Số Mệnh Đã Định Đeo Bám Theo Anh

Chương 22: Lữ Tiên Nhân, tiểu tư của tỷ tỷ ta



Cũng bởi vì công phu sư tử rống Hà Đông của tôi, mọi người trên đường cái đều quay đầu hướng ta nhìn lại, nhất thời, ta liền 100% cảm thấy hối hận, nhóm bạn hữu phía sau lại thêm kích động , Hầu Tử vừa mới thổ lộ với Vưu Vụ, kết quả Vưu Vụ không hề tỏ thái độ, hiện tại ta lại thổ lộ với Vưu Hoà, Vưu Hoà căn bản là biểu hiện ra một bộ dạng khinh thường .

Nam bát quái Trình Tư kia cũng kích động vạn phần nói: "Nha, chẳng lẽ hôm nay là ngày để thổ lộ? Vì sao ta nhận thấy mọi người bên cạnh đều được người ta thổ lộ , mà đến ta lại không có?"

Lục Hạo Nhiên thực không khách khí đả kích anh: "Bởi vì anh là gay." Lục Hạo Nhiên thích kêu nhân yêu, là vì anh rõ ràng nhất về nam nhân, cả ngày bộ dạng so với một con bướm đều giống nhau, cho nên gay là từ chuyên dụng của Lục Hạo Nhiên.

Trình Tư hừ một tiếng, không để ý tới anh, đi đến bên cạnh tôi, nói với tôi: "Cô có ánh mắt rất đẹp, ta nói cho cô, tuy rằng ta vẫn hy vọng Tiểu Tam làm tiểu bạch kiểm, thế nhưng là cô thích hắn, bạn hữu như ta liền giúp cô."

Ta làm ra bộ dạng giống như đang thực ủ rũ nói: "Anh ta cũng không để ý ta." Còn tại trước mặt nhiều người đang tức giận nhìn trừng trừng việc cự tuyệt ta thổ lộ, aiz, may mắn cũng là ta, nếu đổi thành một cô gái khác, bảo đảm đứng ngay tại chỗ khóc lóc cho anh ta xem.

Trình Tư hướng ta liếc mắt đưa tình, nói: "Ta biết nhược điểm của tiểu tử kia, nói cho cô, đợi lát nữa cô dùng cái này đi chỉnh anh ta."

Đầu ngỗng bỗng chốc hoàn hồn phát hiện ánh mắt quái dị của Trình Tư, vì thế hỏi: "Tư, ánh mắt anh làm sao vậy, có bệnh tật gì cần gặp bác sĩ không?"

"Đi chết đi". Trình Tư rống anh, Lục Hạo Nhiên nói: "Bán đứng bạn hữu, cũng thực không tốt đi."

Trình Tư chậc chậc nói: "Anh không thường nghe nói, nói xấu Tiểu Tam thực mất mặt sao, hiện tại người ta có thể làm phụ nam đàng hoàng, anh cũng nên lùi bước đi ."

Lục Hạo Nhiên mặt một trận rét lạnh, chớp mắt bỏ chạy lấy người không quên chửi anh.

Vưu Vụ tiến lên hỏi tôi: "Thì ra cô thích anh tôi, nhìn thấy các người bình thường đối chọi đánh nhau , hoá ra lại là oan gia a."

Tôi mặt đỏ lựng lại có chút ngượng ngùng: "Tôi cũng là gần đây mới phát hiện tâm ý chính mình, Tiểu Vụ, cô sẽ không trách tôi chứ "

Vưu Vụ lắc đầu, nói: "Tôi trách cô làm cái gì, kỳ thật anh tôi, chính là nói năng chua ngoa nhưng trong tâm đậu hủ , cô quấn lấy anh ấy, nếu không thừa nhận thì chính anh ấy thiệt thòi".

Trong lòng tôi một hồi kích động , bạn tốt trong nhóm đều ủng hộ tôi theo đuổi Vưu Hoà, tôi đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội, chính là tôi quên, người vẫn đi theo phía sau, Lữ tiên nhân theo từ nhà ga tới hiện tại, cổ họng không phát ra một tiếng, cũng không nói một câu, không nhanh không chậm đi theo tôi, tôi cũng thiếu chút nữa liền quên sự tồn tại của anh ta .

Tôi vừa quay đầu nhìn, Lữ tiên nhân kia liền dùng một loại ánh mắt thâm tình và tuyệt vọng cộng thêm bị thương nhìn tôi, bộ dáng kia làm cho người ta nhìn rất đau lòng, vì thế tôi cảm thấy kì lạ hỏi: "Nam nhân kia tại sao còn đi theo tôi?"

Trình Tư hay nói giỡn: "Hôm nay là ngày thổ lộ nha, nói không chừng anh ta đến đây thổ lộ với cô ."

Tôi mắng một câu bệnh thần kinh, bỗng nhiên nhớ tới tỷ tỷ song sinh, tỷ tỷ song sinh cùng với tôi bộ dạng đều giống nhau là không hề sai, người này vẫn đi theo tôi, có phải hay không cũng nhận sai người?

Chẳng lẽ, anh ta đem tôi trở thành tỷ tỷ của tôi?

Tôi nghi hoặc nhìn Lữ tiên nhân đi phía sau , quay đầu nói với nhóm bạn hữu: "Tôi đi tới phía sau một lát."

Đi xuống bên cạnh Lữ tiên nhân, ta hỏi: "Anh là không phải quen biết chị của tôi chứ?"

Lữ tiên nhân cười, gật đầu.

Trong lòng tôi kích động vạn phần, tôi đã nói rồi, chị tôi còn không phải một người rất đào hoa sao, vì thế lại hỏi: "Anh có biết tôi là ai không?"

Lữ tiên nhân gật đầu.

Ánh mắt ta vòng vo lưu chuyển, hỏi: "Chẳng lẽ là chị tôi nhờ anh đến giám thị tôi?"

Lữ tiên nhân sắc mặt khẽ biến, có chút kinh ngạc, có chút bất đắc dĩ.

"A, thật là chị ấy phái người đến giám thị tôi,chị ấy biết tôi hiện tại đang ở nơi nào sao?" Tôi vừa nghi hoặc hỏi anh ta, có lẽ anh ta ở trên thuyền cứu tôi, chính là bởi vì làm theo lệnh của chị .

Bất quá ta càng thêm nghi hoặc, một đại soái ca như vậy, khí chất phi phàm , vì lý do gì lại bị chị của tôi biến trở thành tiểu tử sai vặt .

Lữ tiên nhân gật đầu, từ túi xuất ra danh thiếp, tôi vừa tiếp nhận liền thấy, một chuỗi số điện thoại quen thuộc nhất thời cuốn hút vào trong đầu , tôi vẻ mặt bất đắc dĩ, thở dài: "Đây là lão chị làm ?"

Lữ tiên nhân lại từ đâu xuất ra giấy trắng cùng bút, ở mặt trên viết viết họa họa, sau đó đưa cho tôi, mặt trên viết nói: "chị cô lo lắng cho cô."

Tôi càng thêm thở dài, nói với anh ta: "Anh trở về đi, tôi tạm thời sẽ không chạy loạn, chị ấy đặc biệt bá đạo, anh nghe theo cô ấy, để xảy ra sự cố như vậy."

Lữ tiên nhân lắc đầu, lại viết lên trên giấy: "Khi tôi cứu cô ,yết hầu đã bị thương, hiện tại không thể nói chuyện, nếu trở về chị của cô khẳng định ghét bỏ tôi, tôi trước tiên ở lại nơi này"

Tôi bất đắc dĩ , nhìn anh hỏi: "Anh thích chị của tôi?" Chuyện động trời khiếp sợ a, chị của tôi biến thái như vậy cũng có người thích.

Lữ tiên nhân gật đầu, tuyệt không thẹn thùng.

Tôi kịch liệt lay động một chút, Lữ tiên nhân a Lữ tiên nhân, anh để chị tôi nắm trong tay xem như xong đời .

Bỏ qua thân phận, tôi không còn để ý tới Lữ tiên nhân, sau khi cùng nhóm bạn hữu ăn cơm, chúng tôi lại cùng tới một phòng nhỏ, đóng cửa lại, khiến cho Lữ tiên nhân ở ngoài cửa ngăn chặn liên hệ cùng nơi này.

Vưu Hoà đã sớm đã trở lại, không cùng chúng ta ăn cơm, một người đến nơi nào đó chơi đùa.

Từ bên ngoài mang theo Fastfood, kỳ thật là do vài bạn hữu đưa ra chủ ý, Trình Tư lấm la lấm lét đối với tôi chớp chớp ánh mắt, sau đó đẩy tôi một phen, tôi mang theo hộp Fastfood, học Vưu Vụ mềm nhẹ thanh âm, ôn nhu quyến rũ nói: "Vưu ca ca a, anh đã đói bụng rồi đi, em mang cho anh này nọ trở về ăn." Nói xong, mọi người ở đây bao gồm chính tôi, đều lập tức run rẩy.

"Tôi từ lúc nào trở thành ca ca của cô ?" Vưu Hoà run lên thân mình, thực không khách khí bỏ hộp Fastfood trong tay tôi , rồi đứng lên.

Nhóm bạn hữu thấy vậy, Trình Tư nói: "Nhiên, chúng ta giống như quên một chuyện, đi, hiện tại nên đi làm luôn."

Vì thế, nhóm bạn hữu mang theo Vưu Vụ, cùng nhau hoa lệ lệ lui thân, nhất thời, hiện trường chỉ còn lưu lại tôi cùng Vưu Hoà......

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.