Sổ Tay Sử Dụng Đàn Ông

Chương 1



Gọi là đàn ông, có khác gì so với phụ nữ ?!

Gọi là đàn ông bởi vì họ thu hút phái yếu chăng?!

Gọi là đàn ông có chăng cũng cần Hướng dẫn sử dụng

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông là một trong những tác phẩm hay của Lam Bạc Sắc, giọng văn đặc trưng, lối viết thu hút, đây là cuốn cẩm nang cần thiết cho chị em

Đàn ông ta cũng cần biết cách trị, biết cách dùng. Cùng tìm hiểu tác phẩm ngôn tình hiện đại đặc sắc này nhé

Thứ gọi là đàn ông có ăn được không? Có ngon không? Ăn nhiều có nghiện không? Không ăn được có ngứa ngáy khó chịu không? Bị người khác ăn mất có đau lòng không?

Hướng dẫn sử dụng đàn ông, điều thứ nhất: Bất kể anh ta cao hay thấp, giàu hay nghèo, mềm hay cứng, cơ bắp hay gầy gò, chỉ cần anh ta có thể đi cùng bạn đến cùng, đó chính là người tốt nhất.

***

Chuyện xảy ra vào một buổi tối không trăng lặng gió.

Bên ngoài khách sạn là thành phố B bao phủ dưới màn đêm, ánh đèn lấp lánh chiếu sáng một nửa bầu trời. Bên trong khách sạn, Cố Thắng Nam đang đứng trong bếp sau (*) vội vã làm một loạt đồ ăn trong giờ tăng ca.

Các đồng nghiệp của cô đã về từ lâu, đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập trong phòng bếp trống rỗng không một bóng người.

Cố Thắng Nam thoáng nhìn thấy mấy chữ "Nữ siêu nhân kiêm nữ thần" do người nào đó ép cô phải lưu trong danh bạ như vậy hiển thị trên màn hình điện thoại. Đặt lọ pa tê gan ngỗng (Foie gras) xuống, cô xoa xoa tay, cầm lấy điện thoại di động, nhún vai, kẹp điện thoại vào giữa má và vai, vừa nghe máy vừa tiếp tục công việc: "A lô!"

Đối phương nói thật chậm với vẻ hết sức thần bí giống như một gã xem tướng số vừa lừa tiền vừa lừa tình: "Đoán xem vừa rồi tớ đã nhìn thấy gì nào?"

Cố Thắng Nam bóp trán lắc đầu: "Đồng chí Từ Chiêu Đễ, tôi đang thửmấy món ăn mới cho bữa tiệc sinh nhật 29 tuổi của đồng chí, không có thời gian liên thiên với đồng chí đâu".

"Đồng chí Cố Thắng Nam, tôi phải đính chính hai điểm. Thứ nhất, tôi sớm đã nói không được phép gọi tên cũ của tôi, phải gọi tôi là Celine Từ! Thứ hai, đó không phải sinh nhật 29 tuổi, đó là sinh nhật 18 tuổi lần thứ 11 của tôi".

Đối với loại phụ nữ lôi thôi lếch thếch gần 29 năm như Cố Thắng Nam mà nói thì 18 và 29 cũng như nhau, cùng lắm chỉ là những con số đơn thuần mà thôi. Hiển nhiên các món ăn mới là thứ quan trọng nhất đối với cô: "Nửa đêm gọi điện cho tớ, rốt cục là có chuyện gì vậy?"

Từ Chiêu Đễ có vẻ do dự, ngập ngừng rất lâu mới tiếp tục nói bằng giọng của một gã xem tướng chuyên lừa đảo: "Vừa rồi tớ... nhìn thấy Chung Duệ nhà bạn ôm một phụ nữ đi ra từ một hộp đêm".

Cố Thắng Nam sửng sốt, trực giác của cô lập tức phủ nhận: "Chắc chắn là bạn nhìn lầm rồi, anh ấy đang xem bóng đá ở nhà ông bạn, vừa rồi tớ gọi điện cho anh ấy vẫn nghe thấy tiếng bình luận trong TV mà".

"Với thị lực 12/10, làm sao tớ có thể nhìn lầm được?"

"Bạn quên lần trước bạn còn nói nhìn thấy Chung Duệ dẫn trưởng phòng lễ tân khách sạn tớ về nhà à? Kết quả thế nào? Anh ấy vẫn ngủ ở nhà một mình. Lần đó tớ với bạn lao đến nhà anh ấy định bắt quả tang, bạn còn ngại chưa đủ mất mặt à?"

Giọng điệu của Từ Chiêu Đễ lập tức trở nên tại yếu ớt, sau khi nghĩ lại, cho rằng lần này chắc chắn không nhìn lầm, giọng điệu của cô lập tức cứng rắn trở lại: "Bạn gọi lại cho anh ta xem, chú ý nghe kĩ xem có phải đang xem đá bóng thật không!"

Cố Thắng Nam còn chưa kịp nói gì, Từ Chiêu Đễ đã nhanh nhảu nói tiếp: "Được rồi được rồi, không nói chuyện với bạn nữa. Tớ vừa câu được một con cá to, nếu không quay về kịp thì con cá đó sẽ bị mấy cô nàng kia ăn mất".

Tút một tiếng, đầu bên kia gác má

Cố Thắng Nam cũng không để ý, tiếp tục hoàn thành nốt công việc. Đến tận lúc bỏ bán thành phẩm vào lò nướng, đột nhiên giọng nói của gã xem tướng số lừa đảo chợt vang lên trong đầu: Chung Duệ nhà bạn ôm một người phụ nữ...

Người phụ nữ...

Người phụ nữ...

Cố Thắng Nam giật mình bừng tỉnh, một lát sau đã lái xe như bay đến nhà người bạn của Chung Duệ.

Trình độ lái xe của Cố Thắng Nam cũng giống như người cô, đều là phong cách của một cô nàng đàn ông, chưa đến mười lăm phút đã chạy tới bãi đỗ xe ngầm dưới tòa nhà tập thể nơi người bạn của Chung Duệ ở. Có bài học kinh nghiệm lần trước, cô đâu dám xông thẳng vào trong nhà người ta, chỉ có thể đi lòng vòng dưới bãi đỗ xe. Cuối cùng cô cũng tìm được chiếc xe của Chung Duệ đỗ ở trong góc.

Chiếc xe SUV màu sắc hết sức đồng bóng này là món quà Chung Duệ mua tặng chính mình khi thăng chức bếp trưởng bếp Âu, tuy chỉ là cấu hình thấp nhất nhưng giá cả đã hết sức đắt đỏ, vì thế Cố Thắng Nam còn phải cho anh ta mượn mấy chục ngàn nhân dân tệ.

Rốt cục Cố Thắng Nam cũng cảm thấy yên lòng.

***

Ba ngày sau.

Chẳng mấy khi được nghỉ một ngày, theo thông lệ, Cố Thắng Nam ngủ đến lúc mặt trời lên cao mới thức dậy. Nấu một bát mì, lên weibo, bấm mở mục thông báo sự kiện mới, Cố Thắng Nam lập tức bị thế giới bên ngoài tấn công từ mọi phương hướng: Bạn học thời cấp hai khoe thành tích học tập của con mình ở trường mẫu giáo, bạn học thời cấp ba khoe ảnh chụp đầy tháng bé yêu, bạn học đại học khoe đăng kí kết hôn vừa mới ra lò... Còn cô thì sao? Cô có thể khoe thứ gì? Cô chỉ có thể tắt máy tính, ra ngoài phơi chăn.

28 tuổi rưỡi chính là một độ tuổi vô cùng khó xử như vậy

Đang phơi chăn, chuông cửa đột nhiên vang lên.

Tục ngữ nói cấm có sai, trước cửa nhà quả phụ nhiều thị phi, trước cửa nhà gái ế nhiều nhân viên chuyển phát nhanh. Cố Thắng Nam vội đi ra mở cửa, người đứng ngoài cửa lại không phải nhân viên chuyển phát nhanh cô chờ đợi đã lâu, mà là...

Cố Thắng Nam làm sao ngờ được, khi chính cô đã quên béng chuyện đó từ đời nảo đời nào rồi, tên lừa đảo mặc đồ hiệu Prada vẫn phất cờ trở lại. Đứng ngoài cửa, chỉ thoáng nhìn qua Cố Thắng Nam, Từ Chiêu Đễ lập tức nắm tay kéo Cố Thắng Nam đi ra ngoài: "Đi theo tớ đến chỗ này".

"Này này này! Chuyện có gấp đến mấy cũng phải chờ tớ thay đôi dép cái đã! Này!"

Cố Thắng Nam kháng nghị không có hiệu quả.

Nửa tiếng sau, Cố Thắng Nam và Từ Chiêu Đễ đứng cạnh nhau bên ngoài cửa một phòng khách sạn.

"Đắc tội ai cũng được, nhưng đừng đắc tội Celine Từ thần thông quảng đại này!" Từ Chiêu Đễ dùng cùi tay huých Cố Thắng Nam bên cạnh: "Bấm chuông cửa đi".

Thực ra trong đầu Cố Thắng Nam vẫn hoàn toàn trống rỗng, cô chậm chạp giơ tay lên, vừa mới chuẩn bị bấm chuông cửa, đột nhiên một loạt ảnh chụp của các bạn học cũ nhìn thấy lúc sáng lần lượt hiện lên trong đầu.

Vừa nghĩ đến việc mình mới được Chung Duệ cứu thoát khỏi cảnh đơn côi chiếc bóng chừng như có thể kéo dài đến khi biển cạn đá mòn đó chẳng bao lâu, cô sống chết nhất định không thể bấm chuông được.

Cô chỉ có thể tự lừa mình dối người nhìn về phía Từ Chiêu Đễ: "Có phải bạn lại nhìn lầm không? Khách sạn Minh Đình là kẻ tử thù của khách sạn bọn tớ, cho dù anh ấy có đi thuê phòng thì cũng sẽ không chọn khách sạn tử thù này chứ..."

Còn chưa nói xong, Cố Thắng Nam đã bị bàn tay nhẹ nhàng đưa lên bấm chuông cửa của Từ Chiêu Đễ ngắt lời.

"Leng keng!"

Tiếng chuông cửa rất êm tai.

Nhịp thở của Cố Thắng Nam lập tức dừng lại vào giây phút này.

Ngay sau đó, một giọng nam quen thuộc đối với Cố Thắng Nam vang lên từ trong phòng: "Ai đấy?"

Từ Chiêu Đễ nhìn cô thăm dò, thấy cô không nói câu nào, Từ Chiêu Đễ liền trả lời giúp cô: "Chào ngài, tôi là phục vụ phòng".

Có người ra mở cửa rất nhanh.

Trong nháy mắt cánh cửa mở ra, bầu không khí trở nên đông cứng.

Cố Thắng Nam bị kéo đi vội vàng, quên không đeo kính, kỳ thực mọi hình ảnh trong tầm mắt đều mờ nhạt, nhưng dù vậy cô vẫn thấy rõ vẻ kinh ngạc của Chung Duệ.

Hai bên đều không nói chuyện, người nói chuyện lại là một người phụ nữ từ trong phòng đi ra, vừa tới gần Cố Thắng Nam vừa nói với giọng điệu đà: "Sao vậy Chung Duệ?" Nói xong, cô ta đã đi tới bên cạnh Chung Duệ, thân mật đưa tay bám vai Chung Duệ.

Đây chẳng phải là trưởng phòng lễ tân khách sạn bọn họ hay sao?

***

Nhìn thấy Cố Thắng Nam, sắc mặt cô ả này lập tức sầm xuống.

Sắc mặt cô ta, hình dáng vừa tắm rửa xong của cô ta, cồng thêm mùi nước hoa đặc biệt trên người cô ta đó, tất cả kéo suy nghĩ của Cố Thắng Nam về một buổi trưa cực kì tồi tệ trước đây...

Gần nửa tháng trước, Cố Thắng Nam đến một phòng hội nghị không có một bóng người trong khách sạn để ngủ trưa theo thường lệ, nhất thời sơ suất quên khóa cửa. Lúc chuẩn bị ngủ, đột nhiên có haii vào. Phòng hội nghị kéo kín rèm cửa sổ, lại không bật đèn, không thể thấy rõ bất cứ thứ gì, nhưng Cố Thắng Nam vẫn nhanh chóng đoán được hai người đi vào là một nam một nữ, bởi vì bọn họ bắt đầu...

May mà bọn họ chỉ tốc chiến tốc thắng trong vòng chưa đến mười phút rồi bắt đầu mặc quần áo. Cố Thắng Nam nằm im trong góc không dám thở mạnh đến tận lúc bọn họ đi ra. Cố Thắng Nam không thể xác định người đàn ông đó là ai, nhưng mùi nước hoa đặc biệt trên người người phụ nữ đó đã bán đứng cô ta...

Giờ đây có thêm tư liệu để suy luận, hình như không khó đoán ra người đàn ông đó là ai...

Từ Chiêu Đễ đang suy nghĩ xem nên xông tới cho cặp nam nữ chó má này mất cái bạt tai trước hay co chân đá hạ bộ gã đàn ông đê tiện trước, đột nhiên nghe thấy Cố Thắng Nam nói hết sức bình tĩnh với đôi gian phu dâm phụ này: "Tôi chờ các người ở quán cà phê dưới lầu, cho tôi một lời giải thích hợp lý".

Từ Chiêu Đễ trợn trừng hai mắt nhìn Cố Thắng Nam không thể tin được, còn chưa kịp nói chuyện đã bị Cố Thắng Nam kéo đi.

Không hề bình tĩnh như Cố Thắng Nam, Từ Chiêu Đễ nổi điên như bị một tên vô lại hắt nguyên chậu nước tẩy trang vào người trước mặt vô số người khác. Không cam tâm tình nguyện ngồi chờ đợi trong quán cà phê dưới lầu với Cố Thắng Nam, Từ Chiêu Đễ căm hận đến mức hầu như phải bẻ gãy chiếc thìa cà phê: "Tớ đã nói thằng cha này có vấn đề mà. Một người đàn ông bình thường qua lại với bạn ba tháng, làm sao có thể còn chưa hôn bạn một lần? Ba tháng trước sếp của bạn có ý định đề bạt bạn làm bếp trưởng bếp Âu, sau đó hắn ta đã bắt đầu theo đuổi bạn, làm sao có thể có sự trùng hợp như vậy? Bạn xem, bạn tặng nguyên chức bếp trưởng bếp Âu cho hắn ta, hắn ta vừa ngồi vào ghế đã lộ ra nguyên hình rồi! Vừa rồi bạn còn khách khí với bọn chúng như vậy làm gì? Nếu tớ là bạn, vừa rồi nhất định tớ sẽ xông lên cho hai đứa mỗi đứa một bạt tai, sau đó tịch thu công cụ gây án của thằng cha đó!"

Vừa nói, Từ Chiêu Đễ vừa không quên làm động tác bóp nát quả cam hay quả gì đó.

Đang cúi đầu khoắng cà phê, đột nhiên Cố Thắng Nam ngẩng đầu lên. Cho rằng rốt cục cô đã thông suốt, Từ Chiêu Đễ vội chỉ điểm: "Bây giờ bọn mình chạy lên trên lầu còn kịp. Tớ dạy cậu một chiêu, chúng mình cướp quần áo của bọn chúng để bọn chúng không dám đuổi theo, sau đó chúng mình báo cảnh sát, nói phát hiện có người chơi gái, để tối nay đôi cẩu nam nữ này phải qua đêm ở đồn công an".

Đúng là một kế hoạch hoàn mỹ biết bao, Từ Chiêu Đễ hầu như phải vỗ tay khen ngợi chính mình. Cố Thắng Nam đảo con ngươi, nhưng lại nói với Từ Chiêu Đễ: "Bạn đi về trước đi".

***

Phải vất vả lắm Cố Thắng Nam mới bắt Từ Chiêu Đễ ngoan ngoãn đi về trước với điều kiện phải làm thêm hai mươi suất soufflé cho bữa party sinh nhật của Từ Chiêu Đễ. Chỉ chốc lát sau Chung Duệ đã xuất hiện trong quán.

Thậm chí hắn còn khinh thường không thèm ngồi, cứ đứng yên mà nói: "Vốn tôi còn chút áy náy với cô, không biết phải mở miệng thế nào. Có điều cô đã phát hiện rồi thì tôi cũng không cần nói nhiều nữa. Chia tay thôi!"

Cố Thắng Nam nhìn hắn: "Tôi chỉ hỏi anh một vấn đề, chúng ta làm cùng nhau nhiều năm như vậy, đột nhiên anh bắt đầu theo đuổi tôi, có phải thật sự chỉ vì cái chức bếp trưởng đó không?"

Chung Duệ đánh giá cô từ trên xuống dưới: Dép tông, mái tóc rối bời được kẹp tùy tiện bằng một chiếc cặp tóc cá mập, còn có chiếc áo ngủ dài ngang bắp chân, loại các bác gái thường mặc đi chợ, không để lộ bất cứ đường nét thân thể nào, không thể gợi nên một xíu dục vọng đàn ông đó. Rốt cục hắn không nhịn được cười: "Nếu không thì sao? Cô không thật sự cho rằng gu thẩm mĩ của tôi đột nhiên lệch lạc, đi coi trọng một cô nàng đàn ông đấy chứ?"

Vừa nói hắn vừa không quên kéo chiếc cốc cà phê đối diện với Cố Thắng Nam, nhìn vết son Từ Chiêu Đễ để lại bên miệng cốc: "Thật sự không hiểu nổi, cô có một cô bạn xinh đẹp như vậy, thế mà vẫn không thể ảnh hưởng tẹo nào đến cô để cô thay đổi hình tượng một chút nhỉ?"

Mặc dù Cố Thắng Nam thật sự không quá đau lòng vì việc hắn cặp với người khác, nhưng cô vẫn bị những lời nói của hắn làm trong lòng nhói đau.

Cô hơi suy nghĩ một lát rồi

Khí thế của Chung Duệ lập tức sụt giảm. Cố Thắng Nam cao một mét bảy ba nhìn thẳng vào mặt hắn không hề có áp lực: "Chia tay thì chia tay".

Chung Duệ sửng sốt.

"Dù sao tôi cũng chưa bao giờ thích anh, chẳng qua là thấy những người xung quanh đều có đôi có cặp, tôi lại không muốn suốt ngày bị mẹ bắt đi xem mặt nên mới chấp nhận sự theo đuổi của anh. Nếu không phải vì như vậy, chẳng lẽ anh thật sự cho rằng tôi có thể coi trọng một người đàn ông phải đi giầy độn gót vào mới cao bằng tôi đấy chứ?"

Mặt Chung Duệ xanh lè.

Tâm tình Cố Thắng Nam rốt cục dễ chịu hơn một chút, cô ngẩng đầu ưỡn ngực đi vòng qua Chung Duệ ra ngoài.

Đi tới bãi đỗ xe, Cố Thắng Nam mới phát hiện mình đã quên một chuyện quan trọng nhất. Đang ảo não vỗ trán, đột nhiên có một giọng nói vang lên: "Nói chuyện thế nào? Có mắng cho thằng khốn đó phát khóc hay không?"

Cố Thắng Nam nheo mắt nhìn lại, không thấy rõ bóng người đang uốn éo đi tới chỗ mình đó, nhưng tiếng giày cao gót cộp cộp đều đặn đó chỉ có thể thuộc về một người.

"Tớ lại quên không bắt Chung Duệ trả tiền anh ta vay để mua xe rồi". Cô mếu máo với Từ Chiêu Đễ.

Tuy nói phụ nữ không tình yêu đành phải chuyển sức chú ý đến những đồng nhân dân tệ đáng yêu, nhưng như cô bây giờ lại hoàn toàn không giống một người phụ nữ vừa mới thất tình. Từ Chiêu Đễ cảm thấy khó hiểu, lai quan sát cô thật tỉ mỉ nhưng vẫn không phát hiện sơ hở gì. Suy nghĩ một hồi, Từ Chiêu Đễ lại lập tức biến thành tên lừa đảo xem tướng số, lầm bầm ghé đến bên tai Cố Thắng Nam: "Tớ nghĩ ra một cách, bảo đảm cho dù hắn quên mình họ gì cũng sẽ không quên trả tiền bạn..."

Sau thời gian một phần ba nén hương, Celine Từ thần thông quảng đại mang công cụ gây án tới.

Một nén hương sauCố Thắng Nam tìm được chiếc SUV đồng bóng đó.

Đạn đã lên nòng rồi, Cố Thắng Nam cầm đoạn thép Từ Chiêu Đễ đưa cho, đột nhiên có chút mất bình tĩnh: "Bạn xác định chứ? Thật sự phải viết mấy chữ nợ tiền phải trả lên nắp capo à?"

"Đương nhiên! À đợi đã, tớ đi tìm một thùng sơn đỏ đến cho bạn!" Nói xong, hai mắt phát sáng, Từ Chiêu Đễ chạy đi nhanh như chớp.

Đưa mắt nhìn bóng dáng Từ Chiêu Đễ đến lúc biến mất, Cố Thắng Nam mới quay lại nhìn chiếc xe này. Cô cắn răng, thật sự bắt đầu dùng đoạn thép viết chữ lên nắp capo.

"Nợ, nờ ơ nơ nặng nợ..."

Đột nhiên một người tóm chặt lấy tay cô.

Chẳng lẽ lại bị thằng khốn đó bắt tại trận sao? Câu này xẹt qua đầu óc Cố Thắng Nam với tốc độ ánh sáng, cô hoảng sợ quay lại nhìn đối phương, từ bàn tay đang giữ tay mình, lần lượt là đồng hồ, khuy tay áo, tay áo, sơ mi, cuối cùng ngẩng lên nhìn mặt đối phương...

Không đúng, cho dù đi giầy độn gót thì thằng khốn đó cũng chỉ cao bằng cô là cùng, làm sao cô phải ngẩng lên nhìn?

Lúc Cố Thắng Nam ý thức được điều này thì đã chậm, cô đã nhìn thẳng vào mắt đối phương.

Chủ nhân của đôi mắt này nói với giọng nói trầm xuống vì giận dữ: "Cô đang làm gì?"

Cố Thắng Nam mình mặc áo ngủ, chân đi tông, cộng thêm mái tóc rối bù, còn người đối diện lại là quần áo chỉnh tề, đàng hoàng lịch thiệp, mấu chốt là còn cao hơn cô không ít. Khí thế của Cố Thắng Nam lập tức thua kém một khoảng lớn.

Càng huống chi có người bình thường nào lại tin tưởng lời giải thích thế này: Tôi vốn định cào xe của bạn trai cũ, nhưng tôi không đeo kính, xe của anh lại cùng kiểu, cùng màu sắc với xeta, chỉ có điều cấu hình cao hơn mà thôi, cho nên... cho nên...

Cố Thắng Nam nói lắp bắp, người đàn ông cau mày nghe xong, khóe miệng khẽ động. Lúc này ánh mắt anh ta đã thân thiện hơn trước rất nhiều, tảng đá lớn trong lòng Cố Thắng Nam rơi xuống, cô cảm thấy người đàn ông này đã tin tưởng lời giải thích của cô, nhưng một giây sau lại nghe thấy anh ta nói: "Tôi không quan tâm động cơ của cô là gì, chỉ cần cô trả chi phí sửa chữa là được".

Đã thất tình lại còn mất tiền, bị hai mũi giáp công, Cố Thắng Nam đứng yên tại chỗ không thể động đậy, trơ mắt nhìn người đàn ông này mở cửa xe, lấy một tấm danh thiếp từ trên xe đưa cho cô: "Đây là danh thiếp của cửa hàng sửa chữa, ba ngày sau đến nơi đó thanh toán".

Cố Thắng Nam liếc tấm danh thiếp trên tay, hầu như phải hộc máu.

Cô đã từng nghe nói về cửa hàng sửa chữa này, theo lời của Từ Chiêu Đễ thì: "Báo giá cao như vậy, chỉ có những thằng ngu đầu óc có vấn đề mới mang xe đến đây sửa chữa".

Cố Thắng Nam nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng thầm thì đầy thương tiếc: Dáng vẻ đường đường cũng có ích lợi gì, trên thực tế cũng chỉ là một thằng ngu đầu óc có vấn đề mà thôi...

Hình như phát hiện ánh mắt nhìn trộm của cô, đột nhiên người đàn ông này lại nhìn về phía cô, đôi mắt đen sẫm chậm rãi nhìn khắp toàn thân Cố Thắng Nam, đến lúc Cố Thắng Nam hoảng sợ lui lại nửa bước, anh ta đột nhiên vươn ma trảo về phía ngực cô.

"Anh có bệnh à? Anh làm gì thế?"

Tiếng hét của Cố Thắng Nam cực kì chói tai, người đàn ông lại nhíu mày nhưng hành động không ngừng lại, chỉ chớp mắt đã giật sợi dây đeo miếng ngọc Khotan (**) trên cổ cô xuống.

Thì ra anh ta nhìn cô với ánh mắt tà ác như vậy chỉ để tìm kiếm thứ gì đáng giá trên người cô.

Thấy Cố Thắng Nam vẫn giữ nguyên tư thế hai tay che ngực, người đ

Chỉ hơi cười mà thôi, lại dường như thay đổi cả một con người, từ lạnh lùng cực đoan biến thành dịu dàng mê người.

Cố Thắng Nam xoa xoa sau gáy bị sợi dây siết đau, còn chưa ngẩng đầu lên lại nghe thấy anh ta nói: "Tin tôi đi, đàn ông vĩnh viễn sẽ không tấn công phụ nữ dưới cỡ B".

Dưới?

Cỡ B?

Cố Thắng Nam vội vàng buông đôi tay đang bảo vệ trước ngực xuống.

Vừa ngẩng đầu, cô đã nhìn thấy anh ta đang lắc lư sợi dây đeo miếng ngọc Khotan: "Tôi để cái này của cô ở cửa hàng sửa chữa, cô đến thanh toán xong là có thể chuộc về".

Chiếc SUV đồng bóng cứ thế nhẹ nhàng chạy qua bên cạnh Cố Thắng Nam, chỉ chớp mắt đã biến mất sau lối ra.

Vẫn nấp ở cách đó không xa, sau phút chốc Từ Chiêu Đễ đã chạy vội đến bên cạnh Cố Thắng Nam, hết sức thần bí nhìn theo hướng chiếc xe biến mất: "Với kinh nghiệm duyệt đàn ông vô số của tớ, đây tuyệt đối là hàng cực phẩm trăm năm khó gặp".

Cố Thắng Nam không có thời gian hỏi xem vừa rồi cô nàng tay xách thùng sơn đỏ này trốn ở đâu, đứng xem bao lâu, bởi vì tấm danh thiếp trong tay đã làm cô đau lòng đến mức nói không nên lời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.