Sô Cô La Chạy Trốn

Chương 2: Lộn xộn



Greg mở ngăn tủ dưới ngay gần cửa bếp và lôi ra một cái thớt màu trắng. Tiếp theo, hắn mở ngăn kéo ngay trên đó, lục lọi tìm con dao cần dùng.

Tôi đứng nhìn. Greg di chuyển trong căn bếp đỏ trắng của tôi thoải mái đến nỗi tôi phải lấy làm ngạc nhiên rằng thật ra hắn không sống ở đây. Rằng đây là bếp nhà tôi, không phải nhà hắn.

Hắn gỡ cái tạp dề đỏ của tôi ra khỏi móc đằng sau cửa bếp, quàng qua đầu, buộc ở bụng, rồi xắn tay áo lên. Từ từ đã, đây có phải là bếp nhà tôi không vậy? Tôi có một cái tạp dề hả? Một cái tạp dề có ghi... Dream Stuffing[1]? Sự mỉa mai vẫn lửng lơ treo trên đầu tôi lúc Greg nhăn răng cười trước những từ in trên ngực mình và xoa tay vào nhau vẻ háo hức.

[1] Tạm dịch: Nhồi nhét Giấc mơ, là tên của loạt kịch truyền hình của Anh, được thực hiện từ năm 1984.

Tôi mở cửa tủ lạnh, ánh mắt lập tức hạ cánh trên một thanh sô-cô-la to tướng đang chễm chệ ở ngăn trên cùng. Tôi có thể làm mọi thứ để được ăn vài vuông. Tôi vừa phát hiện ra rằng mình không thể nào làm việc dưới áp lực mà thiếu sô-cô-la. Rằng bất cứ khi nào mọi chuyện trở nên khó khăn, tôi đều cần sô-cô-la. Nhưng, không ai được biết rằng thỉnh thoảng tôi còn ăn sô-cô-la thay cho bữa sáng. Tôi với lấy một củ hành và quả cà chua cuối cùng từ ngăn rau rồi thảy sang cho Greg. Chúng tôi sẽ ăn trứng tráng. Thì đấy, bữa sáng cái trò hề mà tôi đã bị lừa vào tròng. (Ừ, đúng tôi là người đã thốt ra cầu đùa ngu si đó nhưng hắn cũng có thể làm cái việc mà tôi nghe nói hầu hết đàn ông đều sẽ làm trong tình huống ấy; và tôi sẽ chết sặc trong đám bụi mù mịt bốc lên khi hắn tung võ vào ánh hoàng hôn chứ.)

Greg bắt lấy củ hành bằng một tay rồi bắt quả cà chua bằng tay còn lại; nhưng thay vì vào việc luôn, hắn chộp lấy con dao và một cái thìa gỗ. “Xem nhé,” hắn nói và lần lượt tung các thứ trên trời.

Lơ đãng, tôi cột chặt hơn thắt lưng chiếc áo choàng trắng, cắt đứt gần hết các đường máu lưu thông xuống chân, rồi dập xẹp các chỏm tóc đen bằng một tay ép trên tóc. Tôi nhìn củ hành, quả cà chua, cái thìa gỗ và con dao nhảy nhót trong không khí.

Con dao cắt củ hành trên đường đi lên, cái thìa cứa vào quả cà chua trên đường đi xuống, con dao lại bay lên, rồi củ hành cũng thế. Mắt tôi dõi theo những đường mềm mại mà những người này vẽ vào không khí. Tôi bị thôi miên, bởi sự duyên dáng đầy mâu thuẫn, bởi vẻ thanh thoát tự nhiên của người tung hứng. Quăng đồ lung tung như thế đáng lẽ chẳng phải là chuyện gì đẹp đẽ, tinh vi; dù vậy tôi lúc nào cũng thích tung hứng, thích làm cho các thứ nhảy nhót. Nhưng tôi không có được sự phối hợp nhịp nhàng để làm điều đó. Greg, thì hoàn hảo. Cái đồ tự mãn.

*

Đồ khốn.

Đấy là suy nghĩ đầu tiên của tôi về Gregory Walterson khi bọn tôi lần đầu gặp nhau. Đúng là đồ khốn mà.

Lúc đó hắn đang ngồi trong quán với bạn hắn, Matt. Matt hồi đó mới hẹn hò với Jen, bạn thân nhất của tôi, được vài tuần; và cả hai mời tôi cùng Greg đi ăn để làm quen với nhau. Jen vô cùng tha thiết muốn tôi thích matt và nghĩ việc bạn thân nhất của Matt - người hầu như lúc nào cũng dính với anh ta như hình với bóng - sẽ hỗ trợ tiến trình yêu thích này, nên mới có chuyện ăn uống với nhau.

Hôm đó thứ Bảy nhưng tôi vẫn phải làm, thành ra đến quán bằng nhưng bước đi như chạy, mặt đỏ tía tai và bực hết cả mình vì bị muộn.

“Ambs, đây là Greg, bạn thân nhất của Matt,” Jen nói, vừa nhăn nhở cười như dở hơi vừa dán mắt vào hai đứa bọn tôi. “Greg, đây là bạn thân nhất của em, Amber. Đừng gọi nó là Ambs nhé, nó ghét lắm. Nó nghĩ vậy hơi quá thân mật, nhất là khi anh chưa quen nó. Chỉ em mới được gọi là Ambs thôi. Nhưng Greg thì gọi Greg hay Gregory gì cũng được, không ngại đâu. Riêng khoản tên tuổi thì anh ấy dễ tính lắm.”

Trong khi Jen lải nhải nói thì tôi đá mắt nhìn sang Gregory - kẻ không phiền khi bị gọi là Greg này; bụng dạ tôi như rúm cả lại, hoặc cảm giác như tôi bị tát vào mặt vậy. Matt trong hấp dẫn, nhưng còn Greg... Greg được tạo ra bởi người không biết lúc nào thì nên dừng lại, kẻ khi được giao vào tay những nguyên liệu hảo hạng nhất, đã quyết định dồn hết chúng vào một người thay vì dàn đều ra một cách công bằng cho toàn thể nam giới trên đời. Ví dụ như đôi mắt Greg là những hạt sô-cô-la Minstrels, đen, cứng, bóng loáng. Tóc hắn đen đến nỗi ngả thành màu đen-xanh và rủ xuống như những chùm cam thảo quanh mặt. Làn da hơi mang màu ô liu được gắn một cách đáng yêu vào bộ khung x chắc chắn. Và đôi môi... đôi môi ấy căng mọng như những viên kẹo dẻo hồng Jelly Baby.

Đôi mắt Minstrels của Greg nán lại nơi đôi mắt nâu đen của tôi một khắc lâu hơn cần thiết trước khi cái miệng Jelly Baby hé thành một nụ cười, và hắn nói, “Hi.” Dài, chậm, và cực kỳ quyến rũ.

Đồ khốn, tôi nghĩ, trước khi cũng mỉm một nụ cười khít môi, đầy mỉa mai đáp lại. Đúng là đồ khốn mà. Tôi nói, không phải vì tôi muốn đôi mắt và đôi môi và mái tóc của hắn ta, hay vì tôi nghĩ hắn ngon lành, nhưng sự thật là sự thật: Greg trông quả tình là quá tuyệt vời. Greg biết điều đó. Hắn dùng nó trong mọi cơ hội khả dĩ. Nhưng tôi phải niềm nở. Jen yêu Matt phát điên dù cả hai mới gặp nhau có ba tuần (“Ambs, tao nghĩ anh ấy chính là Người Ấy đấy, tao thật sự nghĩ như vậy,”) thế nên gã trai sẽ nấn ná trong đời tôi cũng phải ít lâu. Tôi phải tập quen dần thôi.

Bọn tôi bắt đầu thường xuyên gặp nhau cùng với Matt và Jen. Rồi hắn bắt đầu, khá là tự tiện, “cố gắng” (viết e-mail, gọi điện cho tôi ở chỗ làm, rủ rê tôi ăn trưa vì hai đứa làm gần nhau), có nghĩa là tôi cũng phải, ừ thì, cố gắng.

Tôi nhận lời đi ăn trưa lần đầu tiên vì nghĩ mình đủ “thoáng” để đón nhận việc Greg sẽ ngồi hàng giờ nói về bản thân và tự ngắm vuốt trên tất cả các bề mặt bóng loáng; và nhờ đó tôi sẽ xác định được, không mảy may nghi ngờ, hắn thuộc cái thể loại đồ khốn nào. Không may, tôi rời bữa trưa ấy mà trong lòng ấn tượng vì hắn có sự dí dỏm, kiến thức và sự thông minh tôi chỉ mới gặp vài lần trong đời, chưa hề không một lần nào tự ngắm mình trên con dao cắt bơ.

Rồi bọn tôi thường xuyên đi chơi chỉ hai đứa với nhau. Và, ba năm sau, Gregory “Đồ khốn” Walterson đã trở thành bạn thân nhì của tôi. Hắn đứng số hai trong tất cả các phím gọi tắt cho tôi, người thứ hai tôi gọi khi có chuyện gì lớn xảy ra, người tôi dành nhiều thời gian nhất sau Jen. Bọn tôi nói chuyện và e-mail mỗi ngày. Là Greg đó. Bạn tôi. Vẫn là gã khốn, nhưng giờ gã khốn đó vô tình đã trở thành bạn tôi. Không hơn. Thật, không gì hơn, cho đến tận đêm qua.

*

“Sao? Sao? Em nghĩ sao?” Greg hỏi và xoay lại để tôi xem màn xiếc của hắn cho rõ hơn. Trước khi tôi kịp trả lời. Greg nhỡ một cú bắt, mọi thứ mất cân bằng bắn tứ tung, và đột nhiên phần mũi dao lao về phía tay hắn. Hắn giật tay đi chỉ cách vài phần của giây và con dao rơi xuống sàn, theo sát đó là tất cả những món đạo cụ còn lại. Cái thìa lọc cọc bắn một đằng, lông lốc lăn một nẻo. Nhưng quả cà chua, vốn đã chín quá và sắp hỏng, rơi bẹp thành một bãi ươn ướt các thành phần vỏ, thịt, hạt... thi nhau bắn đầy ra sàn gạch men đỏ trắng.

Greg nhăn nhó nhìn quả cà chua nát bét, rồi ngước lên nhìn tôi. “Úi,” hắn nói.

“Úi?” Tôi trả lời. “‘Úi’ là sao?”

Hắn nhún vai. “Thì úi.”

“Giẻ, nước,” tôi chỉ tay vào bồn rửa. “Dọn đi!”

“Xin lỗi bạn, bạn đã vào phòng của anh rồi đấy, bạn biết thừa là anh không dọn đâu.”

Rồi hắn nhặt củ hành lên, ra tủ, lấy một con dao khác, quay lại thớt và bắt đầu cắt củ hành vứt đi. Lại còn huýt sáo trong khi bóc vỏ hành nữa chứ.

“‘Anh không dọn đâu,’ rõ,” tôi nói lẫn vào tiếng huýt sáo lạc phách của hắn. “May cho anh là em không đem anh đi đổi lấy một cái muỗng trà đấy, thằng cha láo thật.”

Greg cười. Nụ cười ấm và tự nhiên đến đến nỗi lúc nào tôi cũng nghi nó xuất phát từ một nơi nào đó sâu trong tim hắn, nghe tiếng cười đó cảm thấy như có mặt trời rót thẳng vào tai và tỏa sáng khắp người mình vậy. Nghe Greg cười thường làm tôi cười theo. Nhưng ngay lúc này, tôi chỉ quấy quá được một cái cười mỉm.

Vài giây sau, tôi cúi xuống với một cái giẻ ướt để dọn đống cà chua nát bét.

Kỳ cục thật, tôi nghĩ. Cũng như tất cả những buổi sáng hắn ở đâu vậy. Ai đó mà nhìn vào bọn này bây giờ, cái kiểu hắn thì phải thái còn mình thì phải lau chùi, chả nghĩ được hai đứa vừa...

Tôi mở nắp thùng rác nhưng khựng lại trước khi thả cái giẻ bẩn cà chua vào - phía bếp bên Greg đã trở nên cực kỳ yên ắng. Và “yên ắng” có nghĩa là hắn vừa làm vỡ một cái gì đó và đang cố phi tang chứng cớ. Cái cốc “Đạo diễn” của tôi đã ra đi kiểu đó, cả mấy cái cốc con mèo đáng sợ mẹ mua cho tôi nữa. (Thật ra thì tôi cũng đã vài lần “sơ ý” ra tay rồi, nhưng chúng nó có vẻ như được một trường lực vô hình bảo vệ hay sao đó.) Tôi liếc mắt ra sau để xem hắn đang âm mưu gì.

Bao tử tôi hóp lại khi thấy Greg đang nhìn tôi, công ai, rành rành, nhìn tôi chăm chú. Đôi mắt Minstrels vừa mới đóng đinh vào tôi liền mở thao láo sợ hãi. Lấy lại tư thế, hắn cố nở một nụ cười bẽn lẽn hạ ánh mắt xuống, rồi xoay lại và tiếp tục thái hành.

Tôi quay lại với cái thùng rác mà tim phi nước đại trong lồng ngực, toàn thân bốc lửa. Tôi vứt quả cà chua và miếng giẻ vào thùng rác, để nắp thùng rớt lại chỗ cũ.

Chỉ là một cái nhìn, một cái liếc, một vẻ mặt thôi mà, tôi tự nhủ. Chẳng có nghĩa gì. Đúng rồi, thế mà mày đã đi được trên mây rồi cơ đấy!

*

RRREENGGG!

Như một cái đồng hồ báo thức không mời, tiếng điện thoại phá tan sự yên tĩnh cuối buổi sáng thứ Bảy của tôi.

Tôi đã tắm vòi sen, mặc đồ ngủ, và cuộn tròn dưới cái chăn lông vịt trên sofa. Tôi cố quay trở lại giường sau khi Greg đi khỏi, nhưng đã bị bổ vào đầu vì tình trạng cái phòng ngủ của mình. Nệm giường xộc xệch, vỏ bao cao su trên sàn, bao cao su dùng rồi trong giỏ mây, quần áo mặc hôm qua vứt bốn góc phòng. Tệ nhất là, cái mùi nồng nặc. Mùi của bọn tôi. Của chuyện bọn tôi vừa làm. Ngay cả sau khi tôi đã mở cánh cửa lớn cho không khí lạnh giá tháng Hai tràn vào, cái mùi vẫn còn đó, như thể nó đã thấm vào tranh, vào thảm, vào trần nhà, và sẽ không bao giờ biến mất.

Thế nên, tôi đã làm điều đúng đắn là phớt lờ nó đi. Nếu tôi phớt đủ lâu và đủ quyết liệt, mọi thứ sẽ tự dọn dẹp một cách thần kỳ. Khi hành quân vào nhà tắm và quay trở lại để thấy nó vẫn chưa đâu vào với đâu, tôi mau mắn tăng mức độ nghiêm túc của việc phớt lờ (lần này chắc chắn sẽ thành công). Đang gà gật vào một bộ phim trên TV thì điện thoại reng, tôi nhấc ống nói và lầm bầm hai tiếng a-lô.

“Ê, Ambs!”

Jen.

JEN!

Mắt tôi trợn to và tôi bật mình ngồi thẳng dậy. Tôi sẽ nói gì với nó đây? Có nói không? Tôi nói với Jen mọi thứ, nhưng chuyện này thì khác. Chuyện này, túm gọn trong một từ là: ngu. Trong hai từ: cực ngu. Trong 12 từ: ngu đến nỗi tôi không tin nổi mình đã làm chuyện đó.

“Chào tình yêu,” tôi nói, giờ thì hoảng hốt nhiều hơn là buồn ngủ. Lúc nào cũng có khả năng tôi sẽ phun ra. Nó sẽ hỏi một câu vô thưởng vô phạt và tôi sẽ lên cơn Tourette[2] mà xưng tội và hét ra hết sự thật kinh hoàng.

[2] Hội chứng Tourette là bệnh liên đới thần kinh, có những biểu hiện như lặp lại một số động tác hoặc âm thanh hoàn toàn không chủ ý.

“Ôi, xin lỗi, tao có đánh thức mày không?” Jen ngập ngừng, chắc là đang xem giờ. “Sáng thứ Bảy là vô giá mà, phải không?” Nó chỉ nhớ ra sáng thứ Bảy của tôi quý giá sau khi đã đánh thức tôi qua điện thoại.

Cứ sáng thứ Bảy là Matt, bạn trai của Jen, cũng là bạn thân nhất của Greg, đi đá bóng với Greg và vài vã trai khác dưới Woodhouse Moor, công viên cạnh chỗ Greg và Matt ở. Dù Jen sống tận đầu kia thành phố, ở Allerton, và Matt ở suốt với con nhỏ, anh ta vẫn lái xe xuống tận Leeds để chơi bóng với đám bạn trai vậy đó. Và ngay khi Matt lái xe đi, Jen sẽ gọi điện cho tôi. Hai đứa sẽ chát chít đến khi Matt quay lại, rồi tôi sẽ lại lặn xuống chăn để được thêm vài giờ mắt nhắm nữa. Đấy là nếu Greg không gọi điện để tường thuật lại trận vừa xong, từng pha chuyền bóng hay bàn thắng mới nhất của mình. Hoặc, thường là cả hai.

“Không sao mà,” tôi nói, người vươn cong như con tôm, cố duỗi lưng. “Tao dậy cả mấy năm nay rồi.”

“Thật á?” Giọng Jen rướn lên. “Sao vậy?”

“Ừm, không ngủ được.”

“A. Tối qua thế nào?”

Nó biết! Greg, người chưa hề nói chuyện với tôi về việc vừa xảy ra, đã kịp kể cho hai đứa kia; và Jen đang gọi điện để xem tôi còn giấu nó được bao lâu nữa. Đồ lắm mồm! Đầu tiên là hắn ở lại ăn sáng, rồi hắn nhìn mình, và giờ thì hắn đi loan tin đồn. Tin đồn có thật. Đến với bạn bè của cả hai đứa. Nhưng tin đồn là tin đồn. “Tối qua có chuyện gì cơ?” tôi thận trọng đáp lại.

“Hả? Greg đi xem phim với mày mà, không phải sao?”

“Ừ nhỉ. Ừ. Xin lỗi.”

“Thế nào?”

“Ổn. Hắn ổn.”

“Hả lần hai. Ý tao là bộ phim cơ mà.”

“À, xin lỗi, đúng rồi. Ổn. Greg thích phim đó, nhưng mà hắn cũng thích mấy phim kiểu như Carry on[3] nên, mày biết đấy, tao nghĩ nó cũng thường thôi.”

[3] Loạt phim hài chi phí thấp của Anh, bắt đầu được thực hiện từ cuối những năm 1950.

“Ừ. Thế sau đó hai người làm gì?”

“Ờ... ăn tối, rồi hắn ở lại.” Trên giường tao. Nơi bọn tao đã làm chuyện đó. Suốt đêm.

“Hóa ra là thế. Sáng nay Matt gọi điện báo không đi đá bóng mà Greg không có nhà, di động thì tắt. Bọn tao tưởng anh chàng ở lại nhà cô nào ở Sheffield rồi chứ.”

“Sao Matt không đi đá bóng thế?” tôi tóm ngay lấy cơ hội này để thay đổi đề tài - Jen nhắc đến Greg ít chừng nào thì tôi càng ít có cơ hội tự thú hơn chừng ấy.

Jen hạ giọng. “Anh ấy sẽ giết tao mất nhưng tao không thể không kể với mày. Matt hỏi tao muốn gì cho ngày sinh nhật và tao bảo, ‘Em muốn anh chuyển vào sống cùng em,’ và anh ấy đồng ý. Bọn tao sắp sửa chuyển vào sống với nhau!”

Tôi hét lên. “LẠY CHÚA TÔI!” Tôi ré vào ống nói. “Tao không thể tin được chuyện này cuối cùng cũng xảy ra. CUỐI CÙNG CŨNG XẢY RA! Và không thể tin phải mất sáu triệu năm mày mới thèm kể với tao! Thế nào? Thế nào? Chi tiết!”

Jen nhỏ giọng hơn chút nữa. “Không được. Để đến tối thứ Hai, lúc mọi chuyện chính thức đã. Đừng kể với ai đấy nhé. Nhất là Greg nếu mày gặp anh ấy.”

“Tao gặp hắn làm gì chứ?” tôi chống chế. Tôi có gì đáng nghi đâu, nhỉ?

“Thì đi ăn trưa hay gì đó?” Jen thận trọng nói, như thể đang cố khuyên tôi từ bỏ ý định nhảy lầu tự tử. “Hai người hay ăn trưa với nhau mà, phải không?”

“Ồ. Ừ nhỉ.”

“Này có sao không đấy. Mày có vẻ hơi...”

“Lơ đãng hả? Thiếu ngủ ấy mà. Có còn trẻ như hồi xưa nữa đâu.

“Ok. Ừ, vậy cố mà ngủ đi. Matt đang ở đây, bọn tao sẽ đi mua sắm. Thế, gặp mày thứ Hai nhé? Khoảng sáu rưỡi ở quán Nhà Kính.”

“Ừ, gặp nhau ở đó nhé. Bye.”

Không phải đang ngồi ấm chỗ quá thì tôi đã chạy một vòng quanh phòng khách để ăn mừng ngay khi cúp máy rồi. Trong tình trạng hiện tại của mình, tôi chỉ quẫy quẫy không khí bằng cả tay chân và hét lên, “Đúng rồi! Đúng rồi! Đúng rồi!”.

Cuối cùng Jen cũng có được điều đó. Một giao ước ràng buộc từ phía Matt. Một tuyên bố thực sự, rõ ràng, rằng anh ta nghĩ về mối quan hệ này như một cái gì đó lâu bền. Đây đúng là một chuyện to tát với Matt - thằng cha này nhiều khi còn ngại cả hít thở nữa cơ mà. Tôi không hề, không bao giờ nghĩ anh ta có thể ràng buộc được với ai.

Lần cuối cùng tôi và Jen nói về chuyện này - và phải thừa nhận là bọn tôi nói về chuyện này khá nhiều - Jen đã nói, “tao muốn đến được cái lúc có thể nói cho Matt nghe mọi thứ, cũng như tao nói với mày mọi thứ vậy.”

Ý nghĩ đó làm tôi trùm chăn lên đầu. Trong vòng ít hơn 24 giờ đồng hồ, tôi đã làm hai việc không thể tin được: ngủ với Greg, nói dối Jen.

Giờ tôi chỉ còn phải cúng hết tiền tiết kiệm cho Đảng Bảo Thủ, và thế là cả thế giới sẽ biết cuộc xâm lăng của Những Kẻ Đổi mạng đã bắt đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.