Sợ Cưới

Chương 69: Cá mè một lứa (Phần 2)



Cái thế giới này như đã cùng Trình Mai Tây không còn bất kỳ quan hệ gì, cái bóng của cô gái thời đại hoàn toàn bao phủ nàng, cô muốn tránh cũng không được chỉ có thể bị động chịu đựng, mắt thấy người thân nhất là cha mẹ sắp tới, cô không cách nào tưởng tượng sau khi bọn họ thấy bộ dáng này của cô sẽ có phản ứng như thế nào, lại hoàn toàn bất lực, chỉ có thể mặc cho tình thế phát triển.

Trình Mai Tây đột nhiên nghe được tiếng kêu la của Cốc Thư Tuyết: “Rõ ràng đã nói dẫn em trở về mừng năm mới, tại sao vào lúc này lại muốn đem em đi, mang thai cháu của các người là em, người nên đi là cô ta, tại sao đuổi em đi? Tại sao để cho mẹ con em đi? Em không đi!”

Lục Tử Minh nhẹ lời khuyên: “Tiểu Tuyết, ngoan, nghe lời, cũng không phải là cho em đi nhà người khác, về nhà của Tử Khanh, trong nhà có bảo mẫu chăm sóc em ăn uống sinh hoạt hằng ngày, chúng ta cũng yên tâm, cha mẹ Mai Tây muốn qua đây, em ở đây nhi sẽ chỉ làm tình huống trở nên phức tạp hơn, bây giờ tình huống Mai Tây không được, đợi cô ấy khôi phục anh liền cùng cô ấy ly hôn, có được không? Em hãy đi trước, mỗi buổi tối anh bớt thời gian tới đây cùng em có được không?”

Cốc Thư Tuyết làm nũng: “Anh không phải là nói anh đã không thương cô ta sao? Tại sao tối hôm qua còn ôm cô ta vào phòng ngủ, lại thay quần áo cho cô ta, anh không phải biết em tối qua nhìn thấy anh chăm sóc cô ta khó chịu như thế nào,hiện tại anh đưa em đi, em không ở đây không biết anh còn đối tốt với cô ta như thế nào tốt đây?”

“Anh không thương cô ấy, nhưng cô ấy và anh dù sao vẫn chưa có ly hôn, em yên lòng qua chỗ Tử Khanh bên kia, anh không làm gì sẽ tới cùng em, bây giờ cô ấy như vậy anh chăm sóc cô ấy cũng là từ đạo nghĩa, dù cho anh đối với cô ấy tốt hơn nữa, đó cũng là mặt ngoài, lòng của anh đều ở đây với em rồi, em là mẹ của con anh!” Lục Tử Minh hạ giọng.

“Được rồi, anh nói thì giữ lời, buổi tối em chờ anh cùng em đón giao thừa, anh dám không đến, ngày mai em sẽ đi phá bỏ đứa bé!” Cốc Thư Tuyết rốt cuộc đồng ý đi tới nhà Lục Tử Khanh.

“Lời nói của anh tuyệt đối chắc chắn, anh phải đối mặt với một người vô dụng như vậy, nào có được vui vẻ cùng với người đẹp như em, còn đứa bé em trăm ngàn lần cũng không được phá bỏ, đây chính là kết tinh tình yêu của chúng ta, buổi tối anh nhất định tới đây bên canh mẹ con em.” Lục Tử Minh nói lời thề son sắt.

Bên này Trình Mai Tây nghe được đối thoại của bọn họ, lòng đau như thắt, nhất là nghe được Lục Tử Minh gọi cô là “người vô dụng” thì cô hận không thể trực tiếp đứng lên đi xé nát miệng của bọn họ, vậy mà cô dùng hết toàn lực cũng không nhúc nhích được dù chỉ một ngón tay, chỉ có thể mặc cho nước mắt không ngừng tuôn trào, gối đầu, mặt, cổ, tóc đã ướt đẫm, tựa như ngủ ở trong hầm băng cảm thấy giá rét đến thấu xương.

Rốt cuộc nghe được tiếng đóng cửa vang lên, tiếng của Cốc Thư Tuyết và Lục Tử Minh hoàn toàn biến mất, Trình Mai Tây nhắm mắt lại, nếu như không phải là vướng bận cha mẹ, ngược lại cô thật hi vọng mình như vậy mà nhắm mắt chết đi, không cần đối mặt với người nhà Lục Tử Minh ghê tởm, xấu xa, vô tình như thế. Lại qua thật lâu, nghe được một tiếng động ở cửa, Trình Mai Tây vừa mở mắt nhìn, là Lục Tử KKhanh, cô đi tới bên cạnh giường Trình Mai Tây, thấy mí mắt Trình Mai Tây sưng đỏ, nói lên sợ hãi: “Mai Tây, cha mẹ của cậu chưa đến một tiếng nữa là đến, hôm nay lại là giao thừa, cậu khóc thành ra như vậy, cậu không phải là cố tình để cho bọn họ vì cậu lo lắng chứ? !”

Nói xong, Lục Tử Khanh liền đứng dậy bưng một chậu nước nóng đi vào, lấy khăn xoa xoa mặt cho Trình Mai Tây, lấy máy sấy ra sấy tóc cho cô, lại tìm từ hộc tủ ra cái gối khô thay cho Trình Mai Tây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.