Sổ Tay Sử Dụng Đàn Ông

Chương 31



"Cô đã cả mớ tuổi rồi, vẻ mặt háo sắc này không thích hợp với cô chút nào cả, mau bỏ đi ngay cho tôi".

Lộ Tấn nói lòng đầy căm phẫn, đáng tiếc Cố Thắng Nam vốn đã không nghe thấy anh ta nói gì, chỉ chăm chú nhìn xách bia trên tay anh ta.

Thừa dịp Lộ Tấn còn chưa phản ứng lại, Cố Thắng Nam đã giật mấy xách bia, vừa quay đầu đi về vừa thêm dầu vào lửa: "Tổng giám đốc Trình vừa nói muốn uống bia anh đã mang bia tới rồi, tiện quá, tôi đỡ phải chạy tận đến kho hàng để lấy".

"..."

Lộ Tấn nhìn cô hết sức phấn khởi cầm xách bia của mình chạy vào bếp, lập tức cảm nhận được sự bi thảm của một người phải may áo cưới cho người khác.

Lộ Tấn đi theo vào bếp, lập tức nhìn thấy hai người Trình Tử Khiêm và Cố Thắng Nam, một người ngồi trên kệ bếp, một người ngồi trên ghế, sau khi khẽ chạm lon liền vui vẻ bắt đầu uống, hoàn toàn không phát hiện Lộ Tấn đang đứng bên cửa nhìn hai người bọn họ với hai mắt bốc lửa.

Nhìn thấy hai người bọn họ đã chuẩn bị trò chuyện thoải mái với nhau mà không coi ai ra gì, Lộ Tấn ho mấy tiếng dữ dằn. Lúc này Trình Tử Khiêm mới quay lại nhìn, thấy Lộ Tấn, Trình Tử Khiêm hơi sững người: "Lộ tiên sinh?"

Lộ Tấn gật đầu lạnh nhạt với anh ta rồi chậm rãi đi đến chỗ bọn họ. Không còn bị kệ bếp che mắt, Lộ Tấn không những nhìn thấy những chiếc tiramisù mê người mà còn nhìn thấy bốn món ăn nhẹ đặt trên chiếc khay trước mặt Trình Tử Khiêm...

Tôm cuộn pho mát, râu bạch tuộc hấp ớt, khoai tây chiên mềm, gà xé sợi hun khói.

Mang đậm phong vị Tây Ban Nha, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết là ra từ tay ai. Sắc mặt Lộ Tấn sầm xuống, nhìn miếng tôm pho mát trên chiếc dĩa Trình Tử Khiêm cầm trên tay, lại nhìn lênTrình Tử Khiêm, dùng ánh mắt lên án: Họ Trình kia! Ngươi không chỉ cướp công lao của ta, hơn nữa còn dám cướp cả đồ ăn của ta nữa???

Trình Tử Khiêm cảm thấy mình có thể đọc hiểu được ánh mắt của Lộ Tấn, anh ta đưa chiếc dĩa trên tay về phía Lộ Tấn: "Còn con cuối cùng, Lộ tiên sinh có muốn nếm thử hay không?"

Lộ Tấn đang đứng ở đó, dáng vẻ tràn ngập lạnh lùng kiêu ngạo. Tiếng nói của Trình Tử Khiêm vừa dứt, vẻ mặt Lộ Tấn đã thay đổi. Sau không phẩy không một giây phân vân giữa tiếp tục làm mặt lạnh hay thỏa mãn dục vọng ăn uống, Lộ tiên sinh quyết đoán lựa chọn điều thứ hai. Anh ta tiến lên một bước, đưa tay giật chiếc dĩa trên tay Trình Tử Khiêm, một miếng ăn trọn cả con tôm.

Sau khi thưởng thức con tôm cuốn pho mát một cách hung bạo, Lộ Tấn giữ vẻ mặt lạnh lùng, chậm rãi nhận lấy chiếc khăn giấy Trình Tử Khiêm đưa, dùng khăn giấy lau khóe miệng rất lịch thiệp.

Thấy vẻ mặt anh ta rốt cục không còn đáng ghét như trước, Trình Tử Khiêm mới mở miệng hỏi: "Lộ tiên sinh, tại sao anh lại đến đây?"

Lộ Tấn không nói gì, ánh mắt vẫn nhìn đắm đuối mấy thứ đồ ăn khác trong khay của Trình Tử Khiêm, hiển nhiên một con tôm cuộn tầm thường còn lâu mới thỏa mãn nổi khẩu vị của anh ta.

Trình Tử Khiêm hiểu ý, đẩy cả chiếc khay về phía Lộ Tấn: "Đây là bếp trưởng Cố của chúng tôi tự tay làm, mùi vị tuyệt đối là hạng nhất".

Trình Tử Khiêm mới nói được có mười tám từ tất cả, Lộ Tấn đã tiêu diệt xong món râu bạch tuộc hấp ớt, hiện đang khởi xướng tiến công món thịt gà xé sợi hun khói.

Cố Thắng Nam nhìn không nổi nữa, làm bộ định kéo khay ăn lại: "Này, anh không được ăn hết, phần Tổng giám đốc Trình của chúng tôi một chút!"

Nhưng Trình Tử Khiêm lại ngăn cô: "Không sao, tôi không đói".

Lộ Tấn ăn xong gà hun khói, mút đầu ngón tay, đầu mày khóe mắt đều lộ rõ vẻ hạnh phúc. Mấy món đưa cay anh ta mang đến lập tức bị tay nghề của Cố Thắng Nam đánh tan tác, Lộ Tấn đương nhiên hết sức hào phóng đưa chiếc túi trên tay mình cho Trình Tử Khiêm: "Đây là ít mồi nhắm rượu tôi mua ở bên ngoài, bây giờ chúng thuộc về anh. Tôi không phải là người hẹp hòi như ai đó..." Vừa nói anh ta vừa không quên liếc Cố Thắng Nam đầy ẩn ý.

Cố Thắng Nam khinh thường hừ một tiếng, quay đầu sang uống bia, hoàn toàn coi thường Lộ Tấn.

Thôi thì nể mặt đồ ăn, cũng nể tình đã sắp đến sinh nhật cô, Lộ Tấn quyết định không chấp nhặt người phụ nữ này nữa. Anh ta mở một lon bia, uống mấy ngụm để đè nỗi bực dọc xuống: "Từ bao giờ hai người trở nên thân quen như vậy? Nửa đêm vẫn còn uống bia với nhau?"

Cố Thắng Nam nhếch miệng không nói lời nào, Trình Tử Khiêm lại tiếp lời: "Chuyện cắt giảm nhân viên làm cho cô ấy bị liên lụy rất nhiều, cho nên hội đồng quản trị vừa đưa ra quyết định, tôi đã lập tức đến nói với cô ấy".

Người phụ nữ này phớt lờ Lộ Tấn, nhưng lại tỏ ra hết sức thân thiết với Trình Tử Khiêm. Trình Tử Khiêm vừa nói xong, cô đã bắt đầu khen ngợi: "Tổng giám đốc Trình đã vất vả vì nhân viên chúng tôi như vậy, đúng là một người nhiệt tình, lại không kiêu căng, có năng lực làm việc..."

Lộ Tấn thấy trong lòng nhạt thếch, anh ta khinh thường liếc người phụ nữ này, ngắt lời cô: "Cố Thắng Nam, tôi không biết là cô lại giỏi nịnh bợ đến vậy".

Cố Thắng Nam đã quyết tâm phải đứng về phe Trình Tử Khiêm, cô hất cằm, tỏ ý không - phục - thì - cãi - lại - xem: "Tôi nói đều là thật".

Trình Tử Khiêm còn chưa ngốc đến mức bị cuốn vào vấn đề này, anh ta chỉ hết sức khiêm tốn bợ đỡ Lộ Tấn: "Nếu không có Lộ tiên sinh bỏ phiếu tán thành cho tôi trong đại hội cổ đông thì mọi chuyện đã không thuận lợi như vậy. Lộ tiên sinh, Tử Khiêm này xin tạ ơn anh!"

Vừa nói Trình Tử Khiêm vừa giơ lon bia trong tay lên khẽ chạm với Lộ Tấn.

Lộ Tấn nhấp một ngụm bia mà không vui lắm, ngoài mặt không thể hiện quá rõ ràng nhưng trong lòng thầm nhủ: Nếu biết ơn tôi thật thì đừng có làm hỏng chuyện tốt của tôi nữa.

Đúng lúc này, bên tai Lộ Tấn vang lên tiếng thắc mắc của Cố Thắng Nam: "Phiếu tán thành gì?"

Rốt cục người phụ nữ này cũng hỏi đến vấn đề chính, Lộ Tấn vẫn duy trì tư thế ngẩng đầu uống bia, cũng duy trì dáng vẻ lạnh như băng, nhưng hai tai đã dựng lên...

Nghe thấy Trình Tử Khiêm rất kinh ngạc hỏi ngược lại Cố Thắng Nam: "Lộ tiên sinh không nói với cô à? Anh ấy là một trong những cổ đông của Tử Kinh".

Thấy hình tượng chói lọi vĩ đại của mình được miêu tả sinh động, hai tai Lộ Tấn dựng càng cao hơn...

Nghe thấy Cố Thắng Nam cực kì kinh ngạc hỏi anh ta: "Anh là cổ đông???

Lộ Tấn đắc ý nhướng mày, sau khi lông mày đã về vị trí cũ, anh ta mới đặt lon bia xuống, nhìn thẳng vào người phụ nữ này, hỏi lại một câu: "Cô mới biết à?"

Ai cũng không nhìn ra người đàn ông với bề ngoài cực kì bình tĩnh này đang gào thét trong lòng: Cố Thắng Nam, cảm động rơi nước mắt đi! Quỳ gối trước mũi giày của ta đi!

"Anh là cổ đông, vì sao không đứng ra bảo vệ nhân viên?"

Cố Thắng Nam lại lên án anh ta với vẻ mặt nghiêm túc.

Lộ Tấn đột nhiên sững người.

Lời kết tội của Cố Thắng Nam còn lâu mới chấm dứt: "Lần đó anh còn lấy chuyện Thụy Phong cắt giảm nhân viên 5 năm trước ra dạy bảo tôi, nói cho dù truyền thông địa phương đứng ra lên án Thụy Phong nhưng cuối cùng vẫn chẳng đi đến đâu, còn nói cái gì mà đây cũng là chuyện cực chẳng đã, nhân viên quèn không thể đấu lại được nhà tư bản..."

"..."

ại sao sự tình phát triển hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của anh ta?

Lộ Tấn đang muốn giải thích, Trình Tử Khiêm lại lên tiếng giảng hòa trước. Anh ta mở một lon bia nhét vào tay Cố Thắng Nam, lại mở một lon đưa cho Lộ Tấn: "Chuyện đã được giải quyết êm đẹp, đừng nhắc tới những chuyện không thoải mái trước đây nữa. Nào, uống bia đi!"

Lộ Tấn buồn bực nhận lon bia, không ngờ mình còn suy bại đến mức cần chính mình giảng hòa giúp...

***

Đêm đó Lộ Tấn buồn bực chỉ uống nửa lon bia là dừng lại, ngoài thời gian đó, anh ta vẫn nhìn người nào đó trò chuyện thật vui với người nào đó.

Hiệp thứ nhất.

Trình Tử Khiêm: "Anh chưa bao giờ được ăn tiramisù ngon như vậy".

Cô nàng đàn ông: "Ha ha ha ha ha ha ha ha!"

Lộ Tấn: Trình Tử Khiêm! Ngươi dám cướp mất lời ta định nói!!!

Hiệp thứ hai.

Cô nàng đàn ông: "Trong thời gian tôi đi học ở Cordon Bleu, chương trình học hàng ngày đều kín mít. Mặc dù mệt nhưng cũng rất vui vẻ. Đặc biệt là sau khi chấm dứt chương trình học trung cấp, tôi và các bạn học hầu như đã đi khắp cả châu Âu. Cơ bản tôi đã đến tất cả mọi hàng quán Michelin* ở đó. Còn có một lần thầy giáo dẫn chúng tôi tới thẳng một nông trại ở miền Nam nước Pháp để tham quan sản xuất rượu nho, cuộc sống quả thực rất ung dung tự tại..."

Trình Tử Khiêm: Nhìn cô không chớp mắt, nghe cô nói, thỉnh thoảng lộ ra một nụ cười hiểu ý. Tóc cô buông xuống sắp chạm vào tiramisù, Trình Tử Khiêm nhẹ nhàng gạt mấy lọn tóc ra sau tai giúp cô.

Lộ Tấn: Trình Tử Khiêm! Cướp lời ta định nói còn chưa đủ, lại bắt đầu cướp vẻ mặt và hành động của ta là

Lộ Tấn có khổ mà khó nói, may mà sau N hiệp, cuối cùng cô nàng đàn ông cũng uống say, cuối cùng Trình Tử Khiêm cũng hơi chếnh choáng, cuối cùng anh ta cũng có thể thi thố tài năng!

Lộ Tấn không nói một lời, bước tới định đỡ Cố Thắng Nam lên. Trình Tử Khiêm thấy thế định tiến lên hỗ trợ, Lộ Tấn lạnh lùng bỏ lại một câu: "Anh uống nhiều bia rồi không lái xe được, không làm phiền anh phái đưa cô ấy về nữa. Tôi có thể làm được".

Người phụ nữ này nhìn thì mảnh mai nhưng thực ra lại nặng gần chết, Lộ Tấn dứt khoát không dìu cô nữa mà vác hẳn Cố Thắng Nam đã uống say lên.

Cuối cùng cũng vác cô ra khỏi nhà ăn.

Lộ Tấn ném người phụ nữ này vào ghế phụ lái, sau khi thắt dây an toàn qua loa cho cô, anh ta đi vòng sang bên kia, ngồi vào ghế lái, hơi điều chỉnh lại góc độ của gương chiếu hậu...

Sau khi đã sắp xếp ổn thỏa, Lộ Tấn nhìn chính mình trong gương chiếu hậu, bắt đầu xót xa cho số phận mình:

"Lộ Tấn ơi Lộ Tấn, ngươi đúng là quá lương thiện. Cô ấy đã tấn công ngươi cả đêm vì một người đàn ông khác, thế mà ngươi còn có thể hảo tâm đưa cô ấy về nhà. Ngươi nhìn lại chính ngươi xem, không những lương thiện mà còn đẹp trai, còn thông minh, lại sạch sẽ, lại có năng lực, lại luôn giữ mình trong sạch... Ngươi có nhiều ưu điểm như vậy, chẳng lẽ mắt cô ấy bị mù sao? Tại sao lại không nhìn thấy ưu điểm nào của ngươi hết?"

Người phụ nữ trên ghế lái nôn khan.

Lộ Tấn thoáng nhìn thấy qua khóe mắt, anh ta sửng sốt: Người phụ nữ này đã say như vậy rồi mà còn có thể dùng hành động để thể hiện thái độ của mình: Hắn ta tự khoe khoang mà chẳng biết xấu hổ, làm mình nghe mà cũng thấy buồn nôn...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.