Sổ Tay Sử Dụng Đàn Ông

Chương 30



Kế hoạch tác chiến B mãi vẫn không thể được khởi động.

Mạnh Tân Kiệt có khổ mà khó nói ra, một là mình chưa từng theo đuổi một cô nàng đàn ông nào, hai là cậu ta nghĩ mãi không ra rốt cục một gu thưởng thức khác thường kiểu gì mới làm cho một người đàn ông đi thích một cô nàng đàn ông. Xuất phát từ hai điểm này, Mạnh Tân Kiệt dù đã vắt hết óc cũng không có biện pháp nào xây dựng một kế hoạch B dành riêng cho ông chủ mình, đương nhiên cũng không thể tránh khỏi ngày ngày bị ông chủ mình hành hạ bằng tin nhắn.

"Mạnh Tân Kiệt, kì nghỉ đông của cậu đã giảm một ngày rồi".

"Giảm hai ngày rồi".

"Giảm ba ngày rồi".

"..."

"Năm ngày rồi!!!"

Mắt thấy kì nghỉ đông đã sắp bị trừ hết sạch, Mạnh Tân Kiệt như kiến bò chảo nóng, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể đi nhờ người nào đó giúp đỡ...

Được biết tin tức này từ miệng Mạnh Tân Kiệt, Từ Chiêu Đễ choáng váng! Kinh ngạc! Hưng phấn! Bàn tay cầm điện thoại cũng run run! Mắt thấy hạnh phúc cả đời của Cố Thắng Nam đã có hi vọng, Từ Chiêu Đễ còn sốt ruột hơn cả con kiến đang bò chảo nóng Mạnh Tân Kiệt. Sau khi kết thúc cuộc điện thoại với Mạnh Tân Kiệt, Từ Chiêu Đễ vẫn nắm chặt điện thoại đi qua đi lại trong phòng làm việc. Nghĩ đi nghĩ lại, cô quyết định nhờ người nào đó giúp đỡ...

Sau ba lần chuyển máy, cuộcin giúp đỡ này mới chuyển tới văn phòng của Vivian.

Vivian đang sầu não vì ý tưởng cho buổi trình diễn thời trang xuân hè sang năm, sau khi nghe điện thoại của Từ Chiêu Đễ, hắn chỉ suy nghĩ vẻn vẹn ba giây đã sáng mắt lên, búng tay đánh tách: "Có rồi!"

Nghĩ ra cách nhanh như vậy sao? Đầu bên kia điện thoại, Từ Chiêu Đễ lập tức cảm thán lần này mình quả thật đã tìm đúng người, cô hỏi như súng máy: "Bạn nghĩ ra cái gì rồi? Nói mau nói mau!"

Câu trả lời của Vivian lại rõ ràng là râu ông nọ cắm cằm bà kia: "Spring of desire! Mùa xuân của dục vọng! Xuân hè sang năm có thể xài ý tưởng này!"

Đến tên ngớ ngẩn tình trường Lộ Tấn kia cũng muốn yêu, quả nhiên mùa xuân là thời kì thích hợp nhất để động cỡn.

Linh cảm chỉ cần khơi nguồn là chảy, Vivian vừa nói vừa cầm lấy bút điện tử phác họa trên bảng vẽ.

Từ Chiêu Đễ không hiểu ra sao: "Cái gì?"

Hiển nhiên bản lãnh nhất tâm nhị dụng của Vivian đã luyện đến mức thượng thừa, tay vẫn vẽ phác thảo, đầu óc lại hoàn toàn đang suy nghĩ về một việc khác: "Đám người phàm các bạn không cần phải hiểu thấu đáo ý tứ cụ thể trong từng lời tôi nói đâu. Tóm lại, để cảm ơn Lộ Tấn đã mang đến linh cảm này cho tôi, tôi sẽ giúp hắn ta lên một kế hoạch tác chiến hoàn toàn kín kẽ. Cho tôi thời gian một tiếng, sau một tiếng, tôi sẽ gửi kế hoạch B bạn cần đến hộp thư của bạn".

Một tiếng sau.

Từ Chiêu Đễ mở thư điện tử Vivian gửi đến, sau khi đọc hết một lượt nội dung, Từ Chiêu Đễ kích động trả lời bằng ba cụm từ: "Tuyệt tác! Ngưỡng mộ! Quỳ lạy!"

Mạnh Tân Kiệt nhanh chóng nhận được thư điện tử do Từ Chiêu Đễ gửi đến. Sau khi đọc hết nội dung, Mạnh Tân Kiệt không nhịn được ca ngợi trong lòng: Celine Từ, em đúng là nữ thần của trí tuệ, sắc đẹp và lòng nhiệt tình

Kết quả là kế hoạch tác chiến B chính thức khởi động.

Để tránh bị kéo đi làm bữa tối ánh nến cho người nào đó, lại bị người nào đó kéo đi xem mặt trời mọc, Cố Thắng Nam đã cố ý ở lại làm thêm đủ năm ngày. Buổi tối mỗi ngày khi tất cả mọi người đều đã về, cô vẫn ở lại một mình, hoặc là nấu ăn trong bếp, hoặc là nằm trong phòng nghỉ ngơi tải những bộ phim hoạt hình mới nhất về xem. Hôm nào cũng ở lại đến sau mười giờ mới về nhà, Cố Thắng Nam cho rằng người nào đó không khăng khăng kéo cô đi chơi trò rồ man tích là vì hôm nào cũng nhìn thấy cô phải làm thêm quá mệt mỏi nên trong lòng không nỡ.

Cố Thắng Nam tuyệt đối không đoán được người nào đó án binh bất động trọn năm ngày chỉ là vì người nào đó đang lặng lẽ chờ một kế hoạch B có thể làm cho anh ta xuất hiện chói lòa, sáng lóa luôn hai mắt Cố Thắng Nam.

Năm ngày sau.

Tối hôm nay.

Qua buổi tối nay đã là sinh nhật Cố Thắng Nam, Cố Thắng Nam quyết định sớm làm một chiếc bánh sinh nhật cho chính mình, bởi vì cô biết ngày mai sinh nhật chắc chắn mình sẽ không có tâm tình ăn bánh ngọt.

Từ sau khi Cố Thắng Nam đủ hai lăm tuổi, sinh nhật năm nào cô cũng phải đi xem mặt. Điều này là do mẹ Cố Thắng Nam ban tặng. Mỗi một năm, mẹ cô đều tặng cô một món quà sinh nhật vĩnh viễn không thay đổi.

Một cuộc xem mắt.

Điều làm Cố Thắng Nam buồn bực là, chỉ cần nhìn thấy bà mẹ chăm sóc nhan sắc rất tốt, lại cực giỏi ăn mặc trang điểm của cô, tất cả mọi người đều sẽ tự động cho rằng cô cũng là một báu vật cùng cấp bậc với Từ Chiêu Đễ. Vì vậy sau khi nhìn thấy người thật, tự nhiên họ cũng...

Vivian tổng kết rất chuẩn: "Mẹ bạn chính là một chuyên gia troll người khác, nếu nỗi lại thì những vụ troll của mẹ bạn đủ để cuốn quanh trái đất ba vòng".

Cố Thắng Nam vừa tưởng tượng ngày mai sẽ gặp một đối tượng kiểu gì, vừa làm những bước hoàn thiện món bánh tiramisù, xếp một lớp bánh quy lady fingers ở chính giữa, phết hỗn hợp rượu cà phê đường lên, đổ nhân bánh vào.

Cố Thắng Nam bỏ tiramisù vào tủ lạnh, vừa chuẩn bị bột ca cao lát nữa cần dùng trang trí bánh vừa hồi tưởng lại. Mới đầu trong lòng cô cũng hơi để bụng chuyện mẹ cô cứ sắp xếp cho cô xem mắt, nhưng khi nhìn thấy gương mặt của mẹ mà đến nay vẫn còn có chút xa lạ đối với cô là cô lại không nói được gì, dần dà cô cũng đã quen với việc coi xem mặt như một bữa ăn miễn phí, nhờ vậy Cố Thắng Nam cũng đã có thể thanh thản đón nhận.

Quả nhiên đồ ăn mới là liều thuốc hay duy nhất để cứu vớt cô.

Thấy thời gian đã đủ, Cố Thắng Nam chấn dứt hồi tưởng, lấy tiramisù từ trong tủ lạnh ra, rắc bột ca cao lên.

Ngửi mùi thơm của tiramisù, Cố Thắng Nam thỏa mãn nhắm mắt lại, than thở: "Cố Thắng Nam ơi Cố Thắng Nam, tiramisù ngươi làm đúng là đệ nhất thiên hạ!"

Đúng lúc này, một giọng nam trầm dễ nghe như tiếng đàn xen lô thản nhiên vang lên bên tai Cố Thắng Nam, mang theo vẻ chế nhạo nhưng không hề làm mọi người phản cảm: "Giáo viên Cố khiêm tốn quá, đâu chỉ là thiên hạ đệ nhất, từ xa tôi đã gửi thấy mùi thơm rồi".

Cố Thắng Nam cả kinh quay lại, người đàn ông đẹp trai đang nhìn cô cười ấm áp.

***

Tiếng bước chân gấp gáp vang lên dọc nhà ăn Tử Kinh, chạy thẳng về hướng bếp sau.

Lộ Tấn vội vã chạy tới bếp sau, trên tay là một xách bia lon và một túi thức ăn nhắm rượu, vừa đi vừa lặng lẽ ôn lại một mục trong kế hoạch tác chiến:

"Theo đuổi người khác có lúc cũng giống như giết người, đều là phải nắm được điểm yếu của đối phương, sau đó đánh thẳng vào điểm yếu đó. Đối với anh mà nói, sinh nhật của Cố Thắng Nam tuyệt đối là một cơ hội ngàn năm khó gặp, mẹ cô ấy chính là một bà mẹ đã troll người khác 20 năm, bố cô ấy cả năm phải khảo sát ở những nơi được xưng là kì quan địa chất, trên thực tế chẳng qua chính là những nơi chó ăn đá gà ăn sỏi. Còn Cố Thắng Nam đã quen cô đơn từ nhỏ, cũng luôn nói mình không thích tổ chức sinh nhật, có điều đó chỉ là lời nói chót lưỡi đầu môi mà thôi. Không có người phụ nữ nào lại ghét người đàn ông nhớ kĩ sinh nhật của cô ấy, cũng như không có người phụ nữ nào thật tình ghét những gì lãng mạn, kể cả một cô nàng đàn ông cũng vậy. Anh chỉ cần xuất hiện trước mặt cô ấy vào đúng không giờ ngày sinh nhật cô ấy, mỉm cười nhìn cô ấy, nhớ mang rượu hoặc bia đến, mà tốt nhất là bia hoặc rượu vang. Chắc chắn cô ấy sẽ tự mình làm bánh ngọt, anh nhất định phải khen rằng bánh ngọt cô ấy làm chỉ có ở trên trời chứ dưới đất không có, chắc chắn cô ấy sẽ vui vẻ gần chết. Đến lúc đã uống chút đỉnh, hãy vuốt tóc cô ấy, hôn trán cô ấy, nhìn cô ấy, đừng nói gì, chỉ dùng ánh mắt làm cô ấy cảm động..."

Lộ Tấn đã chuẩn bị chu đáo, nhưng mới vừa đi đến hành lang bên ngoài bếp sau, anh ta đã đột nhiên dừng lại...

Đoán xem anh ta nhìn thấy gì?

Anh ta lại nhìn thấy cô nàng đàn ông đi từ bếp sau ra với vẻ mặt hưng phấn.

Cứ thế xuất hiện ngay trước mặt anh ta.

Lộ Tấn không khỏi dừng chân.

Nhìn thấy anh ta, Cố Thắng Nam cũng sửng sốt, nhưng vẻ mặt cô nhanh chóng khôi phục hưng phấn, bước chân nhanh hơn đi đến chỗ anh ta.

Cô thoáng dừng lại chốc lát cách anh ta mười xen ti mét rồi đột nhiên nhào tới ôm chặt anh ta.

Mặc dù người phụ nữ này chỉ ôm anh ta không phẩy không một giây rồi buông ra ngay nhưng toàn thân Lộ Tấn vẫn bỗng dưng cứng đờ.

Cô nàng đàn ông này lại chủ động ôm ấp mình?

Khóe miệng Lộ Tấn giật giật, gần như đã sắp cười.

Nhưng một giây sau, Lộ Tấn đã hung ác đè nụ cười này xuống, lạnh mặt, nhướng mày: "Uống nhầm thuốc à?"

Chỉ tiếc lúc này hình như sóng não cô nàng đàn ông hoạt động khác tần số với anh ta, Cố Thắng Nam hưng phấn nhìn Lộ Tấn vài lần rồi há miệng: "Anh biết không, không ngờ Tổng giám đốc Trình của chúng tôi đã dùng sức một người thuyết phục được Thụy Phong không cắt giảm nhân viên nữa!"

"!!!"

Lộ Tấn không thể tin được tai mình! Anh ta có nghe nhầm không? Cô nàng đàn ông này cứ mở miệng lại gọi Trình Tử Khiêm là "Tổng giám đốc Trình của chúng tôi"?

Nhưng hiển nhiên Lộ Tấn không chỉ bị tấn công như vậy...

"Tổng giám đốc Trình của chúng tôi thật sự là... quá cool!"

"!!!"

Lộ Tấn không thể tin được mắt mình! Anh ta có nhìn lầm không? Cô nàng đàn ông này lại chắp hai bàn tay áp lên má phải làm ra vẻ háo sắc???

Lộ Tấn ghét bỏ dùng hai đầu ngón tay kẹp hai bàn tay đang áp bên má phải người phụ nữ này và kéo ra: "Cô đã cả mớ tuổi rồi, vẻ mặt háo sắc này không thích hợp với cô chút nào cả, mau bỏ đi ngay cho tôi".

Theo kế hoạch đã định, chẳng lẽ công lao này không phải nên thuộc về anh ta sao? Không phải người phụ nữ này nên kêu "Lộ tiên sinh của chúng ta quá cool, quá đẹp trai" hay sao? Rốt cục là khâu nào đã xảy ra vấn đề?

Hơn nữa quan trọng nhất nhất nhất là... Anh ta đến để mừng sinh nhật cô, tại sao còn chưa bắt đầu thi thố tài năng đã bị gã Trình Tử Khiêm đó nốc ao rồi???

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.