Sổ Tay Sử Dụng Đàn Ông

Chương 12



Hướng dẫn sử dụng đàn ông, điều thứ mười hai: Tục ngữ nói cấm có sai, chưa gặp những kẻ cặn bã thì sao có thể nhận ra được người tốt? Cho nên để tránh phụ nữ gặp phải bất hạnh sau khi cưới, trước đó Thượng Đế mới không ngừng cung cấp các thể loại đàn ông cặn bã cho bạn rèn luyện.

***

Cưỡng bức? Cố Thắng Nam yên lặng khoảng năm phút, hiển nhiên cô vẫn còn sợ hãi trước việc mình liên tục bị thương trong vòng mấy ngày nay: "Tớ sợ tớ còn chưa hôn được anh ta đã có chuyện chẳng lành đổ ập xuống đầu rồi. Bây giờ chân cũng gãy rồi, lưng cũng trẹo rồi, đến lúc đó nhỡ đâu tính mạng cũng mất luôn thì làm thế nào?"

"Vậy..." Từ Chiêu Đễ hiển nhiên cũng không dám đùa giỡn với tính mạng cô: "Lúc đó tớ sẽ giám sát bạn chu đáo, tớ nhanh tay nhanh mắt như vậy, nhất định có thể cứu bạn nếu có gì bất trắc xảy ra".

Động não không bằng động thủ, chuyên gia bày mưu tính kế Từ Chiêu Đễ lập tức vỗ vỗ tay làm cho mọi người lấy lại tinh thần rồi tuyên bố: "Bước đầu tiên, nghĩ cách hẹn anh ta ra ngoài, tạo cơ hội tiếp cận với một mình anh ta.

Kết quả là, dưới anh mắt chăm chú của Từ Chiêu Đễ và Vivian, Cố Thắng Nam gọi điện thoại cho Lộ Tấn: "Lộ tiên sinh!"

Giọng nói có vẻ lạnh nhạt của Lộ Tấn vang lên từ chiếc điện thoại di động đã bật loa ngoài. Thái độ của Lộ Tấn lúc này trái ngược hoàn toàn với lúc cầu xin cô nấu ăn cho những lần trước: "Giáo viên Cố, tìm tôi có việc gì?"

"À..." Cố Thắng Nam nhìn Từ Chiêu Đễ, sau khi nhận được ánh mắt động viên của đối phương, cô mới ấp úng nói tiếp: "Chúng ta có thể gặp nhau một lát hay không?"

"Rất xin lỗi, sợ rằng không được. Dạo này tôi tương đối bận. Giáo viên Cố, cô có việc gì quan trọng

Những lời của Lộ Tấn khiến Từ Chiêu Đễ và Vivian đưa mắt nhìn nhau. Không phải Cố Thắng Nam đã nói thái độ của Lộ Tấn đối với cô cũng không tồi sao? Lạnh như băng thế kia mà cũng gọi là thái độ không tồi?

Cố Thắng Nam lặng lẽ thở dài trong lòng, cô biết rõ một lí do khiến người đàn ông này đổi mặt còn nhanh hơn lật sách: "Đừng tưởng tôi không biết anh đã lấy trộm lọ gia vị bí quyết độc quyền của tôi đó. Lộ tiên sinh, làm người không thể qua cầu rút ván như vậy!"

Hình như Lộ Tấn yên lặng một lát vì chột dạ, sau đó mới tiếp tục nói: "Buổi tối tôi phải tham gia một bữa tiệc của tập đoàn. Nếu cô còn tự đi được thì có thể đến bữa tiệc đó tìm tôi".

Sau khi chấm dứt trò chuyện, Lộ Tấn cất điện thoại đi vào thang máy. Lúc này anh ta vừa kí xong biên bản chuyển nhượng cổ phần Tử Kinh với bên A. Lộ Tấn xoay người lại quay mặt ra cửa thang máy, vừa ngước mắt lên đã thấy cậu trợ lý đang nhìn mình với vẻ mặt kinh ngạc. Lộ Tấn không khỏi cau mày: "Nếu lần sau cậu lại xuất hiện trước mặt tôi với vẻ mặt táo bón này thì chắc chắn tôi sẽ sa thải cậu không chút do dự".

Trong lòng vẫn ngổn ngang vô số ý nghĩ, cậu trợ lý vội vàng thay đổi sắc mặt.

Thang máy từ từ đi xuống, cậu trợ lý liếc trộm Lộ Tấn hết lần này tới lần khác. Chẳng lẽ giữa ông chủ của mình và cô nàng đầu bếp kia thật sự có chuyện mờ ám gì? Nếu không thì không có lí do nào giải thích được chuyện ông chủ đột nhiên quyết định không nhận thù lao phi vụ này bằng tiền mặt mà lại nhận bằng cổ phần Tử Kinh...

Cuối cùng cậu trợ lý vẫn không nhịn được, hỏi: "Lộ tiên sinh, vừa rồi không phải ngài... mời cô ấy làm bạn gái đi dự tiệc tối nay đấy chứ?"

Lộ Tấn bị hỏi cứng họng.

Có phải không? Vừa rồi mình đã mời người phụ nữ đó làm bạn gái mình tối nay sao?

Dường như ngay cả chính bản thân Lộ Tấn cũng nghi hoặc

***

Thấy Cố Thắng Nam đi dép tông khập khiễng bước cửa, Từ Chiêu Đễ vội kéo cô lại: "Không phải là bạn định mặc như thế này đi hẹn hò đấy chứ?"

Cố Thắng Nam cúi đầu quan sát chính mình: "Có vấn đề gì à?"

"Vấn đề lớn, lớn lắm!" Từ Chiêu Đễ vừa ấn cô xuống sofa vừa bắt đầu gọi điện thoại tìm tiếp viện.

Mặc dù biết Từ Chiêu Đễ là người có quan hệ xã hội số một số hai ở thành phố này, nhưng khi thật sự tận mắt chứng kiến Từ Chiêu Đễ gọi một cuộc điện thoại đã lôi được nguyên một tiểu đội trang điểm đến nhà mình, Cố Thắng Nam vẫn phải trợn mắt vì kinh ngạc.

Từ Chiêu Đễ đắc ý đưa tay nâng cằm Cố Thắng Nam lên: "Bạn mà đi cưỡng bức anh ta với bộ dáng hiện tại thì có khả năng anh ta sẽ thật sự tố cáo bạn quấy rối tình dục. Có điều bây giờ bạn có thể yên tâm, những người bạn này của tớ đều là các chuyên gia trang điểm bậc thầy, bình thường không phải sao sáng thì không mời được họ đâu. Dù là một con gà họ cũng có thể biến thành phượng hoàng".

Cố Thắng Nam thậm chí còn không có cả cơ hội kháng nghị, hai chuyên gia trang điểm đã tả hữu giáp công tóm lấy cô, kéo hộp dụng cụ trang điểm cao đến nửa mét ra xoẹt một tiếng, bắt đầu thi triển tài nghệ xuất thần nhập hóa trên gương mặt Cố Thắng Nam.

Cố Thắng Nam trợn tròn mắt nhìn dụng cụ uốn tóc nóng bỏng làm mái tóc mình bốc lên khói xanh lượn lờ, trợn tròn mắt nhìn cây cọ môi xinh xắn từ từ vẽ ra một cặp môi đỏ tươi trên mặt, trợn tròn mắt nhìn người phụ nữ trong gương càng ngày càng xa lạ với mình. Đúng lúc này lại có một đám chuyên gia khác tới ghé thăm hàn xá...

Hiển nhiên những chuyên gia này là do Vivian gọi tới. Trên tay mỗi người trong số bọn họ đều xách hai va li quần áo, Vivian chỉ huy bọn họ đặt va li vào phòng khách.

Va li vừa mở ra, những bộ lễ phục tuyệt đẹp bên trong làm mọi người lóa

Từ Chiêu Đễ tặc lưỡi than thở: "Cao Toàn An, cuối cùng bạn cũng để tớ nhìn thấy dáng vẻ nên có của một nhà thiết kế trang phục rồi đấy".

Đủ hai tiếng trôi qua, giống như một tú bà xưng bá giới buôn phấn bán son dẫn con át chủ bài mình ưng ý nhất ra giới thiệu cho khách làng chơi...

Trước sự phản đối mãnh liệt của Cố Thắng Nam và lí do hợp lí đang bị trẹo chân, rốt cục Từ Chiêu Đễ cũng miễn cưỡng cho phép cô không đi giày cao gót. Tuy nhiên kể cả khi đi giày đế bằng, Cố Thắng Nam vẫn không tránh khỏi giẫm lên vạt váy. Rốt cục giáo viên Cố mặt mũi nhăn nhó cũng khập khiễng tới được nơi cần đến. Đứng trong đại sảnh, cô vừa gọi điện thoại cho Lộ Tấn vừa bám tay lên vai Từ Chiêu Đễ nghỉ một chút. Phải biết, đối với cô, mặc váy đi một mét còn mệt hơn nhiều so với mặc chiếc quần thể thao cấp bậc đồ cổ của cô chạy một trăm mét.

Trợ lý của Lộ Tấn nghe máy, thấy cô nói đang ở đại sảnh, cậu ta lập tức nói: "Tôi sẽ ra đón cô ngay đây".

Chỉ chốc lát sau Cố Thắng Nam đã nhìn thấy trợ lý của Lộ Tấn chạy ra khỏi thang máy.

Cố Thắng Nam chào cậu trợ lý, không ngờ cậu ta lại làm như không thấy, đi thẳng qua bên cạnh cô, vừa đi vừa tiếp tục nhìn quanh.

Cố Thắng Nam vội gọi cậu ta lại: "Tiểu Mạnh".

Cậu trợ lý đột nhiên dừng lại, ngơ ngác quay đầu quan sát Cố Thắng Nam một hồi. Đến lúc Cố Thắng Nam sắp nổi da gà khắp toàn thân, rốt cục cậu ta mới bật ra được mấy chữ: "Giáo viên Cố???"

Cố Thắng Nam cười cười khó xử.

"Xin lỗi, vừa rồi tôi không nhận ra cô". Cậu trợ lý đang mải xin lỗi không ngừng, hoàn toàn không phát hiện Từ Chiêu Đễ bên cạnh đã từ từ nheo mắt, trong ánh mắt nhìn cậu ta dần dần xuất hiện ánh sáng như một con sói quan sát con mồi của mình.

Cậu trợ lý xem đồng hồ, thấy không có thời gian hàn huyên nữa, liền dẫn Cố Thắng Nam và Từ Chiêu Đễ đi đến thang máy. Từ Chiêu Đễ uốn éo đi tới, cuối cùng đến lúc quan sát bóng lưng cậu trợ lý chán chê mới dùng khuỷu tay khẽ huých Cố Thắng Nam. Cố Thắng Nam đã chơi với cô ả háo sắc này hơn hai mươi năm, lúc này đã hoàn toàn đọc hiểu ánh mắt của Từ Chiêu Đễ: Quả nhiên người đẹp vì lụa, hôm nay tay trợ lý ăn mặc đàng hoàng như vậy làm Từ Chiêu Đễ này sắp không thể kiềm chế được nữa rồi...

Cố Thắng Nam cũng dùng ánh mắt trả lời Từ Chiêu Đễ: Bạn không được để thú tính đại phát làm hỏng chuyện quan trọng của tớ đấy nhé!

Từ Chiêu Đễ nhướng mày, ý là: Yên tâm đi, chẳng lẽ tớ là loại người thấy sắc quên bạn hay sao?

Chẳng mấy chốc Cố Thắng Nam đã đi đến buổi tiệc. Đối với Từ Chiêu Đễ, gặp tình huống này quả thực không khác gì cá gặp nước, nhưng...

Cố Thắng Nam mới vừa đi được hai bước đã bị vướng vạt váy súy ngã. Cô vội vàng kéo vạt váy từ dưới đế giày ra rồi đứng thẳng lên. Đúng lúc này, Cố Thắng Nam cảm thấy cách đó không xa có một ánh mắt đang bắn về phía cô.

Đưa mắt nhìn lại, ánh mắt này không phải được bắn ra từ vị trí của Lộ Tấn sao?

Nhưng Cố Thắng Nam vừa định chào anh ta một câu, ánh mắt anh ta lại lướt qua chỗ cô chuyển đến nơi khác. Hiển nhiên Lộ Tấn cũng không nhận ra cô.

Đến tận lúc cậu trợ lý dẫn cô đến trước mặt Lộ Tấn: "Lộ tiên sinh, giáo viên Cố đến rồi".

Ánh mắt Lộ Tấn dừng lại, một lát sau mới quan sát cô lần nữa: "Vài ngày không gặp, cô đi phẫu thuật thẩm mĩ rồi à?"

Cố Thắng Nam vô thức định tiến lên một bước trả lời anh ta, không ngờ mình còn chưa mở miệng đã lại bị vướng vạt váy suýt ngã. Nhìn thấy dáng vẻ chật vật, chân tay luống cuống mà vẫn còn làm bộ bình tĩnh của cô, Lộ Tấn không thể không thừa nhận: "Được rồi, cô quả thật là Cố Thắng Nam".

***

Là ai luôn miệng nói "khi đó tớ sẽ giám sát bạn cẩn thận, tớ nhanh tay nhanh mắt như vậy, nhất định có thể cứu được bạn nếu có chuyện bất ngờ gì xảy ra" lúc ở nhà cô?

Là ai còn thề thốt khẳng định "yên tâm đi, tớ là loại người thấy sắc quên bạn đó sao" lúc ở đại sảnh khách sạn?

Khi Cố Thắng Nam nhìn khắp nơi vẫn không tìm được bóng dáng Từ Chiêu Đễ, rốt cục cô có thể kết luận, cô nàng háo sắc đó đã đuổi theo cậu trợ lý tươi non ngon miệng đó rồi.

Cố Thắng Nam đành phải đơn thương độc mã đi theo Lộ Tấn lên ban công tầng cao nhất.

"Tìm tôi có việc gì?"

Gió lạnh thổi qua ban công, Cố Thắng Nam triệt để lắp bắp: "Ơ... A... Đúng rồi, mấy hôm nay anh giải quyết vấn đề ăn uống thế nào?"

Vẻ mặt Lộ Tấn lộ vẻ đau khổ trong nửa giây, nhưng anh ta nhanh chóng che giấu được.

Cho dù anh ta không nói lời nào, Cố Thắng Nam cũng đoán được: "Không phải là dựa hoàn toàn vào lọ gia vị bí truyền của tôi đấy chứ?"

Anh ta vẫn không nói lời nào, gọi nhân viên phục vụ mang hai li rượu đến, sau đó đi tới ngồi lên chiếc ghế chân cao.

Tốc độ làm việc của nhân viên phục vụ có thể nói là cực nhanh, Cố Thắng Nam nhìn nhìn ly rượu: "Tôi bị ốm, không nên uống rượu".

Ai ngờ giọng nói của Từ Chiêu Đễ lập tức truyền tới qua chiếc tai nghe bluetooth cô giấu dưới tóc: "Sao lại không uống? Phải uống với hắn ta chứ!"

Giọng nói đột nhiên vang lên này làm Cố Thắng Nam giật mình suýt nữa đánh đổ li rượu. Lộ Tấn ngồi đối diện lập tức bắn một ánh mắt sắc như dao sở trường tới, Cố Thắng Nam vội ngồi thẳng người lên, tránh để anh ta phát hiện

Cố Thắng Nam khẽ đỡ tai nghe bluetooth, mặc dù không thể xác định được Từ Chiêu Đễ đang trốn ở góc nào bày mưu tính kế, nhưng ít nhất cô ấy đã thật sự có thể tạm thời từ bỏ cậu trợ lý vì tình bạn vĩ đại của hai người. Chỉ riêng điểm này đã khiến Cố Thắng Nam cảm động đến rơi nước mắt trong lòng.

Bên này Cố Thắng Nam vừa nói không nên uống rượu, bên kia Lộ Tấn lập tức dặn người phục vụ: "Mang một cốc nước hoa quả cho vị tiểu thư này!" Vừa nói vừa đưa tay lấy li rượu của Cố Thắng Nam trả lại cho người phục vụ.

Trong nháy mắt, Cố Thắng Nam vội giữ chặt li rượu, đổi giọng nói: "Đột nhiên tôi lại muốn uống rượu".

Lúc này mệnh lệnh chỉ huy thứ hai của Từ Chiêu Đễ lại vang lên trong tai nghe: "Chuốc say hắn, làm cho hắn say khướt đi!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.