Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại

Chương 2: Sở Xuân Nguyệt



Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy

Beta ♥ Tiểu Nguyệt Mai

“Thu Nguyệt, muội ở đây làm gì vậy?” Bỗng nhiên sau lưng truyền đến một giọng nữ nhẹ nhàng, Sở Thu Nguyệt ngẩn người, quay đầu cười nói: “tỷ tỷ.”

Người vừa tới là tỷ tỷ duy nhất của nàng, Sở Xuân Nguyệt.

Ở nơi Quân Hướng này, tư tưởng Nam tôn nữ ti cũng không quá nghiêm trọng, ví dụ như con gái, phụ nữ đều vẫn có thể tự do đi ra ngoài. Cảm giác địa vị nữ tính cũng óc chỗ được đề cao, cảm giác như bầu không khí xã hội giống như không bị Đường triều cản trở. Tuy nhiên vẫn là chế độ một chồng một vợ nhiều thiếp, nhưng người nạp thiếp cũng không qua nhiều.

Sở Liên Bình chính là một song trố đó.

Ông chỉ cưới một người vợ, là mẫu thân của ba người Sở Xuân Nguyệt, Sở Thu Nguyệt, Sở Triều Sinh, Giang Thị Giang Thiến Thiến.

Giang thị cũng là gia đình so với những nhà bình thường còn bình thường hơn, mà trong gia tộc cũng không có thân thích lợi hại như Sở Liên Đinh, Sở Liên Bình cùng với phụ thân của Giang Thiến Thiến cùng kinh doanh nên có kết bạn với Giang Thiến Thiến, hai người ám sinh tình tố*, về sau Sở Liên Bình cầu hôn, hai người liền kết hôn, năm thứ hai có Sở Triều Sinh, ba năm sau mang bầu Sở Xuân Nguyệt, thêm hai năm nữa, đã có Sở Thu Nguyệt.

*: nảy sinh tình cảm.

Bây giờ tuy đã mười tám năm đi qua, nhưng quan hệ của Giang Thiến Thiến cùng Sở Liên Bình vẫn vô cùng tốt.

Trung thực mà nói, bọn họ tầm đó cũng không thể nói là ân ái, dù sao cũng đã qua mười tám năm, tuy mọi người xem hài lòng, nhưng cũng đều già đi, tình yêu trước kia cũng dần bị tình thân thay thế, nhu tình mặc dù vẫn còn, nhưng đã nay đâu bằng xưa.

Giang Thiến Thiến cùng Sở Liên Bình nói chuyện với nhau cũng không quá nhiều, ở trên bàn cơm thường là Sở Liên Bình nói, Giang Thiến Thiến mỉm cười nghe, có đôi khi Sở Liên Bình ra ngoài làm kinh doanh, phong trần mệt mỏi trở về, Giang Thiến Thiến cũng chưa bao giờ hỏi cái gì, chỉ giúp hắn tiếp lấy hành lí đưa cho hạ nhân, lại phân phó hạ nhân chuẩn bị nước tắm, phân phó phòng bếp chuẩn bị thức ăn lão gia thích nhất, sau đó thì theo Sở Liên Bình vào phòng kỳ lưng cho ông.

Nhưng giữa hai người, cũng nhất định không thể nói là không ân ái.

Sở Liên Bình ngoại trừ vì xã giao phải đi những lơi hoa liễu chi địa, cũng không nhiễm hương son phấn về nhà, mười tám năm qua, không hề đề cập đến chuyện nạp thiếp, ở bên ngoài trong thấy đồ chơi mới lạ, sẽ vội mang về cho người thân, thấy quần áo trang sức xinh đẹp, cũng sẽ vội mang về cho Giang Thiến Thiến. Mặc dù Giang Thiến Thiến không thích trang điểm, nhưng cũng sẽ mỉm cuồ nhận lấy, cho vào hộp trang điểm cất kỹ.

Sở Liên Bình cùng với Giang Thiến Thiến, sống chung với nhau giống như nước, cũng không phải là một bãi nước đọng, mà là tế thủy trường lưu (sử dụng tiết kiệm thì dùng được lâu), im ắng lại lâu dài.

Kiếp trước Sở Thu Nguyệt quen nhìn tình yêu tìm cách nhanh chóng chứng thực tình yêu nên vội vã kết hôn, nhìn thấy Sở Liên Bình cùng Giang Thiến Thiến như vậy, trong nội tâm vô cùng cảm động, cũng cảm thấy hi vọng tương lai có thể tìm được hôn nhân như vậy.

“Nhìn muội xem, một bộ dạng tâm thần không tập trung.” Sở Xuân Nguyệt cười nói, cũng thăm dò đi ra ngoài quan sát, “Vừa mới đây tiếng vang rất lớn, làm sao vậy, là Tưởng Tiểu Cường bên cạnh sao?”

“A…, đúng vậy.” Sở Thu Nguyệt gật đầu.

Sở Xuân Nguyệt lắc đầu: “Một người vốn rất tốt, sao lại biến thành như vậy.”

“Đúng vậy.” Sở Thu Nguyệt gật gật đầu, sau đó kéo tay Sở Xuân Nguyệt nói, “Tỷ tỷ, tỷ làm sao lại chạy tới đây rồi? Muội cũng thấy có bà mối đang làm mối với mẹ rồi.”

Gò má Sở Xuân Nguyệt hơi đỏ lên, giả ý nổi giận nói: “Muội quản nhiều như vậy làm chi? Ta còn chưa tới tuổi cập kê đâu, những người kia cũng không khỏi quá nóng vội, mẹ nhất định sẽ thoái thác giúp ta.”

“Cái này thì chưa chắc… Dù sao thì đính hôn trước cũng tốt nha, hơn nữa đằng sau kéo theo nhiều chuyện tạp nham như vậy, đoán chừng sau khi ổn thỏa, tỷ tỷ cũng đến tuổi cập kê rồi.” Sở Thu Nguyệt trêu ghẹo.

Sở Xuân Nguyệt vừa bực mình vừa buồn cười nói: “Muội mới có bao lớn? Quỷ linh tinh!”

“Cái gì nha,” Sở Thu Nguyệt ra vẻ ủy khuất nói, “tỷ tỷ, nước Lễ Thành có ai không biết tỷ xinh đẹp lại biết điều, nữ công lại giỏi, tiểu tử Tiểu Thi cũng biết một ít, nhà chúng ta lại có một giải nguyên, đại bá trong kinh cũng làm tới quan nhất phẩm~~ Tỷ nói, cô nương như tỷ vậy, người khác đương nhiên phải đoạt phá đầu nha!”

Nghe nàng nói như vậy, Sở Xuân Nguyệt cũng không nhịn được nữa cười rộ lên, hai tỉ muội cười một tràng, cảm tình vô biên.

Sở Thu Nguyệt rất ưa thích tỷ tỷ này, Sở Xuân Nguyệt xem như con gái rượi trong quy trong củ cổ đại, giữ khuôn phép, đối với Sở Thu Nguyệt cũng không tệ, hai tỷ muội ngẫu nhiên giao thổ lộ tình cảm, cũng coi như nói chuyện rất ăn ý.

Chỉ là Sở Xuân Nguyệt có một khuyết điểm, chính là với danh lợi tiền tài rất coi nặng. Kỳ thật đây cũng là nhân chi thường tình, chỉ là Sở Thu Nguyệt lo lắng Sở Xuân Nguyệt sẽ vì được mà lạc mất thứ quan trọng hơn.

Ví dụ như vừa rồi Sở Xuân Nguyệt nói mình còn chưa có cập kê, những người kia quá nóng vội, Sở Thu Nguyệt có thể hiểu được, nàng chỉ là không nhìn trúng người trong nước Lễ Thành mà thôi.

Quả nhiên, chợt nghe được Sở Xuân Nguyệt có chút cảm khái nói: “A, ở nước Lễ Thành có danh tiếng cũng làm được gì? Nước Lễ Thành nhỏ như vậy, nổi danh rất dễ, những người đến thăm nhà cầu hôn, lợi hại nhất cũng không ai khác ngoài tiểu công tử Huyện Thái gia. Cái kia có gì đặc biệt hơn người? Chỉ là một người quần là áo lượt, không có tiền đồ. Nếu nói lợi hại, vẫn là đại đường tỷ lợi hại nhất, toàn bộ Quân Quốc, người nơi nào không biết danh hào của nàng? Chỉ sợ về sau sử sách đều lưu danh, sách vở dân gian, chắc là sẽ vô cùng ghi nhớ nàng.”

Thở dài, Sở Xuân Nguyệt nói với Sở Thu Nguyệt: “Thu Nguyệt, muội biết không, ta có đôi khi xem một ít tiểu thuyết, vừa nghĩ tới, đại đường tỷ về sau cũng ở phía trên như thế, để hậu nhân chiêm ngưỡng phỏng đoán, ta rất hâm hộ. Thế nhưng mà ta…”

Đại đường tỷ trong miệng nàng, dĩ nhiên là Sở Lưu Uyển rồi.

Sở Thu Nguyệt tranh thủ thời gian vỗ vỗ lưng Sở Xuân Nguyệt nói: “Tỷ tỷ tốt, đừng nghĩ nhiều như vậy…, nghĩ nhiều như vậy làm chi? Người tất có mệnh, tuy thanh danh tỷ không bì kịp đại đường tỷ, nhưng cả Quân Quốc chỉ có một đại đường tỷ, cũng như chỉ có một người như tỷ nha! Nghĩ như tỷ vì không bì kịp đại đường tỷ mà khổ sở hao tổn tinh thần, muội chẳng phải cũng vì không bì kịp tỷ mà hao tổn tinh thần hơn sao? So đi so lại như vậy, có ý nghĩa gì? Nhân sinh trên đời, mưu cầu cũng không phải vui vẻ.”

Sở Xuân Nguyệt cười cười: “Muội ngược lại thản nhiên như vậy, chỉ là vì muội còn nhỏ, bây giờ nghĩ vậy, nhưng về sau thì chưa hẳn.”

Trong nội tâm Sở Thu Nguyệt bất đắc dĩ, nàng cũng bởi vì tuổi chưa đủ lớn, cho nên mới muốn khai thông@

Bằng không thì, chính mình kỳ thật vẫn đến sớm hơn Sở Lưu Uyển một năm, muốn thành danh cũng là nàng thành danh trước. Chỉ là giờ phút này Sở Thu Nguyệt càng cảm thấy may mắn mình không làm như thế, nhìn Sở Xuân Nguyệt sẽ biết, thanh danh càng lớn thì càng nhiều trêu chọc đố kỵ, người khác trả thù, chị ruột của mình còn ghen ghét như vậy, những chuyện kia cũng không khó xảy ra.

Nàng cũng không có nhiều tinh lực đi đối phó thủ đoạn đâm sau lưng khó phòng như vậy.

“Muội ngẫm lại xem,” Sở Xuân Nguyệt khoác tay lên mu bàn tay Sở Thu Nguyệt, “Đại đường tỷ lại ở kinh thành, tên vang khắp thiên hạ, lập đang tuổi cập kê, cái khác không nói, những người muốn cầu thân, chỉ sợ đã sớm đạp nát cửa nhà nàng! Nhưng lại không thể so với những công tử Lễ Thành này, đó chính là kinh thành nha, địa linh nhân kiệt, tùy tùy tiện tiện cào một cái, chính là đại thiếu gia vinh hoa phú quý, tiền đồ như gấm đấy!”

Sở Thu Nguyện nhìn bộ dáng này của Sở Xuân Nguyệt, cũng biết nàng niệm tưởng rất nặng, cũng không phải dăm ba câu nói của mình là có thể nghe, vì vậy đành phải nói: “Nói thì đúng là như thế, nhưng kinh thành thị phi cũng nhiều. Chẳng qua nếu tỷ tỷ thực sự nghĩ như vậy, muội lại có chủ ý.”

“A?” Đôi mắt Sở Xuân Nguyệt sáng ngời, “Chủ ý gì?”

Sau đó lại lập tức cười cười, búng múi Sở Thu Nguyệt nói: “Nha đầu này, mới có mười hai tuổi, có thể có chủ ý gì? Được rồi, đừng có ghẹo ta nữa, đoán chừng mẹ cũng đuổi bà mối đi rồi, chúng ta đi xe xem có cơm chưa.”

“Đừng nha, muôin nói thật mà.” Sở Thu Nguyệt kéo ống tay áo Sở Xuân Nguyệt, “Tỷ xem, đại ca bây giờ không phải ở kinh thành rồi sao? Muội lần trước nghe phụ thân nói, đại bá vốn rất thích đại ca, lần này đại ca đỗ giải nguyên, đại bs cũng rất cao hứng, vì để huynh ấy học tốt hơn, hơn nữa con đường làm quan khoáng đạt, đại ca về sau rất có thể chính là ở lại kinh thành.”

“Ta đây còn biết rõ, lần trướcphụ thân lúc ăn cơm cũng nói mà.” Sở Thu Nguyệt đảo con mắt, sau đó hiểu ra, “Ý của muội, là để cho ta cũng đến kinh thành ở?”

Sở Thu Nguyệt thở dài: “Kỳ thật tỷ cũng biết rồi, vốn kinh thành chính là bổn gia của chúng ta, chỉ là phụ thân trước kia hờn dỗi, cho nên mới đến Lễ Thành, đại bá cũng mấy lần gọi chúng ta qua ở, hai nhà xáp nhập, thế nhưng phụ thân vẫn một mực không chịu. Hiện tại, cũng không thể nói chính xác. Chỉ là nói thật, muội vẫn thích ở Lễ Thành hơn một chút.”

Kỳ thật Sở Thu Nguyệt chỉ ra điểm này giúp Sở Xuân Nguyệt, cũng chính là chỉ rõ tâm tư của mình.

Kinh thành, nàng chính là không đi không được, chỉ là, nàng không có tự tin có thể hoàn toàn tránh né Sở Lưu Uyển, Sở Xuân Nguyệt đã có dã tâm như vậy, nàng chỉ giúp nàng ấy một tay, như vậy có thể để nàng ấy hấp dẫn lực chú ý của Sở Lưu Uyển, một biểu muội đối với mình có hâm mộ lại có chút ghen ghét, nhất định sẽ khiến Sở Lưu Uyển đề cao cảnh giác, bởi vì vậy, chính mình sẽ không bị để ý đến.

Sở Thu Nguyệt thở dài, kỳ thật nàng cũng không phải vô tâm như vậy, chỉ là đây là nàng nghĩ đến phương pháp có thể xử lý tốt hơn. Hơn nữa nàng cũng không tính là hại Sở Xuân Nguyệt, dù sao kể cả nàng không chỉ ra, Sở Xuân Nguyệt sớm muộn cũng sẽ suy nghĩ cẩn thận, hoặc thậm chí là dùng những phương pháp cực đoan đạt tới giấc mộng củ mình.

Hiện tại nàng làm như vậy, xem như là “Nhất cử lưỡng tiện” nha.

Hai người trò chuyện chốc lát, chỉ thấy Tiểu Lục vội vã tiến vào tử cửa ra, Tiểu Lcụ nhìn thấy Sở Thu Nguyệt còn ở trong sân, ngẩn người, sau đó tranh thủ thời gian đi lên: “Nhị tiểu thư, thật xin lỗi, ta vừa mới rồi ở bên ngoài gặp bằng hữu cùng quê quán, trò chuyện một lát liền quên thời gian.”

“Không có chuyện gì, chỉ là vừa rồi Vương bà đã biết, ngươi coi chừng da của ngươi đi a~.” Sở Thu Nguyệt cười nói.

Tiểu Lục “A” một tiếng, che mặt nói: “Vương bà nhất định sẽ phạt ta.”

Sở Xuân Nguyệt nhìn Tiểu Lục, nói: “Ngươi lại chạy loạn rồi hả? Đương nhiên là nên bị phạt.

Sở Xuân Nguyệt nói chuyện không tốt như Sở Thu Nguyệt, quan hệ với Tiểu Lục cũng không tốt bằng nàng, vì vậy Tiểu Lục khúm núm nói: “Dạ, vâng…”

Sau đó ngẩn đầu, dò hỏi: “Đại tiểu thư nhị tiểu thư, bây giờ chắc cũng tới giờ ăn cơm, ta đi giúp đỡ một chút?”

“Đi đi.” Sở Thu Nguyệt gật gật đầu, nhìn nàng nhanh bước chạy đi, quay đầu nói với Sở Xuân nguyệt, “Chúng ta tới đại sảnh, xem xem mẹ nói gì với bà mối.”

Sở Xuân Nguyệt lắc đầu: “Tỷ không thể để bà mối nhìn thấy, đây chính là quy củ. Tỷ về phòng trước, lát nữa ăn cơm, Tiểu Trúc sẽ gọi ta.”

“A…, được.” Sở Thu Nguyệt gật gật đầu, một mình một người tới đại sảnh.

Quả nhiên mới tới cửa, chỉ thấy nha hoàn hồi môn Giang Ninh của Giang Thiến Thiến đưa bà mối đi ra, trên mắt là tươi cười công thức hóa dáng. Bà mối không làm mối được, đương nhiên cười không nổi, chỉ xụ mặt đi về phía trước.

Bà mối kia nhìn thấy Sở Thu Nguyệt, dừng bước lại, đánh giá Sở Thu Nguyệt, “Ơ, đây là nhị tiểu thư Sở Gia sao?”

Sở Thu Nguyệt gật đầu cười.

Tính tình nàng lười biếng, không thích ra khỏi cửa, không giống Sở Xuân Nguyệt thường xuyên đi tham kiến tiểu yến hội của vài khuê nữ, cũng chưa từng có công cán gì, cho nên những người gặp qua nàng cũng không nhiều.

“À, bộ dáng rất không tồi, đợi thêm một thời gian nhất định sẽ thành cô nương rất xinh đẹp.” Bà mối kia cười nói, mong muốn ngược lại rất là nhiệt tình.

“Ha ha.” Sở Thu Nguyệt qua loa cười cười, Giang Ninh cũng kịp thời tiến lên, nói với bà mối: “Trương đại nương, bên này.”

Bà mối Trương gật gật đầu, đi theo Giang Ninh ra ngoài.

Sở Thu Nguyệt nhịn không được lắc đầu, sau đó nhanh như chớp chạy vào đại sảnh, chỉ thấy Giang Thiến Thiến ngồi ngay ngắn ở trên ghế, nhìn một trang giấy ngẩn người.

Nàng đã hơn ba mươi, cũng gần bốn mươi rồi, khóe mắt có đường vân nhàn nhạt, là dấu vết năm tháng lưu lại,dấu ấn lưu lại thực sự cũng không chỉ có chừng này, nó còn mang lại cho Giang Thiến Thiến một vẻ ngoài lạnh nhạt ưu nhã không cách nào học được.

Giờ phút này nàng ngồi ở đằng kia, tựa như một cây hoa lan yên tĩnh, không đủ để đoạt đi ánh mắt, nhưng lại ám hương tràn ngập.

Có nữ tử như vậy bên người, khó trách Sở Liên Bình chướng mắt những người khác.

Nghe thấy tiếng bước chân của Sở Thu Nguyệt, Giang Thiến Thiến ngẩng đầu, cười cười: “Thu Nguyệt làm sao tới rồi.”

“Con đến giúp tỷ tỷ nhìn xem lần này là người nào tới cửa.” Sở Thu Nguyệt cười tủm tỉm trả lời.

Bị Sở Thu Nguyệt chọc cười, Giang Thiến Thiến bên cạnh cười cười lắc đầu: “Tiểu quỷ.”

Tuy là nói như vậy, Giang Thiến Thiến vẫn đưa tờ giấy trong tay cho Sở Thu Nguyệt: “Muốn xem náo nhiệt thì tự xem đi, chính là người này.”

Sở Thu Nguyệt nhận tờ giấy, chỉ thấy bên trên là một nam tử có chút thanh tú, khuôn mặt như vẽ, trông rất đẹp mắt, bên cạnh là tên, gia thế, ngày sinh tháng đẻ các thứ.

“Nhìn rất được nha.” Sở Thu Nguyệt mở to hai mắt nói.

Giang Thiến Thiến lắc đầu: “Một nam nhân, đẹp mắt có làm được cái gì? Hơn nữa bộ dáng vẽ lên, không lien quan tướng mạo chính thức của hắn như thế nào, mà lien quan tới kỹ nghệ của họa sĩ.” Giang Thiến Thiến giống như có cảm giác, vuốt đầu Sở Thu Nguyệt, nhẹ giọng thở dài, “Huống chi tỷ tỷ của con, chí của nàng cũng không ở đây…”

Biểu hiện của Sở Thu Nguyệt kinh ngạc rõ ràng, Giang Thiên Thiến tự nhiên biết tâm tư con gái của mình, Sở Thu Nguyệt há to miệng, vừa định nói hai câu giả ngu làm sinh động không khí, ai biết bỗng nhiên Tiểu Trúc vội vàng vọt lên, thấy Giang Thiến Thiến liền hô: “Phu nhân, không tốt rồi, đại tiểu thư trượt chân rơi xuống nước rồi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.