Sổ Tay Sử Dụng Đàn Ông

Chương 45



Chiếc xe Lộ Tấn và Cố Thắng Nam ngồi dừng lại dưới lầu chung cư, Cố Thắng Nam đang chuẩn bị xuống xe đột nhiên bị Lộ Tấn giữ lại.

Cố Thắng Nam quay lại nhìn bàn tay anh đang nắm cổ tay mình: "Làm gì thế?"

Ánh mắt Lộ Tấn ra hiệu cho cô nhìn về phía trước xe taxi.

Cố Thắng Nam hơi tò mò nhìn theo hướng anh ra hiệu, chỉ thấy một chiếc Land Rover đang đỗ trước mặt bọn họ. Một người đàn ông bước từ Land Rover xuống, không phải Vivian thì là ai?

Cố Thắng Nam cũng không hề cảm thấy ngạc nhiên vì điều này, nhưng một giây sau, cô lại bàng hoàng trợn mắt.

Chỉ thấy cửa kính ghế lái chiếc Land Rover hạ xuống, một người đàn ông thò đầu ra qua cửa xe mở miệng gọi Vivian lại. Vivian vừa quay lại đã bị đối phương kéo cổ, hai người đàn ông... hôn nhau ngay giữa ban ngày ban mặt.

Cố Thắng Nam kinh hoàng triệt để tắt tiếng.

Lộ Tấn ngồi bên cạnh lẳng lặng xem trò hay: "Gã đó là bạn trai của Vivian à?"

"Ơ..." Cố Thắng Nam nheo mắt nhìn kĩ, "Người nọ hình như là... Liêu gì gì Nam, lần trước còn đến xem mắt với em".

Khuôn mặt Lộ Tấn lập tức lạnh thấu xương, Cố Thắng Nam lại hoàn toàn không biết, vẫn chăm chú nhìn hai người đàn ông đang hôn nồng nhiệt.

"Em hay đi xem mắt lắm à?" Giọng nói rất cau có.

"Cũng không thường xuyên lắm, một tháng một lần thôi..." Cố Thắng Nam vừa thò đầu ra nhìn vừa đáp theo phản xạ có điều kiện: "Không phải Vivian vẫn tránh gã Liêu gì đó Nam như tránh ôn dịch sao? tự nhiên đã cặp với nhau rồi?"

"Tổng cộng đã đi bao nhiêu lần?" Giọng nói càng cáu kỉnh hơn.

"Từ hai bảy tuổi bắt đầu, tính ra cũng khoảng..." Cố Thắng Nam vẫn trả lời mà không hề suy nghĩ, nhưng nói tới đây, rốt cục cô cũng nhận ra có chuyện không phù hợp. Cô hồ nghi quay lại quan sát Lộ Tấn: "Anh hỏi cái này làm gì?"

Ánh mắt người đàn ông này u tối, môi mím lại giận dữ, tướng mạo vốn đã không lương thiện bây giờ càng tỏ ra lạnh lùng tàn nhẫn.

Anh giữ nguyên dáng vẻ lạnh lùng này, yên lặng nhìn cô vài giây. Cố Thắng Nam tưởng anh đang chuẩn bị nói một câu long trời lở đất gì đó, nhưng anh lại hè một tiếng rồi thu ánh mắt lại, quay mặt đi, bất mãn nhếch miệng: "Em không tìm được ai xuất sắc hơn anh đâu, sau này không cần đi xem mắt nữa".

Cố Thắng Nam trợn mắt, anh có cần phải tự đề cao mình như vậy không?

Đợi Vivian đi vào tòa chung cư và chiếc Land Rover đó chạy qua bên cạnh taxi, Lộ Tấn mới ra hiệu cho Cố Thắng Nam xuống xe.

Đến tận lúc đi vào thang máy, Cố Thắng Nam mới nhớ ra trong nhà mình còn có một bậc phụ huynh khó tính khó nết. Cô cảm thấy đau đầu, không nhịn được chọc Lộ Tấn: "Anh có cần đến khách sạn ở không?"

"Đừng nhắc đến khách sạn với anh, vừa nói đến khách sạn là anh lại thấy đau đầu".

"Bố em và Vivian đều ở nhà, không có chỗ cho anh ở nữa. Hay là anh tạm thời chuyển đến khách..." Quả nhiên vừa nhắc tới khách sạn, vẻ mặt anh đã như ăn phải ruồi, Cố Thắng Nam đành phải ngừng lại một chút, đổi giọng nói: "Chuyển đến hâu theo ở một thời gian?"

Anh không trả lời, lông mày cũng không thèm nhíu lại.

Cố Thắng Nam cũng đã đủ hiểu anh để biết rằng đây là cách anh nói

"Anh cũng không muốn ở chen chúc với họ đúng không? Huống hồ..." Cố Thắng Nam lại dừng lại một lát, vắt hết óc mới nghĩ ra một cái cớ tuyệt đối có thể dọa được anh: "... Bố em rất luộm thuộm, hơn nữa ông còn nuôi một con khỉ, con khỉ đó..."

Chỉ mới nghĩ đến những trò làm người ta phẫn nộ của con khỉ đó, Cố Thắng Nam đã lập tức rùng mình, liên tục lắc đầu.

Rõ ràng Lộ Tấn tỏ ra không tin, anh liếc cô khinh thường: "Bịa đi, tiếp tục bịa xem nào".

"Em nói thật đấy!"

Lộ Tấn nhếch miệng: "Đừng lôi khỉ vượn tinh tinh gì đó ra dọa anh. Chuyển ra ngoài ở cũng không phải là không thể được, tuy nhiên anh có điều kiện".

"Điều kiện gì?"

"Em chuyển ra ngoài cùng anh".

Cố Thắng Nam sửng sốt.

Dường như Lộ Tấn lại cảm thấy đề nghị này của mình rất hay, anh gật đầu hết sức đắc ý: "Ờ, như vậy là tốt nhất. Như vậy bố em và Vivian cũng có thể mỗi người một phòng, không cần ở chung một phòng".

Cố Thắng Nam tiếp tục sửng sốt.

Hai người về đến cửa nhà, Cố Thắng Nam còn đang do dự suy nghĩ xem nên giải thích với bố về chuyện mình đi trắng đêm không về thế nào, Lộ Tấn đã bước tới bẫm chuông cửa.

"Reng reng!"

Có người ra mở cửa rất nhanh.

Cửa vừa mới mở ra, Lộ Tấn đã lập tức dựa vào vai Cố Thắng Nam, giống như bệnh tình vẫn chưa khỏi h

Cố Thắng Nam lập tức đã đoán ra chiêu này của anh là dùng để đối phó với phụ thân mình, sau một giây kinh ngạc, cô đành phải phối hợp đỡ lấy anh.

Cửa mở rộng, Cố Thắng Nam điều chỉnh lại sắc mặt, nhìn lên: "Bố..."

Nói xong Cố Thắng Nam lại sững người, vì lúc này trước mắt cô lại trống không.

Tại sao sau cửa không có người? Vậy ai vừa mở cửa cho cô?

Ánh mắt Cố Thắng Nam không thể không từ từ hạ xuống, cuối cùng nhìn thấy một khuôn mặt cười...

"Khẹc khẹc khẹc khẹc!"

Cố Thắng Nam đứng hình.

Lộ Tấn nghe thấy tiếng kêu, đột nhiên ngẩn ra.

Tại sao phụ thân của Cố Thắng Nam lại phát ra...

Tiếng kêu như khỉ?

Anh vẫn dựa vào vai Cố Thắng Nam như chưa khỏi bệnh, mắt lại không nhịn được hé ra quan sát hình ảnh sau khung cửa. Mà đúng lúc này, giọng Cố Kiến Trung lại vang ra từ phòng khách trong nhà: "Vượng Tài, quay lại".

Ngay sau đó, bên tai Lộ Tấn liên tiếp vang lên một loạt âm thanh kì lạ. Đầu tiên là một chập âm thanh khẹc khẹc khẹc khẹc, sau đó là âm thanh như một chú chó con có bộ móng chân dài chạy trên sàn nhà, cuối cùng mọi thứ trở lại bình tĩnh.

Lộ Tấn ngước mắt nhìn Cố Thắng Nam, vẻ mặt như vừa bừng tỉnh.

Cố Thắng Nam bất đắc dĩ nhìn lại anh, dường như đang nói: Em đã nói rồi, không lừa anh đúng không?Lộ Tấn không nói gì, chỉ nhướng mày ra hiệu cho cô đỡ anh đi vào.

Cho dù khó xử đến mấy thì Cố Thắng Nam cũng chỉ có thể tiếp tục diễn.

Căn hộ của cô giống như vừa bị đại pháo oanh tạc, cô vừa dìu Lộ Tấn vào nhà vừa thưởng thức cảnh tượng bừa bộn khắp nơi.

Những đôi giầy vốn xếp ngăn nắp trên giá để giầy giờ đây nằm lung tung sau cửa ra vào. Vượng Tài quả thật rất tinh mắt, nó không để ý đến những đôi giầy rẻ tiền của cô mà chỉ chọn đôi giày da có giá mấy chục nghìn tệ của Lộ Tấn để... ị vào.

Cố Thắng Nam nghĩ, may mà bây giờ Lộ Tấn đang tập trung giả bộ đau ốm, không nhìn thấy những thứ này, nếu không...

Cố Thắng Nam không dám suy nghĩ tiếp.

Kiệt tác của Vượng Tài không chỉ có thế mà bao gồm cả cào nát sofa của cô, kéo dây cáp ti vi và đầu DVD lung tung khắp nơi, lấy bơ cô để trong tủ lạnh ra bôi khắp tường...

Cố Thắng Nam không dám tưởng tượng phòng bếp nhà mình đã bị tàn phá đến mức nào, vất vả lắm cô mới dìu Lộ Tấn vượt qua được đống bừa bãi này đi tới phòng khách, chỉ thấy Vivian vừa về đến nhà trước cô vài phút lúc này đang ôm Vượng Tài với vẻ cực kì bất đắc dĩ, thoáng liếc nhìn cô: "Về rồi à?"

Vượng Tài cũng liếc cô, nhưng lại nhanh chóng nhìn về phía Vivian, vừa nói chuyện khẹc khẹc khẹc vừa quệt chỗ bơ còn dính trên tay lên mặt Vivian.

Cố Kiến Trung ngồi trên đầu kia sofa mỉm cười nhìn Vượng Tài rồi chuyển sang nhìn Cố Thắng Nam và Lộ Tấn, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc: "Tối qua đi đâu?"

Cố Thắng Nam muốn nói sang chuyện khác, cô suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Vượng Tài đến lúc nào vậy bố?"

"Hôm qua bố đưa Vượng Tài đi tiêm phòng, sáng nay mới đón nó về". Nói xong Cố Kiến Trung liền chuyển giọng, lại hỏi một lần nữa: "Tối qua hai đứa đ

Cố Thắng Nam nuốt nước bọt: "... Bệnh viện".

Cố Kiến Trung hoài nghi quan sát bộ quần áo dị hơm trên người Lộ Tấn: "Cả đêm đều ở bệnh viện?"

"... Vâng".

"Vì sao tắt nguồn điện thoại? Có biết bố rất lo lắng cho con hay không?"

"Điện thoại của con... hết pin".

Xem ra Cố Kiến Trung còn dự định tiếp tục tra hỏi, Lộ Tấn lén véo Cố Thắng Nam. Cố Thắng Nam bị đau, lập tức phản ứng lại, vội ngắt lời Cố Kiến Trung: "Bố, để con đỡ anh ấy vào nhà nghỉ ngơi đã, có chuyện gì lát nữa nói tiếp!"

Nói xong cô nhanh chóng dìu Lộ Tấn đi vào phòng ngủ dành cho khách.

Cố Kiến Trung lập tức nâng cao âm lượng định giữ Cố Thắng Nam lại: "Bố còn chưa nói xong!"

Đáp lời Cố Kiến Trung chỉ có tiếng sập cửa sầm một tiếng.

Đóng cửa phòng lại, Lộ Tấn lập tức được buff đầy máu sống lại. Anh thoáng nhìn chính mình trong tấm gương lớn cạnh cửa, lập tức nhíu mày chán ghét, vừa mở tủ quần áo tìm quần áo để lát nữa tắm xong sẽ thay, vừa hỏi Cố Thắng Nam đã mệt mỏi nằm vật xuống giường: "Bố em có sở thích lạ nhỉ, nuôi khỉ làm thú cưng cơ à?"

"Vượng Tài được bố em nhặt được lúc thăm dò địa chất Nam Mĩ mấy năm trước", Cố Thắng Nam nằm sấp trên giường, kéo gối tới kê xuống dưới má: "Vượng Tài thông minh, nó đã theo bố em đến rất nhiều quốc gia".

Vừa gối đầu được nửa giây, Cố Thắng Nam đã cứng đờ. Hình như trên gối có mùi lạ, cô ngửi ngửi, lập tức hoảng sợ ném chiếc gối ra thật xa: "Vượng Tài tè vào gối của em

Lộ Tấn cởi chiếc áo sơ mi chật chội khó chịu trên người ra, nói với vẻ giễu cợt: "Nó thông minh lắm à? Có tè vào gối rồi viết một câu 'Vượng Tiền đã đến chơi ở đây' như Tôn Ngộ Không hay không?"

"..."

Cố Thắng Nam ấm ức ngồi dậy, đúng lúc này, cô nhìn thấy một...

Người đàn ông khỏa thân.

Cố Thắng Nam vội che mắt lại: "Sao anh lại cởi sạch ra?"

Lộ Tấn không quan tâm: "Anh phải đi tắm, không cởi sạch thì tắm sao được?"

Cố Thắng Nam ngượng ngùng không dám nhìn anh, cũng không dám trả lời anh, anh bước từ từ tới trước mặt cô, mỉm cười: "Có phải em chưa từng nhìn đâu, làm gì mà phải che mắt như thế?"

Cố Thắng Nam đuổi anh: "Anh đi tắm đi!"

Lộ Tấn lần này lại không vội đi vào phòng tắm mà tiếp tục bám trụ không đi: "Bây giờ cho em hai lựa chọn, một là vào tắm cùng anh, hai là tối nay cùng anh chuyển ra ngoài, tìm một khách sạn cùng tắm với anh".

"..."

Mặt Cố Thắng Nam càng đỏ hơn.

"Sao?"

Âm cuối vút cao như khiêu khích hệ thần kinh yếu ớt của giáo viên Cố...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.