Sô Cô La Chạy Trốn

Chương 29: Bạn hay người yêu?



Greg và tôi nhảy vội khỏi nhau như hai kẻ không được phép hôn hít gì mà bị bắt quả tang môi đang dính chặt. Chúng tôi đứng đó với nét tội lỗi lem nhem trên khuôn mặt, nhìn trân trối Jen và Matt.

Họ cũng nhìn chúng tôi chằm chằm. Rất không vui. U mê ư? Bối rối ư? Bực mình khủng khiếp ư? Chính xác, chính xác, chính xác. Vui vẻ thì không.

Tôi ngoảnh mặt đi chỗ khác khi cơn buồn cười bắt đầu tràn ra khỏi khóe môi, tiếng cười câm lặng làm vai tôi rung lên. Để làm tình hình tồi tệ hơn, tôi thấy vai của Greg cũng đang rung lên vì cười. Một cái nhìn về phía hai khán giả của chúng tôi là đủ để nhận ra tình thế tệ đến đâu. Sự khó chịu tột cùng của Matt và đôi mắt mở to của Jen làm cơn buồn cười của tôi bùng ra ngoài. Tôi ngã vào Greg khi chúng tôi cùng cười như thể đây là điều khôi hài nhất trên trái đất này. Sau bảy tháng lén lút, chúng tôi bị bắt quả tang chỉ ba phút trước khi công khai mối quan hệ. Cuối cùng, chúng tôi cũng kéo nhau lại, Greg choàng tay qua vai tôi và tôi vòng cả hai tay ôm anh.

“Nếu hai người chưa đoán ra thì bọn mình yêu nhau,” Gret nói.

Matt và Jen chỉ đơn giản là nhìn chúng tôi trân trân, cảm xúc vẫn không đổi. Greg cúi xuống nhìn tôi, hỏi thầm rằng anh đã được phép kể cho họ mọi chuyện chưa.

Tôi gật đầu.

“Và chuẩn bị chuyển đến sống cùng nhau.”

“TUYỆT VỜI!” Matt hét toáng lên đến mức giọng còn cao hơn cả nhạc. Anh ta tiến thẳng đến chỗ chúng tôi. “Tôi luôn nghĩ là hai người nên yêu nhau mà,” anh ta nói hân hoan. “Hai người quá hợp nhau và bây giờ thì sẽ sống cùng nhau. Thật là kinh ngạc!” Tôi vẫn luôn đánh giá Matt như một viên kẹo bơ vón cục Yorkshire không tài nào ưa nổi, nhưng có lẽ sau mọi chuyện, anh ta cũng không phải là không thể thay đổi như tôi đã nghĩ.

Khi Matt lao vào chúng tôi, làm tôi gần ghẹt thở khi choàng bắp tay quanh cổ tôi - tôi đoán là vô tình thôi - thì Jen chẳng động tĩnh gì. Nó đứng đó, câm lặng. Bất động vì kinh hoàng. Mọi thứ - khuôn mặt, cơ thể, đôi mắt, đặc biệt là đôi mắt - đều hằn sâu một nét kinh hoàng. Rồi như choàng tỉnh khỏi cơn mê và nó tiến lại và cũng ôm

*

Sau đó, những người đàn ông làm việc của đàn ông và đi uống. Tôi và Jen làm việc đàn bà. Jen hóa trang thành Bridget Fonda trong Single White Female nên mặc một chiếc váy đen bó sát theo từng đường nét mảnh mai của cơ thể, đứng cạnh tôi ở chiếc cột mà chúng tôi đã chọn. Khi Matt và Greg vừa ra khỏi tầm nghe, nó quay sang tôi.

“Sao không kể với tao về chuyện của mày và Greg?” nó hỏi, đôi mắt xanh như chìm sâu vào khuôn mặt, nheo lại trong một ánh trừng trừng giận dữ. Đôi mắt màu xanh, không phải những màu xanh thường thấy, chỉ xanh thôi. Tôi vẫn biết là Jen sẽ bị tổn thương khi khám phá ra bí mật của tôi, nhưng không giận dữ. Và kinh hoàng. Và sợ hãi.

“Tao đã định nói,” tôi giải thích, “tao thực sự đã định nói, nhưng, ừm, mày còn nhớ hồi ở đại học tao hẹn hò với bạn thân nhất của Connor, bồ của mày, và rồi sau vài tuần thì bỏ anh ta vì anh ta quá nhạt nhẽo không?”

Jen gật đầu cụt lủn, màu son hồng sẫm làm cho môi nó thành một đường thẳng khi nó mím chặt chúng lại.

“Có nhớ chuyện này đã gây ra bao nhiêu phiền toái giữa mày và Connor, và mày đã cố ép tao phải cho anh chàng kia thêm một cơ hội khác? Và điều đó cũng gây ra bao nhiêu rắc rối giữa bọn mình. Suýt nữa thì tình bạn của bọn mình chấm dứt. Tao không muốn chuyện ấy lặp lại lần nữa. Thành thực mà nói, lúc đầu tao không tin là quan hệ giữa tao và Greg có tương lai. Tao nghĩ nó sẽ tan thành chỉ sau vài tuần nên cũng chẳng cần phải cho ai biết cả.”

“Nhưng mày sẽ chuyển đến sống với Greg thì có nghĩa là chuyện phải tốt đẹp chứ,” Jen rít lên giận dữ.

“Bọn tao định tối nay sẽ nói, nhưng người ta lại thông báo chuyện công việc của tao và tao phải đi nói chuyện với rất nhiều người và... tao chưa bao giờ cảm thấy thế này với bất kỳ ai khác. Chưa bao giờ. Sean cũng không, không ai cả. Anh ấy là tri âm của tao. Nhưng anh ấy. Tao... Tao.... Ôi, hãy mừng cho tao đi Jen. Xin mày đấy, tôi nài nỉ. Nài nỉ Jen vì tôi muốn chấm dứt những chuyện này. Tôi muốn cô bạn Jen của tôi quay trở lại. Không phải người đã bảo tôi là béo và mang cho tôi nửa suất rượu, mà là người đã cùng tôi chia sẻ 12 năm qua. Người mà tôi coi như người bạn thân nhất của mình.

Mặt Jen dịu đi và nó nở một nụ cười lớn khi vòng tay ôm tôi. “Tất nhiên là tao mừng cho mày, bạn yêu ạ. Tao rất mừng.”

Khi ôm Jen, tôi có thể cảm nhận được từng chiếc xương của nó. Nỗi xấu hổ lại dâng tràn trong người tôi - tôi lại để việc này diễn ra. Tôi đã đẩy Jen đến nước này vì đã không là một người bạn đích thực, đã để bị bắt quả tang cùng với Greg. Trong khi tôi yêu và trở nên tự tin hơn, Jen lại trở thành cái bóng của chính nó. Ờ, tôi quyết định, ôm nó chặt hơn, tôi phải kéo Jen trở lại. Và việc đầu tiên là bắt nó tăng cân.

*

Tôi phải chạy ngay đến phòng vệ sinh. Một cuộc đua đầy tính nữ vì cái váy của tôi bó chặt quá và tôi phải cố sải bước dài.

TÔi nhận ra là có lẽ mình sẽ phải lắc mông quanh sàn, đến gần những chiếc cột béo ú khoanh tròn khu vực khiêu vũ trước khi đến được những chiếc cửa bằng gỗ sồi. Tôi bước lên tấm thảm dày cộp trên hành lang, uốn éo bước đến nhà vệ sinh lát đá cẩm thạch. Không khí nặng trĩu mùi hoa khô và nước hoa đắt tiền. Người phục vụ khu vệ sinh đang ngồi trên một chiếc ghế vàng lót đệm nhung đỏ. Trong đó thật sang trọng; tôi có nên vào đó không nhỉ, tôi có đủ cao quý để xịt ở đây không chứ.

Tôi nổi bật trong nhà vệ sinh hơn mức cần thiết. Một cặp đôi ngăn tôi lại để chúc mừng vì Liên hoan đã thành công rực rỡ và vì tôi đã được thăng chức. Tôi cười toe toét với họ và cảm ơn. Tôi đã thành người quan trọng. Mặc dù thừa nhận là tôi không thực sự thích ánh đèn sân khấu ban nãy, nhưng tôi tôi là một người quan trọng sau-cánh-gà. Tôi là một ngôi sao sau-cánh-gà.

Giờ thì Jen và Matt đã biết chuyện, buổi tối của tôi đã hoàn hảo. Greg và tôi đã có thể cầm tay nhau hoặc, như chúng tôi đang làm, anh choàng tay qua vai tôi, hôn cổ tôi, cúi xuống tai tôi thì thầm “anh yêu em” khi chúng tôi nói chuyện với hai người khác... Đúng vậy, chúng tôi là một đôi khác biệt. Phải ngừng chuyện này lại.

Nhưng không phải đêm nay. Đêm nay là đêm chúng tôi đã công khai mối quan hệ nên chúng tôi được phép khác biệt một chút. Matt vẫn quá khích đến không thể tin nổi về chuyện Greg và tôi yêu nhau. Anh ta vẫn nghĩ về thời gian vài tháng trước và rồi nói đại loại như: “Nghĩa là lúc mày nói về cái lần làm tình tuyệt vời nhất, là nói về Amber đó hả?” và Greg gật đầu đầy mãn nguyện.

Tôi quay lại phòng dạ hội, hướng về phía cây cột của chúng tôi, né đầu khỏi những luồng khói thuốc và những cơn mê dại gần như sờ thấy được khi mọi người quằn quại theo bản Last Christmast. Tôi đứng gần những cây cột khoanh vùng khu vực khiêu vũ không bị cuốn vào đám đông đang hưng phấn và cuồng nhiệt. Ngày xửa ngày xưa, tôi đã từng khinh miệt những người thế này, nhưng bây giờ thì tôi đã hiểu. Tôi cũng là một cặp đáng khinh đó. Tôi cũng là một trong số họ, đang muốn được ôm ấp và hôn hít theo George Michael với ai đó tôi tìm thấy...

“Có phải Amber là người anh nói tới hôm đó trong căn hộ của em phải không?” Jen hỏi trong tiếng nhạc.

“Ừ,” Greg trả lời.

“Vậy là anh thích nó?” Jen hỏi.

“Bọn anh sắp chuyển đến sống chung, em nghĩ sao chứ?”

“Em nghĩ là anh làm tình với em và chuyển đến sống chung với bạn em vì em đã nói với anh rằng đó chỉ là một sự nhầm lẫn.”

Trái đất tròng trành chao đảo quanh tôi. “Em nghĩ là anh làm tình với em.”

Tôi đứng bình tĩnh trở lại nhưng bên tai vẫn ong ong “Em nghĩ là anh làm tình với em.”

Và lại lặp lại. “Em nghĩ là anh làm tình với em.” Những từ này nện vào tai tôi, xuyên qua da tôi và nổ tung như pháo trong mạch máu tôi.

“Em nghĩ là anh làm tình với em.” Ngực tôi như bị đá. Rồi đến dạ dày. Rồi đến ruột.

“Không, Jenna, anh bảo em đó là sự nhầm lẫn. Và chúng ta đã thỏa thuận không bao giờ đả động đến nó nữa.”

Sâm-panh như a-xít trào qua cổ và tràn vào miệng tôi.

Tôi thấy gì đó chuyển động quanh mình. Mắt tôi đảo quanh. Matt. Anh ta đứng ngay gần tôi. Matt. Nhìn anh ta thật sáng chói trong bộ tuxedo màu đen, sơ-mi trắng, cà-vạt đen. Matt đang cầm bốn ly sâm-panh. Rồi chúng tuột khỏi những ngón tay, chao đi và rơi xuống sàn, vỡ tan, tưới đẫm lên chân cả hai chúng tôi.

Nhạc ngừng lại trong khoảnh khắc, khoảng lặng khuếch đại tiếng vỡ của những ly rượu. Greg và Jen ngoảnh lại, cũng như nửa số người trong căn phòng này, tôi tưởng tượng

Greg và Jen. Hình ảnh hai người họ khỏa thân, đầm đìa mồ hôi, lên xuống cùng nhau nuốt trọn tâm trí tôi. Anh ta chuyển động trong cô ta. Thì thầm tên cô ta, nói với cô ta rằng yêu cô ta.

Greg và Jen.

Jen và Greg.

Tôi bịt chặt tai vào miệng để ngăn sâm-panh không trào ra ngoài, rồi quay người trên gót giày. Phải ra khỏi đây. Tôi muốn chạy. Muốn thoát ra khỏi nơi này nhưng chiếc váy bó chặt lấy đôi chân tôi và tôi chỉ có thể đi những bước lắc mông ngu xuẩn.

Tôi nghe tiếng anh ta gọi tên tôi. Át tiếng nhạc, tôi nghe thấy anh ta. Nghe thấy anh ta như vẳng lại từ rất xa và tôi như bị điếc. Hay nó nên câm lặng như thế?

Tôi vén váy lên quá đầu gối. Tôi có thể đi nhanh hơn. Đôi chân đẩy tôi lao ra khỏi phòng, vào đến hành lang và hướng về phía thang máy khi những cánh cửa trượt ra. Tôi ném mình vào khoảng trống và những cánh cửa lại leng keng mở ra lần nữa.

Greg giật mạnh một cánh cửa gỗ sồi từ phòng dạ hội, chạy về phía thang máy. Những cánh cửa trượt bắt đầu đóng lại nhưng không bằng tốc độ chạy của Greg, anh ta sẽ làm thế. Anh ta sẽ làm thế, nhảy vào trong thang máy, bắt đầu nói, bắt đầu cố gắng giải thích. Cố gắng giải thích những điều không thể giải thích nổi.

Đóng lại! Ý chí tôi ra lệnh cho chiếc thang máy. Đóng lại! Đóng lại!

Greg đến thang máy vừa khi cánh cửa chỉ còn lại một khe mảnh. Vậy là đủ, là đủ. Đủ để tôi nhìn thấy ánh nhìn trên khuôn mặt anh ta. Cầu khẩn. Nài xin.

Dừng lại, ánh nhìn của anh ta nói. Dừng lại và nghe anh giải thích đã.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.