảng trường ban đêm có nhiều người đủ mọi màu da, điệu Tango, Samba, cha cha cha, âm thanh của vũ điệu bùng nổ mãnh liệt, tiếng thét chói tai, tiếng vui cười, tiếng vỗ tay, cuồng dã, tự do, dâng trào, nơi này mới là thiên đường của các vũ điệu.

Mọi người đều ăn mặc rất tùy ý, thậm chí có cô gái chỉ mặc mỗi bikini, lộ ra những hoa văn xăm trên da thịt, thật khác hai người bọn họ mặc quần áo trang trọng chỉnh tề. Chris nhanh chóng cởi áo khoác ra, kéo cravat, thậm chí cởi cả giày ném cho hắn, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt của hắn. Cô tươi cười cởi bỏ hai nút thắt của áo sơ mi ở trong, gót chân nhẹ nhàng giơ lên sau đó đã trượt vào sàn nhảy.

Seven mặt lạnh đứng bên cạnh quảng trường, đối với những cô gái có ý đồ quấy rối không quan tâm gì, chỉ nhìn chằm chằm một bóng dáng màu đỏ nhỏ nhắn thoắt ẩn thoắt hiện kia, nhìn cô vui vẻ nhảy múa trong đám người, cười không kiêng nể gì, thỉnh thoảng lại quăng một ánh mắt cho hắn, quyến rũ, đẹp trai, đáng yêu, lạnh lùng, mềm mại, hư hỏng…Hắn dần dần cũng cười, chỉ là nụ cười ở trên miệng, nhưng khuôn mặt lại lạnh đến mức khiến người ta không rét mà run, do đó không có cô gái nào dám tới gần hắn.

Âm nhạc từ điệu Tango chuyển sang điệu Samba, cô bị hai người đàn ông kéo lên vũ đài ở trung tâm của quảng trường, tay chân khiêu vũ theo tiếng nhạc, cười không kiềm chế, áo sơ mi vì thấm mồ hôi mà dán vào da thịt toàn thân của cô, hoàn toàn phác họa nên hình dáng xinh đẹp. Đột nhiên hai nút áo trước ngực lại bung ra, hắn nhanh chóng chạy tới, lại thấy cô dứt khoác cởi áo sơ mi, thì ra bên trong vẫn còn một cái cáo ba lỗ nhỏ.

Đám người ở dưới đài vì hành động của cô mà thêm điên cuồng, gào thét, nhảy múa, âm nhạc lại chuyển từ điệu Samba sang điệu Paso Doble [10] . Một chàng trai trẻ tuổi cao lớn ôm lấy cô, cùng cô nhảy điệu Paso Doble, tay chân dây dưa, động tác vuốt ve, bờ môi của cô vẫn nở nụ cười xấu xa như trước, ánh mắt cô vẫn nhìn hắn, lẳng lơ dụ dỗ, không chút nào che giấu.

Khi cô từ sau lưng ôm lấy chàng trai, tùy ý để chàng trai nâng cái đùi thon dài của cô lên, Seven triệt để bùng nổ! Hắn xông lên kéo cô qua, hung hăng đánh một quyền lên mặt người kia, một trận chiến dã man này quả thật có chút làm nhục dòng họ của hắn, làm nhục thân phận của hắn.

Hành vi của Seven như châm ngòi nổ, nháy mắt cả quảng trường nổ tung, cô nhanh chóng kéo tay hắn chạy đi, bỏ lại một đám hỗn loạn ở phía sau.

Vừa chạy vừa cười, mãi đến khi chạy tới một vườn hoa vắng vẻ thì hắn dừng lại ôm lấy cô, hận không thể đem cô khắc vào xương thịt, lại tàn nhẫn hôn lên môi của cô, kéo quần dài xuống rồi tiến vào.

Tiếng rên rỉ của cô bị hắn nuốt hết vào miệng, hắn ôm chặt cô vào ngực, xâm nhập càng lúc càng nhanh, cuối cùng hắn buông môi của cô ra nhưng vẫn chôn chặt trong cơ thể cô.

“Lại để cho người đàn ông khác chạm vào một cọng tóc của em, tôi sẽ giết hắn!” Giọng nói của hắn tàn nhẫn nhưng rất bình thản, bất kỳ ai nghe thấy cũng sẽ tin tưởng, hắn nói được thì làm được.

Cô nhìn hắn, khóe môi cười như không cười, chậm rãi nói: “Anh tức giận cái gì vậy?”

Ánh mắt của hắn hung ác, giống như muốn đem cô nuốt sống, nghiến răng nghiến lợi rống: “Em biết tôi đang tức giận cái gì! Em biết!” Cô nhếch môi, đột nhiên nở nụ cười, rất nhẹ lại xa xôi, khiến người ta nắm bắt không được.

Hắn cắn cái cổ tuyết trắng của cô, dục vọng điên cuồng rong ruổi trong cơ thể cô, như là muốn bắt lấy cái gì đó, nhất định phải bắt được cái gì đó. Cô theo những va chạm mà ấn tay lên bờ vai của hắn, máu chảy ra ướt đẫm áo sơ mi, giống như một đóa hoa đang nở rộ trong tay cô.

Bên canh vườn hoa có vài máy phun nước, đến thời gian đã hẹn thì tự động phun, các cột nước từ xa bắn lên người cô, cùng mồ hôi hỗn loạn, càng về sau áo sơ mi càng ẩm ướt, như là rượu đỏ bị đánh rơi trên thân thể của cô.

“Sốt cao 102,8 độ F [11] , tôi tiêm cho cô ấy một liều thuốc đặc biệt, sáng mai có thể hạ sốt.” Người nói chuyện là một cô gái mặc váy dài màu lam có những bông hoa nhỏ, mái tóc dài màu vàng rối tung ở phía sau người, sau khi thu lại ống tiêm thì lấy ra một bình thuốc màu trắng: “Nếu sáng mai vẫn còn sốt thì cho cô ấy uống hai viên.” Cô gái cầm cái hộp thuốc đi đến bên kia giường, duỗi tay định cởi đi áo lót của người đàn ông, người đàn ông lại nghiêng người tránh đi: “Không cần.”

Cô gái nói với giọng nghiêm túc: “Tôi bay hơn nửa vòng trái đất tới đây, chí ít cũng nên làm việc tới mức tốt nhất, Buonaparte tiên sinh.”

Người đàn ông cười một chút thì không tránh nữa, để cô gái cởi áo lót ra, để lộ một vòng băng vải trên bờ vai, đều đã nhuộm thành màu đỏ. Cô gái chậc chậc mấy tiếng lắc đầu: “Xuống tay thật là độc ác.” Cô cẩn thận cắt bỏ băng vải: “Nhưng mà anh cũng không tệ, với tình huống này cũng có thể ép người ta đến mức phát sốt.”

Khi xử lý miệng vết thương thì hắn không rên lên một tiếng, lông mày cũng không động, chỉ chăm chú nhìn cô gái nhỏ ngủ say trên giường, nắm lấy tay của cô.

“Tôi có nên đến Ấn Độ nói lời chúc mừng với phu nhân không?”

Seven quay đầu, lạnh lẽo rét buốt liếc nhìn cô một cái: “Sophie Na, hôm nay cô nói quá nhiều.”

Sophie Na chớp mắt nhún vai, vô tội tươi cười, Seven quay đầu, ngoài ý muốn lại nhìn thấy cô gái trên giường mở mắt ra, ánh mắt rơi xuống bàn tay của Sophie Na trên ngực hắn.

Seven liền vô thức di chuyển thân thể, sờ cái má phấn hồng vì sốt của cô: “Tỉnh rồi sao? Có tốt hơn không?”

Vẫn sốt rất cao, tầm mắt của cô thong thả dời đi, nhìn hắn, lại nhìn cô gái xinh đẹp ở bên giường, Sophie Na mỉm cười: “Xin chào, tôi là Sophie Na, bác sĩ của gia tộc Buonaparte.”

Khóe môi hơi nhếch lên, cô nhìn Sophie Na cười một chút, lại chậm rãi nhắm mắt. Không biết vì sao, Seven có chút buồn bực, cúi đầu nói nhỏ bên tai cô: “Đói không? Muốn ăn chút gì hay không?”

Cô khẽ chau mày một chút, vô lực mở miệng: “Đừng phiền.”

“Xì”, Sophie Na nhịn không được cười ra tiếng, Seven quay đầu, sắc mặt âm trầm vô cùng: “Đi!”

Sau khi Sophie Na rời khỏi, Seven nằm trên giường đem Chris ôm vào ngực. Lúc đầu cô còn ngoan ngoãn, sau đó lại không an phận, một chốc lại muốn uống nước, một chốc lại than nóng, nửa đêm về sáng thì nói nhức đầu, hừ hừ không ngừng, đầu cứ nhắm thẳng ngực hắn mà cọ cọ, thân hình xoay tới xoay lui gây sức ép, chân dài còn quấn lên eo hắn, có nhiều khi hắn hoài nghi, có phải là cô cố ý hay không.

Đến rạng sáng cô mới ngủ yên, hắn cơ bản một đêm cũng không ngủ, chỉ nhắm mắt một lát rồi rời giường làm bữa sáng cho cô. Nấu cháo trắng theo sách dạy nấu ăn, lần đầu tiên làm nhưng hương vị cũng không tệ, bưng đến cho cô, cô lại không muốn ăn, hắn khuyên can kết hợp dỗ dành mãi cô mới ăn được một chén. Sau khi ăn xong hắn nói là do hắn làm, cô giễu cợt: “Hèn gì, khó ăn như vậy.” Khi cô nói chuyện thì tựa trong lòng hắn, không có sức lực nên hơi rủ đầu xuống, dáng vẻ rất ngoan ngoãn, trên mặt nóng sốt thiêu cháy, oán trách như đang làm nũng, hắn hôn trán của cô, tuy rằng không còn nóng, nhưng vẫn dỗ cô uống thuốc.

Cơm nước xong thì thật có tinh thần, đương nhiên không ngủ được. Một đêm trước nóng sốt nên người ra đầy mồ hôi, dính dính rất không thoải mái. Cô xuống giường tắm rửa, hắn nói hắn muốn giúp cô tắm rửa nhưng cô cũng không để ý mà tự đi vào phòng tắm, hắn đuổi theo cười cợt nhã: “Dù sao cũng không phải lần đầu tiên.”

Cô cầm chai dầu gội đầu quăng tới lại bị hắn bắt được, hắn thả về chỗ cũ, điều chỉnh độ ấm của nước, sau đó giúp cô cởi quần áo. Cô vốn đã không có khả năng đánh lại hắn, hiện tại lại càng không được, một hai động tác, thân thể của cô đã trần trụi, mặc cho hắn ôm vào bồn tắm lớn.

Kỳ thật khả năng hầu hạ người khác của hắn cũng không tệ, dùng sức rất phù hợp, cô không khỏi hoài nghi có phải hắn vốn không xuất thân từ ngành nghề hiện tại, bất giác nói ra, kết quả lại rước lấy nụ hôn của hắn, lỗ mũi của cô vừa mới thông, giờ cứ như bị tắc thở vậy.

Hôn môi một lúc thì tay của hắn cũng không ngoan ngoãn nữa, nhẹ nhàng chăm sóc trước ngực của cô, dục vọng dần ngẩng cao đầu. Khi cô phát hiện thì đã không kịp, trốn tránh không cho hắn vào. Cuối cùng hắn cũng nhớ tới cô mới khỏi bệnh, không dám gấp rút, dịu dàng hôn hít vuốt ve cô, cô tựa đầu trên vai hắn, khuôn mặt khốn khổ thở hừ hừ: “Tôi còn bị bệnh!”

“Không phải hạ sốt rồi sao?”

“Vẫn còn virus, sẽ truyền nhiễm.”

“Làm tình thì không sao đâu, cũng không phải là HIV-AIDS.”

Cô tức giận muốn cắn vai của hắn, nhìn thấy băng gạc màu trắng thì lại không đành lòng, đôi môi khi hạ xuống lại biến thành nụ hôn. Hắn cười ha hả mà hôn cô, sau đó tiếp tục làm cho xong.

Sau khi kết thúc thì cô cảm thấy khó chịu nằm trong lòng hắn, sự nũng nịu oán trách nồng đậm: “Anh không thương em.” (từ đây đổi cách xưng hô nha).

Hắn cẩn thận nâng khuôn mặt của cô lên, nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ, đột nhiên trong lòng lại mềm mại không thể tưởng tượng được. Hắn hôn cái trán của cô, dịu dàng yêu thương, giọng nói cũng dịu dàng: “Anh thương em còn chưa đủ sao? Cô gái nhỏ không có lương tâm.”

Cô cúi mắt không nói chuyện, dáng vẻ đáng thương tội nghiệp, nhưng lại khiến người ta không thể nắm bắt.

Hắn cũng cúi đầu tìm hôn môi cô: “Cứ ngoan ngoãn như vậy không phải là anh sẽ vui sao?”

Cô vẫn cúi mắt như trước không nói gì.

Ba ngày sau, buổi tối tám giờ, tại tầng 58 cao nhất của một toàn nhà, quán rượu ngoài trời, có hai người cùng nhau tới, hẳn là khách quen, ông chủ tự mình đưa rượu lên, dùng tiếng quê hương chào hỏi: “Chris! Đã hơn nửa năm không gặp! Vị này là bạn trai sao?”

Chris cười cười: “Lát nữa có thể để tôi hát một bài không?”

Khuôn mặt ông chủ lộ ra sự vui mừng: “Đương nhiên, đương nhiên, cầu cũng không được, cô cũng biết có rất nhiều người tới đây là vì cô. Đáng tiếc cô lại rất ít tới.” Lại có khách quen vào cửa, ông chủ đi qua tiếp đãi, Seven hỏi: “Không phải nhà của em ở đây sao? Vì sao lại ít tới?”

Chris kinh ngạc: “Anh nghe hiểu được sao?” Ông chủ là người Quảng Đông Trung Quốc, nói Việt ngữ [12] giống cô.

Seven cười hôn mặt của cô: “Bà ngoại anh là người Hồng Kông.” Nhìn vẻ mặt của cô có chút không vui, hắn lại thấp giọng dịu dàng nói: “Không sao, em có thời gian một đời để có thể hiểu rõ anh.”

Chris di chuyển thân thể, không tự nhiên mà quay đầu đi. Seven cho rằng cô đang thẹn thùng nên trộm vui mừng, nhưng sự thật lại không phải vì nguyên nhân đó.

Chỉ chốc lát sau, Chris dậy: “Ở chỗ này chờ em một chút, đừng có chạy lung tung.”

Hắn cười: “Được.”

5 phút sau, quán rượu tắt hết ánh đèn, một chùm sáng chiếu lên vũ đài nho nhỏ, sau đó lại xuất hiện một bóng dáng khiến mọi người nghẹt thở…

Cái áo vây ngực màu đen dính sát thân thể, chỉ dùng một cái ghim băng để khóa sau cổ, nổi bật lên hai cánh tay thon dài cùng bờ vai thanh tú trắng nõn. Váy dài phong cách Bohemian [13] , màu lửa đỏ kiều diễm, trên váy có vô số viên đá, dưới ánh đèn chiếu sáng trở nên lộng lẫy. Tiếng nhạc quen thuộc vang lên, cô đứng thành một tư thế quyến rũ, đầu khẽ nâng, đôi mắt nhìn hắn…Hắn cảm thấy huyệt thái dương hai bên đang đập mạnh.

“Tình yêu chỉ là một cuộc vui đùa bình thường, một chút cũng không đáng quý.

Đàn ông cũng chỉ là một thứ để tiêu khiển có gì hơn người!”

Cô nâng lên cái cổ tuyết trắng, ánh mắt cao ngạo xen lẫn ý cười, một bước chân lại một bước chân, tao nhã, cao quý, như nữ vương mà chậm rãi đi xuống sân khấu.

“Cái gì gọi là tình, cái gì gọi là ý, chỉ là đang tự lừa mình.

Cái gì gọi là si, cái gì gọi là mê, chỉ là nam nữ đang diễn kịch!”

Đầu ngón tay chỉ nhẹ vào trán của một người đàn ông, cười xấu xa: “Là đàn ông tôi đều thích, cho dù là nghèo khó hay sang giàu.” Cô nhanh nhẹn xoay người, khiến người đàn ông kia chụp hụt cánh tay của cô: “Là đàn ông tôi đều có thể vứt bỏ, không sợ sự hấp dẫn của hắn”!

Đôi mắt tàn nhẫn của Seven nheo lại, không nháy mắt mà nhìn cô lượn vòng quanh các vị khách ở đây. Làn váy bay múa như pháo hoa lộng lẫy, giống như đang chơi trò đi săn, không ai có thể cưỡng lại được lại quyến rũ và hấp dẫn của cô. Cuối cùng, cô đi đến bên cạnh hắn, đi quanh hắn hai vòng: “Nếu anh đã yêu em, là tự anh đi tìm xui xẻo!”

Đi đến trước mặt hắn, cười xấu xa, chậm rãi cúi người xuống: “Nếu em yêu anh, anh liền…” Tiếng ca đột nhiên ngừng lại, môi của cô dường như là dán lên môi hắn, nhỏ giọng kiều mỵ hỏi hắn: “Yêu em sao?”

Hắn biết không thể nói nhưng trong giờ phút này hắn không thể kiểm soát được, một chữ đó cơ hồ là buột miệng nói ra.

“Yêu!”

Cô hôn hắn một chút, khi hắn vội vã muốn làm sâu thêm nụ hôn này thì cô đã bứt ra, nhìn thẳng đôi mắt của hắn, hát ra một câu cuối cùng: “Chết trong tay em!” Đồng thời với tiếng vỗ tay vang lên, cô bỗng xé đi cái váy đỏ của mình, bên trong lộ ra một bộ quần áo đen bó sát người. Ngay khi mọi người còn đang bối rối không nói được một câu thì cô đã nhanh chóng chạy đến mái nhà, quay đầu dán ngón tay ở trên môi, nhẹ giọng “hừ” một tiếng với Seven đang đuổi theo.

Như là ma lực, Seven cứ thế dừng lại, cách cô một bước chân, nhìn cô nở nụ cười nhạt, như một bông hoa anh túc (hoa của cây thuốc phiện), xinh đẹp hơn tất cả, sau đó hắn nghe cô nói: “Game over!” Rồi thả người nhảy xuống.

“Chris!!!” Hắn thiếu chút nữa là đã có thể bắt cô lại, nhưng chỉ có thể nhìn thân thể xinh đẹp của cô lao xuống, sau lưng mở ra đôi cánh màu đen bay lượn trên không trung.

Chú thích:

[1] PSP: PlayStation Portable (viết tắt PSP) là một thiết bị giải trí cầm tay do Sony Computer Entertainment thiết kế và sản xuất, tung ra thị trường thế giới lần đầu tiên vào ngày 11 tháng 5 năm 2004. Đây là thiết bị chơi game đầu tiên sử dụng đĩa quang Universal Media (UMD).

[2] Bánh sừng trâu (bánh Croissant) có nguồn gốc từ Vienna của Ý. Trong một đêm làm việc muộn, người thợ làm bánh đã nghe được tiếng đập ầm ầm len lỏi trong đêm, anh đã nhanh chóng báo việc này đến các nhà lãnh đạo quân sự của thành phố. Chính nhờ việc làm đầy dũng cảm này của người thợ làm bánh đã giúp cho các nhà quân sự kịp thời ngăn chặn và phá hủy kế hoạch của địch, nhằm chiếm trọn Viene bằng đường hầm được đào dưới bức tường của thành phố.

Để tán thưởng cho hành động đầy tinh thần yêu nước của người thợ làm bánh, anh được trao tặng một phần thưởng xứng đáng với tấm lòng đầy quả cảm, nhưng lại là một anh hùng khiêm tốn, tất cả những gì anh muốn ở phần thưởng chỉ là được nướng bánh ngọt để ăn mừng chiến thắng. Bánh ngọt này được chính anh tạo hình theo biểu tượng của người hồi giáo và cũng là biểu tượng trên quốc kỳ của nước Thổ Nhĩ Kỳ- biểu tượng hình lưỡi liềm – mà anh đã nhìn thấy trên chiếc áo của các binh lính Thổ Nhĩ Kỳ, đây là tiền thân của bánh Croissant ngày nay.

Nhưng cho đến khi vị công chúa 15 tuổi của nước Áo kết hôn với vua Louis XVI thì lúc này bánh Croissant mới thật sự phát triển và thay đổi một số thành phần trong công thức. Đến khoảng năm 1920, bánh Croissant mới thực sự trở thành bánh của người Pháp và có tên gọi là Croissant cho đến tận bây giờ.

[3] Thảo nguyên Pampas có nghĩa là thảo nguyên không cây. Pampas nằm ở phía đông giữa Argentina. Diện tích khoảng 760.000km2. Thảo nguyên Pampas có điều kiện khí hậu ấm áp, mưa nhiều, địa thế bằng phẳng, đất đai màu mỡ, rộng mênh mông.

Thảo nguyên Pampas là vùng cung cấp thực phẩm chủ yếu cho dân nam Mỹ. Ở đây số dân chiếm 67% dân số cả nước Argentina. Trên 80% cư dân làm công nghiệp và phục vụ trong các ngành đường sắt và dịch vụ thành phố. Pampas thực sự là trái tim của Argentina.

[4] Vũ điệu tango Tango (đọc là tăng-gô) là một thể loại âm nhạc và khiêu vũ kết hợp các hình thức của nó có nguồn gốc tại khu ngoại ô Buenos Aires, Argentina và Montevideo, Uruguay, và truyền sang phần còn lại của thế giới ngay sau đó. Ðiệu nhảy tango xuất phát từ cuối thế kỷ 19. Ngày 30 tháng 9, 2009, Tango được Liên Hiệp Quốc tuyên bố là một phần của di sản thế giới và cho Argentina cùng với Uruguay sự chứng nhận là nơi phát xuất của điệu nhảy đẹp và cũng gợi tình này.

[5] Sông La Plata hay sông Bạc là cửa sông hình phễu do hợp lưu của hai con sông Uruguay và Parana, trải dài trên 290 km (180 dặm Anh) từ nơi hợp lưu của hai sông nói trên tới Đại Tây Dương. Địa danh “La Plata” tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là “Bạc” vì thượng nguồn của sông là mạch núi thần thoại “Sierra de La Plata” tương truyền có nhiều mỏ bạc.

[6] Mỹ Latinh là một khu vực của châu Mỹ, nơi mà người dân chủ yếu nói các ngôn ngữ Roman (có nguồn gốc từ tiếng Latinh) – đặc biệt là tiếng Tây Ban Nha và tiếng Bồ Đào Nha, và một mức độ nào đó là tiếng Pháp. Mỹ Latinh là một khu vực có diện tích xấp xỉ 21.069.500 km² (7.880.000 sq mi), chiếm gần 3,9% diện tích bề mặt và 14,1% tổng diện tích đất liền của Trái đất. Có nhiều cách hiểu về Mỹ Latinh:

+ Một cách có thể xem Mỹ Latinh bao gồm các nước châu Mỹ nói tiếng Tây Ban Nha và Brasil.

+ Đặc biệt tại Hoa Kỳ, thuật ngữ này được sử dụng với một phạm vi rộng rãi hơn để chỉ tất cả các quốc gia ở phía nam Hoa Kỳ, tức bao gồm thêm: các quốc gia và khu vực nói tiếng Anh như Belize, Jamaica, Barbados, Trinidad và Tobago, Guyana, Antigua và Barbuda, Saint Lucia, Dominica,Grenada, Saint Vincent và Grenadines cùng Bahamas; các khu vực nói tiếng Pháp như Haiti, Martinique, Guadeloupe và Guyane thuộc Pháp; các khu vực nói tiếng Hà Lan như Caribe Hà Lan, Aruba, Curaçao, Sint Maarten và Suriname.

[7] Chó Collie là giống chó có nguồn gốc từ Scottland và Anh quốc. Collie được biết đến như loài chó chăn cừu, chúng rất thông minh và cảnh giác.

[8] Lương Triều Vĩ: Lương Triều Vĩ là một diễn viên Hồng Kong nổi tiếng. Anh bắt đầu sự nghiệp với phim truyền hình và được mệnh danh là một trong “Ngũ hổ tướng” của đài TVBThập niên 1980. Sau đó Lương Triều Vĩ chuyển sang điện ảnh và đạt được nhiều thành công. Lương Triều Vĩ đã đoạt giải diễn viên nam xuất sắc nhất trong liên hoan phim Cannes 2000 và là người đang giữ kỉ lục với 5 lần đoạt giải thưởng điện ảnh Hồng Kong cho nam diễn viên chính xuất sắc nhất. Anh cũng được chọn là Đại sứ của ngành giải trí Hồng Kông 2004.

[9] Đại lộ Champs – Elysees là một đại lộ lớn và nổi tiếng của thành phố Paris. Nối hai quảng trường Concorde và Etoile, vị trí của Khải Hoàn Môn, Champs-Élysées là một trong những địa điểm thu hút du khách nhất của thành phố với nhiều cửa hàng, quán cà phê, rạp chiếu phim…. Đại lộ cũng là nơi tổ chức các sự kiện, lễ hội quan trọng của Paris, như Duyệt binh ngày 14 tháng 7, chặng cuối của cuộc đua xe đạp Tour de France, địa điểm các cuộc ăn mừng, chào đón năm mới…Champs-Élysées được xem như một trong những đại lộ danh tiếng nhất thế giới.

[10] Vũ điệu Paso Doble là một trong nhiều điệu nhảy dân gian Tây Ban Nha liên quan tới các khía cạnh khác nhau của cuộc sống người dân Tây Ban Nha. Đặc biệt điệu nhảy Paso Doble dựa trên những trận đấu bò tót. Nó mô tả võ sĩ đấu bò tót và tấm khăn choàng. Các trận đấu bò có từ thời Crete, nhưng chỉ tới những năm 1700 mới được tổ chức ở Tây Ban Nha. Xem tại đây.

[11] Độ F hay Fahrenheit, là một thang nhiệt độ được đặt theo tên nhà vật lý người Đức Daniel Gabriel Fahrenheit. Chuyển đổi từ độ C sang độ F hoặc ngược lại oF = (1,8 x oC) + 32.

[12] Việt ngữ vì từ để chỉ ngôn ngữ một số tỉnh thành thuộc Bạch Việt của Trung Quốc.

[13] Phong cách Bohemian: Thời trang của bohemian bao gồm những chiếc váy dài chấm gót chân với gam màu nhẹ nhàng, những chiếc khăn hoa đầy màu sắc, áo khoác da, quần jeans, những chiếc khăn quấn hay băng đô cài tóc to nhỏ khác nhau, cùng phụ kiện là bông tai cỡ lớn hay những bộ vòng tay với gam màu rực rỡ cùng với những đôi dép kẹp hay sandal đế thấp đều tạo nên phong cách bomhemian.

Đại khái là chị Chris ăn mặc thế này, khác là không có cổ áo thôi, áo vây ngực cột sợi dây ra sau cổ, tìm mãi mà không có kiểu như Chris mặc. Có thể xem thêm nhiều mẫu Bohemian ở đây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.