Sợ Cưới

Chương 32: Ngày về khi nào



Trở lại phòng làm việc, Trình Mai Tây điện thoại liên lạc Tổng giám đốc tài vụ công ty Thế Đạt, đối phương lại báo cho biết nội bộ công ty Thế Đạt đang trong thời gian làm thủ tục, cần đợi thêm một thời gian nữa.

Trình Mai Tây nói cho Lâm Thiến biết tình huống, giọng điệu Lâm Thiến hết sức cứng rắn: "Phó Tổng Trình, tôi thấy cô với Bố tổng của Thế Đạt bên kia quan hệ rất không bình thường. Chuyện này, cô phải lập tức cho tôi biết kết quả."

"Tôi với Bố tổng có quan hệ hay không, không tới phiên cô nhắc nhở, cho dù chúng tôi có mối quan hệ không tầm thường, cũng là chuyện của cá nhân tôi, hi vọng cô có thể công tư rõ ràng." Trình Mai Tây có chút tức giận.

"Tôi mặc kệ cô dùng phương pháp gì, tóm lại chuyện này phải giải quyết nhanh một chút." Lâm Thiến mới vừa lên nhậm chức, nóng lòng lấy danh sách công ty Thế Đạt để làm khởi đầu tốt đẹp của mình, giọng nói liền có chút cứng rắn.

"Lâm tổng, chuyện này vốn chính là việc nằm trong phận sự của Tổng thanh tra tài vụ, vậy thì tự cô xử lý đi!" Nói xong, Trình Mai Tây sập cửa đi ra ngoài, cô khổ tâm kinh doanh, gia đình lung lay đổ vỡ, lúc bấy giờ trong lòng chuẩn bị kỹ tranh cử chức Tổng giám tài vụ, lại bị Lâm Thiến giữa đường cướp đi. Trong lúc nhất thời ngũ tạng như thiêu đốt, trở lại phòng làm việc cầm túi lên, Trình Mai Tây liều mạng vọt ra khỏi cửa công ty.

Chạy tới trên đường lớn, Trình Mai Tây đã có chút mờ mịt, trước kia ngày ngày đều ở văn phòng tăng ca, chưa bao giờ tan ca vào trước chín giờ tối, thỉnh thoảng không tăng ca, cũng vội vã chạy về nhà nấu cơm dọn dẹp phòng. Đột nhiên không cần tăng ca, cũng không còn có suy nghĩ chạy về nhà, cô hoàn toàn không biết nên đi nơi nào.

Trong vô tình, vậy mà đi tới chỗ lần trước nhìn thấy xe của Lục Tử Minh ở khu phố thương mại. Kể từ ngày đó, cuộc sống của cô giống như bước vào một cái ngã ba, nếu như nói cuộc sống trước kia là một cuộc sống bình thường, như vậy sau khi bước vào ngã ba kia hoàn toàn lệch phương hướng.

Nếu như lần đó đi công tác không có xảy ra chuyện phải trở về trước, nếu như ngày đó không có gặp phải xe của Lục Tử Minh, cô hẳn là chưa hay biết gì, chắc còn ở trong cuộc hôn nhân kinh doanh mà chính mình gọi là hạnh phúc. Cô hi vọng có thể trở lại quá khứ biết bao, tất cả đều như chưa từng xảy ra, cô và Lục Tử Minh, dường như vẫn còn ở trong cuộc sống hạnh phúc. Vậy mà, tất cả lại như vậy, chân thật mà tàn khốc đã xảy ra.

Cô ngẩng đầu nhìn lên khách sạn Hâm Thụy, cô từng ở nơi đó trong một thời gian dài, ngày ấy Lục Tử Minh dừng xe ở nơi đó, chắc cũng là cùng Cốc Thư Tuyết ở chỗ này hẹn hò, nghĩ tới Lục Tử Minh lại đang hai mươi bốn giờ đụng chạm thân thể hai người phụ nữ, mà giờ khắc này, trong thân thể của chính mình lại vẫn lưu lại tinh dịch của anh ta, Trình Mai Tây cảm thấy vừa tức vừa hận.

Điện thoại reo, Trình Mai Tây ngoảnh mặt làm ngơ, lúc này, cô không muốn nghe bất kỳ chuyện gì liên quan đến công việc và tình cảm. Từ khi Nam tiến bắt đầu theo công ty buôn bán, cô vẫn ở chăm chỉ làm việc, từ một kế toán nhỏ bé phấn đấu tới vị trí ngày hôm nay, chưa bao giờ có cơ hội một phút nghỉ xả hơi. Hiện tại, cô cần dừng lại, suy nghĩ một chút bản thân vài năm nay là vì cái gì.

Điện thoại di động vẫn càng không ngừng vang, Trình Mai Tây cầm lên vừa nhìn, là mẹ gọi tới: "Mẹ, con mới vừa rồi rất bận, không nghe thấy."

"Con một ngày chính là việc, nhưng con nhất định phải tự chăm sóc mình tốt đó! Ăn cơm có ngon, ngủ có ngon không hả?"

"Con ăn ngon, ngủ cũng ngon. Chỉ là con có chút nhớ mẹ." Âm thanh của Trình Mai Tây giảm xuống.

"Mai Tây, con làm sao vậy? Âm thanh có chút là lạ!" Không ai hiểu con bằng mẹ, mẹ liền chợt nghe ra Trình Mai Tây bất thường.

"Mẹ, con không sao, mẹ gọi điện thoại tới có chuyện gì sao?"

"Chẳng lẽ mẹ gọi điện thoại cho con gái của mẹ còn cần phải có chuyện gì mới có thể sao! Mẹ muốn hỏi con một chút khi nào con nghỉ, lúc nào thì có thể trở về đón năm mới?" Mẹ nói, nhắc nhở Trình Mai Tây.

Trình Mai Tây là con gái một, nhà Lục Tử Minh chỉ có một người con, vì vậy hai người kết hôn tới nay, vẫn là thay phiên đón năm mới với gia đinh, năm ngoái Lục Tử Minh trở về quê Đông Bắc mừng năm mới, năm nay trở về Trùng Khánh cùng cha mẹ Trình Mai Tây mừng lễ bước sang năm mới. Năm trước hai người đã sớm lên kế hoạch tốt lắm, năm nay đã thấy sắp nghỉ, cha mẹ vẫn còn mong đợi bọn họ trở về, Trình Mai Tây đứng ở ngã tư đường, nhưng không biết hôn nhân này sẽ đi tới đâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.