Số 31 Đường Giấc Mơ

Chương 31



Joanne là người khách đầu tiên đến cửa hàng Chim Ruồi Hồng vào tối hôm thứ Sáu.

Cô ta mặc một chiếc áo khoác da màu đen bên ngoài chiếc váy đen vải jersey với giày màu xanh cổ chai có dây da buộc chéo lên cổ chân. Tóc cô trông như thể cô được cô uốn bằng máy và cô đánh nhũ mắt màu xanh cổ chai. Leah lấy áo khoác của cô ta và cất vào phòng kho. “Tôi rất mừng là cô đã tới,” cô nói, đưa cho Joanne một ly vang trắng. Lần đầu tiên Leah để ý thấy rằng, khi cô ta bỏ áo khoác và mặc một chiếc váy vải jersey ôm sát người, Joanne có một thân hình rất được: eo nhỏ xíu, vai vuông; ngực tròn, rắn chắc. “Cô đi thẳng từ chỗ làm tới đây à?”

Joanne gật đầu lơ đãng và nhấp một ngụm rượu lớn. Mắt cô ta đảo khắp cửa hàng, nhìn mọi chi tiết - chiếc đèn, những bông hoa lụa, những chiếc gương.

“Cô làm việc ở đâu vậy?” Leah hỏi. “Trong thành phố hả?”

“Phải,” Joanne nói. Cô ta uống thêm một ngụm rượu nữa. “Đồ trang điểm đâu?”

Leah bắt đầu, hơi sốc vì thái độ sỗ sàng của cô ta. “Ờ, ở đằng kia, trong gian phía sau. Nhưng chưa chuẩn bị xong đâu.”

Joanne liếc nhìn đồng hồ, một chiếc đồng hồ Swatch cũ với dây đeo bằng nhựa trong. “Tôi tưởng cô nói là sáu giờ rưỡi? Bây giờ sáu giờ ba hai rồi.”

“Đúng vậy. Tôi biết. Họ sẽ không lâu nữa đâu. Chỉ một hai phút nữa thôi. Thế cô làm gì hả Joanne?”

“Làm gì?”

“Ừ. Để kiếm sống ấy?”

Joanne thở dài. “Tôi là một diễn viên.”

“Ồ, thật à. Vậy ra hiện tại cô làm công việc đó? Trong thành phố à?”

Cô ta lắc đầu. “Không, hiện tại tôi làm việc khác. Ở đây có mấy thứ rất đẹp nhé.”

Leah thấy khó mà theo được sự ngắt quãng đột ngột trong đối thoại với Joanne. “Ồ,” cô nói, “phải đấy. Rất nữ tính.”

“Đúng thế,” Joanne nói. “Tôi thích mấy chiếc áo, mấy chiếc áo lót mình kia.” Cô ta chỉ vào mấy thứ đồ lót móc bằng vải jersey màu hồng có viền ruy băng lụa.

“Dễ thương, phải không? Chúng có quần lót và quần dài đồng bộ đi kèm.”

“Thật á?”

“Cô muốn chúng không?”

“Ừm,” Joanne mỉm cười, “Có thể. Cô còn quần áo gì khác không?”

“Không. Không hẳn. Chỉ có ít đồ lót, vài chiếc mũ, một vài đôi dép đi trong nhà.”

“Ồ,” cô ta trông có vẻ hơi thất vọng, “không sao.”

“Cô thật sự thích quần áo, phải không?”

Joanne lại mỉm cười. “Quần áo, đối với tôi, giống như thuốc vẽ đối với họa sĩ và ngôn từ đối với nhà văn.”

“Tôi cũng để ý thấy,” Leah nói, chọn từ ngữ một cách thận trọng, “rằng cô rất thích thử nghiệm với quần áo.”

“Phải,” Joanne nói. “Tôi thích vậy.” Cô ta đã uống hết ly rượu vang. Leah rót cho cô ta một ly khác. Cô có thể thấy là Joanne bắt đầu sốt ruột và, nếu như cô ta không có được thứ mà cô ta muốn khi tới đây, thì có nguy cơ là cô ta sẽ bỏ về.

“Để tôi xem ở phía sau người ta chuẩn bị đến đâu rồi.”

Clarice và Maya từ Santa Monica đến đã sắp xếp xong và đang chờ, chổi và cọ vẽ đã sẵn sàng. Có tiếng chuông cửa reo. Leah mở cửa cho một nhóm các bà mẹ ở Muswell Hill, xinh đẹp ồn ào, mặc quần jeans hàng hiệu và áo khoác Joseph bằng len lông cừu. Leah gọi một cô trợ lý giúp mình trông cửa và đi tìm Joanne. Cô ta đang ngắm nghía một đôi dép đi trong nhà bằng lụa màu ngà thêu bướm bằng chỉ hồng.

“Dễ thương,” cô ta nói, đặt chúng xuống.

“Tuyệt quá, phải không? Nhân tiện, ở phía sau, họ đã sẵn sàng. Cô muốn đi ra đó chứ?”

Joanne có vẻ quan tâm đến mê mẩn từng chi tiết nhỏ nhất của dòng mỹ phẩm tự nhiên. Cô ta lắng nghe Maya, nuốt từng lời về mọi thứ liên quan đến sáp ong, bột tầm ma, và tinh dầu thơm từ quả việt quất ép, như thể chúng chính là chân lý cuộc đời vậy. Leah quan sát Clarice tẩy trang khuôn mặt của Joanne bằng miếng bông mềm và nước rửa mặt ướp trà xanh. Sau đó cô massage nhẹ nhàng gương mặt của Joanne với một loại sản phẩm nào đó có tên gọi “dầu thiên thần”. Không son phấn, trông Joanne trẻ trung nhưng mệt mỏi.

“Thế,” Clarice nói, “cô làm nghề gì, Joanne?”

“Tôi là một diễn viên.”

“Ồ! Thật ư? Một diễn viên thật sự ấy à?”

“Ừ, tôi đã theo học Trường Kịch nghệ trung ương.”

“Ôi, thế cô đã bao giờ đóng vai trong một tác phẩm nào đó mà tôi từng nghe nói đến chưa, ví dụ như một bộ phim chẳng hạn?”

“Không, tôi không nghĩ thế đâu. Chủ yếu tôi diễn ở sân khấu. Mặc dù vậy cũng đã lâu rồi tôi không diễn.”

“Ồ. Tôi hiểu. Cô có con?”

“Xin lỗi, gì cơ?”

“Chắc cô ngừng diễn để sinh con?”

“Sao cô lại hỏi thế?”

“Ồ,” cô kia đáp, “tôi cũng không biết. Tôi đoán là vì tôi đã nói chuyện với nhiều phụ nữ ở tuổi cô và họ thường kể với tôi họ đã từng làm gì. Tôi từng là người mẫu, từng là giám đốc tiếp thị. Cô biết đấy, tôi chỉ đoán thế thôi mà.”

“Thế thì,” Joanne nói, “trường hợp này không như thế.”

“Vậy là - chỉ tạm nghỉ một thời gian thôi hả?”

“Ừ,” Joanne đáp. “Chỉ tạm nghỉ một thời gian.”

“Tuyệt thế. Và tôi phải nói rằng, Joanne, cô có một làn da cực kỳ đấy. Rất có ích cho cô.”

Leah đợi ở phía ngoài chờ Joanne trang điểm xong. Cửa hàng Chim Ruồi Hồng đầy phụ nữ. Ai cũng có vẻ biết nhau và người ta nói rất nhiều về Gymboree[26], về các bài học bơi và việc đi trượt tuyết ở Morzine. Leah khó mà tin được rằng mình cùng độ tuổi với mấy người phụ nữ này, bởi cuộc sống của họ sao quá khác cuộc sống của cô. Phải mất rất nhiều công sức thì mấy người phụ nữ này mới có thể giữ được bề ngoài đẹp đẽ như họ sau khi đã có một vài đứa con. Đó không phải là chuyện cơ may. Đó là một công việc toàn thời gian.

[26] Nhãn hiệu thời trang trẻ em và các lớp dành cho trẻ nhỏ vui chơi và cảm thụ âm nhạc.

Joanne đi qua. “Cho tôi xem nào,” Leah nói.

Joanne quay phắt lại, vẻ cảnh giác.

“Ôi,” Leah nói. “Trông cô thực là xinh.”

Và quả là như vậy. Không dùng cái lối trang điểm đậm đà thông thường của cô ta, trông Joanne dịu dàng, xinh đẹp và ấm áp. “Cô có hài lòng không?”

“Có,” Joanne nói. “Tôi ưng lắm. Này, cảm ơn cô vì đã mời tôi tới. Tôi đã có một buổi tối rất vui.”

“Ồ, cô đã đi về rồi ư?”

“Phải.”

“Thế còn đôi dép đi trong nhà bằng lụa? Cô không muốn mua một đôi à?”

“Ồ, không. Tôi không nghĩ thế. Có thể hôm khác tôi sẽ quay lại.”

“Không!” Leah hít một hơi để giữ không cao giọng. “Không. Mua chúng luôn bây giờ đi! Tôi giảm giá cho cô. Giảm hai mươi phần trăm nhé?”

Joanne nhăn mũi và quay lại nhìn đôi dép. “Hừm. Bao nhiêu tiền đôi đó nhỉ?”

“Hai mươi bảng. Giảm giá còn mười sáu bảng.”

“Thế còn chiếc áo lót bằng vải jersey?”

“Có ngay. Cái áo đó giá ba mươi chín bảng chín chín. Tôi để lại cho cô với giá ba hai bảng nhé?”

“OK,” cô ta đáp, quẳng chiếc túi xách lên quầy tính tiền. “Tôi trả bằng thẻ thanh toán Switch được không?”

Leah gọi một cô trợ lý đi lấy đôi dép và chiếc áo lót, và hy vọng rằng cô trợ lý sẽ lề mề như mọi khi. “Vậy là,” cô nói, với mái đầu nghiêng nghiêng của Joanne, “cô về nhà bây giờ hả? Về nhà Toby hả?”

Cô ta quay lại đối diện với cô. “Đúng vậy.”

“Anh ấy dễ thương nhỉ, Toby ấy mà?”

Cô ta nhìn Leah vẻ kỳ lạ. “Ừ,” cô ta đáp, “tôi đoán vậy.”

“Và ngôi nhà thật là đẹp.”

“Đúng, nhưng có điều không được chăm nom tử tế lắm.” Cô ta quay ra vẻ nôn nóng xem cô trợ lý làm gì. Cô này đã quay lại với đôi dép để trong hộp và mở nó ra để Joanne xem.

“Trông hơi to nhỉ,” Joanne nói. “Cỡ số mấy đấy?”

“Cỡ L,” cô trợ lý nói. “Chị đi cỡ số mấy nhỉ?”

“Tôi đi cỡ số năm.”

Leah bảo cô trợ lý đi tìm đôi dép có cỡ của Joanne và cố gắng nghĩ ra cách nào đó để xoay chuyển cuộc đối thoại theo hướng có ích cho cô.

“Sống với nhiều người như thế thì cảm giác thế nào nhỉ?” cô bắt đầu.

“Người nào cơ?”

“Những người đó. Những người sống ở nhà Toby đó.”

Cô ta nhún vai. “Ổn thôi.”

“Thật á? Chả là tôi vừa mới chia tay bạn trai và tôi sẽ chuyển nhà. Tôi đã xem tất cả các căn hộ cho thuê chung và tôi cảm thấy mình đã già, đã cố hữu quá rồi. Cái ý nghĩ phải ở chung với những người mà tôi chẳng quen biết làm tôi cảm thấy kinh khủng. Cô làm thế nào nhỉ?”

“Tôi lờ tịt mọi người đi. Làm như họ không tồn tại ở đó.”

Leah nhìn cô ta kinh ngạc, rồi cười phá lên. Và rồi, lạ làm sao, Joanne cũng cười to. “Tôi biết,” cô ta nói, “có vẻ không tử tế lắm. Nhưng nếu tôi phải công nhận sự tồn tại của họ thì tôi sẽ điên mất.”

“Cô biết không,” Leah nói, “tôi cho là cô suy nghĩ đúng đấy.”

“Chắc chắn là tôi suy nghĩ đúng rồi.”

“Vậy thì, chắc hẳn cô cũng sớm chuyển đi thôi phải không?” Người trợ lý quay lại với đôi dép đúng cỡ và đi lấy nốt chiếc áo lót.

“Không. Buồn thay là không.”

“Không có người đàn ông dễ thương ở chân trời, người khiến cô thầm ước được chuyển đến ở cùng với ư?”

“Không.”

“Thật đáng tiếc.”

“Cũng chẳng hẳn.”

“Ồ, tôi hiểu. Cô không quan tâm đến đàn ông lúc này?”

“Tôi chẳng quan tâm đến ai trong lúc này.”

“À,” Leah nói. “Được thôi.” Joanne dịu đi khi họ trò chuyện và cô biết rằng chỉ cần vài phút nữa thì cô có thể tìm được một đầu mối gì đó. “Chính tôi cũng hơi cảm thấy như vậy,” cô nói, cầm lấy chiếc áo từ tay người trợ lý. “Tôi cứ nghĩ tương lai đã ở trong tay, rồi bỗng dưng tôi ba lăm tuổi và tôi phải bắt đầu lại từ đầu. Điều ấy người ta cảm thấy hơi... cay đắng.”

“Cay đắng á?” Joanne nói. “Tôi không cay đắng.”

“Không, không, không. Không phải là cay đắng, nhưng mà chỉ hơi - lạc lối một chút thôi. Cô hiểu không?”

Joanne trề môi. “Còn có những thứ tồi tệ hơn thế, hơn là chia tay với một người.”

“Ồ,” Leah đáp, “Đúng vậy, vâng. Tôi đoán có những thứ khác khác nữa.”

“Có chứ.”

“Tôi khỏe mạnh. Tôi đang còn sống.”

“Đúng vậy.”

Leah cầm lấy thẻ thanh toán của Joanne và quẹt vào thiết bị đọc thẻ. “Cô đã chia tay một người phải không? Có phải vì thế mà cô đến sống trong nhà của Toby?”

“Không.” Cô ta đáp, tay bấm mã số lên thiết bị đọc thẻ. “Không hẳn thế.”

“Không hẳn thế ư?”

“Cuộc sống gồm nhiều chương. Một giai đoạn trong cuộc đời tôi đã khép. Đã đến lúc phải tiến lên.”

“Đó cũng là một cách nhìn nhận, tôi nghĩ vậy.”

“Đó là cách duy nhất để nhìn nhận điều đó.” Cô ta đưa trả lại Leah chiếc máy quẹt thẻ và họ cùng im lặng nhìn nó chăm chú hồi lâu.

“Nhưng ngay cả khi cô tin rằng cuộc sống là một tập hợp của nhiều chương, thì chắc chắn vẫn cần một sự tiếp nối giữa các chương ấy chứ?”

“Không nhất thiết. Tôi là nhân vật chính trong câu chuyện của chính mình. Tôi đi đến đâu mà tôi muốn và không bao giờ gặp gỡ một người hai lần.”

“Giống như một bộ phim hành trình ấy.”

“Ừ, tôi đoán vậy - giống một bộ phim hành trình.”

Leah đặt đôi dép của Joanne cùng với chiếc áo lót vào trong chiếc túi và đưa nó qua mặt quầy cho cô ta. “À,” cô nói. “Nhưng đặc thù của một bộ phim hành trình là nhân vật chính hoặc chạy trốn hoặc tìm kiếm một điều gì.”

“Và có ai nói là tôi không thế?” Joanne quàng túi lên vai và thắt chặt dây áo khoác.

“Chạy trốn? Hay tìm kiếm điều gì ư?”

“Cả hai.”

Họ vừa mới chạm tới cốt lõi của cuộc trò chuyện thì Leah không còn lý do gì để giữ cô ta lại cửa hàng. Câu hỏi tiếp theo của cô phải thật trúng đích.

“Và đối với cô, chặng đường liệu có còn xa?”

“Cái gì cơ?”

“Giữa điều mà cô muốn chạy trốn và thứ mà cô đang kiếm tìm ấy?”

Joanne mỉm cười. “Tôi đang ở giữa đường,” cô ta đáp.

“À.” Leah nói. “Là điểm khó khăn nhất.”

“Quả có vậy,” Joanne trả lời. Và cô ta quay đi, bước ra, như lưỡi dao bé nhỏ và sắc bén cắt qua đám phụ nữ Muswell Hill đang mải trò chuyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.