Size 12 Không Phải Là Mập

Chương 27



Ả bảo em

Ả nghĩ anh ổn

Ả bảo em

Chỉ là vấn đề thời gian

Ả bảo em

Ả sẽ chiếm được anh một ngày kia

Nhưng em bảo ả

Chẳng phải vì em có điều gì để nói

Vì anh là

Tuýp đàn ông của em

Chính anh là

Tuýp đàn ông của em

Bảo em bảo em kiêu

Nhưng chính anh

Là tuýp đàn ông của em

"Tuýp đàn ông của em"

Trình bày: Heather Wells

Sáng tác: Dietz/Ryder

Album: Mùa hè

Cartwright Records

--- ------ ------ ----

"Okay," Chris nói qua hàm răng nghiến chặt. "Okay. Thì tôi có ngủ với cô ta vài tháng. Đâu phải tôi hỏi cưới cô ta hay gì đâu. Nhưng cô ta làm loạn lên với tôi, được chứ? Cứ như thể cô ta chuẩn bị cắt chim tôi đến nơi ấy."

Tôi nhặt cái khăn của Chris lên và quàng nó qua đôi vai đang run lên của cậu ta. Cậu ta có vẻ chẳng để ý. Cậu ta đang vào guồng. Cậu ta đã trèo lên khỏi bể bơi và bắt đầu đi bộ về phía căn nhà; Cooper, Lucy và tôi lẽo đẽo theo sau, y như một phái đoàn hộ tống...

Ừm, cứ như một ngôi sao nhạc rock nổi tiếng nào ấy.

"Chuyện bắt đầu từ mấy năm đầu đại học của tôi," Chris nói. Giờ khi đã bắt đầu nói, cậ ta dường như không dừng lại được. Hay thậm chí là giảm tốc. Tôi phải thầm ngưỡng mộ kỹ thuật của Cooper. Việc không nện cho Chris một trận rõ ràng là có hiệu quả. "Một đám con trai và tôi gặp rắc rối vì hút cần sa trong kí túc, hai người cũng biết rồi đấy, và chúng tôi phải đi gặp quản lý kí túc - Rachel - để bị phạt. Bọn tôi đều nghĩ thôi thế là bị đá khỏi trường rồi. Thế là vài đứa mới nói, ’Chris, biểi diễn vài đường với cô ta đi,’ vì, tôi cũng chả biết nữa, tôi hơi già hơn bọn nó, và tôi khá nổi tiếng với con gái, hai người biết chứ?"

Tôi hình dung ra cảnh Rachel - trong bộ Manolo Blahnik và Armani may đo - bị tán tỉnh bởi gã Adonis dẻo miệng tóc vàng này. Không, cậu ta không phải là vị doanh nhân tinh tế mà Rachel mong quyến rũ được với cặp mông săn như đá và mái tóc quăn bồng bềnh của mình.

Nhưng cậu ta chắc phải là thứ khá khẩm nhất có thể kiếm được ở Rochmond, Indiana.

"Tóm lại, cô ta tha cho bọn tôi. Về chuyện hút cần sa ấy mà. Nói đấy sẽ là bí mật nho nhỏ giữa chúng tôi."

Có chút cười khẩy trong giọng nói của Chris. Đấy không phải là một cái cười vui vẻ gì. "Đầu tiên tôi tưởng là vì cô ta biết bố tôi là ai. Nhưng rồi bọn tôi cứ tình cờ gặp suốt ở căng-tin nọ kia. Như thể là, ừm, cô ta tình cờ gặp tôi ấy. Và bọn con trai lại ’xông lên đi. Mày mà hẹn hò với quản lý kí túc thì bọn mình có thể làm gì tuỳ thích.’ Và tôi cũng chẳng có ý gì khác, ý tôi là, bạn gái ấy mà, thế nên tôi tự nhủ, ’Sao lại không nhỉ?’ Rồi chuyện nọ xọ chuyện kia, và, ừm, bọn tôi thành một cặp, tôi đoán thế."

Chris luồn xuống một lối đi, và chúng tôi đi theo, qua một cánh cửa bằng kính trượt mở, vào một căn phòng khách thấp, đèn lờ mờ, với tông màu trang trí chủ đạo là da đen. Ghế bành bằng da đen. Ghế dài đệm da đen. Cả bệ lò sưởi cũng có vẻ bọc da đen nốt.

Nhưng chắc là không chứ. Ý tôi là. Chẳng phải nó sẽ dễ bắt cháy sao?

"Hoá ra, tôi là người đàn ông của cô ta," Chris giải thích, đến cạnh bệ lò sưởi và vặn một cái nút. Đột nhiên căn phòng chìm trong một thứ ánh sáng màu hồng siêu thực. Nếu không biết trước, chắc tôi đã tưởng chúng tôi vừa bước vào một nhà chứa. Hay mấy cái bar oxy ở SoHo. "Trước đây cô ta không... gọn ghẽ như bây giờ đâu. Chính ra cô ta khá là... ừm, hồi tôi biết cô ta, hồi còn ở Richmond ấy, Rachel khá là béo."

Tôi chớp mắt nhìn Chris, "Hả?"

Cooper ném cho tôi một cái nhìn cảnh báo. Chris đang vào đà, và Cooper không muốn tôi cắt ngang.

"Cô biết đấy." Cậu ta nhún vai. "Cô ta béo. Ừm, cũng không phải là béo, không hẳn. Nhưng dạng như... mũm mĩm ấy. và mặc đồ len suốt ngày. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với cô ta, cô biết đấy, giữa bây giờ và hồi đó, nhưng cô ta đã gầy đi, phải nói là rất rât nhiều, và có một, tôi cũng chả biết nữa, một cuộc cách mạng hay sao đó. Bởi vì hồi đó... tôi cũng chả biết."

"Khoan đã." Tôi đang gặp phải vấn đề khi tiêu hoá chuyện này. "Rachek mà béo á?"

"Ừ," cậu ta nhún vai. "Có thể cô nói đúng. Có thể sẽ có ít... áp lực hơn khi ở cạnh một người chưa từng biết ai khác để so sánh với mình. Chắc chắn là có cái gì đó - tôi cũng chả biết nữa - rất hào hứng khi ở cạnh một cô gái già hơn mình, rất thông minh ở điểm này, nhưng lại quá ngu ở điểm khác..."

"Chị ta đã từng béo á?" Tôi thật sự choáng. "Chị ta chạy phải 4 dặm một ngày! Chị ta chẳng ăn gì ngoài xà lách. Không nước sốt!"

"Ờ thì," Chris nói, lại nhún vai cái nữa. "Có thể bây giờ là thế. Nhưng không phải hồi đó. Cô ta bảo tôi cô ta lúc nào cũng nặng kí, và đấy là lí do vì sao cô ta chưa từng... cô biết đấy, có người đàn ông nào trước đây."

Wow. Rachel còn trinh đến tận cao học ư? Chị ta chưa từng gặp ai hồi trung học sao? Thậm chí cả đại học?

Rõ ràng là không.

"Thế nó kéo dài được bao lâu? Mối quan hệ đó ấy," Cooper hỏi, rõ ràng đang tìm cách dứt tôi khỏi đề tài "Rachel mà béo á"

Chris ngồi lún xuống một cái ghế bành bằng da màu đen, có vẻ chẳng thèm để ý liệu mình có làm ướt mấy cái gối không. Tôi đoán một khi đã giàu đến như cậu ta thì những chuyện như thế chẳng có ý nghĩ gì nữa.

"Đến khoảng giữa năm cuối, tôi nhận ra mình phải thật sự bắt đầu học hành, cô biết đấy, đế đạt điểm tử tế cho cuộc thi LSAT. Sau khi cho phép tôi lông bông gần hết tuổi hăm, bố mẹ tôi bắt đầu cầm cương tôi, hướng tôi vào trường luật. Tôi bảo cô ta - Rachel ấy - là tôi phải nguội lại một thời gian. Có vẻ đấy là một thời điểm tốt để chia tay. Ý tôi là, chuyện này cũng chẳng đi đến đâu được, cô ta và tôi, sau khi tôi tốt nghiệp. Đời nào tôi lại lảng vảng ở Richmond nữa."

"Cậu có nói với cô ta thế không?" Cooper hỏi.

"Nói cái gì?"

Tôi thấy một bó cơ trên hàm Cooper giật giật. "Cậu có nói với Rachel rằng chuyện này sẽ chẳng đi đến đâu không?" anh giải thích, bằng một sự kiên nhẫn đầy cố gắng.

"Ồ, có chứ," Chris không nhìn vào mắt chúng tôi.

"Và?"

"Và cô ta nổi cơn tam bành lên với tôi, ông bạn ạ. Thật sự nổi điên ấy. Bắt đầu la hét, xé nát mọi thứ. Cô ta cầm màn hình máy tính của tôi lên và ném cái quèo qua một bên, không đùa đâu. Tôi sợ đến nỗi phải chuyển vào sống với mấy người bạn ở ngoài campus suốt mấy tháng còn lại."

"Và cậu không bao giờ gặp lại Rachel?" Một phần trong tôi không thể tin nổi chuyện của Chris. Nhưng một phần khác lại rất tin. Tôi chưa thể hình dung cảnh Rachel ném một cái màn hình máy vi tính ngang phòng.

Nhưng tôi không thể nào hình dung được chị ta lại giết hai cô gái - và suýt thì giết thêm 3 mạng khác.

"Không," Chris nói. "Cho đến vài tuần trước đây, khi tôi trở về từ Richmond. Tôi ở đó suốt mùa hè, làm tình nguyện - một phần cam kết giữa tôi với bố về trường luật. Rồi tôi bước vào Fischer Hall, và điều đầu tiên tôi nhìn thấy là Rachel, ngay chỗ quầy tiếp tân, đang mắng một đứa sinh viên vì chuyện gì đó. Chỉ có điều, hai người biết đấy, cô ta... gầy nhom. Tôi suýt thì ngất, thật đấy. Nhưng cô ta chỉ cười, rất ngầu, và hỏi tôi sao rồi. Chẳng có vẻ gì giận dỗi cả."

"Và cậu tin cô ta?" giọng Cooper đều đều.

"Yeah." Chris thở dài. "Cô ta có vẻ rất bình thường về chuyện đó. Tôi nghĩ - hai người biết đấy, nào là giảm cân này, tóc mới này, quần áo này... tôi nghĩ đấy là một dấu hiệu tốt. Rằng cô ta đã đi tiếp."

"Và việc cô ta đã cố tình tìm một công việc quản lý trong chính toà nhà nơi bố mẹ cậu đang sống," Cooper nói. "Điều đó không báo động chút gì cho cậu là cô ta có thể không hề ’bình thường về chuyện đó’ như cậu nghĩ sao?"

"Dĩ nhiên là không," Chris nói. "Cho đến khi... ừm, tôi biết chuyện tối qua."

Một giọng lảnh như chuông kêu lên, "Ô, mọi người đây rồi! Em cứ tìm khắp ngoài kia. Em không biết mọi người đã vào trong này."

Hope nhún nhảy đi xuống cầu thang, tay cầm một cái khay trông như - và có mùi như - bánh xốp spinach, và đường viền một chiếc áo choàng in da báo dài chấm sàn ở tay kia.

"Bánh ngọt đã sẵn sàng," Hope nói. "Mọi người muốn ăn ở đây, hay ra ngoài bể bơi?"

"Ngoài bể bơi được không cưng?" Chris mỉm cười yếu ớt với cô nàng.

"Bọn anh sẽ ra cùng em ngay." Hope cười ngoan ngoãn, lượn ra phía cánh cửa kính trượt.

"Đừng lâu quá nhé," cô nàng doạ chúng tôi. "Bánh nguội mất đấy."

Ngay khi Hope đi khỏi, Chris tiếp tục, "Tôi đã nghĩ đi nghĩ lại rồi - từ cái lần nói chuyện với cô tối hôm trước ấy, ý tôi là thế - cố tìm cách nghĩ xem có thể nào Rachel đã làm chuyện đó không. Giết hai đứa con gái kia, ý thế. Bởi vì tôi cũng khá... nhưng không khá đến mức giết nhau để mà giành."

Cậu ta cười yếu ớt trước câu đùa của mình. Nhưng Cooper không cười lại. Tôi đoán chúng tôi vẫn đang chơi trò cớm tốt/cớm xấu. Vì tôi rõ ràng là cớm tốt, tôi cười lại. Thậm chí chẳng khó khăn gì. Ý tôi là, gì thì gì, tôi vẫn khá là thích Chris. Tôi không dừng được. Cậu ta đơn giản chỉ là... Chirs.

"Ý tôi là, khi cô ta và tôi chia tay," Chris nói tiếp, như thể chưa có chút gián đoạn nào, "tôi nói với hai người là cô ta khá là... ờ, bạo lực. Cô ta ném màn hình máy tính của tôi qua sân. Phải đến 50 mét ấy. Cô ta khoẻ ra phết. Một cô gái... một cô gái nhỏ bé, như Beth và Bobby. Hừ, chẳng là gì với Rachel. Nếu cô ta đủ độ điên."

"Và cậu tin rằng đấy là điều đã xảy ra với hai cô gái kia?" Cooper có vẻ đang muốn ăn chắc. "Không phải họ chết vì tai nạn, mà Rachel đã giết họ?"

Chris càng lúc càng lún sâu xuống chiếc ghế da. Có thể thấy cậu ta hoàn toàn muốn mình biến mất ngay tắp lự.

"Đúng," cậu ta nói, bằng một giọng rất nhỏ. "Ý tôi là... đấy là cách lý giải duy nhất, đúng không? Bởi vì cả cái chuyện lướt thang máy ấy mà... Bọn con gái không chơi lướt thang máy."

Tôi ném cho Cooper một cái nhìn "Em đã bảo anh rồi nhá". Nhưng anh không thấy. Anh còn đang mải chằm chằm nhìn Chris một cách lạnh băng.

Trong sự im lặng theo sau đó, tôi nghe được cả tiếng một con dế bắt đầu kêu inh ỏi bên ngoài. Tôi phải thừa nhận rằng mình khá... ừ, xúc động bởi bài nói của Chris. Ồ, tôi vẫn nghĩ cậu ta quả là một con lợn này kia. Nhưng ít nhất cậu ta cũng đã tự do thừa nhận điều đó. Đấy cũng là cái gì đó chứ.

Tuy nhiên Cooper trông có vẻ như không ấn tượng giống tôi.

"Chris," anh nói. "Cậu phải về thành phố với chúng tôi ngay bây giờ, và sáng ngày mai, cậu sẽ ra sở cảnh sát.

"Đây không phải là một yêu cầu, mà là một mệnh lệnh. "

Chris nhăn nhó, "Để làm gì? Làm thế có gì hay chứ? Họ sẽ bắt tôi ngay. Họ sẽ không bao giờ tin đấy là Rachel. Không bao giờ."

"Trừ khi cậu có bằng chứng ngoại phạm cho mấy vụ giết người." Cooper nói.

"Tôi có," Chris nói, tươi lên ngay lập tức. "Tôi đang ở trong lớp lúc cô gái thứ 2 chết - ý tôi là Bobby ấy. Tôi biết, vì bọn tôi đều nghe thấy tiếng còi hụ và nhìn ra cửa sổ. Fischer Hall nằm ngay đường dưới cạnh khoa luật..."

Rồi Chris lắc đầu. Mái tóc đang khô dần đi như một chiếc mũ màu vàng trên đỉnh đầu cậu ta. "Nhưng họ sẽ không bao giờ tin là Rachel Walcott giết mấy đứa con gái tôi đã ngủ cùng đâu. Ý tôi là, thôi nào. Rachel vừa mới đoạt một cái giải Hoa Bướm chết tiệt vì thành tích tốt còn gì nữa."

Cooper chỉ nhìn cậu ta, "Thế có cô gái nào cậu ngủ cùng năm nay mà chưa chết không?"

Chris trông có vẻ khó chịu, "Ờ thì không, nhưng mà..."

Tôi nhìn qua vai về phía mái vòm dẫn ra bể bơi. "Còn Hope thì sao?"

"Cô ấy thế nào?"

"Cậu có muốn cô nàng rồi cũng chết luôn không?"

"Không!" Chris trông hốt hoảng. "Nhưng... ý tôi là, Hope chỉ là con bé hầu phòng ở nhà bên thôi. Làm sao mà Rachel có thể..."

"Chris," Cooper nói. "Cậu đã bao giờ nghĩ đến chuyện nghỉ chơi bời gái gú một thời gian chưa?"

Chris nuốt khan.

"Nói thật là," cậu ta nói. "Tôi đang bắt đầu nghĩ đấy cũng không phải là một ý kiến tồi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.