Sinh Đồ

Chương 16



Edit: Sakura Trang

Beta: Ciao

Trên sông, Chu Diễm một thân một mình, hoảng sợ kêu "Cứu mạng" , tron đầu lại hiện lên cảm giác như lần trước thủy triều tới, nửa người rơi vào trong nước ——

Sông đen như mực, nước bẩn chảy vào tai mũi, tàu thuyền cách cô càng ngày càng xa, những âm thanh cũng dần dần biến mất.

Cô sẽ chết trong dòng sông xa lạ lạnh như băng này.

Sẽ không ai đến cứu cô.

Chu Diễm dùng hết chút sức lực cuối cùng vỗ vào mặt nước, thân thể từ từ chìm xuống, nước sông vượt qua cằm, lỗ mũi, lỗ tai, sắp vượt qua đỉnh đầu, khoảnh khắc cuối cùng, cô dường như nhìn thấy trên đài cao 2m, một bóng dáng màu cam nhảy xuống, chỉ một giây trong nháy mắt, rẽ mặt nước sông, thẳng tắp hướng về phía cô.

Sau lưng bị ôm chặt, cô được người đưa lên mặt nước.

Chu Diễm ho khan dữ dội, sặc ra từng ngụm từng ngụm nước, dùng sức bắt lấy cánh tay của đối phương.

Đối phương lại dùng sức vung ra, nói: "Buông ra, nếu không tôi bơi kiểu gì?"

Lý Chính vừa túm vừa kéo cổ của cô, nâng đầu của cô lên, bơi về phía thang đá, khoảng cách xa, anh lại mang theo một người, tốc độ càng ngày càng chậm, cắn răng dùng tất cả sức lực, mất khoảng nửa ngày, cuối cùng cũng đụng phải thang đá.

Người trong tay bị anh nâng lên trên, lập tức ho khan.

Lý Chính đỡ bậc thang, thở hổn hển một lát, mới dùng cánh tay khẽ chống, ra khỏi mặt nước, ngồi lên bậc thang màu xám nhạt rộng hơn một mét, nước rất nhanh lại trần lên, nhuộm thành màu xám thẫm.

Tiếng ho khan bên tai thế nhưng lại dần dần đổi giọng, bị đè nén mấy giây, giống như có cái gì muốn xông ra, đến giới hạn bùng nổ, "Oa" một tiếng.

Lý Chính còn chưa có thở đều đặn, trong chốc lát không phản ứng kịp, nghiêng đầu nhìn về phía người bên cạnh.

Cả người trên dưới tràn đầy nước, tóc rối loạn dính đầy rong biển dán vào mặt, áo T shirt ngắn màu xám thẫm dính vào người hơi vén lên một chút xíu, lộ hết đường eo, Nhưng mà Chu Diễm lại hoàn toàn không biết..

Toàn bộ mười lăm ngày, mỗi lần cô chỉ dám xoa một chút con mắt, để không một giọt nước mắt nào cơ hội chảy xuống.

Ròng rã hai năm, cô đeo trên lưng một cái cặp sách mà các góc cạnh đã mài nhẵn bóng, lúc đầu chỉ ở trong vòng có ba tháng, cô đã trốn ở nơi không có ai khóc năm lần.

Hiện tại, cô không chịu nổi nữa rồi.

Chu Diễm ôm hai chân, cúi đầu, không thèm để ý đến ai, khóc khàn cả giọng.

Chỗ trống nhất định thông bến tàu, có mấy chiếc thuyền hàng dừng lại ở xa xa, nhìn không thấy bờ bên kia, khu vực thành thị, không nhìn thấy sao trên bầu trời, chỉ có ảnh ngược của trăng sáng ở trên mặt sông.

Gió nhẹ thổi qua một cái, ánh trăng cũng di chuyển nhẹ theo, chỉ lát nữa là sẽ tản ra.

Nhưng từ đầu đến cuối lại không tản ra, trăng sáng lại trở về trên mặt sông.

Chu Diễm dụi dụi con mắt, lại lau mặt một cái, nghe thấy người bên trên hỏi: "Tốt hơn chưa?"

Chu Diễm nghiêng đầu nhìn, toàn thân người này ướt sũng nằm ở trên một vũng nước, bộ dáng nhàn nhã giống như nghỉ phép.

"....Tốt rồi." Lời vừa ra khỏi miệng, cổ họng đều cảm thấy có chút đau.

Lý Chính bỗng nhiên xuống nước, giẫm phải bậc thang trong nước, nói: "Xuống."

".... Hả?"

Lý Chính giơ tay: "Xuống, dạy cô bơi lội."

Chu Diễm ngây người nhìn xuống.

Cô không đông đậy, Lý Chính vẫn cứ giơ tay chờ, cho dù cả người đầy nước vẫn đang nhỏ giọt, anh cũng không thấy nhếch nhác lắm, vẫn đủ mười phần tính kiên nhẫn.

Một lúc lâu sau, Chu Diễm mới đặt tay phải của mình lên.

Bàn tay to lớn, đầu ngón tay có vết chai, một lực ấm áp to lớn kéo cô xuống nước.

****

Cao Quân chạy về khách sạn, điện thoại không biết đã vất chỗ nào rồi, chỉ có đầu ngón tay nắm chặt một chiếc dây chuyền.

Đầu đầy mồ hôi, cô chạy không ngừng lên tầng bốn, vọt đến trước cửa phòng Tưởng Bác Văn, cô vừa muốn gõ cửa gọi anh, nhưng một đống lời kêu cứu lại bỗng nhiên nghẹn lại trong cổ họng.

Cô nên nói như thế nào? Hai người gặp ăn cướp, Chu Diễm rơi xuống sông, cô sợ chết chạy về?

Nếu như Chu Diễm đã chết thì sao?

Vẻ mặt Cao Quân trắng bệch lui về sau một bước, ngây ngẩn một lúc, cô đi từ từ xuống lầu.

Tìm ông chủ quán trọ, tìm người đàn ông kia, bọn họ cũng có thể đi cứu Chu Diễm.

Cao Quân đứng lại ở hành lang nhỏ, nhìn thảm màu đỏ, lại hoảng hốt cảm thấy nhìn thấy máu.

Cô phải thế nào nói? Nói cô chạy một mình về, cô thấy chết mà không cứu?

Nếu như Chu Diễm thật sự. . . . . . chết thì sao?

Cô phải gánh chịu hậu quả như thế nào?

Mồ hôi chậm rãi từ thái dương nhỏ xuống, Cao Quân tái mặt, vịn tường, đi xuống tầng bốn, đẩy ra cửa, nghe Vương Khiết cùng phòng phàn nàn một câu, cô cũng không để ý tới, ngã nặng nề xuống giường.

***

Bến tàu.

Chu Diễm giẫm ở trong nước, trong lòng luống cuống sợ hãi, ngửa đầu nói: "Tôi chưa bao giờ bơi."

"Cho nên mới dạy cô." Lý Chính nói, "Đi xuống hai bước nữa."

Mực nước lại dâng lên, dưới bậc thang sâu, Chu Diễm đi theo Lý Chính lại bước hai bước, nước sông đã đi qua bắp đùi của cô.

Lý Chính nói: "Cúi đầu sâu vào trong nước, học lặn trước."

Chu Diễm nhìn anh một lát, thấy mặt anh không chút thay đổi, cô mím môi dưới, dùng sức hít một hơi, cúi sâu đầu vào trong nước.

Lỗ tai lộ ở trong không khí, nghe Lý Chính nói: "Có thể nín thở bao lâu liền thì nín."

Chu Diễm siết chặt bàn tay lớn kia, đóng chặt mắt, mím môi, đếm thời gian, 3 giây....5 giây... 7 giây, hết sức rồi.

Chu Diễm ra khỏi mặt nước, trong miệng "Phù" hai tiếng.

Lý Chính nói: "Lại lần nữa."

Chu Diễm lần cúi xuống lần nữa, lần này nín được 9 giây.

Lý Chính nói: "Lại lần nữa."

Bốn lần lên tục, đến lần thứ năm, Lý Chính nói: "Vào trong nước thở ra, thở từ từ."

Chu Diễm hít sâu một cái, chui vào trong nước, thử thở ra, xong lập tức liền ra khỏi mặt nước.

Lý Chính nói: "Cúi xuống, 10 giây."

Chu Diễm lại cúi một lần.

Ngược lại thêm một lần nữa, cô có thể ở trong nước duy trì 15 giây.

Lý Chính nói: "Lúc này mở mắt."

Chu Diễm thuần thục lặp lại động tác lúc trước, lần này sau khi vùi vào trong nước, cô thử mở mắt ra.

Năm giác quan có loại cảm giác kỳ lạ, cô ở dưới nước, nhìn thấy bàn tay nắm lấy tay mình.

Chỉ gần trong gang tấc, tại trong sông này, cô quên mất thời gian, không biết nắm bao lâu.

Chu Diễm "Rào rào" một cái ra khỏi mặt nước, vuốt mặt một cái.

Lý Chính nói: "Xuống nước."

"Xuống nước?" Chu Diễm không động đậy.

Lý Chính nhiv về phía nước sông gật một cái: " Xuống đi."

Chu Diễm nắm chặt bàn tay lớn kia, cẩn thận xuống một bước.

Hẫng chân.

"A --" Chu Diễm sợ hãi kêu lên.

Lý Chính đở lấy hông của cô, vỗ xuống bắp đùi của cô, nói: "Vịn vào bậc thang, cánh tay duỗi thẳng ra phía trước. Chân đạp mạnh cho tôi."

Chu Diễm không làm được.

Tay Lý Chính dùng sức, nhấc eo cô lên, hai chân vừa nhấc, nói: "Đạp!"

Chu Diễm cứng đờ duỗi ra, nhiều lần nhào vào trong nước, Lý Chính lại túm cô lại, làm vài chục lần như vậy, Lý Chính ôm cô đi về một phía nào đó.

Chu Diễm bắt lấy anh, nói: "Quá nhanh, tôi không dám!"

Lý Chính đứng ở trên bậc thang trong nước, nói: "Nhanh cái gì mà nhanh, buông ra, thả lỏng cơ thể!"

Chu Diễm cả người ngâm dưới nước, thế nào cũng không buông lỏng được, Lý Chính nâng cánh tay của cô lên, dạy cô bơi ếch.

"Duỗi chân ra cho tôi."

Chu Diễm duỗi hai cái.

Lý Chính đỡ hông của cô: "Cánh tay động, nhìn tư thế bơi lội của Hân Hân chưa?"

Chu Diễm nhớ lại tư thế của Hân Hân, bới hai cái.

Lý Chính cười ra tiếng: "Đừng học bơi như chó!"

Mặt Chu Diễm nóng lên: "Không trách được tôi xem tư thế cô ấy khó nhìn như vậy."

Lý Chính vừa cười, lần nữa làm cho cô tư thế duỗi thẳng, "Coi mình như nằm trên ván.... Đúng, cứ như vậy."

Hai tay Chu Diễm duỗi về phía trước, chân đạp về phía sau, tư thế coi như gần được, cảm thấy bơi lội hình như cũng không còn khó như mình nghĩ, nước sông lành lạnh, ngâm cũng rất thoải mái.

Chờ Lý Chính hơi thả tay ra, lập tức cô lại lòi đuôi, ôm chặt anh nói: "Đừng thả !"

Lý Chính ngừng lại, vỗ vỗ cô: "Tiếp tục."

Chu Diễm lại bị anh nâng eo, bắt đầu luyện tập tư thế bơi ếch, chỉ khi nào Lý Chính có dấu hiệu buông tay, lập tức cô lại luống cuống.

Qua mấy lần, Lý Chính nói: "Nghỉ một lát."

Chu Diễm thở phào nhẹ nhõm.

Hai người lại ngồi vào trên thang đá, Chu Diễm cúi đầu kéo kéo quần áo, T shirt mới quần đùi, vừa mới mặc vào, giờ lại biến thành như vậy.

Lý Chính sờ túi một cái, cái bật lửa không thấy, bao thuốc lá thành đống giấy nhăn nhúm, anh ném sang một bên, hỏi: "Sao lại rơi xuống nước?"

Chu Diễm dừng một lát, mới nói: "Gặp phải ăn cướp."

"Ăn cướp sao?"

"Hai tên ăn cướp, trong đó một người vứt tôi xuống nước."

" Có nhớ khuôn mặt hay không?"

Chu Diễm suy nghĩ một chút, lắc đầu, lúc ấy quá hoảng hốt, ánh sáng cũng tối, hình dáng hoàn toàn không nhớ rõ.

Lý Chính cũng không muốn hỏi nhiều, hình như cũng không tò mò lí do hơn nửa đêm một mình cô chạy đến nơi này.

Sau một lát, Lý Chính hỏi: "Nghỉ ngơi đủ rồi nhỉ?"

Chu Diễm đứng lên, chuẩn bị tiếp tục theo trước như vậy luyện tập, Lý Chính lại không nhúc nhích, nói: "Đi xuống."

Chu Diễm tới cầm tay của anh.

Lý Chính tránh một chút, nói: "Đi xuống, tự bơi một mình."

"Tự bơi một mình?" Chu Diễm sững sờ, "Không được, tôi không làm được."

"Chưa thử sao biết không được?"

"Có được hay không tự tôi nắm chắc, tôi còn muốn luyện tập thêm nữa."

"Lãng phí thời gian."

Lý Chính dùng phương pháp dạy truyền thống nhất mà thế hệ trước thường dùng day Chu Diễm -- dùng chân đạp cô xuống sông.

"A --" tiếng thét chói tai trong nước, chân tay Chu Diễm cua loạn xạ, không có chương pháp gì.

Lý Chính nâng cô lên.

Chu Diễm túc giận nói: "Anh điên rồi a, tôi nói tôi không --"

Lý Chính ccẩy nhẹ một cái, nói: "Mới vừa rồi dạy cô thế nào? Cánh tay đâu? Chân đâu?"

Lúc Chu Diễm cảm giác mình sắp chết, lại bị người vớt lên.

Cô sặc ra nước, dùng sức hất tay đối phương ra: "Lý Chính -- a --"

Lại bị người đẩy xuống lần nữa.

Nước sông chui vào năm giác quan của cô, Chu Diễm không kìm nén được sợ hãi, nổi cũng nổi không lên được, thân thể càng ngày càng chìm xuống.

"Rào rào" một cái, cô lại bị vớt lên lần nữa, hai chân vừa mới đứng vững, cô căm hận đánh sang: "Anh là tên bệnh thần kinh!"

Lý Chính né một cái.

Chu Diễm lại đánh: "Kẻ điên!"

"Súc sinh!"

"Anh có bệnh!"

"Bệnh thần kinh!"

Hai cổ tay bị người nắm chặt, Chu Diễm càng thêm tức giận, liền đạp một phát vào chân Lý Chính.

Lý Chính ôm cô một cái, hai người lên trên mặt đất vẫn còn đánh tiếp, Chu Diễm tức đến điên rồi, không để ý vết thương sau lưng, lại đánh lại đập, Lý Chính nắm cổ tay cô, hai người lại bắt đầu giằng co.

Quần áo ẩm ướt do giằng co mà bị hở ra, lộ ra rốn, từng chút từng chút lên trên.

Lý Chính đè lên, một cái tay giữ chân cô, chân ngăn chặn thân thể cô, kiềm chế sức lực.

Chu Diễm giãy giụa muốn thoát khỏi, lại đập đánh, Lý Chính ôm cô lật người, đá văng chân cô vừa đạp đến, ứng phó khiến cô không có cách nào xoay người.

Lại lật người lại, Lý Chính ôm hông của cô, đè ép cô, một phát túm chặt lấy hai cổ tay cô.

Quần áo ướt sũng sượt qua phía trên lồng ngực.

Lý Chính nhìn cô chằm chằm, thở hổn hển.

Chu Diễm không chịu yếu thế trừng lại, cũng thở hổn hển, chóp mũi ngửi thấy được một mùi rượu nhàn nhạt.

Lồng ngực hai người phập phồng, dán vào nhau càng chặt. Lý Chính cúi người xuống, chóp mũi dán lên trán cô, một giọt nước chậm rãi chảy xuống chóp mũi của cô.

Hô hấp của anh tăng lên, tay đã dùng sức vòng ra sau lưng ôm lấy Chu Diễm, đầu ngón tay đụng vào móc áo lót.

Toàn thân Chu Diễm cứng đờ, khẩn trương đến nỗi thở cũng không dám thở mạnh, nửa ngày mới mở miệng: "Lý....."

Kêu nhẹ một tiếng, vừa mới nói một chữ, cái tay để trên người cô lại đi xuống một chút.

Không thấy rõ lẫn nhau, đôi môi có thể cảm nhận được nhiệt độ của đối phương, chỉ cần khẽ động là có thể thu hẹp khoảng cách lại.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, thổi làm ánh trăng sáng trên mặt sông dao động, trên cây bách ở đằng xa, ve sầu đang kêu, đêm hè lại xao động như thế.

Một lúc lâu sau.

Lý Chính hỏi: "Còn muốn đánh nữa hay không?" Giọng nói trầm thấp, không giống bình thường.

Chu Diễm quay đầu đi, "....Đứng lên" Có chút run run, nếu không nghe kỹ sẽ không nhận ra.

Lý Chính buông cô ra, ngồi dậy, Chu Diễm cũng đứng lên, kéo quần áo xuống dưới, che thật kín, cúi đầu nói: "Đi về thôi."

"Ừm.... Cô đi trước đi."

Lý Chính lại nhào vào trong nước, lặn cho trôi hết hạt cát và bùn đất trên người, anh ngâm mình ở trong nước rửa một chút.

Chu Diễm lên bờ, kéo kéo quần áo và tóc dài, cả tay không chỉ có nước, còn có đất cát.

Cô cúi đầu đi lên sườn núi, đi đến bên cạnh cây, quay đầu lại.

Người kia vẫn còn ngâm dưới nước.

Chu Diễm đá đá cục đá cạnh chân, vỗ lên thân cây, gảy rồi lại gảy vỏ cây.

Cây bách đã lâu đời, thân cây tráng kiện, vỏ cây cũng không dễ gảy, cô nhìn về phía tấm bảng treo trên thân cây, nhẹ giọng đọc: "Ký bách thụ...."

"Truyền thuyết thật lâu trước đây có một tú tài, bình thường thích làm việc thiện, xây dựng ra một lớp học, không thu một đồng tiền, hơn nửa học sinh được dạy dỗ ở đây đều đã có tiền đồ."

Dưới sườn núi, cả người Lý Chính đầy nước, vừa đi vừa nói: "Về sau thê tử kết tóc bệnh qua đời, anh chưa gượng dậy nổi, lúc sắp chết, gặp một bà lão biết y thuật, mang đến một đám tiểu ăn xin, để cho bọn họ ở trong học đường tự học, tú tài mỗi ngày nghe tiếng đọc sách tràn đầy lỗi sai của đám tiểu ăn xin, cảm thấy không đành lòng. Bà lão bắt đầu thay anh chữa trị, tú tài rất nhanh lành bệnh, quay về học đường dạy học."

Lý Chính đi lên sườn núi.

Chu Diễm hỏi: "Sau đó thì sao?"

"Mười năm trôi qua, bọn tiểu ăn xin đều đã có tiền đồ, bà lão nói muốn đi về, tú tài không nỡ, bà lão nói cho anh biết, có thể đến cửa phía nam bờ sông bách ở Hoành Thông trấn nhà tìm bà."

"Qua hơn một năm, tiễn đi người tiểu ăn xin cuối cùng, tú tài tìm đến cửa phía nam bờ sông tìm nhà họ Bách ở Hoành Thông trấn, hỏi một ông lão, ông lão dẫn anh đến đây, nói bờ sông không có nhà họ Bách, đến nơi này, bọn họ chỉ nhìn thấy một gốc cây bách thụ. Ông lão rất kinh ngạc, nói này cây bách đã chết héo nhiều năm, hiện nay ngọn cây lại nhú ra chôi lá mới."

"Nhà họ Bách chính là Bách thụ, về sau cây này, liền bị gọi là ký bách thụ. Mang ý nghĩa là hy vọng." Lý Chính đứng lại bên cạnh Chu Diễm, nói, "Đi thôi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.