Sổ Tay Sử Dụng Đàn Ông

Chương 16



Buổi chiều cùng ngày Lộ Tấn đã xuất viện trở lại Tử Kinh, cậu trợ lý vừa dìu anh ta đi vào khoang thuyền vừa hỏi: "Lộ tiên sinh, bây giờ ngài như thế này, chắc là bữa tiệc một tuần sau ngài không thể tham gia được đúng không?"

Trong bữa tiệcuần sau, tập đoàn Thụy Phong sẽ chính thức tuyên bố với bên ngoài về việc mua lại khách sạn Tử Kinh, hai bên cũng chuyển giao quyền lực trước mặt mấy trăm h

ãng truyền thông. Để tổ chức bữa tiệc cảm ơn cực kỳ quan trọng này, có thể nói là bên phía Tử Kinh đã đầu tư rất nhiều thời gian công sức. Một vấn đề cực kì quan trọng của bửa tiệc là các món ăn, sau khi bếp trưởng bếp Âu trước đây từ chức, bếp trưởng mới Cố Thắng Nam đã nhanh chóng làm quen với công việc, tất cả mọi người đều cho rằng như vậy mọi chuyện sẽ được bảo đảm, tuyệt đối không có chuyện sai sót gì.

Ai cũng không ngay trước bữa tiệc quan trọng như vậy, bếp trưởng bếp Âu Cố Thắng Nam lại bị thương như vậy. Ai có thể ngờ được, chuyên gia M&A Lộ Tấn được thuê mua lại khách sạn Tử Kinh cho tập đoàn Thụy Phong lại bị thương đến gân cốt, hầu như không thể động đậy ngay trước bữa tiệc?

Cậu trợ lý chờ Lộ Tấn trả lời, Lộ Tấn lại chỉ yên lặng. Đến tận lúc cậu trợ lý sắp dìu anh ta đến ngồi xuống sofa, anh ta mới mở miệng: "Đặt vé máy bay về Thượng Hải vào thứ hai tuần sau".

Một câu đã làm cậu trợ lý cả kinh, suýt nữa buông tay làm Lộ Tấn ngã thẳng xuống nền nhà.

Lộ Tấn đột nhiên cau mày, may là còn kịp dùng cánh tay không bị thương chống lên thành sofa. Lúc này trợ lý mới phản ứng lại, vội đưa tay đỡ Lộ Tấn ngồi xuống sofa.

Cậu trợ lý không dám tin tưởng, không ngừng xác nhận: "Ngài chắc chứ? Thứ hai tuần sau?"

Lộ Tấn không thể không quan sát tỉ mỉ vẻ khác thường của cậu trợ lý: "Không phải cậu vẫn càu nhàu đòi đi hay sao? Tại sao tự nhiên lại không muốn đi nữa?"

Cậu trợ lý vội vàng điều chỉnh lại vẻ mặt: "Không phải bao giờ ngài cũng làm nửa năm, nghỉ nửa năm à? Lần này phi vụ tiến hành thuận lợi như vậy, ngài lại lấy cổ phần Tử Kinh, tôi còn tưởng rằng ngài định ở lại Tử Kinh một thời gian chứ!"

Cậu ta nói nhiều như vậy mà vẫn không nhìn thấy một chút thay đổi nào trên mặt Lộ Tấn. Cậu trợ lý nhíu mày suy nghĩ, sau đó dứt khoát cắn răng bổ sung: "Hơn nữa, ngài thật sự có thể rời được giáo viên Cố..."

Lộ Tấn căng thẳng trong lòng.

"...Rời được đồ ăn giáo viên Cố làm à?"

Lộ Tấn buông lỏng trong lòng.

Cậu trợ lý thử thêm mắm thêm muối: "Phải biết rất có thể cả đời này ngài cũng không gặp được một đầu bếp nấu ăn hợp khẩu vị ngài như vậy".

Cậu trợ lý kín đáo quan sát, sau khi nghe những lời cậu ta nói, Lộ Tấn đã tỏ ra do dự rõ ràng. Nhưng trong lòng cậu trợ lý vừa lóe lên một tia hi vọng, Lộ Tấn đã hắt thẳng một chậu nước lạnh đến...

"Ba mươi năm đầu tiên của cuộc đời tôi chưa hề được ăn đồ cô ấy nấu, chẳng phải tôi vẫn sống nhăn răng đến giờ hay sao?"

Lộ Tấn bình thản nói xong, ánh mắt lại nhìn xa xăm về phía mặt nước bên ngoài. Những gợn sóng lấp lánh cũng không xua tan được sự chán nản trong mắt anh ta. Cảnh tượng trong phòng bệnh hôm trước lúc này cũng lặng lẽ tràn lên trong lòng Lộ Tấn...

Khi người phụ nữ đó nghe thấy anh ta nói "Tuần sau tôi sẽ rời khỏi thành phố B, quêt hết những tội ác cô làm với tôi", sau khi ngẩn người ra, rõ ràng cô ta đã thở phào nhẹ nhõm: "A! Tốt! Vậy tôi... chào tạm biệt anh trước!"

Cũng dưới ánh mặt trời chói chang này, tới đón Cố Thắng Nam ra viện. Nhìn bộ dáng thê thảm của Cố Thắng Nam, Từ Chiêu Đễ thở dài: "Em gái, chị có lỗi với em. Nếu không phải chị cứ ép em tin tưởng tình huống chó má trong phim Nụ hôn may mắn đó thì em cũng chưa đến mức bị thương như bây giờ. Em xem bộ mặt em giờ đã bị tàn phá đến mức nào..."

Cố Thắng Nam chỉ có thể mỉm cười gượng gạo với Từ Chiêu Đễ.

Từ Chiêu Đễ vội vã đỡ Cố Thắng Nam lên xe.

Lúc này Vivian đang yên vị trên ghế phụ lái, Cố Thắng Nam vừa chui nửa người vào ghếau, Vivian đã cau mày: "Bác sĩ nào băng bó cho bạn đấy? Tay nghề kém quá, quấn đầu bạn thành đầu lợn đúng nghĩa đen rồi".

Nói rồi hắn kéo Cố Thắng Nam tới, nhanh chóng và gọn gàng sửa những vòng băng gạc trên đầu cô thành một cái nơ con bướm khổng lồ đeo lệch một bên đầu.

Cố Thắng Nam nhìn gương chiếu hậu, thấy tạo hình chuột Mickey đột nhiên xuất hiện trên đầu mình, lập tức nghẹn lời không nói được gì. CÓ điều Từ Chiêu Đễ và Vivian đều hết sức hài lòng với hình tượng này, vì vậy Cố Thắng Nam đành phải lặng lẽ chấp nhận.

Từ Chiêu Đễ khởi động xe, Vivian quay lại nhìn Cố Thắng Nam, lại còn dám hỏi cô: "Tại sao bạn vẫn rầu rĩ không vui?"

Không đợi Cố Thắng Nam trả lời, Từ Chiêu Đễ đã an ủi cô: "Bây giờ tớ đưa bạn về nhà, bạn đừng nghĩ gì cả, ngủ một giấc cho tốt. Tỉnh dậy tất cả phiền muộn sẽ biến mất, ngày mai lại là một ngày mới!"

Cố Thắng Nam lại hoàn toàn coi như không nghe thấy mấy câu học lỏm trong "Hạt giống tâm hồn" của Từ Chiêu Đễ. Yên lặng một hồi lâu, đột nhiên cô nói: "Đưa tớ đến Tử Kinh".

Từ Chiêu Đễ trợn mắt: "Bạn đã thế này rồi mà còn định đi làm?"

Cố Thắng Nam lắc đầu: "Tớ đang suy nghĩ nên đến gặp trưởng phòng hành chính để từ chức hay là đến để ra vẻ đáng thương".

Ngay cả Vivian luôn luôn tự nhận Thái sơn sập trước mặt vẫn bình chân như vại cũng phải kêu lên sợ hãi: "Từ chức???"

"Không phải bác sĩ nói hiện tượng chấn thương sọ não nhẹ này của tớ ít nhất phải nghỉ ngơi mười ngày sao?" Bị tiếng hét của hai người này tấn công, đầu óc Cố Thắng Nam càng quay cuồng: "Trưởng phòng hành chính đã nói với tớ từ trước, nếu trước tiệc tối tuần sau tớ còn chưa khỏi bệnh thì cứ tự động cuốn gói đi luôn. Kết quả không những tớ không đỡ mà còn bị nặng hơn. Bây giờ thậm chí tớ còn không gọt nổi một quả táo nữa..."Từ Chiêu Đễ ngắt lời cô: "Vậy bạn cũng không thể từ chức dễ dàng như vậy được".

Cô cũng có muốn từ chức đâu! Cố Thắng Nam lặng lẽ rơi lệ trong lòng.

"Cho nên tớ đang suy nghĩ, nếu như tớ xuất hiện trước mặt trưởng phòng hành chính với bề ngoài kinh dị này, nước mắt nước mũi giàn giụa cầu xin anh ta, không biết anh ta có nhất thời mềm lòng mà cho phép tớ ở lại hay không?" Cố Thắng Nam nhìn gương chiếu hậu, đang tính toán xem hình dạng của mình trong gương có thể nhận được bao nhiêu thông cảm, đột nhiên...

Từ Chiêu Đễ phanh gấp, cùng với một tiếng két, Cố Thắng Nam đập thẳng mặt vào sau lưng ghế trước, sống mũi đau nhói. Cố Thắng Nam còn chưa kịp phản ứng đã nghe thấy tiếng Từ Chiêu Đễ mở túi xách: "Tớ gọi người chuyên hóa trang xác chết đến xử lí cho bạn. Nếu bạn không nhận được sự thông cảm của trưởng phòng hành chính thì dọa cho hắn chết ngất cũng được".

***

Nửa tiếng sau, một cảnh tượng làm người nghe sợ hãi, người thấy kinh hoàng xuất hiện trong nhà ăn của khách sạn Tử Kinh.

Một xác chết đầu đeo nơ hình tai chuột Mickey làm bằng băng gạc, mặc đồng phục bệnh nhân, chân đi giày đá bóng, tay chống lưng chậm rãi đi qua trước mặt các thực khách. Tất cả những chỗ xác chết đi qua đều không ngừng vang lên tiếng bát đĩa cốc chén rơi xuống đất loảng xoảng.

Xác chết đi thẳng một mạch đến văn phòng của trưởng phòng hành chính, đã chuẩn bị tốt mọi việc, chỉ cần vừa đẩy cửa ra là lập tức lệ nóng doanh tròng lao về phía bàn làm việc của trưởng phòng hành chính...

Cố Thắng Nam đẩy cửa ra, nhìn thấy một góc bàn làm việc, lập tức lao người tới, đồng thời không quên nghẹn ngào nói: "Trưởng phòng kính yêu nhất của tôi, rốt cục tôi cũng còn sống để trở về gặp anh..."

Chợt Cố Thắng Nam thấy có vẻ không đúng, cô vội ngẩng đầu...

Một người đàn ông trẻ tuổi đang nhìn cô với vẻ mặt táo bón.

Người đàn ông trẻ tuổi này... không phải là... Trình Tử Khiêm, người nhầm điện thoại với cô sao?

Thế trưởng phòng hành chính đâu?

Trưởng phòng hành chính đang trốn sau lưng Trình Tử Khiêm, sớm đã sợ vỡ mật từ lâu.

Cố Thắng Nam cố gắng lắm mới dời ánh mắt khỏi người Trình Tử Khiêm, lập tức nhìn thấy trưởng phòng hành chính lập cập thò đầu ra từ phía sau Trình Tử Khiêm: "Cố Cố Cố... Cố Thắng Nam, cô... cô làm sao thế kia?"

Cố Thắng Nam chớp chớp mắt, ánh mắt di chuyển giữa bếp trưởng hoảng sợ khuôn mặt trắng bệch và Trình Tử Khiêm với vẻ mặt táo bón, trong nháy mắt đã quên hết những lời người nghe đau lòng, người thấy rơi lệ mà Từ Chiêu Đễ đã dạy cô.

***

Cố Thắng Nam đứng trước gương trong nhà vệ sinh, lẹt xẹt rút khăn giấy từ hộp khăn giấy treo trên tường, lau sạch sốt cà chua và chì kẻ mắt hầu như đã dán chặt mí mắt cô lại.

Có người gõ cửa. Cố Thắng Nam giật mình hoảng sợ tránh vào góc tường, che mặt không cho người khác nhìn thấy. Lúc này cô mới chợt nghĩ ra, làm gì có người phụ nữ nào còn làm chuyện thừa gõ cửa trước khi vào phòng vệ sinh nữ?

Cố Thắng Nam lén thò đầu ra nhìn, qua gương cô thấy Trình Tử Khiêm đẩy cửa đi vào.

"Cô..." Ánh mắt anh ta nhìn cô với vẻ phức tạp, ngay sau đó...

Anh ta bật cười!

Không ngờ anh ta lại còn cười!

Anh ta lại còn bật cười thành tiếng!

"Cô đúng là... Quả thật tôi chưa bao giờ thấy người nào như cô..."

Bây giờ Cố Thắng Nam chỉ muốn tự nhảy vào bồn cầu rồi xả nước.

Khả năng tự khống chế tâm tình xuất sắc cuối cùng cũng giúp Trình Tử Khiêm giấu được nụ cười đi. Anh ta lấy một lọ nước tẩy trang còn chưa mở nắp ra đặt xuống bồn rửa tay bên cạnh cô: "Trưởng phòng hành chính nói với tôi sơ qua về tình hình của cô, nhìn chung tôi cũng hiểu vì sao cô phải biến chính mình thành như vậy rồi chạy tới đây dọa ma mọi người".

Nói tới đây, Trình Tử Khiêm lại vô thức nhìn người phụ nữ này, chỉ nhìn thoáng qua, năng lực tự khống chế của anh ta đã suýt nữa sụp đổ. Trình Tử Khiêm nhịn cười, khóe miệng giật giật: "Yên tâm đi, tôi sẽ giải quyết hậu quả cho cô!"

Nói xong lập tức đi mất.

Để lại một mình Cố Thắng Nam đứng trong góc tường như đà điểu chui đầu xuống cát với tâm trạng vô cùng ủ rũ, cô cảm thấy khó có thể tin được: Gã Trình Tử Khiêm này thật sự có thể giải quyết hậu quả giúp cô hay sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.