Sở Sở Ở Thanh Triều

Chương 75: Cuộc sống tiểu tư sản hủ bại của Sở Sở



Thập Tứ có chút buồn bã nhìn Sở Sở nói:

“Khéo cái gì? Ta là cố ý ở chỗ này chờ nàng, nơi nào khéo chứ?”

Sở Sở cười như không cười nói:

“Tin tức của ngài vẫn còn rất linh, ta hôm nay mới đến ngài cái gì cũng biết!”

Thập Tứ liếc nàng một cái nói:

“Ta là ở trong cung ngạch nương nhìn thấy Lý Đức Toàn tới ôm Thanh nhi mới biết

Sở Sở gật đầu một cái, lúc này mới quét Thập Tứ mấy lần, lại nói vị gia này hôm nay cũng gần 30 rồi, tuy nói bề ngoài xem ra rất dọa người, để râu ria xồm xoàm nhìn rất buồn cười, nhưng tròng mắt thanh minh cùng tấm lòng son, vẫn có thể từ trong lời nói để lộ ra. Có lẽ chỉ là ở trước mặt mình mới như vậy. Sở Sở lại không ngốc, một tướng soái tài giỏi ở trên chiến trường kiến công lập nghiệp, sao có khả năng tâm cơ dễ hiểu đơn giản chứ, cũng chỉ là do tình cảm trước kia, Sở Sở đã nhớ lại những chuyện trước kia, đối với Thập Tứ đã từng coi như là thanh mai trúc mã, vô hình trung nhiều hơn một phần tình cảm ấm ấm áp áp, không bao giờ muốn trốn tránh, không kiên nhẫn nữa.

Nhớ lại chuyện mình và Tứ a ca đề cập tới, không khỏi mở miệng nói:

“Hôm nay Thập Tứ gia tới đó đương sai à?”

Thập Tứ ngược lại cười nói:

“Thế nào, rốt cuộc nàng cũng quan tâm tới ta, ta thật sự có chút không quen nha!”

Sở Sở nói:

“Nhớ trước kia ngài không phải là cùng Thập Tam đi kỳ doanh chơi đùa ư, hôm nay tại sao không đi?”

Trong mắt Thập Tứ lóe lên một tia nhàn nhạt chán nản, rất nhanh ánh mắt sáng lên vui mừng nói:

“Nàng nhớ, nhớ tới chuyện lúc trước rồi?”

Sở Sở cười nói:

“Dĩ nhiên! Nhớ lại rất nhiều mấy chuyện bướng bỉnh trước kia của ngài!”

Thập Tứ xích một tiếng nói:

“Ta bướng bỉnh, còn không phải là đều là nàng ra yêu thiêu thân, lần đó không phải nàng nghĩ kế, ta đánh tiên phong sao?”

Sở Sở cười hắc hắc lên. Thập Tứ hơi liếc nàng mấy lần, mấy tháng không thấy, thần sắc nha đầu này có khác với trước kia, không có tim không có phổi, cả người có một loại vầng sáng nhàn nhạt thân thiết lưu động dịu dàng thoải mái, không khỏi âm thầm có chút thất vọng, không cần đoán cũng biết nha đầu này nhất định là tha thứ Tứ ca rồi. Thật ra thì cẩn thận suy nghĩ một chút, mình thủy chung là nhân vật bối cảnh râu ria ở ngoài hai ngời, tựa như một ngoài nhìn sân khấu đùa giỡn, trên đài bi hoan ly hợp thủy chung không liên quan đến mình, cho dù Sở Sở đối với mình hữu tình, Thập Tứ cũng hiểu không liên quan gió trăng (chuyện tình cảm nam nữ), không có chút nào mập mờ hữu tình hoặc là thân tình.

Chỉ là giống như nha đầu này trước kia nói như vậy, nghĩ lại, điều này cũng không có gì, dù sao mình còn có thể đứng ở bên cạnh nhìn nàng, đây không thể không nói là một loại may mắn, đã trải qua mười năm chia lìa kia. Hôm nay tình thế Bát ca bại cục đã định, mình còn có thể làm được gì đây, thật rất là bàng hoàng. Thập Tứ trước kia cùng Sở Sở cơ hồ là không có gì giấu nhau, căn bản không có gì bí mật, mỉm cười nói thẳng:

“Nàng biết ta giống như Thập Tam ca, vẫn là thích mang binh đánh giặc, Thập Tam ca bị hoàng a mã cấm túc trong phủ, ta hiểu biết rõ không thấy được có chỗ xấu gì, dù sao ngạch nương Thập Tam ca đã từng là công chúa Mông Cổ, trên quân sự mà nói là một thân phận tương đối nhạy cảm, nhưng ta còn có cơ hội đúng không? Ta vẫn muốn mang binh, nàng thay ta nói một chút với hoàng a mã đi, ta biết hoàng a mã từ trước đối với ý kiến của nàng rất coi trọng!”

Sở Sở cũng là nghiêm chỉnh nói:

“Nếu nghĩ như vậy, ta cũng nói thật cho ngài biết, chuyện này thật ra thì ngài nên cùng Tứ ca của ngài thương lượng!”

Thập Tứ liếc nàng một cái nói:

“Quan hệ giữa ta cùng Tứ ca nàng còn không biết ư, nếu là cùng huynh ấy thương lượng, thì nên im lặng thì hơn, có tác dụng gì chứ?”

Sở Sở khẽ cười cười nói:

“Vậy cũng không nhất định, đi! Theo ta đi tới lâm viên cùng nhau ăn bữa cơm, cũng coi là ngài đón gió tẩy trần cho ta.”

Nói xong, dừng lại tiếng nói, lặng lẽ tiến tới bên tai Thập Tứ nói:

“Thuận tiện liên lạc tình cảm huynh đệ các ngài một chút, thật ra thì đừng xem Tứ ca ngài ngoài mặt lạnh lùng hàn băng giống như khối ngàn năm không thay đổi, thật ra thì bên trong rất giống bà mẹ già!”

Thập Tứ cười khổ không cho là đúng, nói:

“Cũng chỉ có nàng dám nói huynh ấy như vậy!”

Hai người cười nói ra cửa cung. quả nhiên bên ngoài Thần Võ môn Tứ a ca đang lo lắng chờ đợi, nhìn thấy Sở Sở và Thập Tứ cùng đi ra, cũng không có như bình thường bắt bẻ nhìn Thập Tứ như vậy, ngược lại đối với Thập Tứ xé xuống khóe miệng, mặc dù cứng rắn nhưng Thập Tứ vẫn còn có chút thụ sủng nhược kinh. Trừ đối với Sở Sở, mình thật đúng là chưa có xem qua Tứ ca đối với người nào từng có sắc mặt tốt, cho nên tình cảnh hôm nay, ngoài chuyện làm Thập Tứ khiếp sợ, ngược lại cảm thấy kế hoạch của Sở Sở có lẽ có thể được, mỉm cười cung kính làm lễ ra mắt nói:

“Tứ ca!”

Có lẽ là bị Sở Sở ảnh hưởng khi ở trên thuyền, lúc này Tứ a ca nhìn đệ đệ ruột luôn luôn có khoảng cách với mình này, ngược lại hết sức thuận mắt, cảm thấy nhìn so với Niên Canh Nghiêu không thấy thỏ diều hâu không xuất hiện tốt hơn nhiều, mỉm cười cảm thấy đề nghị Sở Sở có thể suy tính, nên cũng hòa hoãn rất nhiều với Thập Tứ.

Thấy hai người nhìn mặt mà nói chuyện, Sở Sở cảm giác kế hoạch lớn của mình có thể triển khai. Ba người theo đuổi tâm tư của mình cùng nhau đến Viên Minh Viên, vậy cũng là một loại ý nghĩ trăm sông đổ về một biển thôi.

Vào Dung Nguyệt cư, Sở Sở quyết định cho huynh đệ hai người một chút thời gian một chỗ, mình cũng nhân cơ hội tắm rửa nghỉ ngơi và hồi phục, dù sao cũng thật lâu không có thoải mái ngâm ôn tuyền rồi.

Thập Tứ cùng Tứ a ca ở trong noãn các ngồi đối diện, nói thật, mặc dù huynh đệ hai người đều có ý nhân nhượng lẫn nhau, cải thiện quan hệ, nhưng không khí vẫn còn có chút cứng ngắc. Thập Tứ suy nghĩ một chút, len lén nhìn Tứ ca đối diện một cái, cảm giác mình dù sao cũng là đệ đệ, thấp chút thật cũng không sao cả, cũng không thể khiến cho ca ca cúi đầu trước. Lại nói mình và Tứ ca coi như cũng không có mâu thuẫn lớn gì, trước kia đều là bởi vì Sở Sở, hôm nay nhìn hai người này đã vô cùng hòa thuận rồi, cứ rối rắm chuyện xưa, há là hành động của hảo hán sao?

Nghĩ thông suốt, mỉm cười đứng dậy xúc động hạ bái nói:

“Tứ ca! Chuyện lúc trước phần nhiều là đệ đệ không đúng, mong Tứ ca bao dung!”

Tứ a ca thật không nghĩ tới đệ đệ từ trước đến giờ cao ngạo không ai bì nổi này, thật có thể tư thái thấp đến trình độ này, mỉm cười vội vàng đưa tay vịn hai cánh tay hắn lại, dìu lên nói:

“Thập Tứ đệ không cần như vậy, ta và đệ là đồng bào huynh đệ nên chẳng cần mấy nghi thức xã giao này! Ngồi xuống, huynh đệ chúng ta trò chuyện!”

Sau khi phá vỡ cục diện bế tắc, không khí nhất thời thân thiết rất nhiều, dù sao cũng là huyết mạch tương liên, vẫn rất có ăn ý. Cho nên khi Sở Sở tắm rửa xong đi vào noãn các, thấy tình cảnh trong phòng một mảnh hoà thuận vui vẻ huynh hữu đệ hữu cung, bất giác rất là kinh ngạc, lần lượt nhìn hai người mấy lần, cười nói:

“Này cũng kỳ, cũng chỉ là mới đi tắm rửa, lại bỏ lỡ một cuộc huynh đệ thản trần tâm kết nha!”

Tứ a ca liếc nàng nói:

“Tới đây! Tóc cứ xõa ra như vậy còn thể thống gì?”

Sở Sở liếc hắn một cái nói:

“Dù sao đã buổi tối, ăn cơm xong liền nghỉ ngơi, làm gì còn giày vò tóc, là ta nói Đại Nữu không cần làm cho, cũng rất thoải mái!”

Tứ a ca vẫn không thích, cuối cùng kéo nàng qua, buộc lên cho nàng một búi tóc đơn giản mới thôi, Thập Tứ thầm nói: cũng chỉ có Tứ ca cường thế mới có thể quản thúc nha đầu bại hoại này, nếu như đổi lại mình sợ rằng bị nàng dắt đi. Sở Sở thoải mái ngồi trên giường nói với Đại Nữu:

“Tối hôm nay có cái gì ngon, đầu tiên nói trước ta không nấu nha!”

Nói xong liếc một cái Tứ a ca, Tứ a ca đưa tay điểm cái trán trơn bóng nàng một cái nói:

“Ăn chay tốt đối với thân thể, đây chính là phương trượng Tuệ Trí đại sư Đàm Chá tự nói, nhìn đại sư hàng năm làm như vậy, hôm nay cũng qua cửu tuần (90 tuổi) tinh thần vẫn khỏe mạnh vô cùng!”

Sở Sở cùng Thập Tứ đối diện nhìn một cái, Sở Sở nói:

“Mặc kệ, dù sao ta muốn ăn thịt, cho dù không sống được thật lâu, ta cũng chịu!”

Tứ a ca khiển trách thấp một tiếng:

“Nói bậy! Nào có người lấy tuổi thọ chính mình nói càn!”

Nói đến đây, quan sát Sở Sở mấy lần nói:

“Chẳng qua ta nhìn nàng vĩnh viễn là bộ dạng mười sáu mười bảy, ngược lại so với Tuệ Trí đại sư tu hành hàng năm lợi hại hơn! Được rồi! Biết nàng cùng Thập Tứ đệ đều không thích ăn chay, ta cũng không miễn cưỡng vậy, tùy các người, tự ta ăn là được, các người tự đi an bài các người đi!”

Sở Sở cùng Thập Tứ nhất thời hoan hô một hồi, Tứ a ca không khỏi mỉm cười. Trong lòng có chút cảm động chua chua ngọt ngọt, lúc này mới như nhà ấm áp, huynh đệ sự hòa thuận phu thê tốt đẹp, mặc dù bình thản cũng rất động lòng người. Cuối cùng trải qua sự bàn bạc kịch liệt của Sở Sở cùng Thập Tứ a ca, nhất trí cảm thấy túi gà bát bảo là ngon nhất, đầu bếp trong lâm viên là Tứ a ca chọn kỹ lựa kỹ tới phục vụ Sở Sở - cô nãi nãi kén chọn này, thủ nghệ dĩ nhiên không cần nói, có vài đồ ăn làm còn ngon hơn so với ngự trù trong cung.

Túi gà bát bảo -八宝布袋鸡 – dùng nấm hương, măng tre, gân, hải sâm, mực ống cắt thành vuông 0.5 cm nhét vào trong bụng gà rồi hầm khoảng 2 tiếng.

Cho nên khi món túi gà bưng lên toàn bộ bốn phía đều là mùi thơm, Sở Sở cùng Thập Tứ không có hình tượng chút nào phong quyển tàn vân (gió cuốn mây tan) rất nhanh liền ăn sạch trơn, Tứ a ca nói:

“Hai người thật sự có đói thế này ư, thể diện hoàng gia thật là bị hai người vứt một chút cũng không còn!”

Nói xong quét mắt bàn tiệc nói nhỏ:

“Cũng không lưu một chút cho gia!”

Sở Sở cùng Thập Tứ cười to

“Chàng không phải là ăn chay ư, ta cùng Thập Tứ cũng không làm khó, chàng cần gì phải ăn mặn cùng chúng ta!”

Tứ a ca trợn mắt nhìn hai người mấy lần cũng không nhịn cười nhẹ, rất nhanh nô tài thu thập bát đũa, ba người cũng bưng trà thơm ngồi tán gẫu, không khí hài hòa xưa nay chưa từng có, suy nghĩ chốc lát Tứ a ca mở miệng nói:

“Nếu Thập Tứ đệ muốn đi binh doanh, ngày mai ta liền trực tiếp viết tấu chương tiến cử Thập Tứ đệ đi Hỉ Phong Khẩu kỳ doanh, như thế nào?”

Thập Tứ mừng rỡ, Hỉ Phong Khẩu đây chính là tinh nhuệ của bát kỳ, không như Kinh Giao kỳ doanh, mình đã sớm hướng tới lâu rồi, nhưng nơi đó từ trước đến giờ là địa phương dành cho võ tướng hoàng a mã tin tưởng, như nhạc phụ Tứ ca - mãnh tướng Phí Dương Cổ, còn nữa như Tát Bố Tố đều là tướng soái công cao tư thâm, sau khi kích động xong, mình không biết có được hay không, rồi nảy ra chút kích động nói:

“Đệ đệ đa tạ Tứ ca, nhưng hoàng a mã sẽ cho đệ đi địa phương quan trọng như vậy sao?”

Sở Sở nói:

“Này cũng không giống Thập Tứ bình thường như ngựa chứng bị thổi trúng ầm ầm rồi, sao vừa động thật, lại sợ rồi!”

Thập Tứ đứng thẳng thắt lưng một cái nói:

“Ai nói gia sợ, gia là cảm thấy hoàng a mã sẽ không đồng ý thôi!”

Sở Sở nói:

“Yên tâm đi! Theo ta xem ra ngài nhất định được, đối với mình có lòng tin mới là pháp bảo chiến thắng, ở trên chiến trường phải tự tin hơn nữa!”

Thập Tứ rất cảm động nói:

“Không uổng công gia thổ lộ tình cảm một hồi với nàng, nói được chút hữu dụng!”

Sở Sở chu chu miệng nói:

“Ngài cũng không cần tự cao tự đại, tuy nói ngài là hoàng tử, nhưng ngài phải biết trên chiến trường nói công trận, không phải xuất thân...”

Thập Tứ

“Nàng quá coi thường gia rồi, cái này gia có thể không biết?”

Tứ a ca nói:

“Nếu nha đầu này coi trọng đệ, đệ nhất định không thành vấn đề, nha đầu này nổi danh đoán đâu trúng đó, ngay cả hoàng a mã cũng rất trọng dụng nàng điểm này...”

Ba người cười cười nói nói bất giác bóng đêm lùa tới, Thập Tứ ngủ ở Lưu Cầu quán, chờ ngày mai cùng Tứ a ca cùng lên triều, chờ Thập Tứ lui ra ngoài, Sở Sở nói:

“Như thế nào, ta nói đúng không, Thập Tứ tốt hơn Niên Canh Nghiêu rất nhiều!”

Tứ a ca cũng là trầm mặc hồi lâu nói:

“Chỉ là Hỉ Phong Khẩu binh doanh là nơi tinh nhuệ của Đại Thanh ta, nói không khoa trương, nắm binh quyền Hỉ Phong Khẩu, Đại Thanh căn bản liền giữ ở trong lòng bàn tay rồi, nếu như tương lai Thập Tứ đệ... Đã không thể cản tay rồi.”

Sở Sở nhìn hắn một cái nói:

“Tin tưởng người khác cũng tin tưởng ánh mắt mình sẽ không sai, cho dù thân là hoàng đế cũng không thể mọi chuyện tự thân tự lực, phân quyền thích hợp cho người phía dưới là môn học người nắm quyền bắt buộc phải học, nếu không mệt chết đi được, điểm này sư phụ liền làm vô cùng thành thục!”

Sở Sở không nói ra miệng, loại việc này chàng đều muốn lo lắng, trong lịch sử mới nói chàng là quá lao lực mà chết, Tứ a ca cười như không cười nói:

“Nàng thật biết cách dạy dỗ ta!”

Sở Sở cười hắc hắc không có nói gì tiếp, Tứ a ca lại gần bên tai của nàng, ấm áp hơi thở thổi trúng viền tai Sở Sở làm ngứa ngứa, đang muốn tránh thoát, Tứ a ca trầm giọng nói:

“Mắt thấy Thanh nhi từng ngày lớn, chúng ta cho con thêm đệ đệ đi!”

Sở Sở nhất thời đỏ mặt lên, đẩy Tứ a ca hai cái không có thôi động, nhanh chóng nói:

“A ca của chàng còn thiếu ư, Hoằng Thì Hoằng Lịch Hoằng Trú không phải đều là nhi tử của ch

Tứ a ca có chút tiếc nuối nói:

“Đáng tiếc không có một người nào là con của nàng cùng ta, cảm giác không thân thiết!”

Sở Sở tránh thoát hai cái, tránh ra hai cánh tay hắn chẳng biết lúc nào ôm chặt mình nói:

“Ta không phải là heo nái, một Thanh nhi cũng rất nhiều, chàng muốn thì tự mình sinh đi!”

Tứ a ca cười nói:

“Vậy thì nàng sanh đòi hỉ, nhìn Thanh nhi chúng ta người nào nhìn thấy cũng thích được ngay, ngay cả ngạch nương luôn luôn không hợp nhau với nàng, cũng đặt xuống không buông tay!”

Sở Sở trợn mắt một cái, nghĩ tới một chuyện mới nói:

“Chàng biết sư phụ hôm nay cố ý phong Thanh nhi thành một Cố Luân công chúa không, cấp bậc còn cao hơn chàng, sau này tiểu nha đầu kia chúng ta không thể trông nom rồi.”

Tứ a ca kinh hãi nói:

“Chuyện này cũng còn chưa có chiếu thư!”

Sở Sở nói:

“Đại khái ngày mai sẽ chỉ dụ trên triều, chàng chờ đi, khi có một khuê nữ là công chúa, dù sao ta có chút thích ứng không được!”

Tứ a ca nói:

“Hoàng a mã cũng chỉ là nhìn mặt mũi của nàng, yêu ai yêu cả đường đi thôi!”

Sở Sở lắc lắc đầu nói:

“Nếu không, một nửa thời gian trong cung nha đầu kia đều ở Càn Thanh cung, làm gì có a ca hoặc là hoàng tôn từng có đãi ngộ như vậy!”

Tứ a ca không cảm thấy sao, dạt dào nói:

“Điều này nói rõ Thanh nhi nhà ta có bản lãnh!”

Đảo qua bình thường hình tượng mặt than kín kẽ, lúc này Tứ a ca ngược lại hết sức vui mừng, nhưng cũng có vẻ khá đáng yêu, Sở Sở không khỏi cười thầm.

Ngày hôm sau quả nhiên Tứ a ca nói xong trúng phóc, Khang Hi gia rất sung sướng ân chuẩn rồi. Thập Tứ cùng Tứ a ca cũng rất vui mừng. Sở Sở biết đây là Khang Hi làm chuẩn bị cho trước khi đánh dẹp Cát Nhĩ Đan. Thập Tứ hôm nay không thể nghi ngờ là thí sinh thích hợp nhất. Tứ a ca đề cử cùng Khang sư phụ đắc ý, có thể nào không cho phép, cứ như vậy, vô hình trung đem Thập Tứ đẩy hướng về phía Tứ a ca. Mất đi tiềm lực này, Bát gia đảng càng thêm như cây nến sắp tắt trong gió, sớm chiều khó giữ được rồi, mặc dù Khang Hi làm như vậy là thủ đoạn cần thiết hóa giải tranh đấu, nhưng như Sở Sở xem ra, đối với Bát a ca có chút tàn nhẫn. Đồng dạng là nhi tử, Bát a ca cùng Thập Tam không thể nghi ngờ thành vật hy sinh ổn định chính trị, thật là cùng người không cùng mạng.

Mùa thu Khang Hi năm 52, thế cục kinh thành đã thay đổi căn bản, đối với hoàng thân quốc thích đại thần cả triều mà nói, cũng đã hiểu Tứ a ca kẻ đến sau lại leo lên trước, thế đã vững vàng. Không biết lịch sử có phải hay không đã thay đổi theo, nhưng Sở Sở lại như cũ trải qua cuộc sống mình kiếm tiền đếm tới tay chuột rút, ngủ đến khi tự nhiên tỉnh lại. Từ lúc Khắc Đạt nhận được thư của Cửu a ca, bắt đầu liền cùng John lôi lệ phong hành thành lập bộ máy liên hợp lớn hơn, buôn bán tơ lụa trên đường biển được Khang Hi ngầm cho phép rất nhanh thành lập. Mang đến kinh tế Đại Thanh triều phồn vinh chưa từng có. Nói vậy đại khái mới đúng mục đích của Cửu a ca cố ý ở lại Anh quốc, dù sao Sở Sở bất kể những thứ này, luôn là dùng lý niệm ở hiện đại của mình cho một vài đề nghị, làm cái này sớm vượt qua danh nghĩa tập đoàn cổ phần tài chính, trải qua cuộc sống tiểu tư sản hủ bại. Sống vô cùng thoải mái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.