Sở Sở Ở Thanh Triều

Chương 39: Ôm hi vọng, Sở Sở trở lại kinh thành



Ngựa của Tứ a ca không ngừng vó câu tìm hơn một tháng, không có chút đầu mối nào của Sở Sở, mắt thấy đến gần năm mới chỉ đành phải vội vàng trở về kinh thành, đi Càn Thanh cung gặp Khang Hi trước. Mới trở về Dung Nguyệt cư, bước vào Dung Nguyệt cư, sắc mặt lại càng phát âm trầm, không trách được mới vừa rồi trước cửa có xe ngựa trong phủ, nhìn Ngạc Kỳ Thái một cái, Ngạc Kỳ Thái vội vàng hồi bẩm: phúc tấn trắc phúc tấn từ nửa tháng trước đã vào ở, Dận Chân cau chặt chân mày.

Mới vừa vào nhị môn, đã thấy Na Lạp thị mang theo nữ quyến bà tử ở trong viện chờ đợi, thấy Tứ gia đi vào rối rít hành lễ, Tứ a ca khẽ quét mắt nữ quyến một vòng, đè nén nói:

“Người nào chấp thuận các ngươi vào ở?”

Trương thị tiến lên dịu dàng nói:

“Đức Phi nương nương lệnh tụi nô tỳ vào ở, nói là không thể tiện nghi hồ ly tinh khác...”

Lời còn chưa nói hết, tạp một tiếng, roi ngựa trong tay Tứ a ca bị hắn bẻ thành hai khúc ném xuống đất, Tứ a ca quay đầu lại nói với Cao Vô Dung:

“Phúc tấn Na Lạp thị quản thúc bất lợi, trở về phủ cấm túc một tháng, Trương thị nếu nguyện ý ở thôn trang, đưa đến phòng sơn thôn trang ở đi.”

Sắc mặt Na Lạp thị lập tức cứng đờ, mình nói gì cũng chỉ là uổng công, chỉ là nhìn ý này, cái nha đầu kia gia không có tìm về, đây cũng là tin tức tốt, dù sao chỉ cần nha đầu kia không có ở đây, mình có Đức Phi nương nương ủng hộ, về sau có cơ hội, hơn nữa lần này cũng không phải là không có thu hoạch, đày đi Trương thị vênh váo tự đắc này, đúng ý của nàng.

Trương thị trước kia còn là nữ nhân rất an phận, dáng dấp cũng không phải rất xinh đẹp, là nữ nhân mình vẫn rất yên tâm, cho nên mình mới để cho nàng ta cùng Lý thị theo Đức Phi đi bãi săn, ai ngờ lại leo lên giường gia, được phong thứ phúc tấn, trở lại không còn là đứa cẩn thận chặt chẽ nữa, ngông cuồng vô cùng, mình đang muốn tìm lý do dạy dỗ nàng ta, gia ra tay trước rồi, nàng hiểu Tứ gia đây là giận chó đánh mèo, đem chuyện Đông nha đầu chạy, coi là ở trên đầu Trương thị, cũng là nàng ta đáng đời.

Na Lạp thị đang đánh chủ ý rất hăng, nhưng có câu nói là đạo cao một thước, Trương thị cũng không phải là đứa hiền lành, lúc này nha đầu thân cận của nàng ta vội vàng nói:

“Hồi bẩm Tứ gia, giờ thứ phúc tấn có thai hơn một tháng, sợ rằng không dễ hoạt động.”

Tứ a ca sửng sốt, mắt quét qua hông của Trương thị, sắc mặt phức tạp khó tả, có hối hận nhưng cũng có một tia mừng rỡ, dù sao lâu như vậy mình vẫn không có một a ca, đây cũng là do hoàng a mã an bài, nếu là một a ca nuôi ở dưới gối Sở Sở cũng là chuyện tốt, cho dù Sở Sở bỏ đi, mình vẫn muốn vì nàng mưu tìm một hai. Thở dài thật thấp, trong mắt quét qua Na Lạp thị, sắc mặt có chút khó lường trước, trong mắt xẹt qua một tia ý lạnh nói:

“Trương thị cũng tạm thời ở Dung Nguyệt cư tĩnh dưỡng đi. Ngạc Kỳ Thái thu thập tiểu viện phía sau cho Trương thị, tìm hai bà tử có kinh nghiệm tỉ mỉ trông chừng.”

Nói xong, suy nghĩ chốc lát đi về phía trước mấy bước, đến trước mặt Trương thị nói:

“Không cho đi ra hậu viện, nếu không nghiêm trị không tha.”

Trương thị mừng rỡ đáp ứng, ánh mắt đắc ý liếc Na Lạp thị một cái, được nha đầu đỡ đi theo Ngạc Kỳ Thái vào hậu viện. Na Lạp thị âm thầm cắn răng thầm nghĩ: ‘đây thật là con cọp còn chưa đuổi được ra ngoài, lại dẫn dụ đến một con sói đói. Mình phải suy nghĩ biện pháp một mũi tên hạ hai con chim, vĩnh viễn trừ hai mầm tai hoạ này.’

Mặc dù trong lòng hận muốn chết, trên mặt vẫn làm bộ như vui sướng nói chúc mừng gia. Mới dẫn các nữ quyến ra khỏi Dung Nguyệt cư, bước ra cửa chính Lý thị lặng lẽ đến gần bên tai của nàng ta nói:

“Phúc tấn cứ như vậy tiện nghi con đĩ nhỏ đó rồi, đợi đến khi Đông nha đầu kia trở lại, có thể càng khó xử lý hơn!”

Na Lạp thị khẽ mỉm cười nói:

“Chính là nha đầu kia trở lại mới có kịch hay để coi, có câu nói ngao cò tranh nhau ngư ông đắc lợi, ta và ngươi về trong phủ chờ làm ngư ông là được.”

Lý thị gật đầu một cái, mắt Na Lạp thị quét qua làng du lịch đối diện thầm nghĩ: sớm muộn gì những thứ này ta đều muốn ở thống khoái, nghĩ tới đó vung khăn đi lên xe ngựa trở về thành.

Tứ a ca dị thường mệt mỏi ngâm trong suối nước nóng muốn suy nghĩ lại những chuyện hỗn loạn này.Trương thị mang thai nói thật đã sớm nằm trong kế hoạch của hắn, nhưng mà hắn đánh giá thấp thái độ của Sở Sở đối với chuyện này. Tứ a ca tin tưởng chỉ cần mình nói rõ mục đích mình làm như vậy với Sở Sở, nàng nhất định sẽ tha thứ mình, mình ngay cả có thể thề chỉ cần cái thai này của Trương thị là một a ca, từ nay về sau liền sẽ không đụng nữ nhân khác.

Thật ra thì chính mình cũng rất miễn cưỡng, thân thể của hắn so với lòng của hắn còn trung thực hơn, trừ thân thể Sở Sở, nữ nhân khác cũng không thích lắm. Thế nhưng nha đầu đã chạy đi đâu rồi, Hoàng a mã nói rất đúng, có nhiều chỗ mình quá phóng túng nha đầu kia, lần này tìm trở về, mình nhất định phải vững vàng khống chế được tài lộ của nàng, không có bạc đoán chừng nàng ấy có muốn cũng đi không được. Tứ a ca tự lên kế hoạch quản thúc Sở Sở như thế nào, nhưng nào ai ngờ đã qua năm mới, một chút bóng dáng Sở Sở cũng không thấy, Tứ a ca bắt đầu gấp. Theo cuộc sống ngày ngày chuyển dời, lòng của Tứ a ca cũng dần dần từ mềm mại trở nên bạo ngược, hắn âm thầm thề chỉ cần lần này bắt được Sở Sở,rực tiếp nhốt nàng, lúc nào thì sửa lại tính tình, lúc nào thì thả ra.

Không nói kinh thành Tứ a ca nổi trận lôi đình, mà Sở Sở cũng đang lăn lộn ở Khoa Nhĩ Thấm phong sinh thủy khởi. Mùa xuân ở Triết Lý Mộc tương đối sớm, Sở Sở cùng một nhà Ba đại thúc trải qua năm mới rất đậm nét Mông Cổ, liền nghênh đón cỏ xanh biếc đầy đất đầu mùa xuân, theo gió xuân ấm áp ở Khoa Nhĩ Thấm giống như đánh thức một cô nương đổi thành sinh cơ bừng bừng. Ánh mặt trời, gió nhẹ, dãy núi, sông nhỏ, ruộng hoang, mưa phùn, khe rãnh, cổ tháp, hoa cỏ, con đường, bầy dê, phân tán sắp hàng, hỗn hợp ở chung một chỗ, tràn đầy biến ảo.

Mùa xuân có ý nghĩa nhất đại khái có thể coi là hoạt động tế gò đống, vốn là khi mùa đông Sở Sở còn chưa có chú ý, cách nhà bạt bọn họ không xa có một gò đống, dĩ nhiên đây là Ba Y Tư Mã đáng yêu nói cho nàng biết. Sở Sở đối với gò đống đại danh đỉnh đỉnh cũng biết, nguyên lai ở hiện đại ai cũng thích ca khúc gò đống tương hội (Ngao bao tương hội 敖包相会- Lý Ngọc Cương 李玉刚) cho là một địa phương lãng mạn như vậy nhất định rất là đẹp, cho nên khi Sở Sở nhìn thấy dùng hòn đá lớn nhỏ xếp thành một đống đá, rất thất vọng.

祭敖包 – lễ tế gò đống

Phía trên đống đá cắm một cành liễu, Ba Y Tư Mã nói đó là cây thần, treo một vài lá cờ nhỏ có nhiều màu sắc khác nhau, Ba Y Tư Mã nói đó là tập tục Mông Cổ bọn họ, muốn thuận kim chỉ giờ lượn quanh ba vòng, đồng thời trong lòng ước nguyện, cũng ở gò đống tăng thêm hòn đá tâm nguyện là có thể được đền bù, rất linh nghiệm. Sở Sở bị cô bé nài nỉ cũng nhập gia tùy tục, làm hành động buồn cười như vậy, Sở Sở ngược lại không nhớ ra được nguyện vọng gì, trong đầu nghĩ tới trong Tây Du ký, lúc Tôn Ngộ Không đi động hồ ly chính là như vậy sau đó nói tiếng mở ra, liền xuất hiện một cửa chính.

Nghĩ đến chỗ này, mình cũng cảm thấy rất khôi hàMông Cổ tế gò đống không phải đơn giản như vậy, cần cử hành đua ngựa trước, sau đó mang lên cung vật, mời tới Lạt Ma niệm kinh tế thần, đám người tham gia tế lễ rối rít thêm hòn đá lên gò đống. Xong chuyện, tiến hành hoạt động ca hát, khiêu vũ, có chút giống đại hội Na Đạt Mộ.

Ở Khoa Nhĩ Thấm trung tuần tháng thứ ba, Sở Sở gặp được Trần đại ca Ba Y Tư Mã tâm tâm niệm niệm, Trần Tử Duệ.

Nói như thế nào đây cũng là người đàn ông rất xuất chúng, ước chừng hai mươi bảy hai mươi tám, ngũ quan rất góc cạnh, ánh mắt rất thâm thúy, dáng người thon dài có chút gầy, lại hơn khí chất lộ vẻ tiêu sái phiêu dật, mặc một trường sam màu đen, áo ngoài màu trắng bạc, một người rất lỗi lạc, không giống thương lữ thế tục, rất giống công tử thế gia đi du lịch, sự thật cũng là như thế. Mới gặp gỡ Sở Sở thì Trần Tử Duệ hiển nhiên sửng sốt, trong mắt xẹt qua một tia nghi ngờ, cũng không có nói thêm cái gì.

Trần Tử Duệ cùng một nhà Ba đại thúc rất thân thiết, hơn nữa có Ba Y Tư Mã một người ái mộ cuồng nhiệt như vậy, thời khắc đều vây quanh hắn, còn kéo Sở Sở theo, làm cho Sở Sở rất lúng túng. Trần Tử Duệ ngược lại rất là hào phóng, không hề bực bội khi có hai cô nương một lớn một nhỏ đi theo hắn. Mấy ngày sau, Sở Sở cùng Tử Duệ quen thuộc, mới hiểu rõ Trần Tử Duệ rất có lai lịch. Hoàng hôn ngày đó hai người ăn xong bữa ăn tối Ba đại thẩm làm, rất hiếm khi Ba Y Tư Mã luôn theo đuôi bị mẫu thân cô bé kéo đi đưa sữa dê cho một lão ngạch cát trong bộ lạc, Sở Sở mới cùng Trần Tử Duệ đơn độc chậm rãi tản bộ dọc theo bờ sông.

Đi một đoạn Sở Sở tìm một chỗ cỏ sạch sẽ ngồi xuống, Trần Tử Duệ cười cười cũng ngồi ở bên cạnh Sở Sở, trầm mặc hồi lâu, Sở Sở mới cười nói:

“Có lời gì cứ nói đi, không cần nhìn mặt mà nói chuyện, như vậy rất mệt mỏi.”

Trần Tử Duệ nhỏ giọng cười một lát nói:

“Cô nương cùng lời đồn bên ngoài không giống nhau!”

“A! Huynh biết ta là ai sao?”

Trần Tử Duệ nhìn chằm chằm Sở Sở nói:

“Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, như sấm bên tai, cả Đại Thanh ai mà không biết Đông sợ rằng không nhiều lắm đâu, nhất là sau khi cô nương hô phong hoán vũ.”

Sở Sở cười hì hì một tiếng, liếc hắn một cái nói:

“Hô phong hoán vũ ta còn tát đậu thành binh nữa cơ, chỉ là đúng dịp thôi.”

Nói xong sắc mặt có chút xám xịt, Trần Tử Duệ nói:

“Cô nương cũng đã biết ta thật ra không phải họ Trần.”

Sở Sở tò mò ngẩng đầu nhìn hắn, Trần Tử Duệ tiếp tục nói:

“Phụ thân của ta là Tra Tự Đình, từng nhận chức biên tu ở hàn lâm viện, mười năm trước xin nghỉ ngơi về trong Hải Ninh định cư.”

Sở Sở rất kinh ngạc mà hỏi:

“Huynh nói huynh họ Tra?”

Nhớ một bài báo thảo luận Tra gia cùng Tào gia có quan hệ rất sâu xa, sau đó Tào Tuyết Cần từng ở Tra gia tị nạn, dĩ nhiên đây cũng là dã sử, Sở Sở hỏi:

“Nhà các người cùng chức tạo phủ Tào gia có quan hệ gì sao?”

Tra Tử Duệ nhìn Sở Sở một cái nói:

“Thê tử đã qua đời của ta chính là cháu gái Tào Dần.”

Sở Sở chợt nghĩ xem ra Tra gia cùng Tào gia cũng có quan hệ rất sâu xa. Qua một lúc lâu Tra Tử Duệ nói:

“Tứ a ca vì tìm cô thiếu chút nữa lật cả Giang Nam, cô lại trốn tới chỗ này.”

Sở Sở phất tay một cái nói:

“Đừng nhắc tới chuyện này, mới vừa thanh tỉnh mấy tháng.”

“Không chỉ Tứ a ca, người của Cửu gia cũng ở chung quanh đây hỏi thăm, thậm chí chức tạo phủ Giang Ninh Tào đại nhân cũng nhận được mật chỉ của Vạn Tuế Gia âm thầm tìm kiếm cô nương, ở nơi này thanh tỉnh không tránh được quá lâu.”

Sở Sở tiện tay cầm lên một hòn đá nhỏ ném xuống sông, lõm bõm một thì thào thật thấp nói:

“Thật là cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng.”

Ngẩng đầu quan sát Tra Tử Duệ nửa ngày nói:

“Ta không hiểu một mình huynh, công tử thế gia, hàng năm đến nơi này làm gì?”

Tra Tử Duệ cười ha hả nói:

“Cũng như cô nương thôi. Ở nơi này thanh tỉnh tự tại, cho nên hàng năm tới thăm một chút, coi như giải sầu.”

Sở Sở cười hắc hắc nói:

“Nghe Ba Y Tư Mã nói, huynh rất được cô nương nơi này ưu ái, không bằng cưới một cô nương nơi này, ở chỗ này cưỡi ngựa ngắm mặt trời, không phải cả đời cũng tự tại rồi.”

Tra Tử Duệ bất giác bật cười nói:

“Là một ý kiến hay, nếu như cô nương nơi này có một người tính cách tinh quái như cô vậy, ngược lại có thể suy nghĩ một chút!”

Hai người nhìn nhau cười to, trước mắt Tra Tử Duệ quá hợp khẩu vị Sở Sở, dĩ nhiên không phải loại chuyện nam nữ kia..., trong nháy mắt hai người liền thành lập một tình hữu nghị tâm tâm tương tích, bất giác nhẹ nhõm tùy ý. Trong cuộc sống sau này Sở Sở theo Tra Tử Duệ, xen lẫn trong đám người Mông Cổ ở đây, nhìn hắn đang tế gò đống, nhờ có danh tiếng đưa tới đông đảo thiếu nữ Mông Cổ nhiệt tình truy đuổi. Mỗi lúc như thé này, Sở Sở luôn từ bạn chí cốt giả mạo người yêu của hắn, thay hắn cản trở những hoa đào khó có thể tiêu thụ này, cho nên nửa tháng sau, Sở Sở cùng Tra Tử Duệ nghiễm nhiên thành một đôi ngưu tầm ngưu hồ bằng cẩu hữu. (thường có nghĩa chỉ bạn xấu, nhưng ở đây là kiểu chỉ bạn thân thiết)

Khi Sở Sở rời đi gần bốn tháng thì cảm thấy thân thể mình có vấn đề, đầu tiên lúc sáng sớm dạ dày hay khó chịu, Sở Sở mới nhớ tới đại di mụ của mình giống như thật lâu không có tới. Từ khi nàng đến Thanh triều, cái này cũng không có quy luật, thường hai ba tháng mới đến một lần, cho nên vừa bắt đầu Sở Sở mới không có chú ý, nhưng bây giờ dấu hiệu này mình hiểu tám chín phần mười là mang thai. Sở Sở nghĩ thật lâu, Tra Tử Duệ là người rất thông minh, nhìn ra chuyện này, sau nói

“Cô nên trở về, không vì mình, cũng nên vì đứa nhỏ trong bụng, nó dù sao cũng là con cháu hoàng gia, chính cô mang theo nó cũng không được, ít nhất cho con của mình lưu lại một đường sống.”

Có lẽ phụ nữ mang thai vốn rất mềm yếu muốn tìm nơi dựa vào, Sở Sở cuối cùng quyết định tự mình trở về gặp Tứ a ca, rồi quyết định chuyện sau này. Vì vậy khi đám người ám vệ của Tứ a ca Cửu a ca Thập Tứ và Khang Hi tìm hơn bốn tháng, bóng dáng của Sở Sở mới lại xuất hiện ở bên ngoài thành Bắc Kinh. Khi Sở Sở đánh xe ngựa vừa tới cửa thành, liền bị Tứ a ca phi ngựa chạy tới chặn ở ngoại thành. Thấy Tứ a ca, Sở Sở không giống như đang tức giận, nhưng bộ mặt Tứ a ca lại rất tức giận, trực tiếp bắt Sở Sở lên ngựa đi. Sở Sở cẩn thận sờ sờ bụng mình còn chưa có nhô lên, cắn răng một cái thầm nghĩ:

“Kệ nó đi, nếu như vậy rớt, ngược lại là vận may của nó nói cũng không chừng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.