Sở Sở Ở Thanh Triều

Chương 69: Đươc thỏa mãn “tính”, Tứ Tứ xuống Giang Nam



Được tám tháng, bé con cũng bắt đầu thành tinh, sở trường là hết sức nịnh hót đối với Khang Hi Đức Phi, thường lộ ra nụ cười không răng dễ dàng liền được hai nhân vật VIP ưu ái. Đối với cha ruột Tứ a ca của mình thì trở thành một tiểu bá vương chọc người mệt nhọc, vừa đến trong ngực Sở Sở liền rất đàng hoàng, biết đại khái mình nếu như không nghe lời, ngạch nương ruột này cũng không như a mã, thật sẽ vặn cái mông non nớt của bé ngay.

Chỉ là bé con vẫn rất thích ngạch nương ôm, dù sao thời gian thấy ngạch nương rất ít, vả lại trên người ngạch nương thơm thơm mềm mềm, nhưng được ôm ngược lại rất không thoải mái. Có lúc Sở Sở thật hoài nghi nha đầu này cũng là xuyên tới, nếu không trẻ con tám tháng tại sao có thể biết xem sắc mặt, biết nhìn người gắp đồ ăn sao, chỉ trừ đối với Khang Hi cùng Đức Phi, sổ sách của người khác bé cũng không mua.

Hơ nửa tháng không thấy, Sở Sở cẩn thận nhìn Thanh nhi, cảm thấy giống như lại cao lên không ít, không thể không thừa nhận ngũ quan quả thật càng lúc càng giống Đức Phi, so với mình xinh đẹp hơn rất nhiều, liếc Tứ a ca một cái, nhi tử cũng không thừa kế một chút xinh đẹp nào của Đức Phi, ngược lại di truyền đến trên người Thanh nhi, thật kỳ diệu.

Tứ a ca âm thầm quan sát thần sắc Sở Sở, lấy kinh nghiệm của hắn nha đầu này khẳng định tính toán chuyện gì, vả lại tuyệt đối là muốn dấu diếm hắn, nhìn con ngươi kia không ngừng lóe ánh sáng, nhất định là do tìm được chuyện chơi thật vui, lại mới mẻ. Nhanh chóng âm thầm suy nghĩ như thế nào dò hỏi nàng một chút mới được, không phải lại muốn cùng lão Cửu làm hợp tác cái gì chứ, tình hình bây giờ không phải trước kia, lão Bát cùng mình đã như nước với lửa, lúc đó nếu như Sở Sở cùng lão Cửu có cái gì dính líu sợ rằng không hay ho chút nào.

Đang suy nghĩ, một hồi ‘mã, mã’ giòn giã! Làm Tứ a ca bất giác mỉm cười, tiểu Thanh nhi ở trong lòng Sở Sở đẩy mấy cái, hai tay giơ lên cao về phía Tứ a ca hô to ‘mã, mã!’, Tứ a ca vội vàng vươn tay mà bế tiểu nha đầu, tiểu nha đầu lúc này mới mặt mày hớn hở, Sở Sở cười điểm một cái vào trán bé, nói:

“Đồ tiểu bạch nhãn lang, để cho ta ôm lập tức phiền như vậy sao?”

Tứ a ca trợn mắt nhìn Sở Sở một cái nói:

“Tư thế ôm của nàng không thoải mái có thể trách Thanh nhi của chúng ta sao?”

Từ bên cạnh cầm lấy một trống lắc tinh xảo thùng thùng lắc lắc, âm thanh đơn điệu lại làm tiểu nha đầu rất nể tình cười khách khách, Sở Sở trợn mắt một cái thầm nghĩ: thật là không có từng trải việc đời, một trống lắc cứ vui vẻ thành ra như vậy, đối với Đại Nữu nói:

“Đem mấy búp bê lần trước ta vẽ để cho cô làm lấy ra đi!”

Đại Nữu bật cười ra khỏi noãn các. Sở Sở liếc mắt nhìn hai người chơi quên mình, nói:

“Nó luôn kêu là mã! Mã! Thực ra là gọi cái gì?”

Tứ a ca cười cười nói:

“Đoán chừng là hoàng a mã hoặc là ngạch nương dạy nó kêu mã pháp, mã ma hoặc là a mã, nha đầu này còn chưa có học được, mới luôn là gọi cái này!Sở Sở nói:

“Hiện tại liền dạy nói chuyện cũng có chút sớm, nó mới tám tháng mà thôi!”

Tứ a ca để trống lắc xuống, nói:

“Nàng không biết tám tháng đã có thể nói những từ đơn giản sao, không phải Thanh nhi gọi rất rõ ràng hai chữ Sở Sở sao?”

Nói xong hai tay ôm nách tiểu nha đầu giơ lên thật cao, đưa đến nha đầu kia lại một trận tiếng cười như chuông bạc xen lẫn mơ hồ phi phi, Sở Sở không khỏi liếc mắt xem thường. Đúng vậy a nha đầu này gọi mình Sở Sở rất rõ ràng.

Hai người chơi một lát, tiểu nha đầu có chút buồn ngủ rồi, hai tay nhỏ bé không ngừng xoa mắt, nhìn thấy búp bê trong tay Đại Nữu đang tiến vào một cái, nhất thời thanh tỉnh không ít, mắt to chiếu lấp lánh, đưa ra hai tay trắng noãn nhỏ bé hô to: Muốn! Muốn, Đại Nữu cầm trong tay chính là búp bê Barbie theo như Sở Sở vẽ.

Nói thật Sở Sở vẽ cũng không được đẹp lắm, chỉ là Đại Nữu làm được lại vô cùng xinh đẹp, tóc dài vàng óng ánh bằng sợi tơ làm thành sóng lớn, váy màu cát trắng bồng bồng, thậm chí giày nhỏ cùng vương miện trên đầu cũng rất giống, mặc dù không giống hình dạng như hiện đại, nhưng ở cổ đại đồ chơi như vậy cũng là đồ rất hiếm thấy. Sở Sở cười xấu xa, cầm lấy búp bê giơ lên trước mặt Thanh nhi lắc lắc nhưng không đưa cho bé, tiểu nha đầu mấy lần đưa tay cũng với không tới, nhanh chóng mắt to chớp chớp, cái miệng nhỏ nhắn nhếch lên, sắp lập tức gào khóc thảm thiết, Sở Sở vội vàng sợ sệt, đem búp bê trong tay đưa cho bé, nói:

“Tiểu tổ tông con ngàn vạn đừng khóc a, nhanh nhanh!”

Tứ a ca không khỏi cười to, bà tử bà vú đứng bên cạnh cũng hơi cúi đầu cười khẽ. Sở Sở đã lĩnh giáo qua ‘công phu khóc’ của nha đầu này, quả thật sánh ngang âm thanh cao vút của cá heo, thật không biết Khang sư phụ cùng Đức Phi thế nào chịu được. Tiểu nha đầu ôm búp bê thật chặt. Búp bê được Đại Nữu làm một cái nhỏ nhất, bé ôm vẫn có chút phí sức, sau khi đắc chí, tiểu nha đầu quét mắt một vòng, nhìn thấy bà vú đứng bên cạnh, duỗi duỗi tay về phía nàng, cái miệng nhỏ nhắn khạc ra mấy chữ ‘nãi, nãi’. Tứ a ca biết nha đầu này đói bụng cũng mệt nhọc, nhanh chóng rón rén đưa cho bà vú, bà vú cẩn thận nhận lấy khụy chân thi lễ cùng mọi người lui ra ngoài.

Tứ a ca nhìn bóng dáng nho nhỏ của nha đầu, nhu hòa yêu thương trong mắt là của một phụ thân vô cùng sủng ái con mình, rất bình thường nhưng cũng không bình thường, khiến cho trên vẻ mặt nghiêm túc của hắn hơi có thêm một phần ánh sáng nhân khí, Sở Sở nhìn không khỏi có chút sửng sốt. Tứ a ca quay lại thấy Sở Sở thẳng tắp nhìn mình chằm chằm, mỉm cười nói:

“Thế nào, ta có cái gì không đúng sao?”

Sở Sở hồi hồn vội vàng nói tránh đi:

“A! Không có gì, sao hôm nay nha đầu này trở về, sư phụ cùng Đức Phi nương nương thế nào chịu thả người?”

Tứ a ca cười như không cười nhìn chòng chọc nàng một cái nói:

“Tiểu nha đầu đừng xem là nhỏ, biết nhớ ngạch nương đấy, bà vú nói ngày hôm trước tiểu nha đầu liền nản lòng, nản chí, người nào trêu chọc đều không có cười, luôn kêu Sở Sở, hoàng a mã mới biết nha đầu này là muốn ngạch nương rồi, mới thả nàng trở lại, ngày mai sẽ nhận trở về!”

Sở Sở trợn mắt một cái, thầm nghĩ: cũng không biết chuyện gì xảy ra với nha đầu này, luôn kêu mình là Sở Sở không gọi ngạch nương, tất cả mọi người hiểu chỉ cần là trong miệng tiểu nha đầu khạc ra cái chữ này chính là nhớ ngạch nương rồi, ngạch nương của nó mặc dù không làm tròn trách nhiệm, nhưng nha đầu nữ nhi này cũng rất hiểu chuyện. Tứ a ca liếc nàng một cái, ngồi xuống một bên sập, nói:

“Hôm nay cùng John gặp mặt, nàng thật cao hứng?”

Ánh mắt Sở Sở chợt lóe, cũng ngồi vào một bên kia nói:

“Cũng may John rất có phong độ quý ông, vả lại hài hước khôi hài, cùng ông ta nói chuyện với nhau rất vui vẻ!”

Tứ a ca trầm mặc hồi lâu nói:

“Hôm nay không giống ngày xưa, ta cùng lão Cửu bọn họ đã rất cương, nàng ít cùng bọn họ tiếp xúc mới thỏa đáng!”

Sở Sở thầm nghĩ: nói thật hàm súc, rất cương cái gì, phải nói hận không được ngươi chết ta sống cũng không sai biệt lắm, chỉ là không liên quan tới mình, mỉm cười nói:

“Ta không dính vào chuyện của các ngươi, cũng chỉ cùng Cửu gia nói chút nhàn sự!”

Tứ a ca cảm giác Sở Sở hôm nay có chút tránh nặng tìm nhẹ, nghĩ đến chuyện mấy ngày

“Hai ngày nữa ta muốn đi Hồ Châu một chuyến, nàng có đồ vật gì đó mang cho Hồ gia không?”

Bây giờ quan hệ của Sở Sở cùng Hồ gia so với Tứ a ca cùng Hồ gia kém xa lắc. Từ năm ngoái Hồ Điềm Chương làm môn hạ của Tứ a ca, tuy nói là thân thích của mình, nhưng lại phụ thuộc kết đảng rõ rệt như vậy. Sở Sở vẫn cảm thấy Hồ Điềm Chương không đủ sáng suốt, tham dự đến chuyện đoạt đích trong hoàng tộc, cho dù sau cùng thắng lợi rồi, sợ lại có kết quả tốt như Long Khoa Đa Đông gia, Niên Canh Nghiêu Niên gia, chỉ là Sở Sở cũng không thể nói thêm cái gì, dù sao thân phận của mình tương đối lúng túng.

*Long Khoa Đa Đông gia: là một trong những đại thần dưới thời hoàng đế Khang Hi và hoàng đế Ung Chính, con trai của lĩnh thị vệ nội đại thần Đông Quốc Duy, em họ Khang Hi. mẹ là vợ cả thuộc họ Hách Xá Lí, ông là em trai của Hiếu Ý Nhân hoàng hậu và là anh trai của Khác Huệ Hoàng quý phi - 2 phi tần của hoàng đế Khang Hi.

Long Khoa Đa là con thứ 7 của Đông Quốc Duy, lấy vợ họ Hách Xá Lí, có 1 con với người vợ này. Thiếp nổi tiếng là Tứ nhi (vốn là thiếp của cha vợ, và nhiều ngồn tin là người đã hành hạ và ép chết vợ cả hách xá lí).

Từ 1710 - 1722, ông là Cửu Môn đề đốc thành Bắc Kinh.

Năm 1723, ông được chọn là một trong năm đại thần vào Quân Cơ Viện (bao gồm: Long Khoa Đa, Mã Vệ, Trương Đình Ngọc, Ái Tân Giác La Dận Tự và Ái Tân Giác La Dận Tường)

Năm 1728, ông bị vua Ung Chính ghét bỏ và bị giam cầm tại tư gia, không bao lâu sau thì mất.

*Niên Canh Nghiêu: (1679-1726), tự Lượng Công (亮功), hiệu Song Phong (双峰), là một đại thần thời nhà Thanh trong lịch sử Trung Quốc. Ông được xem là người có vai trò quan trọng trong suốt hai triều Khang Hy và Ung Chính.

Khang Hy qua năm 1723. Trước khi chết, ông chỉ định Ung thân vương Dận Chân là người kế vị. Mặc dù vậy, vẫn tồn tại hiểm hoại tranh giành quyền lực giữa các hoàng tử của Khang Hy. Là một tướng lĩnh nắm binh quyền, cùng với Long Khoa Đa, Niên đã có ảnh hưởng không nhỏ trong việc giữ vững ngôi vị cho tân hoàng Ung Chính. Sau khi hoàng thân Dận Đề được triệu hồi về kinh, ông được thăng làm Phủ Viễn Đại tướng quân, cùng Đề đốc Nhạc Chung Kỳ suất lĩnh binh lính trấn áp cuộc nổi loạn ở Thanh Hải của Lobdzan Dandzin (sử Thanh chép là 罗布藏丹津 - La Bố Tàng Đan Tân), buộc Lobdzan Dandzin phải đào thoát về Mông Cổ. Nhờ chiến tích này, Niên được gia phong hàm Thái bảo, tước Nhất đẳng công.

Khi vinh hiển đến lúc tột đỉnh, Niên cũng đã tự chuốc lấy bao nhiêu sự ganh ghét của đồng liêu cũng như người em rể đầy quyền lực: Ung Chính. Năm 1725, nhân việc Niên mắc một lỗi nhỏ, cộng thêm sự vu cáo của một số triều thần ganh ghét, Ung Chính cách chức Tổng đốc Xuyên Thiểm của Niên, giáng xuống làm Hàng Châu tướng quân, làm nhiệm vụ huấn luyện tân binh.

Niên một lòng tận tâm, không hiểu rằng sự ủng hộ chính trị của Ung Chính với ông ta đã dứt và người em rể này đang tìm cách hạ thủ ông ta. Niên ngây thơ dâng tấu biểu lên Ung Chính, mong muốn có thể được tái dụng để thực hiện được các đề xuất của mình. Điều này càng làm Ung Chính xuống tay mạnh mẽ, công khai phê phán Niên là “cách nhìn thay đổi, không biết dụng ý gì.”. Khác với Niên, nhiều quần thần nắm được tâm ý Hoàng đế, đã hùa vào kết tội Niên. Tổng đốc Trực Lệ Lý Duy Quân đàn hặc Niên là “Tập hợp quyền lực tác quái, lạm quyền để làm giàu, chia bè kết cánh, thâm lạm công quỹ, giết người vô cớ, tàn hại lương dân”.

Đầu năm 1726, Niên bị bắt và bị giải về kinh để xử tội. Niên bị kết cả thảy là 92 tội mà hầu hết là phóng đại hoặc vu khống vô căn cứ nhưng lại hợp ý Hoàng đế. Ung Chính cho Niên hình phạt “Tứ tử” (ban chết) và Niên đã chọn cách tự vẫn trong ngục.

“Không có gì, dù sao hàng năm tỷ phu vào kinh thường xuyên gặp mặt, gia phải đi thời gian bao lâu?”

Tứ a ca nghĩ một lát nói:

“Nói ít cũng phải hai tháng, thế nào, không bỏ được ta?

Tứ a ca nói trêu đùa như vậy, hai năm qua cũng không ít qua, Sở Sở đã thành thói quen rồi, nhanh chóng không trả lời hắn, nói sang chuyện khác:

“Buổi tối ăn cái gì?”

Nói ăn Tứ a ca nói:

“Thập Tứ đệ tới ban ngày, tặng vật mới mẻ cho nàng, nói là nô tài môn hạ của nó hiếu kính!”

Sở Sở nói không cảm động là giả, Thập Tứ tuy nói bất hòa cùng Tứ a ca, nhưng đối tốt với Sở Sở cũng không cầu hồi báo. Hai năm qua, không ít đồ ăn ngon, đồ chơi đưa tới trong lâm viên, ý định mặc dù rõ rành rành nhưng quang minh lỗi lạc ngược lại tuyệt không xấu xa, làm Sở Sở ngoài cảm động còn cảm thấy người đàn ông này thật đáng yêu. Thời gian dài, Sở Sở đối với Thập Tứ sinh ra một loại tình cảm vượt qua giới tính, hai người ở chung một nơi vô cùng tự nhiên thân cận.

Thật ra thì ở hiện đại cũng không phải là đồ mới mẻ gì, một sọt đầy tôm biển còn sống, nhưng vào lúc này đúng là thứ rất ít thấy, cho dù ở gần đây có biển, cũng phải dùng khoái mã mấy ngày mới có thể đến nơi, giữ được vẫn còn sống rất khó, không biết người của Thập Tứ a ca dùng cách gì, dù sao mọi người cũng rất hăng hái. Sở Sở có một loại tình yêu rất đặc biệt đối với hải sản, ban đầu ở hiện đại ăn cùng Hiểu Oánh không ít, ăn không nổi tôm hùm, tôm biển bình thường vẫn là có thể, thường mua tôm biển sống rồi hấp, liền cùng Hiểu Oánh tranh nhau ăn, hai người tiêu diệt hai ba cân là chuyện rất đơn giản. Sở Sở nhìn cái sọt tôm biển này nói:

“Đại Nữu, sai phòng bếp đem toàn bộ chỗ tôm này chế biến đi!”

Đại Nữu sững sờ nói:

“Cách cách, cái này cũng quá nhiều rồi, sao ăn hết?”

“Tôm biển này đối với trẻ con rất tốt, tối nay mấy tên nhóc nhà Lý Vệ cùng nhà cô cũng ăn cái này đi, đúng rồi Niệm Sở không cần ăn, lần trước ăn cá bị dị ứng!”

Đại Nữu vội vàng cười nói:

“Mấy cái này tiểu tử ngược lại có lộc ăn, thứ này trong kinh thành rất ít thấy!”

Nói xong đi ra ngoài phân phó, bữa tối ăn toàn tôm biển nướng. Tứ a ca không ăn những thứ này, đơn giản ăn một chén cơm tẻ liền buông xuống, bưng trà nóng Cao Vô Dung trình lên, nhìn Sở Sở lưu loát lột vỏ, trên bàn có một cái tô để vỏ tôm, đã đầy chín phần. Ngón tay mảnh khảnh trắng noãn màu đỏ tôm, có một loại thị giác rất mãnh liệt đánh thẳng vào, tuy nói là bóc vỏ tôm cũng rất có mỹ cảm, theo ngón tay thấy đôi môi đỏ thắm của nha đầu, dính chút nước hơn lộ vẻ rất ngon ngọt. Trong mắt Tứ a ca ám quang chợt lóe, cảm giác thân thể mình phản ứng không khỏi âm thầm thở dài, nha đầu này không biết còn phải khảo nghiệm mình tới bao lâu, tính tính toán toán mình cấm dục đã sắp hai năm rồi, thật là không biết mình nhẫn nại tới khi nào đây.

Nhìn nha đầu đối diện hôm nay tâm tình rất tốt, mỉm cười vẫy lui nô tài phục vụ, trầm mặc chốc lát nhỏ giọng nói:

“Tối nay ta chuyển vào phòng ngủ, như thế nào?”

Sở Sở đang ăn quá hăng, không nghĩ tới Tứ a ca đột nhiên đề ra một yêu cầu không liên quan như vậy, mỉm cười nói:

“Ngươi không phải là có một phòng ngủ sao?”

Tứ a ca dở khóc dở cười nói:

“Ta nói chính là phòng!”

Sở Sở nhất thời hiểu, bỏ con tôm trong tay ra, quan sát Tứ a ca, trong mắt cảnh xuân nhộn nhạo, thầm nói thì ra là người này tinh trùng lên óc rồi. Nghĩ, hắn cũng nhịn đã lâu rồi, bất giác trên mặt một hồi cười thầm, cẩn thận tính toán chuyện này. Hai năm qua Tứ a ca biểu hiện cũng không tệ lắm ít nhất phương diện này còn rất nghiêm cẩn, nghĩ đến mình mấy ngày nữa cũng sẽ đi ‘tiên trảm hậu tấu’ hơn nửa năm, hiện tại cho hắn chút ngon ngọt tương lai không đến nỗi quá tức giận. Lại nói mình cũng sớm không phải là tiểu nữ sinh thuần khiết gì rồi, sinh hoạt tình dục thích hợp đối với sức khỏe rất có ích, người trước mắt là người duy nhất mình có thể chọn làm bạn trên giường, nhanh chóng rất sung sướng nói:

“Được, tối nay gia dời vào trong phòng đi!”

Tứ a ca suýt nữa cho là mình nghe lầm, rồi nảy ra chút hoài nghi nhìn chằm chằm Sở Sở nói:

“Nàng nói cái gì, thật đồng ý...”

Câu nói kế tiếp có chút kích động không nói ra nổi, Sở Sở trợn mắt một cái nói:”Đúng, ta đồng ý, chỉ là đầu tiên nói trước, lên giường của ta vả lại sau này vẫn còn muốn tiếp tục, xin mời ngươi đối với thân thể giữ vững tuyệt đối trung thành, nếu không cũng không có lần sau đâu.”

Tứ a ca lần này hoàn toàn hiểu, nha đầu này nói thẳng rất không xuôi tai, đem chuyện triền miên thân mật nhất nói giống như ăn cơm đơn giản làm theo phép. Tuy nói Tứ a ca cảm thấy lời nói Sở Sở rất khó lọt vào tai, nhưng mình cuối cùng nhẫn nhịn lâu ngày đã có tiến triển, nghĩ đến chỗ này, bất giác hối hận nếu như mình sớm nói ra, có lẽ đã sớm thành công.

Một đêm này phải nói là quá kịch liệt, chỉ có điều Sở Sở đã không phải là thiếu nữ ban đầu không hiểu ám muội thân thể, vả lại kể từ khi sinh con xong, dung mạo mặc dù không thay đổi nhưng bất luận từ trong lòng hay là trên sinh lý cũng hoàn toàn thành thục, cho nên chiều nay so với mười mấy năm trước còn hòa hợp hơn, cho Tứ a ca: thật bất ngờ vui mừng, sau đó vì mệt mà nằm ở trên giường. Trong lòng Tứ a ca nghĩ mình hai năm chờ đợi quả nhiên rất đáng, thân thể nha đầu này không còn non nớt mà hoàn toàn đã trưởng thành rồi, trên giường Sở Sở càng giống như gió xuân tháng năm ấm áp say lòng người, không giống với mười năm trước nữa.

Ý nghĩ của Sở Sở trước khi ngủ mất: người này quả nhiên thân kinh bách chiến, ở phương diện này ngược lại rất là có thủ đoạn.

Hai ngày sau Tứ a ca được thỏa mãn “tính” lưu luyến rời đi, người đàn ông được thỏa mãn về phương diện khác, liền hết sức có tinh thần. Dù sao Tứ a ca trước khi đi thần thái phấn khởi, Khang Hi đều nhìn ra, phỏng đoán đại khái rốt cuộc hòa hảo cùng Sở Sở nha đầu kia rồi, đoán chừng nha đầu kia nghĩ thông suốt, Khang Hi gia cũng âm thầm cao hứng, lần này mình còn có một hoàng tôn đáng yêu tinh linh giống như Thanh nhi, cũng là chuyện rất đáng được mong đợi.

Nghĩ xong vội vàng hỏi Lý Đức Toàn:

“Thanh nhi hồi cung sao?”

Lý Đức Toàn trên mặt xẹt qua nụ cười nói:

“Sáng sớm ngày hôm qua Đức Phi nương nương còn sai người đi Viên Minh Viên đón tiểu cách cách vào cung, hiện tại đang ở Trường Xuân cung!”

Nghĩ đến tiểu cách cách phấn điêu ngọc trác đó, Lý Đức Toàn cũng không nhịn được lộ ra nụ cười thật ấm áp, dù Vạn Tuế Gia rất thương bé, nhìn dễ thương, làm người yêu hơn so với bình thường khác, mặc dù có chút yêu ai yêu cả đường đi lối về, nhưng Đức Phi luôn luôn không thích ngạch nương của tiểu cách cách, cũng không phải là một lát không nhìn thấy thì không được à.

Khang Hi đứng lên nói:

“Cùng trẫm đi nhìn tiểu nha đầu một chút, với lại hai ngày không thấy khuôn mặt tươi cười của nó rồi, trẫm thật đúng là nhớ mong!”

Nói xong vội vã ra khỏi Càn Thanh cung hướng Trường Xuân cung đi tới. Lý Đức Toàn cười híp mắt đi theo ở phía sau, thầm nghĩ tiểu tổ tông này hiện tại nghiễm nhiên là nhân vật lớn nhất ở Tử Cấm thành, chỉ cần trong cung, Vạn Tuế Gia vừa hạ triều chuyện thứ nhất phải đi thăm bé, thỉnh thoảng còn ôm bé phê duyệt tấu chương, làm mấy đại thần dâng tấu bên trong Ngự Thư Phòng luôn âm thầm sợ hãi than. Ân điển như vậy nếu là một a ca ai cũng đừng cãi cọ, người thắng không cần nói cũng biết, ngay cả như vậy, rất nhiều người trước kia ở phái trung lập chưa quyết định đầu nhập vào vị a ca nào cũng vì vậy hướng vào Tứ gia, coi như cái tiểu cách cách này mới chỉ tám tháng cũng đã vô ý thức giúp a mã mình một tay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.