Số Mệnh Đã Định Đeo Bám Theo Anh

Chương 24: Vĩnh viễn không buông tay



Internet là thứ đáng yêu gì đó, nó thường xuyên mang lại cho người ta những tin tức mới mẻ , thường xuyên mang lại cho người ta hiểu biết thêm những chuyện không thể hiểu biết. Đồng thời, Internet cũng là một thứ thực khủng bố gì đó, nó tùy thời phát tán chuyện riêng tư cá nhân, bất cứ lúc nào cũng có khả năng đem chuyện vốn đang tốt đẹp phá hoại!

"Chạm –" Một tiếng, tôi đẩy Vưu Hoà đang đè nặng lên cơ thể của tôi, mạnh mẽ hướng về phía trước, lao ra phía sau cửa, ngoài cửa nhóm bạn hữu cùng Vưu Vụ vẻ mặt kinh ngạc nhìn khuôn mặt đầy nước mắt lại thêm chật vật của tôi.

Vưu Vụ tiến lên thân thiết hỏi tôi: "Cô làm sao vậy?"

Tôi cắn nhanh môi, không có trả lời, thật sâu nhìn nhìn mấy người bạn hữu cùng Vưu Vụ, nói một câu: "Thực xin lỗi." Sau đó, liền cũng không hề quay đầu lại chạy trối chết đi.

Tôi không có chạy đi xa, đại khái mới đi qua một ngã tư đường, tôi liền thấy Lữ tiên nhân ở ven đường nhìn sang. Lữ tiên nhân thấy được tôi từ xa xa , liền tiến đến, đôi mắt nghi hoặc nhìn tôi.

Tôi lúc này bộ dạng có bao nhiêu chật vật cùng nhếch nhác, quần áo không chỉnh tề, tóc hỗn độn, vẻ mặt đầy nước mắt, bộ dáng kia rất giống tiểu cô nương ngang ngược.

Tôi khóc sướt mướt nói với Lữ tiên nhân: "Dẫn tôi đi, tôi muốn rời khỏi nơi này."

Lữ tiên nhân gật đầu, lôi kéo tay của tôi dẫn đến bến xe, ngồi trên ô tô, trong óc tôi lại bắt đầu choáng váng hồ hồ, suy nghĩ hồi tưởng lại nổi lên trong đầu cảnh tượng cùng Vưu Hoà lần đầu nhận thức.

Nam sinh ác liệt kia, nam sinh điêu ngoa kia, nam sinh hành vi cử chỉ tuyệt không chút nào giống với thân sĩ điềm đạm kia , tôi chết cũng không nghĩ tới, anh lại tiến nhập tâm lý của tôi sâu sắc như vậy.

Khi anh lạnh lùng nhìn tôi, tuyệt tình đẩy tôi ra, thậm chí khi anh hiểu lầm dụng ý của tôi, trong lòng tôi thật là ủy khuất, thật là khổ sở.

Tại cái thôn nhỏ trên núi xa xôi này, tôi học được rất nhiều điều, thân tình, tình bằng hữu, tình yêu......

Tôi chưa từng nghĩ tới thân phận của chính mình sẽ có ngày bị lộ ra, cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới tôi đều mỗi ngày thế này lại lạc hoang mà chạy, tôi –

Căn bản chính là người thất bại!

Ô tô khởi động, lắc lắc lắc lắc một cách nặng nề lăn bánh trên đường.

Ánh mắt của tôi chuyên chú nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ , nhìn nhìn, đột nhiên liền nhảy dựng lên, kêu to: "Không, tôi không thể buông tay dễ dàng như vậy được!"

Đúng vậy! Tôi là ai? Tôi chính là Triệu Bảo Châu – tiểu cường *(con gián) đánh cũng không chết! Vưu Hoà dĩ nhiên là nam nhân tôi để ý, vậy nên cho dù anh hiện tại không thích tôi, tôi cũng muốn dùng đủ mọi lý do để tiếp cận anh, đi thăm dò anh, đi cảm động anh!

Tôi – Triệu Bảo Châu tuyệt đối sẽ không dễ dàng lùi bước như vậy!

Một bên Lữ tiên nhân kinh ngạc nhìn tôi, lúc này, người trên xe không nhiều lắm, tôi rống to như vậy, nhất thời khiến cho mọi người nhìn lại, chờ những chuyện sau này đối mặt, cũng khó tránh khỏi trong lúc đó có chút xấu hổ.

"Lữ tiên nhân, tôi không thể cùng anh trở về, anh đi về trước tìm tỷ tỷ tôi, nói tỷ tỷ tới nơi này giúp tôi." Biện pháp duy nhất chính là gọi tỷ tỷ tới, chỉ cần làm hai người giống hệt nhau xuất hiện trước mặt Vưu Hoà, anh mới có thể tin tưởng tôi không phải hoa hoa tiểu thư gì đó.

Lữ tiên nhân mỉm cười, gật đầu.

Tôi hướng đến lái xe kêu to: "Chú lái xe, chú lái xe, cháu muốn xuống xe."

Chú lái xe kia còn là nam tử có tuổi, lại gặp tôi chỉ là một cái nữ oa tử kêu loạn, nhíu mày, nói: "Còn chưa tới điểm dừng, không thể xuống xe."

Tôi không thuận theo, nơi này có không có người cảnh giới, cũng không có camera, chú lái xe phải sợ gì chứ?

Vì thế tôi vừa khóc tới hai ầm ĩ ba đòi thắt cổ, bắt đầu diễn trò: "Oa — tôi muốn xuống xe, tôi muốn xuống xe, cứu mạng a, nhà của tôi còn có người chờ tôi trở về nấu cơm nữa."

Chú lái xe bị tôi làm ầm ỹ như vậy, bắt đầu có chút đau đầu , bên cạnh có người xem giúp tôi nói: "Đại ca, anh dừng lại cho cô nương này đi xuống đi."

Lái xe bất đắc dĩ, rốt cục chưa đến trạm phía trước liền dừng xe.

Chi một tiếng, thanh âm ô tô phanh lại khiến nơi này chung quanh đồng ruộng đang im lặng có vẻ phá lệ chói tai, lập tức, từ trên ô tô một vị tiểu cô nương đáng yêu bước xuống, hướng phía ô tô le lưỡi, sau đó chào lễ.

"Hô, Triệu Bảo Châu, cố lên!" Tôi hô khẩu khí thật cao, tự cổ vũ chính mình, tiếp sức cho chính mình cố lên.

Kết quả tôi còn không có nửa phần cao hứng, liền bị cảnh tượng phía dưới làm cho hồ đồ, tôi nhìn nhìn bốn phía ruộng đồng mênh mông vô bờ , nơi nơi đều trồng rau dưa, màu sắc rực rỡ, nếu không là tươi tốt.

Tôi nghiêng bên trái lại bên phải, trên xem dưới xem, chính là nhìn không thấy một nhà có vẻ giống một công trình kiến trúc, nhất thời, trong lòng tôi bắt đầu choáng váng — "A a a! Tôi không biết đường trở về a!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.