Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại

Chương 22: Vào phòng ai



Chuyển ngữ ♥ Quán Quán

Beta ♥ Nhã Vy

Lâm Khang Dạ

Ăn cơm xong, Hà Tương Tư lôi kéo Giang Thiến Thiến đi đánh bài cửu, Giang Thiến Thiến không hiểu mấy cái đó lắm, dù sao đây cũng toàn là sở thích của phụ nhân giàu sang trong kinh thành, Hà Tương Tư chỉ nói nhân lúc không có việc gì, cùng gọi Tôn Sắt Tiêm cùng Bạch Du Du đến, bốn người cùng nhau ngồi đánh ở trong sườn phòng.

Ngày thường Hà Tương Tư đều đi chơi cùng với bằng hữu khác của mình, nhưng hiện tại Giang Thiến Thiến đến đây, cũng không thể không tiếp đón Giang Thiến Thiến, cho nên đành phải gọi hai thiếp thất khác đến cùng.

Hôm nay không cần đi dạo phố, cũng không có thi đấu đá cầu, Sở Lưu Uyển cùng Sở Xuân Nguyệt ra ngoài xem tình hình, Sở Thu Nguyệt không có việc gì đi dạo lung tung trong viện, không bao lâu, quả nhiên như lời Vệ ma ma nói, bỗng nhiên rơi xuống trận tuyết không nhỏ, Sở Thu Nguyệt cực vui vẻ, một mình ở trong Tây Sương viện nghịch tuyết, đắp loạn một trận, lại có thể đắp ra một người tuyết.

Vừa nhặt nhánh cây cắm ở hai bên làm tay người tuyết, nhặt than đá làm mắt người tuyết, cầm cái thùng đặt trên đầu người tuyết, tạm thời đem làm mũ cho người tuyết, làm như vậy, không khác gì với hồi nhỏ ở hiện đại nghịch người tuyết.

Nhìn người tuyết, trong lòng Sở Thu Nguyệt cảm giác phảng phất như trong nháy mắt, ngăn cách giữa thời gian và không gian như biến mất, nhớ lại mìnhtrước đây ở hiện đại, phía sau là bố mẹ, chẳng qua là bất động thanh sắc hơi hơi mang theo sủng nịch nhìn mình, mà mũ len của mình, đều cởi hết, hồn nhiên không sợ lạnh đùa giỡn trong tuyết.

Bỗng nhiên phía sau có tiếng vang, Sở Thu Nguyệt trực tiếp đá loạn người tuyết kia, sợ là bị Sở Lưu Uyển hoặc là Sở Xuân Nguyệt thấy người tuyết này, biết thân thế của nàng.

“Hả, ngươi sao ở chỗ này?”Thanh âm kia, lại có chút quen tai, là một giọng nam.

Sở Thu Nguyệt quay đầu lại, liền thấy Lâm Khang Dạ, trời rất lạnh, trong tay hắn cái gì cũng không mang, mặc trên người cũng không nhiều, trên mặt lại đỏ bừng, hiển nhiên là đã vận động nhiều một phen, mới có thể ra mồ hôi trong trời lạnh.

Ngươi sao lại ở trong này? Sở Thu Nguyệt không trả lời vấn đề hắn, ngược lại giận dữ hỏi hắn.

Thật sự là buồn cười, nơi này là Sở phủ, nàng đương nhiên ở trong này, ngược lại Lâm Khang Dạ, sao đang êm đẹp người này lại đến đây? Sẽ không phải là vì Sở Lưu Uyển chứ? Ừ, chỉ có thể là vì Sở Lưu Uyển.

” Ta đến tìm Sở đại tiểu thư.”Qủa nhiên, Lâm Khang Dạ, :” Ta vừa vặn vừa học một loại công phu, muốn thử sử dụng Thuật trèo tường, liền……”

“Liền trèo tường của Sở gia?” Sở Thu Nguyệt buồn cười nói.

Nào biết Lâm Khang Dạ không nghe ra châm chọc của Sở Thu Nguyệt, gật gật đầu, không hề để ý nói:” Đúng vậy. Ai dè leo nhầm, vừa đến liền nhìn thấy người.”

Nghe ngữ khí hắn, lại là chê bản thân bị xui xẻo.

Thù mới hận cũ nảy lên trong lòng, Sở Thu Nguyệt nhíu nhíu đầu mày, nói:” Uổng công ngươi là Lâm gia công tử, ca ca ngươi học công phu, tuổi còn trẻ phải đi biên cương đánh giặc, bảo vệ quốc gia, kinh thành bây giờ tuyết cũng đã rơi, cũng biết ở biên quan lạnh thế nào! Ngươi trước có lò sưởi trên có áo bông, bọn họ còn phải mặc áo giáp lạnh như băng đó! Ngươi học công phu, lại đi trèo tường nhà nữ hài tử, ngươi thật đúng là không biết xấu hổ!”

Tuyết rơi ngày càng lớn, nhẹ nhàng bay lả tả trên cao, tựa như lông ngỗng, rơi nhiều trên đầu Lâm Khang Dạ, trên lông mi, hắn một chút cũng không biết lạnh, chỉ cảm thấy quanh thân có một cỗ nhiệt khí_________đó là tức giận.

Lâm Khang Dạ oán hận nói:” Chuyện của ta, ngươi quản cái gì? Dù sao ai cũng nói đại ca ta tốt, còn ta mọi người đều nói kém, cũng không cần một người ngươi nói ta, chỉ là không biết, ngày hôm trước là ai mong ngóng muốn đụng vào quả cầu của ta.”

Hắn thật đúng là dám nói ra!

Sở Thu Nguyệt không giận trái lại cười tùy tay xách cái thùng vốn ở trên đầu người tuyết, đi đến bên người Lâm Khang Dạ.

Hắn ngồi xổm đầu tường, thấy Sở Thu Nguyệt đột nhiên đi tới, cũng nghi hoặc khó hiểu nhìn. Sở Thu Nguyệt vẫy tay với hắn, nói:” Ngươi không phải tới tìm đại đường tỷ sao, đại đường tỷ của ta đi đến một nơi, ta lén nói cho ngươi, ngươi cao như vậy, lại đây chút ta mới có thể nói cho ngươi.”

Lâm Khang Dạ không tin Sở Thu Nguyệt có tâm tốt như vậy, cho nên không chịu xuống đầu tường, chỉ là cúi thấp thân mình:” Nói mau!”

Sở Thu Nguyệt cười cười, kiễng mũi chân, đem thùng nước đập lên đầu hắn một cái, Lâm Khang Dạ lập tức trọng tâm không vũng, ngã ra ngoài tường.

Lâm Khang Dạ “Bình bịch” rơi bên ngoài, Sở Thu Nguyệt trong lòng cũng vui vẻ hơn chút, cười hai tiếng, đi về phía phòng mình.

Nàng lại không ngờ, Lâm Khang Dạ lại là tên nóng tình, hắn là Lâm gia đại công tử, có bao giờ bị đùa bỡn lớn như vậy? Nhất là nhiều lần đều là vì Sở Thu Nguyệt…… Lâm Khang Dạ tức giận xoay người vào Tây Sương viện, đã không nhìn thấy người, nhìn dấu chân, dường như là vào phòng.

Lâm Khang Dạ không dám tiến vào khuê phòng nữ hài tử, hắn sợ mình đi vào bị Sở Thu Nguyệt ầm ĩ muốn đính hôn cùng hắn, cho nên đứng ở của, do dự một lát.

Sở Thu Nguyệt ở trong phòng nghỉ ngơi một lát, cầm sách nhìn nhìn, lại cảm thấy nhàm chán, mở cửa ra chuẩn bị đi ra ngoài, ai ngờ vừa mở cửa, liền thấy một người tuyết đứng ở cửa, dọa nàng nhảy dựng lên. Kết quả Lâm Khang Dạ hắn đứng do dự ở cửa, không chịu đi, rõ ràng cứ như vậy đứng ở cửa luyện công. Đại tuyết này rơi trên người, toàn bộ coi như là rèn luyện_________- Sở Thu Nguyệt vừa mới nói ca ca Lâm An Dạ của hắn ở bên ngoài chịu khổ sao, vậy hắn cũng chịu lạnh, để cho tiểu nha đầu kia biết sự lợi hại của chính mình!

Sở Thu Nguyệt bị dọa cho nhảy dựng, vội vàng muốn đóng cửa, Lâm Khang Dạ cũng đã mở to mắt, đi đến hai bước, tuyết trên người rung rẩy rơi xuống, vừa định mở miệng, chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân và giọng nói.

Không thể để người khác phát hiện ta ở chỗ này!

Đây là phản ứng đầu tiên của Lâm Khang Dạ, hắn theo bản năng liền chui vào trong phòng Sở Thu Nguyệt, Sở Thu Nguyệt còn đang định đóng cửa, kết quả bị Lâm Khang Dạ chui vào được, Sở Thu Nguyệt cũng xem như nghe thấy thanh âm bên ngoài, nếu hiện tại đem Lâm Khang Dạ đuổi ra, có muốn giải thích cũng giải thích không rõ, vì thế đành phải thở dài một hơi đóng cửa lại.

Lâm Khang Dạ đứng ở trong phòng Sở Thu Nguyệt, tuy rằng lúc đầu tính cái gì cũng không nhìn, nhưng vẫn là nhịn không được đánh giá bài trí trong phòng một chút. Đây là phòng khách, cũng không phải chỗ đặc biệt, nhưng bên cạnh có rất nhiều sách, khiến cho người ta thấy hứng thú. Hai mắt Lâm Khang Dạ nhìn thêm, phát hiện một số thoại bản dã sử linh tinh gì đó, thầm nghĩ Sở Thu Nguyệt quả nhiên không phải nữ hài tử đứng đắn gì, không bằng Sở Lưu Uyển, xem toàn là sách đứng đắn, tỷ như loại nữ tứ thư.

Sở Thu Nguyệt đóng cửa lại, quay đầu nhìn về phía Lâm Khang Dạ, thấy mặt hắn mang khinh thường nhìn sách của mình, trong lòng căm tức nói:” Ngươi sao lại đứng ở cửa lâu như vậy?”

“Ta chờ ngươi đi ra.” Lâm Khang Dạ cũng tức giận,:” Ngươi hại ta té ngã, trên tay đều rách da, ta chẳng lẽ cứ như vậy cho qua?”

“Ngươi cũng quá tính toán chi li.” Sở Thu Nguyệt nói:” Cho dù ngươi không vui, cũng nên gõ cửa của ta, đứng ở cửa làm gì, bây giờ tốt rồi, có người đã trở lại……….”

Dứt lời lén mở cửa sổ nhìn nhìn ra ngoài, chỉ thấy lại Sở Lưu Sương, Sở Yên Ba cùng nhau đến chơi, Sở Lưu Sương đại khái là nhàm chán không ai chơi, cho nên lôi kéo Sở Yên Ba đến. Sở Yên Ba không dám ngỗ nghịch tiểu muội luôn kiêu căng bốc đồng này, đành phải cùng lại đây.

“Thu Nguyệt đường tỷ, Thu Nguyệt đường tỷ!” Sở Lưu Sương người còn chưa đến cửa, giọng đã muốn vang đến đây,:”Tỷ có đó không? Muội và Yên Ba đến chơi với ngươi đây.”

Sở Thu Nguyệt nhanh đáp lại:” Ta ở đây, chỉ là không thoải mái lắm, mọi người cứ đi chơi đi.”

“Không thoải mái? Có cần gọi đại phu không?” Sở Lưu Sương nói:” Bệnh nhẹ cũng phải gấp đấy.”

Trên trán Sở Thu Nguyệt chảy mồ hôi, Sở Lưu Sương này, luôn vô tâm vô phế, ngày hôm trước mình bị đập bất tỉnh nàng ta chẳng phải cái gì cũng không lo sao, sao hôm nay đang yên lành lại quan tâm đến mình đây? Chỉ sợ là do không có việc gì làm, đành phải xằng bậy tìm Sở Thu Nguyệt chơi đi.

Sở Thu Nguyệt nhìn đầu sỏ gây nên Lâm Khang Dạ, Lâm Khang Dạ cũng có chút khẩn trương, tựa hồ vẫn ngó nghiêng tìm chỗ trốn.

“Không cần, ta nghỉ ngơi chút là được rồi, muội đi đi.” Sở Thu Nguyệt nói.

Sở Lưu Sương còn nói:” Được rồi, muội đi trước, nếu nhị đường tỷ khỏe hơn chút, cứ tới đây tìm bọn muội chơi!”

“Ừ.” Sở Thu Nguyệt gật đầu, rốt cục nhìn thấy Sở Lưu Sương rời đi rồi, thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Lâm nhị công tử, ngươi hại ta bị đá trúng cầu ngất, ta hại ngươi ngã sấp xuống, chúng ta thanh toán xong, ta phiền ngươi, mau rời nhanh đi! Nếu ngươi chưa hài lòng, vậy đánh ta một chút, để ngài hết giận.” Sở Thu Nguyệt nhíu mày nói.

Nàng là thật nghĩ cũng không muốn tiếp tục quan hệ gì với Lâm Khang Dạ, trong lòng nhanh phiền.

Lâm Khang Dạ trừng mắt :” Ta sao lại đánh nữ nhân!”

Sau đó còn nói:” Được rồi, ta đi là được. Nhưng ngươi ngàn vạn lần không được nói cho người khác chuyện ta tới đây.”

“Biết rồi.” Sở Thu Nguyệt đẩy cửa ra, để hắn đi ra ngoài, ” Ta không nói gì hết.”

Lâm Khang Dạ vừa lòng gật đầu, lắc mình ra cửa, sau đó lưu loát trèo tường ra ngoài.

Khi không thấy Lâm Khang Dạ, Sở Thu Nguyệt cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, kỳ thật Lâm Khang Dạ cũng ngốc, hắn cũng không ngẫm lại, tuổi nhỏ, có thể trèo tường đi vào trước phần đông thủ vệ Sở phủ, vậy chỗ này tất nhiên là không có người trông coi, không ai trông coi, liền đại biểu là không có chủ ở, cơ bản giống như phòng khách______ Sở Lưu Sương sao lại ở chỗ này?

Nhìn hắn vừa mới như vậy, cũng không phải là hoàn toàn không có đầu óc, cũng không giống như hồi đó không lễ phép, chỉ là sợ có quan hệ với việc gặp gỡ với Sở Lưu Uyển, đầu óc mơ hồ không tỉnh táo.

Sở Thu Nguyệt một lần nữa đóng cửa lại, cũng cản gió tuyết bên ngoài. Lần này tạm thời coi như giấc mộng, coi như chưa có việc gì xảy ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.