Sở Sở Ở Thanh Triều

Chương 65: Đừng chờ hoa rụng bẻ cành không



Sở Sở bị tứ a ca ôm trở về Viên Minh Viên. Ở trên xe ngựa lại ngồi một lát, xuống xe, bị gió đêm thu thấm lạnh thổi vào, càng thêm cảm giác ý thức dần dần mất đi, thậm chí phân không rõ đây là nơi nào, thời nào? Bước chân lảo đảo, trong đầu rất mơ hồ, ngẩng đầu nhìn cánh cửa khí phách trước mắt, không khỏi cười khach khách, tiếng cười ở trong đêm khuya yên tĩnh có vẻ hết sức thanh thúy dễ nghe.

Mắt thấy nàng sắp đụng vào sư tử đá trước cửa, Tứ a ca vội vàng mấy bước chạy tới nắm eo của nàng ôm vào trong lòng ngực mình, thân thể mềm mại ấm áp tản ra một mùi rượu hòa lẫn mùi hương cam quýt rất đặc biệt, làm Tứ a ca không khỏi có chút tâm viên ý mãn, ý loạn tình mê. Cúi đầu nhìn tiểu nữ tử không an phận trong ngực, hai gò má ửng hồng dưới ánh trăng tản ra ánh sáng khỏe mạnh châu nhuận, trong mắt mông lung nồng đậm men say, lại càng hiện ra một phần hấp dẫn hơn so với mười năm trước.

Sở Sở nở vài tiếng cười, chỉ vào chữ trên cửa, lắp ba lắp bắp nói:

“Viên Minh Viên ha, hắc quá buồn cười rồi, thật là sơn trại (đồ nhái) chỗ nào cũng có a! Ngay cả Viên Minh Viên cũng có bản sơn trại!”

Đột nhiên xoay người đối mặt với Tứ a ca đang ôm nàng, nhìn lên nhìn xuống đánh giá chốc lát nói:

“Đứng trước cửa bản sơn trại của Viên Minh Viên nhất định là Ung Chính hàng nhái rồi.”

Trong mắt Tứ a ca lóe lên một tia mê hoặc nói:

“Ung Chính là ai? Sơn trại là cái gì?”

Sở Sở hắc hắc một hồi cười, đưa tay sờ sờ mặt của Tứ a ca nói:

“Ngươi thật ra thì cũng không coi là già, nói cho ngươi biết, so với bức họa của lão già ở cố cung, thì ngươi đẹp trai hơn nhiều!”

Sở Sở nói đứt quãng, Tứ a ca vô luận như thế nào nghe cũng không hiểu. Sở Sở nhìn một vầng trăng sáng nơi chân trời không khỏi cười, kéo vạt áo trước của Tứ a ca nói:

“Đến, hoàng đế hàng nhái, chúng ta hôm nay dưới trăng ngâm thơ, một bầu rượu dưới hoa, độc ẩm một mình ta. Nâng chén ái nguyệt, thêm bóng nữa là ba...”

Vừa lung tung ngâm thơ vừa lôi Tứ a ca đi vào bên trong, Đại Nữu muốn tiến lên phục vụ, bị Cao Vô Dung kéo lại nhỏ giọng nói:

“Ngươi không cần quản, chúng ta liền xa xa hầu hạ là được, tối nay nói không chừng có cơ hội chuyển cơ, nếu không cứ cương như vậy cũng không phải là chuyện tốt!”

Vào lâm viên, Sở Sở cũng không có vào Dung Nguyệt cư, mà nhìn cảnh trí trong lâm viên một cái, nhanh chóng buông Tứ a ca ra, say lảo đảo đi hướng Lưu Cầu quán. Đêm khuya, một phần người hầu cũng đi nghỉ, bốn phương một mảnh yên tĩnh, trăng sáng trên bầu trời cùng đèn lưu ly chiếu ven đường có vẻ hết sức yên tĩnh an nhàn, Sở Sở vây quanh một cây đèn đường quay một vòng cười nói:

“Cái này ngược lại rất là hiện đại, quả nhiên sơn trại a!”

Đi về phía trước một đoạn đường, Tứ a ca cũng không quản nàng, chỉ đi theo ở phía sau nàng, khi nàng sắp ngã nhào thì đi lên đỡ nàng một tay, nhưng rất nhanh liền bị nàng đẩy ra. Phía trước là cửa viện của Lưu cầu quán, Sở Sở đẩy cửa xông đi vào, thấy bố cục bên trong, Sở Sở cười không thể cưỡng lại, nói:

“Phong cách Nhật Bản trong Viên Minh Viên, thật quỷ dị a!”

Ngẩng đầu trực tiếp nhìn xuyên qua trung đình đến hậu viện, mặc dù đã rất lâu không có người vào ở rồi, trong viện lại không hề hoang vu. Trong hậu viện, dọc theo vách núi là bậc thang đi vào ôn tuyền, giờ vẫn còn bốc từng hơi khí nóng, tuy nói mùa thu nhưng hậu viện này vẫn rất nóng, Sở Sở nhất thời cảm thấy cả người dính dính ghê gớm, nhanh chóng đưa tay kéo dây buộc áo choàng của mình ra, quan sát y phục của mình, cười hắc hắc một hồi, nói:

“Sao mình mặc y phục cổ xưa này nhỉ, nhưng thật ra vô cùng đẹp mắt, nhưng quá nóng nực!”

Nhanh chóng đưa tay còn muốn tiếp tục cởi hết trang phục còn lại, trong mắt Tứ a ca lóe lên một tia ám quang, nói với những người sau lưng:

“Các ngươi lui ra đi!”

Đại Nữu thầm nghĩ: đây chính là người định không bằng trời định, cách cách tối nay đụng phải tường rồi, chỉ là ngày mai cách cách tỉnh rượu thì tình cảnh sao đây, thở dài thật thấp một cái lui ra ngoài. Sở Sở hiện tại căn bản quên Tứ a ca đang ở sau lưng, dùng hết khí lực mới cởi y phục ra, trong lòng còn oán giận đây là y phục nơi nào, bên trong cũng là nội y bằng tơ màu trắng rất cổ xưa. Không còn bình tĩnh cởi một tầng lại một tầng, sờ đầu một cái phát rút cây trâm ra vứt trên mặt đất, may nhờ phía dưới có y phục làm đệm, nếu không khó nói cây trâm giá trị liên thành này bị vứt vậy cũng có thể bể tan.

Một mái tóc dài tới eo, dưới ánh trăng Sở Sở giống như tinh linh giữa ánh trăng. Lúc giở tay giở chân cánh tay, bàn chân trắng nõn ngọc nhuận, đều làm Tứ a ca cấm dục thật lâu cũng khó có thể cầm giữ nữa. Sở Sở phù phù một tiếng nhảy vào trong ôn tuyền, y phục bằng tơ bị nước dính vào trên người rất khó chịu. Sở Sở cho đây dù sao cũng là giấc mộng Nam Kha, cũng không người nhìn, Sở Sở đã đem đám người Tứ a ca quên mất không còn một mống rồi. Mỉm cười đưa tay thoát tiểu y trên người mình, bên trong còn có một món áo ngực bằng tơ, ngược lại hết sức xinh đẹp, chất vải tơ tằm màu trắng, phía trên thêu vài đóa màu lam nhạt, kiểu dáng mặc dù rất hoài cổ nhưng sắc hoa chất liệu đều là tinh phẩm không gì so sánh nổi.

Sở Sở ngắm nhìn chốc lát không nhớ rõ mình có áo lót như vậy a, cuối cùng vẫn lưu luyến để ở một bên, Sở Sở cởi hết đồ ra cho thoải mái. Nhưng khi thời điểm Tứ a ca cũng chậm rãi bước vào trong ôn tuyền, Sở Sở mới hậu tri hậu giác hiểu thì ra trong mộng còn có người tắm cùng mình, xoay người đối mặt với người tới. Trong hơi nước mờ mịt, một người đàn ông chậm rãi nhích lại gần mình, trong ánh trăng mờ Sở Sở chỉ cảm thấy người tới có một cặp mắt thâm thúy sáng ngời, như một cái đầm nước mê người hấp dẫn mình rơi vào trong đó, khó có thể tự kềm chế, chẳng lẽ cuối cùng đây lại là một mộng xuân à.

Khi thân thể thân mật tiếp xúc, Sở Sở cảm giác mình đối với người đàn ông trong mộng này căn bản không có năng lực chống cự, giống như thân thể của mình rất quen thuộc với hắn, đối với sự đụng chạm của hắn hết sức nhạy cảm. Theo sự vuốt ve của bàn tay hắn, Sở Sở không ngừng run rẩy, từ khẩn trương đến dần dần buông lỏng, cuối cùng mềm mại tựa vào trên thân người đàn ông này, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Cảm giác dưới bàn tay vẫn trắng nõn ấm áp mà mình nhớ mong mười năm, rất dịu dàng, tay Tứ a ca cẩn thận vuốt từ eo, bộ ngực lớn, tay chui ra từ mặt nước nhẹ nhàng nâng cằm Sở Sở lên, cúi đầu thật thấp xuống nhìn ánh mắt của Sở Sở, nhẹ giọng nói:

“Nàng phải nhớ kỹ tối nay nàng câu dẫn ta đấy, ta là Dận Chân của nàng, hi vọng nàng vĩnh viễn nhớ thời khắc này, thế sự xoay vần qua mười năm chúng ta rốt cuộc lại đang cùng nhau...”

Câu nói kế tiếp chìm trong nụ hôn khi đôi môi Tứ a ca chạm vào môi Sở Sở, cả hai dây dưa càng ngày càng gấp, bóng dáng dần dần hợp hai làm một, tiếng thở gấp cùng tiếng rên rỉ cùng tiếng nước chảy tí tách vang lên bao lâu không có cách nào tính được, trên không trung một vầng trăng sáng dần dần trốn đi. Tứ a ca mặc áo choàng tắm mà Cao Vô Dung chẳng biết từ lúc nào đã đặt ở bên cạnh hồ, dùng áo choàng lớn của mình bao bọc Sở Sở lại, ôm vào trong ngực mới ra khỏi Lưu Cầu quán. Sở Sở ngủ rất sâu, thật ra thì lúc sau đó Sở Sở căn bản đều là hôn mê, lúc này, trong mắt Tứ a ca lộ ra cực kỳ thương tiếc cùng dịu dàng.

Trở về Dung Nguyệt cư, trong lòng Tứ a ca cũng có chút lo sợ bất an, không biết ngày mai Sở Sở tỉnh lại sẽ đối đãi mình như thế nào, là chán ghét hay là không. Ngoài cửa sổ đã lộ ra tia nắng ban mai nhàn nhạt, Tứ a ca đắp kín mền cho Sở Sở, lại nhìn nàng chốc lát mới lưu luyến rời ra đi, chuẩn bị ở thư phòng xem tấu chương một lát, dù sao thời gian lâm triều cũng sắp đến rồi. Nghĩ đến cả đêm triền miên, trong ánh sáng mờ mờ Tứ a ca cũng nhịn không được, từ từ giơ khóe miệng lên, bước chân cùng tâm tình cũng nhẹ nhàng tung bay, mùi vị nha đầu này vẫn giống như so với trong trí nhớ.

Khi Sở Sở thanh tỉnh đã gần tới buổi trưa, cảm giác cả người giống như mệt rã rời, đầu còn còn dễ nói, giữa hai chân đau nhói vô cùng. Mở mắt quan sát bốn phía là phòng ngủ của mình, vén cái mền lên cũng không khỏi hít một hơi khí lạnh, trên người chỉ mặc một cái váy ngủ ngắn bằng bông mình bình thường đi ngủ mặc, bởi vì tương đối lộ ra ngoài, Sở Sở nói mấy ngày, Đại Nữu mới miễn cưỡng làm cho nàng hai bộ, kinh ngạc không phải quần ngủ ngắn nhỏ, mà váy không giấu được dấu vết đỏ đỏ tím tím trước ngực thậm chí khắp nơi toàn thân, Sở Sở ngu nữa cũng biết mấy dấu vết này, tuyệt không phải là bị con muỗi đốt.

Sở Sở không khỏi âm thầm cau mày, nhớ lại tình huống tối hôm qua: mình và Tứ a ca đi trong cung, uống... Trời ạ! Mình sao quên mình là cái đồ nát rượu, thế nhưng nhất thời khinh thường là lúc mất Kinh Châu, trí nhớ ngày hôm qua cho đến lúc mình vừa ngắm trăng vừa hát một ca khúc mà thôi, phía sau xảy ra chuyện gì mình dù như thế nào cũng nhớ không nổi. Sở Sở không khỏi âm thầm kêu : hỏng bét, xem ra sau khi uống rượu sẽ mất lý trí quả nhiên là chân lý a, nghĩ cũng biết dám cùng mình mất lý trí trừ Ung Chính mặt lạnh không có người khác.

Nghĩ đến chỗ này, Sở Sở không khỏi dùng sức gõ đầu của mình một cái, rèm được vén lên, Đại Nữu đi vào, trong tay bưng một chén gì đó đang bốc hơi nóng, có một mùi rất khó ngửi, nhẹ nhàng đi vào. Đại Nữu đến bên giường nói:

“Cách cách tỉnh, uống chén canh giải rượu đi, là vương gia cố ý phân phó!”

Sở Sở dùng tay nhỏ bé phẩy phẩy, một mùi thuốc bắc làm người ta muốn nôn mửa, nhất thời đầu lắc như trống bỏi, nói:

“Cái này ta không muốn uống..., thà bị nhức đầu chết cũng không uống đồ hôi như vậy!”

Đại Nữu dở khóc dở cười, đang muốn dụ dỗ nàng uống vào, Tứ a ca vén rèm đi vào, thân thể Sở Sở nhất thời co rụt lại, dùng cái mền đem mình bao chặt chẽ, đề phòng nhìn Tứ a ca cười có chút mập mờ, chở nửa ngày

“Sao ngươi dám như vậy, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn cũng không phải là hành vi quân tử!”

Tứ a ca cũng không trả lời nàng, nói với Đại Nữu:

“Lấy ly nước mật ong cho cách cách đến đây đi, cái đó cũng được!”

Sở Sở vội vàng phụ họa nói:

“Đúng! Nước mật ong giải rượu rất không tồi!”

Đại Nữu bất đắc dĩ bưng canh giải rượu đi ra ngoài, trong phòng nhất thời chỉ còn lại có Tứ a ca cùng Sở Sở, nhất thời rất an tĩnh, một lúc sau Tứ a ca mới cười như không cười nói:

“Không phải là gia lợi dụng lúc người gặp khó khăn. Chuyện tối ngày hôm qua nàng không nhớ chút nào sao? Đúng rồi Ung Chính là ai, nàng lôi kéo gia vẫn nói ta là Ung Chính bản sơn trại gì đó!”

Sở Sở kinh hãi thầm nghĩ: đây mới là trời tạo nghiệp chướng nè, tự gây nghiệt không thể sống a! Mình tối hôm qua rốt cuộc nói cái gì a! Nhanh chóng ấp úng nói:

“Không có gì, không nhớ rõ!”

Trong mắt Tứ a ca lóe lên một tia ánh sáng nói:

“Tối hôm qua là nàng lôi kéo ta và nàng ngâm ôn tuyền ở Lưu Cầu quán vả lại cởi...”

Nói xong mắt mập mờ quét qua Sở Sở, Sở Sở quýnh lên vội vàng ngăn hắn lại, nói:

“Ta ngày hôm qua uống say, chẳng lẽ ngươi không biết đẩy ta ra sao?”

Tứ a ca nhỏ giọng nở vài tiếng cười nói:

“Gia nếu đẩy nữ nhân mình yêu thích ra coi như là nam nhân sao?”

Sở Sở bĩu môi nói:

“Được! Coi như ngươi để ý tới nhưng đêm qua chỉ là sai lầm, coi như thực tế cũng không có gì, ta ngươi thậm đã chí quên

Sở Sở chưa nói xong, sắc mặt Tứ a ca đã âm trầm xuống, đến gần Sở Sở, Sở Sở không khỏi ngừng nói, thân thể rụt một cái về phía sau, Tứ a ca nói:

“Nàng tốt nhất có giác ngộ, trải qua tối hôm qua nàng đừng mơ tưởng tránh né ta nữa, đã đi về phía trước một bước như thế, ta sẽ không cho phép nàng lại lui về!”

Sở Sở nhỏ giọng nói:

“Ngươi không phải là có thê thiếp sao, nói cho ngươi biết ta nhưng rất là nguyên tắc, đàn ông lên giường của ta không được có những nữ nhân khác, trừ phi có một ngày nhất phách lưỡng tán, nếu không chỉ có thể là một chọi một, ta mãnh liệt phản đối np!”

Tứ a ca ngược lại vui vẻ nói:

“Np là cái gì?”

“Chính là giống như các ngươi vậy, một người đàn ông có n người vợ!”

Trong mắt Tứ a ca lóe lên một tia ảm đạm, rất nhanh rất kiên quyết nói:

“Yên tâm sẽ không bao giờ có tiếc nuối xảy ra nữa, ta bảo đảm!”

Sở Sở nghĩ một lát mới nói:

“Ngươi trước đi ra ngoài, những chuyện này lại nói sau!”

Tứ a ca khẽ mỉm cười xoay người đi ra ngoài, đi tới cửa, dừng lại nói:

“Hi vọng nàng tốt nhất suy nghĩ một chút, hãy cho ta một cơ hội bắt đầu cuộc sống lại lần nữa, cũng cho tim của mình một cơ hội, ta không tin nàng đối với ta không có chút tình cảm nào, cho dù nàng đã quên quá khứ, ta cũng có thể cảm thấy nàng đối với ta là bất đồng!”

Giọng nói trầm thấp ẩn chứa từ tính cùng mười vạn phần thành khẩn, bất giác làm Sở Sở sửng sốt, không để ý tới bóng dáng của Tứ a ca đã đi ra ngoài, âm thầm suy tư lời của hắn: lần đầu tiên nhìn thấy hắn thì không được tự nhiên, nhìn đến cảnh hắn cùng Niên thị thì trong lòng đau nhói cùng khổ sở, chẳng lẽ trong tiềm thức của mình vẫn có hắn sao, chẳng lẽ mười năm trước mình thực sự yêu hắn sao, nếu là như vậy, trong mười năm cưới nhiều nữ nhân đến thế, nếu như là không phải, những cảm giác kia là từ đâu tới, càng nghĩ càng loạn, Sở Sở cảm giác nhức đầu không chịu nổi.

Đại Nữu đi vào phục vụ nàng uống nước mật ong, lại buộc nàng ăn một chén cháo tổ yến mới phục vụ nàng đứng dậy.

Khi Sở Sở bước vào noãn các nhìn thấy Tứ a ca dựa vào trên giường êm đọc sách, thì vẫn cảm thấy có chút xấu hổ, Tứ a ca ngược lại rất là tự nhiên nói:

“Như thế nào, đầu khá hơn chút nào không? Rượu tây nhìn không mạnh lắm, tác dụng chậm xem ra so với rượu của chúng ta lợi hại hơn, sau này nàng có còn dám uống không?”

Trong đầu Sở Sở sáng lên, hoài nghi nhìn Tứ a ca một cái, thầm nghĩ: tất cả những chuyện này không phải là Khang sư phụ cùng Tứ a ca thông đồng với nhau sao, đùa bỡn âm mưu nhỏ đi, rất có thể, càng nghĩ càng cảm thấy khả nghi, đang muốn thăm dò Tứ a ca mấy câu, ngoài cửa Cao Vô Dung nói:

“Tứ gia, Lý tổng quản trong cung tới!”

Sở Sở chỉ có thể đi theo Tứ a ca đi ra ngoài đón, thấy ánh mắt quan sát của Lý Đức Toàn, Sở Sở đã hiểu, không cần hỏi ngày hôm qua cho dù Tứ a ca không có tham dự, cũng tuyệt đối là chủ ý của Khang sư phụ, nhanh chóng trợn mắt nhìn Tứ a ca một cái thầm nghĩ: toàn gia không có một người tốt. Lý Đức Toàn ngược lại rất là khách khí nói:

“Nô tài phụng ý chỉ Vạn Tuế Gia đưa tới cho cách cách một bức chữ, để cách cách tỉ mỉ quan sát.”

Nói xong tự tay trình lên một cuộn giấy, liền nhanh nhẹn cáo từ. Sở Sở rất buồn bực cùng Tứ a ca vào noãn các đem cuộn giấy từ từ mở ra bày tại trên bàn, chữ của Khang Hi gia rồng bay phượng múa được viết trên giấy:

“Khuyến anh đừng tiếc áo thêu vàng

Khuyên anh hãy tiếc thời niên thiếu

Hái hoa phải hái liền tay

Đừng chờ hoa rụng bẻ cành không.”

Kim lũ y (Áo kim tuyến) - 金縷衣 (Đỗ Thu Nương - 杜秋娘)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.