Sổ Tay Sử Dụng Đàn Ông

Chương 39



Lúc Cố Thắng Nam kể lại tình hình khi gặp mặt mẹ Lộ Tấn lần đầu tiên với Từ Chiêu Đễ, ngay cả Từ Chiêu Đễ cũng cực kì kinh ngạc: "Sao lại thế? Không phải bà ta nên rút một tờ chi phiếu ra ném thẳng vào mặt bạn, sau đó nói với bạn bằng giọng điệu cực kì khinh bỉ 'Đừng có bám lấy con trai tôi' hay sao?"

Đầu bên này điện thoại, Cố Thắng Nam im lặng gật đầu biểu thị đồng ý.

"Vậy tiếp theo thế nào? Bà ta còn nói những gì nữa?"

"Bà ấy..." Cố Thắng Nam tỉ mỉ nhớ lại: "Nói bây giờ bà ấy ở tạm trên du thuyền Victoria, chính là chiếc du thuyền của Tử Kinh trước kia Lộ Tấn ở, sau đó còn dặn tớ đừng nói với Lộ Tấn chuyện bà ấy về nước vội. Trước khi đi bà ấy còn... đặt trước bữa tối ở chỗ tớ làm"

Nghĩ tới đây, Cố Thắng Nam không nhịn được rùng mình. Khi đó, sau khi trơ mắt nhìn Trương Lâm kê ra một thực đơn bữa tối dài dằng dặc, Cố Thắng Nam chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.

Đúng vậy, không có chi phiếu chó má, chỉ có một thực đơn dài thật dài.

Chả chim câu non kiểu Pháp, gan ngỗng chiên ướp nước ép việt quất, bánh Tartare cà chua với hàu tươi, cá hồi kiểu Pháp và trứng cá muối, súp rau kem tươi, súp hải sản kiểu Pháp, kem trái cây, tôm hùm nướng phô mai Pháp bỏ lò, thăn bò Mỹ và tôm càng sốt rượu vang đỏ Bordeaux, bánh tiramisù với trái cây tươi, bánh soufflé dâu tây…

Một người gọi phần ăn của sáu người, dù thế nào Cố Thắng Nam cũng không tưởng tượng được quý bà Trương Lâm với dáng người được giữ gìn tốt như vậy làm sao có thể tiêu hóa được chừng đó đồ ăn.

Âm thanh của Từ Chiêu Đễ gọi suy nghĩ của Cố Thắng Nam trở lại: "Vậy bà ta định ở khách sạn bạn làm bao lâu?"

"Cái này tớ cũng không biết..." Lúc này Cố Thắng Nam đang lái xe rẽ vào cổng tiểu khu nhà mình: "Hôm nay nói đến đây thôi, tớ về đến nhà rồi".

Chỉ chốc lát sau Cố Thắng Nam đã đỗ xe xong, đi thang máy lên tầng bốn, ra khỏi thang máy đi dọc hành lang về nhà mình. Khi đi qua trước cửa nhà Lộ Tấn, cánh cửa đó đột nhiên bật mở.

Cố Thắng Nam quay sang nhìn, chỉ thấy Lê Mạn lạnh mặt đứng sau cửa nhìn cô chằm chằm.

Cố Thắng Nam suy nghĩ một chút rồi giơ tay lên chào: "Chúc buổi tối tốt lành!"

Lê Mạn đóng cửa lại đánh sầm.

Tiếng sập cửa rung trời chuyển đất này làm tai Cố Thắng Nam vang lên ong ong. Cô im lặng xoa tai, vừa lắc đầu tiếp tục đi về nhà vừa nghĩ: Chẳng lẽ cô gái này đứng chờ cả mấy tiếng sau cánh cửa này chỉ để đợi đến lúc cô về nhà, đột nhiên mở cửa ra, ném cho cô một ánh mắt lạnh như băng?

Đang nghĩ như vậy, Cố Thắng Nam đã đi tới ngoài cửa nhà mình. Cô định lấy chìa khóa mở cửa, cửa nhà cô cũng đột nhiên mở ra, Lộ Tấn đen mặt đứng sau cửa.

Cố Thắng Nam sửng sốt, sau khi phản ứng lại mới giận dữ đẩy vai Lộ Tấn ra, ngúng nguẩy đi vào cửa, đá đôi giầy ra: "Lê Mạn không hòa nhã với em thì còn hiểu được, nhưng anh làm quái gì mà cũng hằm hằm với em?"

Lộ Tấn không trả lời cô, chỉ khoanh tay im lặng hất cằm về phía phòng khách.

Cố Thắng Nam cau mày nhìn vào phòng khách theo gợi ý của Lộ Tấn. Lúc này, Vivian đang ngồi trên sofa uể oải giơ tay lên vẫy: "Tôi đến quấy rầy thế giới của hai bạn đây".

Cố Thắng Nam quay lại nhìn Lộ Tấn với sắc mặt càng trở nên lạnh lẽo, lại nhìn va li của Vivian đặt ở bên cạnh sofa, còn chưa kịp hiểu ra vấn đề thì Lộ Tấn đã đột nhiên bước dài tới, đưa tay choàng qua vai Cố Thắng Nam, kéo cô tới ghé sát tai vào miệng mình: "Bảo hắn ta đến khách sạn ở".

Nói xong Lộ Tấn lập tức buông cô ra, lại lùi sang bên cạnh, khoanh tay tạo dáng lạnh lùng kiêu ngạo.

"Ơ..." Cố Thắng Nam do dự đi đến sofa: "Sao bạn lại đến đây?"

Vivian liếc mắt: "Đều vì bạn chứ vì sao!"

Cố Thắng Nam vội che mắt lại để mình khỏi bị ánh mắt cao quý băng lạnh của Vivian chém tan nát: "Liên quan gì đến tớ?"

"Nếu bạn không nói với Liêu Trạch Nam cách liên lạc với tôi thì tôi đã không rơi vào kết cục như bây giờ".

Liêu Trạch Nam...

Trong đầu Cố Thắng Nam hiện lên hình ảnh con người khôi ngô nhưng lại mang chút tà khí nọ: "Không thể như vậy được. Lúc tớ đọc số điện thoại của bạn cho hắn ta, tớ nói nhanh đến mức chính mình cũng nghe không ra làm sao hắn ta..."

Vivian cũng rất bất đắc dĩ: "Khi đó quả thật hắn không nghe rõ, nhưng ai ngờ hắn bỏ nguyên một ngày ra gọi thử hơn bốn trăm số, cuối cùng cũng dò được đúng số của tôi".

Cố Thắng Nam toát mồ hôi, đồng thời không thể không thầm than thở: Đúng là một người đàn ông cố chấp...

Vivian lại trịnh trọng vỗ vai Cố Thắng Nam, dường như rất lấy làm phiền: "Bây giờ tất cả các cứ điểm của tôi đều bị Liêu Trạch Nam khám phá rồi. Để trốn hắn ta, tôi chỉ có thể đến ở tạm nhà bạn".

Ánh mắt Cố Thắng Nam bất giác liếc qua liếc lại giữa hai người đàn ông đến nhà cô lánh nạn này, sau đó cô thở dài nói: "Nhà tớ sắp trở thành trại tị nạn rồi..."

Vừa thấy ánh mắt cô nhìn tới, Lộ Tấn đã dùng ánh mắt hỏi cô: Bạn em đã đồng ý đến khách sạn ở chưa?

Cố Thắng Nam đành phải nhún vai bất đắc dĩ với Lộ Tấn. Thấy hành động này của Cố Thắng Nam, Vivian cũng quay lại nhìn Lộ Tấn. Hiển nhiên ánh mắt sắc như dao, tuyệt chiêu có thể chém chết mọi sinh vật trên thế giới của Lộ Tấn lại hoàn toàn không có một chút sức sát thương nào đối với Vivian. Vivian thờ ơ vén tóc, đứng dậy kéo va li, rõ ràng đã hạ quyết tâm phải định cư ở đây: "Tôi vào phòng ngủ dành cho khách để cất hành lí..."

Cố Thắng Nam thầm nghĩ: Toi rồi...

Cô quay lại nhìn Lộ Tấn, quả nhiên Vivian vừa nói xong, Lộ Tấn đã lập tức cảnh giác nheo mắt lại, như một loại động vật mạnh mẽ tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu.

Nhưng một giây sau, Lộ Tấn chợt ngẩn ra...

Chỉ vì anh ta đã nhìn thấy Vivian nhướng mày với mình, dường như đang nói: Lộ tiên sinh, đây chính là tôi đang giúp anh...

Phòng ngủ dành cho khách, cất hành lý...

Lộ Tấn nhớ lại lời Vivian vừa nói. Rồi, đã hiểu!

Cố Thắng Nam chỉ mải để ý Lộ Tấn mà hoàn toàn không phát hiện hai người đàn ông trong nhà mình đã đạt được một thỏa thuận ngầm nào đó.

Một giây sau, Lộ Tấn đã biến từ một con sói trong trạng thái chuẩn bị chiến đấu thành một con chó Husky lười nhác. Cố Thắng Nam lại hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra, cô vừa nghe tiếng Vivian kéo va li đi vào phòng ngủ vừa nhìn Lộ Tấn đang cảnh giác khoanh tay đề phòng đột nhiên đút tay vào túi quần, thong thả đi đến trước mặt cô như một con mèo mệt mỏi: "Được rồi, anh nhường phòng ngủ cho hắn".

Cố Thắng Nam sửng sốt khi thấy anh ta hào phóng rộng lượng như thế. Thấy anh ta thảnh thơi buông người nằm xuống sofa, đồng thời còn gối đầu lên trên đùi cô, Cố Thắng Nam không thể không lay đầu anh ta: "Làm gì thế? Anh bắt đầu tập làm quen với việc ngủ trên sofa à?"

Lộ Tấn đưa tay nắm bàn tay cô đang lay đầu anh ta, tay kia đưa lên vít gáy cô, kéo đầu cô xuống gần.

Lộ Tấn ngẩng đầu nhìn khoảng cách giữa hai người giảm xuống không đủ năm xen ti mét. Gần quá, Cố Thắng Nam định ngồi thẳng lên theo phản xạ có điều kiện, nhưng bàn tay sau gáy cô lại kéo xuống, cô không những không giãn ra được mà còn bị kéo xuống gần hơn.

Chóp mũi chạm vào chóp mũi, nụ cười lộ rõ trong mắt người đàn ông này: "Giường em ngủ rộng lắm mà, anh cần gì phải ngủ sofa?"

Cố Thắng Nam bị ép phải nhìn thẳng vào mắt anh ta, đang chìm càng ngày càng sâu vào đôi mắt như hồ nước sâu đó, Cố Thắng Nam đột nhiên nhận ra một điều: Vivian vừa bán đứng mình...

Bàn tay sau gáy cô đã buông ra nhưng Cố Thắng Nam lại hoàn toàn không phát giác, đến tận lúc đôi mắt gần trong gang tấc bên dưới lóe lên ánh sáng tinh quái: "Nếu em không tránh thì anh sẽ hôn em..."

Nhưng cô thật sự không có ý định né tránh

Vẻ mặt Lộ Tấn cũng trở nên nghiêm túc. Thực ra anh ta chỉ cần hơi nhấc cằm lên là đã có thể hôn cô, và trên thực tế anh ta cũng làm như vậy, từ từ đưa cằm lên. Có điều không biết người phụ nữ này nghĩ thế nào mà đã không né tránh cũng không nhắm mắt lại, cứ thế mở mắt nhìn anh ta áp tới gần...

Lộ Tấn cảm thấy mình đã bị ánh mắt nghiêm túc mà bình lặng của cô làm say đắm, một giây sau, anh ta đột nhiên xoay người đè cô xuống dưới, đưa tay vuốt gương mặt cô.

Cảm giác trơn nhẵn truyền đến từ đầu ngón tay nói với Lộ Tấn...

"Em khỏi hẳn dị ứng rồi..."

Anh ta hôn lên trán cô, rồi xuống đến... môi.

Cắt ngang hành động của bọn họ là tiếng ho của Vivian: "Cho dù muốn âu yếm nhau thì cũng nên đợi đến tối đóng cửa phòng lại đã. Đừng làm kẻ FA này phải tủi thân".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.