Sổ Tay Sử Dụng Đàn Ông

Chương 18



Cố Thắng Nam còn tưởng rằng mình nghe nhầm...

"Tại sao anh lại ở chỗ cô ấy???"

Lộ Tấn cũng kêu lên đồng thanh với cô: "Tại sao cô lại ở chỗ cậu ta?"

Lúc này trong đầu Cố Thắng Nam chỉ có một hình ảnh - dáng vẻ ủ rũ của Từ Chiêu Đễ lúc đó, lời nói của Từ Chiêu Đễ vẫn vang lên bên tai: Bạn có biết tuần sau Lộ Tấn phải đi rồi không?

Nhưng dòng suy nghĩ của Cố Thắng Nam nhanh chóng bị tiếng rên rỉ xa xa cắt đứt...

"A... A... Nhanh nhanh, nhanh nữa lên... Chỗ đó, đúng rồi..."

Tiếng rên rỉ vẫn đang ngày càng dồn dập, chợt có một giọng nam xen vào: "Em... em đừng uốn éo nữa, anh sắp không chịu được nữa rồi..."

Đầu bên kia điện thoại, hình ảnh trong đầu Lộ Tấn còn dừng lại với cảnh cậu trợ lý mặt như đưa đám, vô cùng cố chấp, hết lần này tới lần khác nói với anh ta: "Tôi phải nghỉ phép". Một giây sau, dòng hồi ức bị màn tường thuật trực tiếp này cắt đứt.

Lộ Tấn cố gắng để cho lý trí giành quyền chỉ đạo đầu óc, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết cô nàng Cố Thắng Nam quê mùa kia không thể phát ra tiếng rên rỉ mất hồn như vậy được.

Nhưng Lộ Tấn nhanh chóng phát hiện, người phụ nữ này không chỉ là một cô nàng quê mùa cục mịch mà còn là một cô nàng ngốc nghếch IQ lùn, bởi vì cô ta còn tưởng lầm anh ta là gã ngờ nghệch yếu sinh lí chỉ biết hô "không chịu được nữa" trên giường kia, vì vậy mới trách anh ta: "Anh anh anh... Biến thái!" Nói xong định tắt điện thoại.

Lộ Tấn vội quát bảo cô dừng lại: "Chờ đã!"

Cố Thắng Nam thật sự làm như lời anh ta nói, chấm dứt hành động dừng cuộc gọi. Nhưng đây không phải là vì Lộ khó tính quát bảo dừng lại, mà là... Trong lúc anh ta quát bảo cô dừng lại, giọng nam kia vẫn tiếp tục rên hừ hừ. Một người không thể đồng thời phát ra hai âm thanh, ý thức được điểm này, tự nhiên Cố Thắng Nam cũng ngẩn người ra.

"Cô vừa hỏi tôi tại sao ở chỗ cô ấy, cô ấy ở đây là ai?"

Lộ Tấn lạnh giọng hỏi, Cố Thắng Nam mới đột nhiên tỉnh lại. Không hiểu vì sao mình lại giận dữ đến mức lú lẫn vì gã khó tính này, Cố Thắng Nam cảm thấy thật sự quá khó tin. Trong đầu đột nhiên dần hiện ra ánh mắt như sói đói của Từ Chiêu Đễ khi nhìn trợ lí Mạnh trong bữa tiệc hôm kia, Cố Thắng Nam đột nhiên trợn mắt: "Bạn tôi và... trợ lí của anh?"

Cố Thắng Nam vừa dứt bên tai đã vang lên tiếng hét của Từ Chiêu Đễ khi lên đến đỉnh điểm: "A a a a!"

Lập tức đầu óc Cố Thắng Nam trống rỗng, gương mặt ngượng chín đỏ bừng, không biết nói gì nữa.

Đương nhiên Lộ Tấn cũng không bỏ sót bất cứ chi tiết nào của buổi tường thuật trực tiếp này, nhưng anh ta chỉ hơi nhíu mày. Thay vì tò mò xem rốt cục là người bạn nào của Cố Thắng Nam đã làm trợ lí của mình mê mẩn điên đảo thần hồn, anh ta lại muốn dùng điều này để đổi lấy một chút lợi ích hơn: "Bạn của cô đã bắt cóc trợ lí của tôi, làm tôi phải nằm một mình, ngay cả cơm cũng không được ăn. Cô định chịu trách nhiệm thế nào vì việc này?"

May mà màn tường thuật trực tiếp đã kết thúc, Cố Thắng Nam vùng thoát khỏi tình trạng đầu óc trống rỗng, sau khi nghe hiểu ý ở ngoài lời của anh ta, Cố Thắng Nam thật sự không nhịn được khinh thường: "Bây giờ tình hình tôi thê thảm thế này, thật sự không nấu cơm được".

"Vậy thì mang hai lọ gia vị bí truyền của cô đến".

Yêu cầu người khác làm việc cho mình mà còn có thể ngạo mạn như vậy? Cố Thắng Nam nhếch miệng: "Tôi không đi được xa như vậy".

"Người ngã gãy chân là tôi chứ không phải cô".

"Tôi..."

"Không cần tìm lý do nữa. Cô hại tôi bị thương như vậy, chẳng lẽ không cảm thấy áy náy chút nào à? Càng huống chi thứ hai tuần sau tôi đã phải đi rồi".

Thứ hai tuần sau phải đi rồi...

Cố Thắng Nam bất giác yên lặng.

"Bây giờ tôi lập tức tới ngay. Tôi gác máy đây, tranh thủ lúc hai người đó còn chưa bắt đầu màn tường thuật trực tiếp lượt về". Tiếng nói vừa dứt, Lộ Tấn lập tức gác điện thoại không giải thích gì thêm

***

Lộ Tấn ngồi trên sofa, cầm điều khiển chuyển kênh lung tung, từ chương trình game show này sang chương trình trò chơi truyền hình nọ, cảm thấy thời gian đã trôi qua phải đến một thế kỉ, nhưng giơ tay xem đồng hồ lại mới được có nửa tiếng.

Lặng lẽ tính toán một chút xem người phụ nữ đó bắt taxi từ nhà đến Tử Kinh cần mất thời gian bao lâu, thò đầu ra nhìn xuống bên ngoài khoang thuyền, quay lại xem game show, lại thò đầu ra ngoài khoang thuyền, cứ như vậy nhìn đi nhìn lại, khi thời gian lại trôi qua mười phút, rốt cục...

"Reng reng!"

Chuông cửa vang lên.

Trong nửa tiếng chờ đợi này, Lộ Tấn đã lết cái chân đau đi qua đi lại giữa sofa và cửa phòng không dưới năm lần, chính là để điều chỉnh độ mở của cửa phòng. Cửa mở quá rộng thì sợ người phụ nữ đó phát hiện đây là anh ta cố ý để cửa cho cô, không mở rộng như vậy lại lo lắng người phụ nữ đó tưởng là cửa đóng, đến lúc đó anh ta lại phải chậm chạp lết ra mở cửa cho cô.

Không phí công anh ta tốn công tốn sức điều chỉnh độ mở cửa phòng hoàn mĩ như thế, người phụ nữ đó chỉ ấn chuông cửa một chút rồi trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Lộ Tấn vẫn ngồi trên sofa quay lưng ra cửa, mặc dù nghe rõ tiếng bước chân cô tới gần nhưng vẫn còn giả vờ không biết, bày ra tư thế sừng sững không động. Đến tận lúc tiếng bước chân dừng lại, Lộ Tấn mới giả bộ vô tình quay lại: "Cuối cùng cô cũng đến..."

Lộ Tấn đột nhiên im bặt.

Đứng trước mặt anh ta căn bản không phải Cố Thắng Nam, mà là...

"Tôi là bạn của Cố Thắng Nam, đây là cô nhờ tôi mang đến cho anh". Vivian đặt hai lọ gia vị lên vị trí Lộ Tấn chỉ cần đưa tay là chạm vào đượcRõ ràng tôi đã bảo cô ấy tự mình mang đến".

Lộ Tấn hơi lạnh mặt, quay đầu lại nhìn khiến Vivian chết đứng.

"Cái này..." Trái tim Vivian khẽ rung lên, ánh mắt của gã tuấn nam này quả thực là vũ khí sát thương quy mô lớn: "Cô ấy đang bị ốm mà. Tôi mang đến giúp cô ấy".

Thấy sắc mặt tuấn nam càng trở nên không tốt, ý định thưởng thức gã tuấn nam thêm một lát của Vivian cũng tan biến: "Cáo từ!"

Nhưng mới vừa đi được hai bước, Vivian đã quay trở lại: "Có phải anh thích cô ấy không?"

Ánh mắt Lộ Tấn dừng lại, lời còn chưa qua đầu óc xử lí đã chạy ra đến miệng: "Ai bảo anh thế?"

Vivian nhướng mày, việc vội vã phủ nhận này lại càng chứng minh suy đoán của hắn là đúng. Vivian đảo mắt, từ lúc chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên hắn nói chuyện vòng vo: "Cố Thắng Nam ấy à, chỉ cần chú ý một chút thì vẫn là một cô gái rất xinh xắn. Nhưng đám chuẩn men các anh này người nào cũng nông cạn quá đáng. Loại phụ nữ tàn nhẫn bẻ hoa, ăn xong quất mã truy phong như Từ Chiêu Đễ thì tất cả các anh đều đổ xô vào, còn ngoan ngoãn như Cố Thắng Nam thì các anh không thèm nhìn một mắt. Cho nên một cô gái tốt như vậy mà lại bị các anh làm cho ế chỏng ế chơ. Cũng chính vì như thế, chưa từng có người đàn ông nào tán tỉnh cô ấy, tự nhiên cô ấy cũng thiếu mất quá trình trưởng thành cần thiết. Nói thẳng, cô ấy chính là một cô gái ngốc nghếch về tình cảm, nếu như một gã đàn ông không có mắt nào thật sự thích cô ấy thì gã đó nhất định sẽ rất thảm, bởi vì gã đó sẽ phải dạy một cô nàng không biết gì về tình cảm cách yêu như thế nào".

"Tóm lại là anh muốn nói gì?"

Vivian cảm thấy choáng váng. Thì ra gã đang ngồi trước mặt mình này cũng là một kẻ ngớ ngẩn về tình cảm.

"Nếu không phải nể mặt anh là một gã đẹp trai thì tôi thật sự không muốn nói với anh nhiều như vậy. Dù sao những gì tôi muốn nói cũng đã nói xong, tự anh suy ngẫm đi. Cáo từ!" Vivian vỗ vỗ vai anh ta, lần này đi là đi

Lộ Tấn nhìn bóng lưng hắn đi ra ngoài, trong lòng lặng lẽ sửa lại mấy điểm sai lầm trong lời hắn.

Thứ nhất, Cố Thắng Nam mà cũng được coi là một cô gái xinh đẹp? Được rồi, anh ta thừa nhận trong tiệc rượu đêm đó quả thật cô rất... đẹp. Nhưng đó chẳng phải là vai trò của mĩ phẩm sao?

Thứ hai, ai nói chuẩn men nông cạn? Loại người như Từ Chiêu Đễ ấy à? Hình như anh ta đã gặp Từ Chiêu Đễ, nhưng cơ bản không có ấn tượng gì đối với cô ta, càng đừng nói là có ý đồ gì đối với cô ta. Kẻ nông cạn là tên trợ lí của mình.

Thứ ba, một người phụ nữ hơi một tí đã yêu cầu một trăm tám mươi mét vuông, một trăm tám mươi xen ti mét, một trăm tám mươi mi li mét, uống rượu say là vồ lấy mình không ngừng cắn xé, nhìn kiểu gì cũng không giống như là một kẻ ngớ ngẩn trong tình yêu...

***

Thứ hai tuần sau đó.

Gặp lại Từ Chiêu Đễ, Cố Thắng Nam luôn cảm thấy cô trở nên không giống trước, giống như một nữ yêu đã hút no tinh lực, cả người tỏ ra cực kì sáng láng.

Cố Thắng Nam vừa ăn đồ ăn nhanh được đưa hàng tới vừa giũa móng chân: "Đừng nói với tớ là bạn và tay trợ lí kia ở trọn bốn ngày trong khách sạn đấy".

Từ Chiêu Đễ sửng sốt: "Sao bạn biết?"

Có điều không đợi Cố Thắng Nam trả lời, Từ Chiêu Đễ đã phóng khoáng vung tay lên, gạt nghi vấn vô thưởng vô phạt này sang một bên, sau đó hết sức thần bí ghé đến bên cạnh Cố Thắng Nam, đè đôi đũa dùng một lần trên tay cô xuống.

"Bọn họ bay chuyến ba giờ chiều, từ giờ đến lúc đó còn..." Từ Chiêu Đễ nhìn đồng hồ: "Không đến ba tiếng".

Cố Thắng Nam thử rút đũa về nhưng không có kết quả: "Làm gì? Bạn không nỡ rời gã trai kh mạnh đó nên muốn đi tiễn à?"

Từ Chiêu Đễ nhún vai vô vị: "Tớ đã ăn đủ rồi, tự nhiên cũng không quan tâm nữa. Nhưng bạn..." Từ Chiêu Đễ quan sát toàn thân Cố Thắng Nam với ý tứ sâu xa.

"Tớ làm sao?"

"Trừ tên Chung Duệ lợi dụng bạn để thăng tiến kia, Lộ Tấn chính là ánh bình minh duy nhất xuất hiện trong bao nhiêu năm đơn côi chiếc bóng của bạn! Nhưng anh ta mới chiếu rọi cho bạn được vài ngày đã phải cuốn gói đi rồi, chẳng lẽ bạn thật sự không hề có một chút lưu luyến nào à?"

Lần này Cố Thắng Nam thật sự hơi tức giận, cũng không biết mình đang giận cái gì, chỉ biết đột nhiên kéo đũa về, ăn một lèo mấy đũa mì mới bình tĩnh lại: "Bạn nói liên thiên gì thế? Làm sao anh ta có thể để ý đến tớ được? Ngay cả một kẻ như Chung Duệ cũng còn không coi tớ ra gì".

Từ Chiêu Đễ thật sự bị cô hỏi ngược lại đến cứng họng: "Cũng đúng, đẳng cấp của anh ta rõ ràng cao hơn tên Chung Duệ kia nhiều".

Cố Thắng Nam thở dài: "Bạn là người chỉ muốn có được thể xác đàn ông mà không muốn có được trái tim bọn họ, vì vậy đương nhiên bạn cũng rất dễ đoán sai rốt cục đàn ông suy nghĩ gì trong lòng".

"Nhưng..." Từ Chiêu Đễ thắc mắc: "Đây chính là tên Cao Toàn An kia nói với tớ. Hắn nhìn đàn ông chuẩn lắm".

Cố Thắng Nam cũng không nghe rõ cô đang thì thầm những gì: "Đối với tớ, anh ta chỉ là một thực khách cực kì kén ăn mà thôi. Bây giờ thực khách này đã đi rồi, tớ nên vỗ tay vui mừng mới đúng. Sau này bạn cũng đừng nói chuyện không nỡ rời với quyến luyến gì với tớ nữa". Cố Thắng Nam đưa ra lời kết án như trên, sau đó lại xì xụp ăn mì.

Có lưu luyến đến mấy thì lúc phải đi vẫn cứ phải đi, có ở lại không phải là ở lại vì cô. Cuộc sống vẫn đang tiếp diễn, cô vẫn là cô nàng Cố Thắng Nam trong nhà nhất định phải chuẩn bị một thùng mì ăn liền, nếu không sẽ không sống nổi như cũ.

Hai ngày sau.

Cố Thắng Nam đang xem hoạt hình trên máy tính bảng, lại nhận được điện thoại của giám đốc bộ phận nhà hàng.

Vừa nghe máy, giám đốc nhà hàng đã tung ngay một câu: "Tiểu Cố à, cô mau đến Tử Kinh một chuyến, nhanh nhất có thể".

"Sao thế?" Cố Thắng Nam kinh hồn bạt vía, cô nhớ tối nay Tử Kinh sẽ tổ chức tiệc tối, chẳng lẽ... cấp trên đột nhiên lật lọng, lại định buộc cô thôi việc?

"Thời gian thử việc của cô đã kết thúc sớm".

Nói thế cũng giống như trước khi thi hành án một tử tù, một hồi chuông cuối cùng vang lên cảnh báo, hai mắt Cố Thắng Nam lập tức tối sầm. Đến tận lúc này giám đốc mới chậm rãi bổ sung: "Sau bữa tiệc tối nay, Tử Kinh của chúng ta sẽ phải đổi chủ. Nhân sự điều động hơi phức tạp, cho nên cấp trên đã quyết định sớm kí hợp đồng chính thức với cô".

"Đổi chủ?"

"Cô không biết?" Hình như giám đốc cảm thấy bất ngờ: "Cô không phải bạn của Tổng giám đốc Trình à?"

Hiển nhiên Cố Thắng Nam còn bất ngờ hơn cả giám đốc, nhưng cô chưa kịp mở miệng thì anh ta đã giở đã trăm công nghìn việc ra: "Tóm lại sau khi cô nghỉ ốm xong thì quay lại đi làm nhanh nhất có thể, đến thẳng phòng nhân sự kí hợp đồng. Cứ thế nhé".

Nói xong anh ta gác điện thoại luôn.

Cố Thắng Nam nghe thấy tiếng tút tút vang lên, cảm thấy hơi khó tin: Vận rủi của mình hình như đã kết thúc rồi?

Chẳng lẽ là bởi vì người nào đó đã rời khỏi thành phố B?

Trong đầu bỗng dưng hiện lên gương mặt người nào đó, Cố Thắng Nam vội ptay áo xua hình ảnh này đi, tiếp tục trở lại thế giới trong hoạt hình.

Xem một lèo đến tập cuối, đúng là hết sức thoải mái. Đúng lúc này điện thoại của cô lại đổ chuông, Cố Thắng Nam mới dời ánh mắt khỏi màn hình, quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, không ngờ lúc này đã là đêm khuya.

Điện thoại của Từ Chiêu Đễ.

Lúc này lẽ ra Celine Từ phong hoa tuyệt đại phải đang vui sướng săn mồi trong hộp đêm mới đúng, Cố Thắng Nam tuyệt đối không ngờ khi bấm phím nghe máy, Từ Chiêu Đễ lại không thông báo thành quả săn bắn với cô, mà là...

"Đã xem thời sự tối nay chưa?"

"Tớ xem hoạt hình cả ngày".

"Ôi, bạn cũng chỉ đến thế thôi". Từ Chiêu Đễ thất vọng.

Cố Thắng Nam đành phải giả bộ hơi thấy hứng thú: "Có tin tức giật gân gì vậy?"

"Sau này khách sạn Tử Kinh sẽ thuộc sở hữu của tập đoàn Thụy Phong, hơn nữa Tổng giám đốc mới của Tử Kinh sẽ lập tức nhậm chức. Tổng giám đốc cũ thì quá thảm, một phát bị điều thẳng đến khu Hoa Nam.

Lần này Cố Thắng Nam thật sự phải tạm dừng hoạt hình lại.

Giám đốc nói Tử Kinh đổi chủ, thì ra là nói đến việc này?

Lần này đến phiên Từ Chiêu Đễ đắc ý: "Bạn xem, tớ đã nói với bạn là một người bạn của tớ cho biết một vài năm nay Tử Kinh vẫn làm ăn lỗ vốn mà. Bây giờ quả nhiên bị mua lại rồi, thế mà lúc đó bạn còn không tin".

Cố Thắng Nam cũng nhanh chóng nhớ tới chuyện này. Giờ đây trong đầu rất nhanh chỉ còn lại một ý nghĩ quái dị: Người bạn đó của Từ Chiêu Đễ nói hắn ta đã ngủ với FS... Chẳng lẽ điều đó cũng là

Nghỉ ốm xong, sáng sớm hôm sau, Cố Thắng Nam ngậm một miếng bánh mì gối đi làm.

Vừa nghĩ đến việc hôm nay có thể kí hợp đồng chính thức, cô đã không kìm được cảm giác vui vẻ.

Cố Thắng Nam không ngờ mình vừa ra cửa đã thấy bà hàng xóm rất lâu không gặp.

Bà hàng xóm đang dặn dò đội ngũ trang trí nội thất để vật liệu trước cửa, nhìn thấy Cố Thắng Nam, bà chào hỏi rất thân thiện: "Tiểu thư Cố đi làm à?"

"Vâng ạ!" Cố Thắng Nam thò đầu nhìn vào nhà hàng xóm, lập tức bị đống thùng sơn chất cao như núi làm kinh ngạc: "Không phải bác đã chuyển đến nhà mới rồi à? Sao lại còn sửa nhà này nữa? Bác lại định chuyển về đây à?"

"Không, có người muốn thuê căn hộ này, nhưng người ta khó tính lắm, thuê nhà chứ có phải mua đâu mà vẫn nhất định bỏ tiền ra thay hết toàn bộ nội thất!" Bà hàng xóm kể khổ.

"Vâng. Bác làm việc đi nhé, cháu phải đi làm đây".

"Ờ ờ, tạm biệt cháu!"

Cố Thắng Nam nhanh chóng lách qua mấy người thợ đi vào thang máy.

Bà hàng xóm cũng nhanh chóng đi tới một góc yên lặng để gọi điện thoại.

"Lộ tiên sinh đó à?"

"..."

Đội thi công nội thất anh thuê hôm nay bắt đầu khởi công"

"..."

"Đúng đúng đúng, anh yên tâm, toàn bộ đều dùng vật liệu do anh chỉ định".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.