Sinh Đồ

Chương 27



Cái bàn lớn còn chỗ trống, Lâm Thái cũng không khách khí, kéo một cái ghế đến, ngồi vào giữa chú Lưu và Lý Chính .

“Ôi chao, thức ăn cũng không tệ nhỉ!” Lâm Thái chia thuốc là cho mấy người đàn ông trên bàn, chia đến Tiểu Lý, nói, “Khuôn mặt mới hả, xưng hô như thế nào?”

Chú Lưu nói: “Đây là người mới trên thuyền của chú, Tiểu Lý và vợ của cậu ấy. Tiểu Lí, đây là Lâm Thái, bạn Lý Chính!”

Chào một tiếng, Lâm Thái nói: “Chú Lưu thuê được người nhanh vậy, sao chú không nói sớm để cháu tới làm cho chú!”

Chú Lưu cười nói đùa: “Chú vẫn đang chờ cháu cầm chứng minh thư đến, chứng minh thư của cháu đâu?”

“Là chú nói đấy nhé, đừng để lúc cháu cầm chứng minh thư đến thì chú lại ăn quịt!” Lâm Thái vừa quay đầu, lại rút một điếu thuốc, đưa cho cô gái nhỏ vẫn đang thành thật ăn cơm, “Tiểu mỹ nữ, cô có hút không?”

Chu Diễm sững sờ, lắc đầu, khách sáo cười một tiếng.

Lý Chính híp mắt đốt thuốc, nói: “Đừng nói nhảm. Làm sao đến lại không gọi điện thoại?”

“Thuận đường đi qua, dù sao sắp ăn cơm, cũng là may nên gặp được.” Lâm Thái cầm thuốc lá lại ném cho Lý Chính, đập vai anh, “Duyên phận không thể bỏ, đây không phải là muốn chúng ta gặp nhau sao? Này, mặt của cậu bị sao vậy? Bị người đánh?”

Lý Chính mặc kệ anh, vùng vai ra, gọi nhân viên phục vụ: “Thêm bộ bát đũa, rồi xuất cơm năm đồng!” Còn nói tiếp, “Khách sạn của cậu đóng cửa rồi hả ?”

“Nói bậy! Buôn bán vẫn tốt lắm! Tại sao không thể nghe dược một câu khen ngợi từ trong miệng cậu?”

Nhân viên phục vụ đưa cơm đến, lâm thái ước lượng chiếc đũa nói: “Chỉ ăn cơm thôi à? Sao không có rượu vậy?”

Lý Chính nói: “Cửa xe kia không phải của cậu?”

“Cậu đừng nói định giảng cái gì tuân kỷ pháp luật với tôi?” Lâm thái múc cơm, nhẹt một miếng to vào trong miệng, chỉ vào Chu Diễm nói, “Chú Lưu, chú còn bảo cô ấy không phải con gái chú? Lần trước cũng ở trên thuyền mà.”

“Nói vớ vẩn gì đó, cô ấy em gái là Lý Chính, cậu không phải biết à?”

Lâm thái nhìn về phía Lý Chính, cười nói: “Em gái cậu --?”

“Chu Diễm.” Lý Chính vẩy tro thuốc lá xuống dưới, lại nói với Chu Diễm, “Còn đây, Lâm Thái.”

“Em gái của anh Chính, lần đầu tiên gặp mặt, chào em!” Lâm thái cười đùa vươn tay.

Chu Diễm nhìn Lý Chính, để đũa xuống, nắm lấy tay anh, “Chào anh.”

Lý Chính lại lấy thêm một bát cơm, nhìn thấy trong bát Chu Diễm vẫn còn thừa một ít, anh đặt nồi cơm bên cạnh, không chuyển sang chỗ khác, vừa ăn vừa hỏi Lâm Thái: “Câu định đi đâu vậy?”

“Khánh Châu. Tôi thấy cậu mà đến đó với cái tốc độ này, thuốc của tôi có lẽ đã hết hạn rồi.”

Lý Chính nói: “Lát nữa đưa cho cậu.”

Bát cơm nhỏ, Chu Diễm ăn sạch sẽ trong bát, lại thêm một muôi cơm, nhìn thấy dáng vẻ của vợ Tiểu Lý muốn thêm cơm, cô đưa nồi cơm cho người ta, Hân Hân không chịu ngồi yên, đã chạy đến quấn lấy Chu Diễm.

Chu Diễm ăn xong rồi, nói với Lý Chính: “Em đưa Hân Hân về trước?”

“Đi đi.” Lý Chính trả lời.

Ánh mắt của Lâm Thái nhìn theo một lớn một nhỏ đi ra khách sạn, thu hồi lại, dừng mấy giây, mới một lần nữa nói tiếp. Mấy người chú Lưu cũng phối hợp nói chuyện phiếm, Lâm Thái gắp một miếng đậu đũa, nói: “Đậu đũa này rất non. Cái người này là em gái từ trên trời rớt xuống hả, tại sao trước kia chưa từng nghe qua?”

“Cậu nhàn rỗi quá sao?” Lý Chính không mặn không nhạt hỏi.

Lâm Thái cười một tiếng: “Hỏi một tiếng cũng không được sao?”

“Hỏi cái gì mà hỏi, tôi đi ngay bây giờ, cậu có đi hay không?”

“Tôi lái xe, chắc là sẽ đến sớm hơn cậu.”

**

Bên kia Chu Diễm quay lại trên thuyền, trước tiên đem hai cái chăn đã giặt ra ngoài, đem đi phơi nhân lúc có ánh mặt trời, nửa ngày là có thể hong khô.

Hân Hân xoay quanh bên chân cô, nói: “Chị Bạch, em sắp phải học tiểu học rồi!”

Chu Diễm cười nói: “Vậy sao, vậy em phải nghe cha mình, học đánh vần nhanh lên.”

Hân Hân than thở: “Tại sao phải đi học? Em không muốn đi học.”

Chu Diễm hỏi: “Tại sao không muốn đi học?”

“Vậy thì không thể chơi nữa..., em còn chưa học xong ghép vần.”

Chu Diễm vung vung tấm chăn, nói: “Rất nhiều người muốn đi học cũng không có cơ hội, em có thể được đi học rất tốt biết không?”

Hân Hân không hiểu: “Tại sao không có cơ hội?”

“Không có tiền, rất nghèo.”

“Nhưng ba nói lên tiểu học không cần đóng học phí mà!”

“Học thêm sách giáo khoa cũng cần tiền, mọi thứ không có đơn giản như vậy.”

Hân Hân nghe không hiểu, chu miệng lên nói: “Nếu chị là giáo viên của em thì tốt rồi!”

“Chờ em tốt nghiệp tiểu học, nói không chừng chị có thể làm giáo viên của em đó.”

Hân Hân giơ đầu ngón tay đếm một chút: “Một... Hai... Ba... Vậy cần bao lâu chứ?”

Chu Diễm chỉ chỉ bả vai mình: “Chờ lúc em cao bằng từng này.”

Hân Hân suy sụp cúi mặt: “Trời, vậy rất lâu đó.”

Trên boong thuyền bịch một tiếng, một người nhảy xuống, “Cái gì lâu vậy?”

Lâm Thái đeo kính râm đi tới, Hân Hân không quen anh ta, núp vào cạnh chân Chu Diễm.

Lâm Thái cười nói: “Biết chú Lý của cháu, lại không chịu nhận chú! Đi, ba cháu gọi cháu đấy!”

Hân Hân vừa nhìn, người trên bờ đang vẫy tay với bé, bé nhanh chân chạy vội tới, Chu Diễm kêu: “Chậm một chút, cẩn thận ngã!”

Lâm Thái nhoẻn miệng cười, quan sát Chu Diễm, Chu Diễm hỏi anh ta: “Lý Chính đâu rồi?”

“Bị người gọi đi, bàn chuyện hàng hóa.” Lâm Thái đi vào trong khoang thuyền, “Thuốc kia của tôi đâu? Lý Chính nói cô biết để chỗ nào.”

Chu Diễm vỗ vỗ hai cái lên tấm chăn, đi vào theo nói: “Tôi lấy cho anh.”

Cô đi đến trước tủ treo quần áo, mở cửa tủ ra, lấy ra từ bên trong một túi ni lon.

Lâm Thái quan sát khoang thuyền, đi tới bên trên giường, gõ cửa sổ, nói: “Đều thay mới đúng không?”

Chu Diễm nói: “Ừ, thay mới.”

Lâm Thái lại đi vào bên trong phòng ngủ, Chu Diễm theo bản năng muốn gọi anh ta, há miệng, lập tức lại ngậm lại.

Lâm thái vịn vào cánh cửa, nhìn quanh một vòng.

Sáng sủa sạch sẽ, bàn đọc sách mốc meo cũng được dọn dẹp gọn gàng, phía trên còn xếp một chồng sách vở, bên cạnh bày một cặp sách hình con thuyền.

Lâm thái đến gần mấy bước, nhìn sách giáo khoa trên bàn, hỏi: “Đều là sách của cô?”

“.... Ừ.”

“Vẫn còn học đại học hả? Năm mấy rồi?”

“. . . . . . Năm ba rồi.”

Lâm thái ngẩng đầu quan sát, nói: “Số tiền kia cũng để sửa chữa thuyền hả?”

Chu Diễm không có đáp, đem trong tay túi ny lon đưa cho hắn: “Nói nhiều, thuốc của anh.”

“Thật là... Đây gọi là gì, sĩ biệt tam nhật quát mục trương khán*? Kỳ lạ mà!” Lâm Thái cảm thán một câu, nhận lấy, hỏi, “Này, cô có quan hệ gì với Lý Chính? Tại sao tôi chưa từng nghe về cô?”

*sĩ biệt tam nhật quát mục trương khán: ba ngày không gặp mà phải nhìn với cặp mắt khác, một câu nói thời Tam quốc, ý chỉ sự tiến bộ

Chu Diễm nói: “Anh ta là chú họ hàng xa của tôi.”

Lâm thái suy nghĩ một chút: “Vậy là cô gọi cậu ta bằng chú hay bác”

Chu Diễm: “....”

Lâm thái bị chính mình chọc cười, mở túi nilong trong tay tùy tiện liếc nhìn , “Ah” nói: “Dùng qua?”

Cầm lên một hộp thuốc, nắp hộp giấy rõ ràng từng bị mở.

Chu Diễm có chút lúng túng: “Tôi và Lý Chính đều dùng qua một chút. . . . . .”

Lâm Thái nhìn chằm chằm cô: “Các cô bị làm sao mà phải dùng thuốc này?”

“Bị thương nhẹ. . . . . .”

Lâm Thái không nói, nhìn cô một lần từ trên xuống dưới, một lúc lâu, cười lẩm bẩm: “Tiền của mình thì cầm đi cho người khác, tiền lắp thiết bị thì lại đi vay... Chỉ có cậu ta thôi!”

Chu Diễm không hiểu: “Cái gì?”

Lâm thái nói: “Cô không phải biết?... Một đường đi theo cậu ta, không biết trên người cậu ta không mang theo tiền?”

“Biết.”

Lâm thái nhìn Chu Diễm một lát, kết luận một câu: “Xem ra cũng chỉ biết một chút như vậy.”

Chu Diễm nhíu nhíu mày.

“Còn chưa lấy được sao?”

Tiếng bước chân truyền đến, có người vào nhà.

Lâm Thái giơ túi ny lon lên đi ra: “Được rồi, vậy tôi đi trước, hẹn gặp ở Khánh Châu.”

Lý Chính vỗ xuống lưng của anh, “Ừ.”

**

Vào lúc giữa trưa, thuyền hàng rời khỏi bến tàu, Lý Chính lái thuyền, Chu Diễm ở trong phòng ngủ đọc sách.

Đọ cao cái ghế phụ hợp, dựa lưng cũng thoải mái, Chu Diễm sờ sờ bóng loáng góc cạnh , trong miệng yên lặng đọc từ tiếng Anh, hơn một tiếng, cô đi ra ngoài rót cốc nước, ra cửa, đi về phía buồng lái.

Lý Chính áo T-shirt trên người, lấy khăn lau mồ hôi, nghe tiếng bước chân, liếc nhìn về phía cửa khoang, nói: “Nóng?”

“Nóng, dùng nước ấm đỡ khát hơn.”

Lý Chính cầm lấy, uống hết một hơi, trả lại cốc tráng men.

Chu Diễm nói: “Em lấy quạt điện đến nhé?”

“Ổ điện chỗ này hỏng rồi.”

Chu Diễm: “. . . . . .”

Lý Chính cười cười: “Ở trong phòng làm gì?”

“Đọc sách.”

“Mang chăn vào trong đi, chắc trời sắp mưa.”

“Ừ, em biết rồi.” Dừng một chút, muốn nói lại thôi.

Lý Chính liếc cô một cái, hỏi: “Sao vậy?”

Chu Diễm lắc đầu một cái: “Không có gì. Còn muốn uống nước không?”

“Đủ rồi.”

Chu Diễm cầm cốc tráng men đi ra ngoài.

Cửa đóng lại, Lý Chính nghiêng đầu nhìn một lát mới quay lại.

Trời tối đen, Lý Chính dừng thuyền.

Trên thuyền chở đầy hàng, không thể cập bến, tối nay lại phải ở trên sông. Chu Diễm nấu canh bí đao hầm với chân giò hun khói, một đĩa rau cải xàothịt khô, bưng lên bàn, kêu Lý Chính ăn cơm.

Lý Chính từ trong phòng vệ sinh lau mặt đi ra ngoài, vứt khăn lông lên trên bàn cơm, nói: “Còn có dưa hấu nữa, ở đâu ra vậy?”

“Lúc trước bên ngoài khách sạn có chiếc xe hàng bán dưa hấu, năm xu nửa cân.”

Lý Chính cầm một miếng lên nếm thử: “Tạm được.”

“Lúc mua em đã thử rồi.”

Chỉ một lát sau cơm nước xong, Lý Chính lại trở về lái thuyền, Chu Diễm dọn dẹp bàn cơm, rửa chén, vừa định tắm rửa, Lý Chính lại quay lại.

“Tới đây.” Lý Chính đẩy cửa ra nói.

Chu Diễm hỏi: “Sao vậy?”

Lý Chính vẫy tay: “Đến đây”

Chu Diễm đi theo ra ngoài.

Lý Chính vịn cái thang, leo lên nóc thuyền, ngồi xổm xuống giơ tay, nói: “Lên đi.”

Chu Diễm đang leo lên trên thì bị anh kéo lên.

Trên nóc thuyền để một túi ny lon, Lý Chính đi tới, từ bên trong túi lấy ra một hộp đồ, đặt ờ một góc của nóc thuyền, lấy ra cái bật lửa, vừa thả ra, vẫy tay với Chu Diễm: “Đứng đó.”

Chu Diễm đứng xa xa .

Lý Chính nhóm lửa lên, đứng dậy đi tới bên cạnh của Chu Diễm, Chu Diễm nhìn anh, qua mấy giây, “Phanh” một tiếng, bầu trời được thắp sáng.

Chu Diễm ngẩng đầu.

Sáng lạng chói mắt, trên bầu trời đêm pháo hoa dần dần to lên, lại từ từ biến mất, giống như là đánh thức cái ban đêm nóng bức này, ngay sau đó, lại “Phanh” một tiếng, đóa hoa kia chiếu sáng cả sông Trường Giang.

Chu Diễm ngẩng đầu, khóe miệng bất tri bất giác nhếch lên, hỏi: “Ở đâu ra cái này vậy?”

“Sáng sớm hôm qua người thợ sửa đưa, nhà bọn họ mở cửa hàng bán pháo hoa, giá tiền hình như cao hơn so với việc sửa sang của anh, anh không có tính tiền, ông ta ngượng ngùng. Mấy ngày nay tôi thấy trời mưa, thừa dịp hôm nay không có nên bắn.” Lý Chính nhìn cô, “Đẹp không?”

Chu Diễm gật đầu: “Ừ.”

Lý Chính cười nói: “Trẻ em đều thích.”

Chu Diễm cũng không chớp mắt.

Thùng lớn pháo hoa, nở rộ kéo dài, lòng sông vốn là một mảnh đen kịt, lại điểm lên trên đủ loại ánh sáng màu sắc khác nhau, người xem lóe mắt.

Bắn xong một thùng, Lý Chính lại đi đốt thùng thứ hai, lúc đi về phia đối diện với ánh mắt của Chu Diễm, “Phanh” một tiếng, trong mắt nổi lên màu sắc sặc sỡ, lấp lánh lập loè.

Lý Chính đi trở về bên người cô, Chu Diễm lần nữa ngẩng đầu.

Đứng ở trên nóc thuyền thật cao, giống như cách trời không chỉ có một cánh tay, giơ lên hai cánh tay, là có thể nắm lấy pháo hoa đang bung ra ở trên bầu trời. Bên tai không nghe được âm thanh côn trùng kêu và tiếng chim hót, lòng sông yên tĩnh, chỉ có âm thanh của pháo hoa đang nở rộ, giống như là quay trở lại lúc sáng sớm lớp sương mù dày đặc kia, cả thế giới chỉ còn lại một con thuyền đi biển này, lặng lẽ đợi mây tản ra.

Bây giờ hình như đã mờ dần.

Bắn xong thùng hứ hai, Lý Chính lại đi đốt thùng cuối cùng, đứng dậy đi tới, chống lại tròng mắt sáng ngời của Chu Diễm.

Ánh mắt của cô không đáng yêu, cất giấu suy nghĩ gì đó.

Bây giờ trong đôi mắt này, chỉ ẩn chứa một đóa hoa rực rỡ.

Lý Chính ôm cô, hôn một cái lên mắt của cô.

Chu Diễm nhắm mắt lại, vòng lên cổ của anh.

Hôn xuống phía dưới, Lý Chính dính sát cô, từ từ dẫn dắt, trao đổi hô hấp với nhau, cánh tay buộc chặt, giữ lại cái ót của cô.

Hết một chùm pháo hoa, nụ hôn mới xong.

Chu Diễm thở hổn hển, Lý Chính một chút một chút hôn cô, qua lúc lâu, Chu Diễm mới nhẹ giọng mở miệng: “Không nhìn được chùm cuối cùng. . . . . .”

Giọng Lý Chính khó chịu cười cười, nói: “Đi xuống.”

“Ừ.”

Trở lại khoang thuyền, Chu Diễm tắm xong ra ngoài, thấy Lý Chính đứng ở trong phòng bếp uống nước, cô ngừng lại, mới đi về phòng ngủ.

Lý Chính nhìn chằm chằm bóng lưng của cô cười cười, vọt vào phòng vệ sinh tắm, xong xuôi đi ra ngoài, nói: “Anh còn phải lái thuyền.”

Một lát sau, người ở bên trong mới đáp lại: “Ừ.”

Lý Chính đi ra ngoài, vừa muốn đóng cửa lại, anh ngừng một chút, lại vòng trở lại, trực tiếp đi vào bên trong phòng ngủ.

Chu Diễm nằm ở trên giường, nghe tiếng động, lật người nhìn sang.

Lý Chính đứng ở bên giường, vuốt nhẹ tóc của cô, nói: “Mới tám giờ đã đi ngủ sao?”

Chu Diễm nói: “Xem sách một chút.”

Lý Chính nói: “Nếu như mười giờ vẫn chưa ngủ, thì nấu đồ ăn khuya cho anh.”

“Cơm chiên hay mì sợi?”

“Tùy em.”

Chu Diễm suy nghĩ một chút: “Còn một bát cơm thừa, cơm chiên thịt khô nha.”

“Ừ.”

Chu Diễm nằm ở trên gối đầu, tay của Lý Chính sờ nhẹ gương mặt của cô từng chút từng chút một, hai người nhìn nhau một lát, Lý Chính hôn cô, nói: “Phải lái thuyền rồi.”

“Ừ.”

Lý Chính cười cười, lại hôn cô một cái, mới đứng lên, lúc xoay người không cẩn thận đụng một quyển sách ở cạnh bàn, quyển sách liền rơi xuống đất.

Chu Diễm kêu một tiếng: “Ôi --”

Lý Chính khom lưng nhặt lên, không cẩn thận rút ra một trang giấy nhỏ, tờ báo cũ ố vàng từ cuốn sách đó rơi ra.

Chu Diễm ngồi dậy, đưa tay chuẩn bị lấy, Lý Chính lại không nhúc nhích nhìn chằm chằm tờ báo.

Chu Diễm há miệng, dứt khoát nằm sấp xuống, giật tờ báo từ trong tay của anh ra, lại nhặt quyển sách lên, chiu vào trong chăn.

Lý Chính quay đầu lại nhìn cô.

Chu Diễm liếc anh một cái, cất tờ báo đi, nhét về trong trang sách, nói: “Anh không phải nói đi lái thuyền sao?”

“. . . . . . Ừ.”

Lý Chính đi ra ngoài.

Chu Diễm nhìn sách một hồi, tinh thần không tập trung, cô bất tri bất giác nhìn về phía sàn nhà, vị trí mà mới vừa rồi quyển sách rơi xuống, nhíu mày một cái. Chu Diễm giật giật đầu ngón tay, nhìn về phía giữa giường, tựa vào tường, cầm lên một cái vòng nhỏ bằng cỏ, nhẹ nhàng vuốt hoa dại nhỏ, ôm gối đầu ngẩn người một lúc.

Đợi đến mười giờ, cô xuống giường, đi phòng bếp chiên một dĩa cơm chiên thịt khô, đưa qua cho Lý Chính, vừa vào buồng lái, lại nghe đến một mùi thuốc lá nồng nặc,

Lý Chính dập tắt thuốc lá, nói: “Tại sao còn chưa ngủ?”

Chu Diễm sửng sốt: “Anh nói muốn ăn khuya mà.”

“. . . . . . Quên.” Lý Chính cầm lấy dĩa: “Em thì sao?”

“Em không đói bụng.”

Lý Chính lại đưa dĩa cho cô: “Em ăn trước hai miếng đi.”

“Không cần.”

“Ăn.”

Chu Diễm cầm lấy bát, ăn vài miếng, lại đưa cho Lý Chính.

“Đủ rồi?” Lý Chính hỏi.

“Đủ rồi.”

Lý Chính ăn như hổ đói, rất nhanh đă ăn xong, đưa chén không cho Chu Diễm, nói: “Đi ngủ sớm một chút.”

“Tối nay anh không ngủ sao?”

“Phải nhìn nữa, mệt nhọc thì sẽ ngủ.”

Chu Diễm trở về rửa sạch cái bát, quay lại trên giường, rất nhanh đă ngủ thiếp đi.

Chờ tỉnh lại lần nữa, trời đã sáng rồi, cô mở cửa sổ ra, nhìn ra ngoài.

Mưa to như trút nước, trên bến tàu người người nhốn nháo.

“Đã dậy rồi hả ?”

Chu Diễm nhìn về cửa phòng ngủ.

Lý Chính nói: “Đến Khánh Châu rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.