Sổ Tay Sử Dụng Đàn Ông

Chương 14



Hướng dẫn sử dụng đàn ông, điều thứ mười bốn (điều cuối cùng): Nếu phụ nữ sử dụng mỹ nhân kế với đàn ông, đại bộ phận đàn ông đều sẽ tương kế tựu kế.

***

Lộ Tấn đột nhiên đẩy cô ra, không ngờ chỉ một giây sau người phụ nữ này lại lao tới, không đạt mục đích nhất quyết không dừng lại. Sau năm lần bảy lượt, hai tay đang gắng sức chóng cự của Lộ Tấn dần dần bắt đầu không nghe sự điều khiển của bộ não nữa. Khi ngón tay người phụ nữ này chui vào dưới cổ áo anh ta, dường như trong đầu Lộ Tấn có một dòng điện chạy qua. Khi anh ta phản ứng lại, hai tay anh ta đã giữ chắc hai bên hông người phụ nữ này, sau đó lật người đè người phụ nữ vẫn cưỡi trên người mình xuống.

Á! Gãy lưng rồi! Cơn đau giống như một loại thuốc giải rượu hiệu quả nhất, lập tức khiến Cố Thắng Nam dừng lại tất cả mọi hành động, chỉ còn biết cau mày nhăn nhó. Lộ Tấn thở hồng hộc nhìn gương mặt với hai má ửng hồng trước mắt, bỗng dưng sững lại. Không ngờ mình lại hơi muốn... hôn cô ta.

Lộ Tấn từ từ cúi xuống, hơi do dự. Anh ta mong sao người phụ nữ này tiếp tục bất chấp mọi thứ lao về phía mình như vừa rồi, nhưng lúc này cô lại không hề có bất cứ phản ứng gì. Cuối cùng, môi Lộ Tấn dừng lại cách môi cô không đủ năm mi li mét, hai phe chính tà trong đầu đã đánh nhau túi bụi từ lâu.

Một âm thanh nói: Lộ Tấn, ngươi là chính nhân quân tử, không thể lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn...

"Leng keng leng keng..."

Sau một trận chém giết, một âm thanh khác lại chiếm thượng phong: Đó là người phụ nữ này chủ động trước. Lộ Tấn, ngươi mau giúp cô ta đạt được mục đích. Phải thành - toàn - cho - cô - ta!

Lộ Tấn đang dừng lại cực kì khó xử, đột nhiên cô nàng lưu manh này bất ngờ phất cờ trở lại, giữ chắc cổ anh ta, hung ác đưa miệng tới. Hai bên giằng co quyết liệt, đầu lưỡi mang mùi rượu lành lạnh lại lướt tới. Không cần đấu tranh tư tưởng nữa mà chỉ cần im lặng đón nhận, Lộ Tấn thở phào nhẹ nhõm mà không nhận ra sự thay đổi của mình.

Thực hiện ý định thành công, Cố Thắng Nam lao vào Lộ Tấn, đắc ý hưởng thụ thành quả đi săn. Con mồi đáng thương cũng đang ảo não cảm nơi nào đó trên người đang từ từ nóng lên, ai cũng không còn nhớ rằng thực ra hai người bọn họ đang ở nơi công cộng.

Khi bàn tay Lộ Tấn đã không còn chịu khống chế, sắp luồn vào dưới lớp váy vướng víu nọ, đột nhiên sức nặng đang đè ở trên người anh ta bị một sức mạnh còn hung bạo hơn kéo đi.

Chỉ nghe rầm một tiếng, trán cô ả lưu manh đập chính xác vào chiếc chậu cảnh bên cạnh, sau đó cô ta ngã sấp xuống, úp mặt xuống đất.

Cảm xúc chấm dứt đột ngột, Lộ Tấn bừng tỉnh, lập tức bật người từ sofa đứng lên.

Hiển nhiên người ném Cố Thắng Nam đi giúp anh ta chính là người đàn ông mặc âu phục đang đứng trước mặt anh ta này. Xem ra người này cũng là khách mời đến dự tiệc rượu.

Trong lúc Lộ Tấn không biết mình nên cảm ơn người đàn ông này đã cứu mình hay là nên tức giận hắn ta đã làm hỏng chuyện tốt của mình, người đàn ông lại chào anh ta trước: "Lộ tiên sinh, anh không sao chứ?"

Lộ Tấn kinh ngạc, lập tức thu ánh mắt hơi mất mát đang nhìn về phía nữ lưu manh lại, cảnh giác quan sát người này một chút: "Anh là?"

"Tôi là Trình Tử Khiêm. Chắc là Lộ tiên sinh quên, trước đây chúng ta đã gặp nhau rồi".

Trình Tử Khiêm? Lộ Tấn nhanh chóng nhớ lại, sau khi mua lại Tử Kinh, tập đoàn khách sạn đã phái Tổng giám đốc mới đến quản lý Tử Kinh, người đó chính là Trình Tử Khiêm.

"Phụ nữ lại đi sàm sỡ đàn ông, bây giờ thói đời đúng là..." Trình Tử Khiêm liếc nhìn nữ lưu manh, lắc lắc đầu không nói gì nữa.

Việc Trình Tử Khiêm làm có coi là một lần anh hùng cứu mỹ nhân biến tướng hay không? Lộ Tấn không có thời gian suy nghĩ vấn đề này, anh ta nhìn theo ánh mắt Trình Tử Khiêm, thấy Cố Thắng Nam đã nằm yên tại chỗ một hồi lâu không hề nhúc nhích. Trong lòng bỗng dưng thấy lo lắng, Lộ Tấn vội đi tới nâng cô

Trán cô đã bị sứt, chảy một chút máu. Lộ Tấn vỗ vỗ mặt cô: "Này! Tỉnh lại đi!"

Trả lời Lộ Tấn là tiếng nôn khan gián đoạn phát ra từ miệng người phụ nữ này.

Sự lo lắng của Lộ Tấn đã bị tiếng nôn khan của cô đánh bay. Anh ta nghiến răng nghiến lợi nói dằn từng chữ một: "Nếu cô dám nôn vào người tôi nữa, tôi sẽ ném thẳng cô xuống dưới lầu!"

Cô đột nhiên ngừng nôn khan như có kì tích.

Nội dung trao đổi vô cùng kỳ lạ giữa hai người này khiến Trình Tử Khiêm bên cạnh trợn mắt: "Hai người... biết nhau à?"

Lộ Tấn không có tâm tư trả lời Trình Tử Khiêm, anh ta bế thốc người phụ nữ này lên, sau đó lập tức chạy ra ngoài, để lại Trình Tử Khiêm đứng như trời trồng đưa mắt nhìn theo.

***

Đây là một giấc mơ rất dài, rất giày vò con người. Nụ hôn ướt át, hơi thở gấp gáp, cọ sát nóng bỏng, tất cả dần dần hòa quyện lại với nhau trong mơ, cuối cùng hóa thành một câu: "Tôi không đến bệnh viện, tôi phải đến... khách sạn..."

Tôi phải đến... khách sạn...

Giọng nói trong mơ này làm Cố Thắng Nam bừng tỉnh.

Vừa tỉnh lại, còn chưa kịp mở mắt ra, Cố Thắng Nam đã cảm thấy trán mình rất đau.

Đưa tay sờ lên trán, cô phát hiện trán mình đã được băng lại.

Cô bị thương rồi? Tại sao bị thương? Cố Thắng Nam không có bất cứ manh mối gì.

Cô ngửi được mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện, cô nghe thấy y tá nói: "Người bệnh giường số 0031..." Cô nghe thấy tiếng bước chân, tiếng bước chân của đàn ông, tiếng bước chân đang đi về phía cô nằm...

Ai? Lộ Tấn? Anh ta đến làm gì? Rốt cục mình có hôn được anh ta hay không? Vô số câu hỏi nối tiếp nhau hiện lên trong đầu Cố Thắng Nam, cô do dự một hồi lâu mới mở mắt ra.

Đưa mắt nhìn quanh một lượt, cô lập tức phát hiện người đàn ông đó đang đứng bên cửa sổ quay lưng về phía cô.

Quả thật giống như lời cô bạn từng trải Từ Chiêu Đễ, trong số những người châu Á, dáng người của gã Lộ khó tính này tuyệt đối là số một số hai, chỉ tùy ý đứng ở đó, lưng ra lưng, chân ra chân, đường nét bả vai đẹp như 007...

Không đúng! Mặc dù người đàn ông quay lưng về phía cô này cũng cao ráo chân dài, nhưng hình như bả vai không đẹp bằng Lộ khó tính...

Cố Thắng Nam đang nghi hoặc cau mày, người nọ đã khoan thai xoay người lại: "Tỉnh rồi à?"

Một gương mặt hoàn toàn xa lạ!

Hai hàng lông mày nhíu chặt của Cố Thắng Nam vẫn không thể nào giãn ra được.

Cố Thắng Nam quyết định tạm thời án binh bất động.

"Xin lỗi, tôi không biết cô là bạn gái của Lộ tiên sinh, cho nên... Tóm lại, thật sự rất xin lỗi vì đã làm cô bị thương".

Bạn gái của Lộ tiên sinh? Hại cô bị thương? Anh ta nói là tiếng phổ thông, nhưng Cố Thắng Nam phát hiện mình không thể nghe hiểu một câu nào.

Ngàn vạn dấu hỏi cuối cùng chỉ hóa thành một câu: "Anh là?"

"Trình Tử Khiêm".

Cố Thắng Nam suy nghĩ một chút, rất chắc chắn mình chưa bao giờ nghe thấy tên anh ta: "Vậy..." Bây giờ Cố Thắng Nam bắt đầu thấy sợ khi nhắc tới cái tên này: "Lộ tiên sinh đâu?"

***

Lộ tiên sinh đâu?

Lộ tiên sinh đang đen mặt ngồi trong phòng bệnh khoa ngoại cho bác sĩ bó bột.

Khi chạy tới với vẻ mệt mỏi phong trần, vội vã đẩy cửa phòng bệnh ra, cậu trợ lý của Lộ Tấn lập tức sửng sốt. Nhìn chiếc nẹp cố định trên tay phải Lộ Tấn, lại nhìn thạch cao trên chân trái Lộ Tấn, cậu trợ lý do dự một hồi lâu, sau đó bước tới một bước hết sức thận trọng.

Ánh mắt Lộ Tấn lập tức đã quét tới.

Cậu trợ lý bị Lộ Tấn nhìn, chột dạ nuốt nước bọt.

"Tối qua ở đâu?" Âm thanh của Lộ Tấn thấp đến mức đáng sợ: "Vì sao điện thoại không liên lạc được?"

Cậu trợ lý xấu hổ nhìn qua chỗ khác.

Lộ Tấn quan sát cậu trợ lý một lượt, ánh mắt cực kì lạnh lùng đã nhanh chóng khóa chết chiếc sơ mi nhăn nhúm trên người và chiếc cà vạt đeo lệch trên cổ trợ lý. Cậu trợ lý lập tức nhận ra, vội vàng chỉnh lại chiếc cà vạt xiên xẹo cho ngay ngắn lại.

"Tôi... Tôi..." Theo bản năng, cậu trợ lý muốn bịa ra một lí do để lấp liếm, nhưng dưới ánh mắt sắc sảo của Lộ Tấn, cậu ta chỉ còn nước làm bộ ân cần hỏi thăm ông chủ của mình: "Lộ tiên sinh, tại sao thoáng cái ngài đã bị thương nặng như vậy?"

Lộ Tấn ngẩn ra, sau đó lập tức nheo mắt lại nhìn về phía cậu trợ lý với vẻ đe dọa.

Đây là cuộc so đấu ánh mắt của người đàn ông. Ánh mắt đe dọa của Lộ Tấn quan sát kĩ trợ lý từ đầu đến chân, đồng thời ánh mắt hết sức thận trọng của trợ lý cũng quanh quẩn trên người Lộ Tấn. Nhưng đồng thời, ánh mắt hai người đều dừng lại

Lộ Tấn nhìn thấy vết son trên cổ áo trợ lý.

Trợ lý nhìn thấy vết hôn trên cổ Lộ Tấn.

Lộ Tấn nhìn thấy dấu răng trên cằm trợ lý.

Trợ lý nhìn thấy vết cào trên cánh tay Lộ Tấn.

Hai bên đang yên lặng, điện thoại di động của cậu trợ lý chợt báo có tin nhắn đến: "Anh xứng đáng có được người bạn tình Trung Quốc này. Sau này chúng ta sẽ còn gặp lại".

Kí tên: Celine Từ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.