Sổ Tay Sử Dụng Đàn Ông

Chương 47



Trong lúc Lê Mạn đang chớp cơ hội tốt đẹp này để ra sức dụi đầu vào vai đối phương, bên tai cô ta chợt vang lên giọng nói luôn lạnh lùng của Lộ Tấn: "Cô còn không buông Tổng giám đốc Trình ra thì người ta sẽ kiện cô tội quấy rối tình dục đấy".

Tổng giám đốc Trình? Lê Mạn cau mày, từ từ ngẩng đầu lên nhìn người mình đang ôm nọ.

Trình Tử Khiêm đang lúng túng nhìn cô ta...

Lê Mạn hoảng sợ lập tức buông tay lui lại thật xa. Sau khi phản ứng lại, cô ta lập tức đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Lộ Tấn, chỉ thấy Lộ Tấn đang đứng nghiêm trang bên cạnh, tay ôm... Cố Thắng Nam.

Lúc này người Lê Mạn không muốn nhìn thấy nhất có lẽ chính là người phụ nữ họ Cố này. Cô ta đã đổi đôi giầy cao gót, bây giờ đang đi dép lê của khách sạn, vì vậy luôn cảm thấy khí thế của mình đã thua ả họ Cố này vài phần.

Quan trọng nhất là cô ta thật sự không chịu nổi ánh mắt thương hại mà họ Cố đang nhìn

Có lẽ điều đáng mừng duy nhất chính là lời trách móc của Lộ Tấn: "Cô có biết tôi còn chưa kịp ăn tối vì phải đi tìm cô không?"

Lộ Tấn có thể khẳng định rằng lúc mình nói lời này thì trong lòng đang tràn ngập oán trách, nhưng sau khi Lê Mạn nghe thấy lại cảm động khịt mũi: "Thì ra anh quan tâm đến em như vậy..."

Lộ Tấn ôm đầu ngán ngẩm, kéo Cố Thắng Nam đi đến chiếc bàn ăn gần nhất: "Tổng giám đốc Trình, anh đã kéo chúng tôi đi tìm người, bây giờ anh phải chịu trách nhiệm cho chúng tôi ăn no".

Trình Tử Khiêm khó xử nhìn Lê Mạn, sau đó mới chuyển sang Lộ Tấn: "Không thành vấn đề".

Vừa nói Trình Tử Khiêm vừa vẫy tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ đứng xa xa đi tới, đồng thời thăm dò Lộ Tấn: "Ăn cơm Tây hay là cơm Tàu?"

Vừa nhắc tới ăn uống, khuôn mặt Lộ Tấn lập tức đã giãn ra, đang suy tính xem mình nên ăn món gì thì nhân viên lại mang đến tin dữ: "Xin lỗi Tổng giám đốc Trình, nhà bếp đã nghỉ hết rồi".

Sắc mặt Lộ T

ấn lập tức sầm xuống.

Thấy thế, Trình Tử Khiêm lại hỏi nhân viên phục vụ: "CÓ đúng là tất cả đầu bếp đều đã về rồi không?"

Nhân viên sợ hãi nhìn quanh rồi nhỏ giọng nhắc nhở: "Chẳng phải giáo viên Cố vẫn đang ngồi đây sao?"

Lúc này mọi người mới nhớ ra có một siêu đầu bếp hiện đang an vị bên cạnh Lộ Tấn...

Bụng đói sôi ùng ục, ba người chờ một hồi lâu, cuối cùng cũng mang đồ ăn lên.

"Hơi vội nên chỉ nấu mấy món đơn giản, mọi người ăn tạm vậy".

Lê Mạn nhìn đồ ăn bày đầy trước sắc mặt vốn đã lạnh lẽo lập tức lại giảm thêm mấy độ. Thế này mà gọi là mấy món đơn giản à? Chắc chắn là họ Cố này cố ý nói như vậy để thể hiện tay nghề nấu ăn của cô ta cao đến mức nào...

Hai món của Lê Mạn là: Khai vị dăm bông cuốn dưa bở, món chính tôm he chiên giòn.

Khai vị của Lộ Tấn là sò biển hấp pho mát, món chính là sườn lợn rán tiêu đen.

Khai vị của Trình Tử Khiêm là cá hồi Na Uy hun khói, món chính bò Úc xào tỏi.

Cố Thắng Nam ngồi trở lại vị trí, chính cô cũng cả ngày chưa có hạt cơm nào vào bụng, bây giờ cũng đã đói meo. Cô là người đầu tiên thưởng thức món ăn của mình, thăn bò nướng bản gang: "Đồ tráng miệng còn đang trong lò nướng, tôi ăn trước mấy miếng cho đỡ đói rồi đi lấy bánh ngọt cho mọi người".

Lê Mạn rất có khí phách: "Em không thèm ăn đồ cô ta làm".

Lộ Tấn chỉ mong cô ta nói như vậy, anh lập tức kéo đồ ăn của Lê Mạn về trước mặt mình: "Cô không ăn tôi ăn".

Cố Thắng Nam quả quyết gạt tay Lộ Tấn ra, đưa đồ ăn lại cho Lê Mạn.

Mùi thơm của đồ ăn sớm đã cuốn đủ ba vòng quanh mũi Lê Mạn, giờ đây thấy Cố Thắng Nam lấy lòng mình như vậy, cô ta ra vẻ miễn cưỡng, đưa tay cầm lấy dĩa: "Trước khi về nước, tôi không đến nhà hàng nào không được Michelin xếp hạng. Mấy thứ này của cô chỉ được cái mẽ ngoài, còn mùi vị..."

Mới ăn một miếng, Lê Mạn đã sửng sốt.

Cô ta nuốt nước bọt, cố gắng chưa ăn miếng thứ hai vội, nói hơi miễn cưỡng: "Cũng coi như chấp nhận được".

Hiển nhiên Lộ Tấn sớm đã nhìn kĩ món dăm bông cuốn của Lê Mạn, lúc này lại chớp thời cơ: "Vậy cô cũng không cần phải miễn cưỡng làm gì, tôi sẽ ăn giúp cô".

Lần này không đợi Cố Thắng Nam ngăn cản Lộ Tấn, Lê Mạn đã liên tiếp xiên ba miếng dăn bông cuộn còn lại trên đĩa nhét vào trong miệng, vừa nhai vừa ấp úng giải thích: "Đây là vì em đói quá, nếu không em cũng không thèm ăn".

Trình Tử Khiêm vẫn lặng lẽ cúi đầu ăn, hoàn toàn không có ý định can dự vào quan hệ tay ba trước mặt. Nhưng mới yên lặng được một lát đã nghe thấy Lộ Tấn hỏi mình: "Tổng giám đốc Trình, tối nay tôi và Cố Thắng Nam định ở đây, Victoria còn trống không?"

Trình Tử Khiêm sững lại, còn chưa kịp ngẩng đầu lên đã nghe thấy Lê Mạn kêu lên một tiếng: "Tôi không đồng ý!"

Lộ Tấn coi như không nghe thấy lời kháng nghị của cô ta, nhưng Cố Thắng Nam lại lập tức đặt dĩa xuống, kéo góc áo Lộ Tấn, dường như đang dùng ánh mắt oán trách anh: Anh làm sao vậy? Thuê phòng còn phải nhờ người khác giúp đỡ trước mặt bao nhiêu người nữa à?

Trình Tử Khiêm nhìn về phía Lộ Tấn thăm dò, hiển nhiên là muốn biết "tối nay định ở đây" là định lấy hai phòng hay là... một phòng.

Anh ta nhanh chóng nhận được đáp án từ dáng vẻ thản nhiên của Lộ Tấn: "Được rồi, tôi sẽ sắp xếp giúp anh".

Nói xong, anh ta đứng dậy đi ra một góc yên tĩnh và bắt đầu gọi điện thoại.

Còn bên này, Lê Mạn đã hoàn toàn không còn muốn ăn uống gì nữa.

Cố Thắng Nam cũng không nhịn được oán giận, ghé tới bên tai Lộ Tấn nhỏ giọng thì thào: "Tại sao phải làm phiền Tổng giám đốc Trình sắp xếp phòng cho chúng ta? Chúng ta cứ đến thẳng lễ tân làm thủ tục không phải thuận tiện hơn nhiều sao?"

Lộ Tấn nhún vai thản nhiên: "Đây là anh đang nói với Tổng giám đốc Trình của bọn em, quan hệ giữa anh và em đã đến mức độ có thể sống chung rồi. Nếu như trước đây anh ta có ý định gì với em thì bây giờ cũng có thể từ b

Cách lí giải này đúng là tuyệt diệu. Cố Thắng Nam chán nản, nên trách người đàn ông này suy nghĩ quá nhiều hay là nên khen anh ấy quá nhìn xa trông rộng?

Lê Mạn nhìn cặp nam nữ đang thân mật rỉ tai thì thầm với nhau trước mặt mình, lập tức cảm thấy sa sút tinh thần, bàn tay cầm dao nĩa đã sắp nắm thành nắm đấm. Lúc này Trình Tử Khiêm cũng nói chuyện xong trở về chỗ ngồi: "Victoria đã có khách ở, chiếc Hạ Âu bên cạnh Victoria thì còn trống, lát nữa hai người có thể đến làm thủ tục nhận phòng".

Lộ Tấn gật đầu.

Cố Thắng Nam lại biến sắc, vì cô đột nhiên nhớ ra vị khách đang ở trên du thuyền Victoria kia chính là...

Mẫu thân của Lộ Tấn?

Tối nay họ sẽ phải ở cùng phòng ngay cạnh thuyền của mẹ Lộ Tấn?

Cố Thắng Nam lập tức cảm thấy áp lực nặng như núi.

Tiếng đặt dao nĩa xuống rất mạnh kéo Cố Thắng Nam ra khỏi cảm giác lo sợ. Cố Thắng Nam ngẩng đầu lên, thấy Lê Mạn đang tức giận trợn mắt nhìn Lộ Tấn. Hơn nữa dù Lê Mạn đã nổi giận đập dao nĩa xuống bàn nhưng tay lại vẫn đặt trên cán dao, dường như chỉ cần Lộ Tấn tiếp tục làm cô ta bất mãn thì con dao này sẽ kết liễu tính mạng Lộ Tấn.

Có điều Lộ Tấn hoàn toàn không để ý đến cô ta, anh thản nhiên nhún vai: "Bây giờ rốt cục cô cũng tin rằng không phải tôi tìm bừa một người phụ nữ đến để diễn trò trước mặt cô rồi chứ?"

Lê Mạn ngẩn ra chừng ba giây, bỗng nhiên cúi đầu ảo não như một cây cải héo rũ, hoàn toàn không còn khí thế vừa rồi.

Thấy đồ ăn trên khay của mình đã bị càn quét sạch sẽ, Lộ Tấn quyết đoán kéo Cố Thắng Nam đứng dậy, chuẩn bị rút lui: "Đi! Đi xem xem bánh ngọt đã xong chưa".

Lê Mạn và Trình Tử Khiêm chưa phản ứng lại, Cố Thắng Nam đã bị Lộ Tấn lôi đi. Lê Mạn vô thức muốn ngăn cản, nhưng còn chưa đứng lên đã bị gã Trình Tử Khiêm bên cạnh sớm đã hiểu rõ tâm sự của cô ta giữ lại.

Trình Tử Khiêm ấn Lê Mạn ngồi xuống: "Cố chấp quá mức cũng là một loại bệnh, phải điều trị".

Lê Mạn định mở miệng phản bác, nhưng đột nhiên sững lại. Nếu như đây là một loại bệnh thật thì bệnh của mình đã nguy kịch rồi... Sau khi suy nghĩ một chút, Lê Mạn vô cùng thất vọng hỏi Trình Tử Khiêm: "Không phải người ta vẫn nói chỉ cần cho đi rồi sẽ được nhận lại hay sao? Tôi làm như vậy thì có gì không đúng?"

Trình Tử Khiêm nhìn khuôn mặt xinh xắn mà diễm lệ của người phụ nữ này, phát hiện nội tâm của cô ta hoàn toàn không linh động như dáng vẻ bề ngoài. Anh ta lắc đầu: "Quan điểm về tình yêu của cô đúng là... dị dạng".

***

Đêm dài đằng đẵng.

Lên du thuyền Hạ u, Lộ Tấn thỏa mãn buông mình ngồi xuống sofa.

Nhớ lúc đầu anh mới vào Tử Kinh vẫn cảm thấy điều kiện vệ sinh ở đây không đạt tiêu chuẩn, thậm chí còn trừ rất nhiều điểm trên bảng đánh giá của mình. Nhưng sau khi được thể nghiệm điều kiện vệ sinh trong căn hộ của Cố Thắng Nam, anh mới phát hiện sự sạch sẽ của Tử Kinh thật sự là không thể làm anh hài lòng hơn được nữa.

Cố Thắng Nam lại hoàn toàn không dương dương tự đắc như anh. Cô có quá nhiều thứ để lo lắng: "Anh nói chúng ta đi lấy bánh ngọt vậy mà lại chuồn khỏi bếp qua lối thoát hiểm, nhỡ đâu Lê Mạn nổi giận chạy tới... đục thuyền thì sao?"

Cô vừa hỏi như vậy, Lộ Tấn cũng cẩn thận ngồi thẳng người lên: "Cũng không thể loại trừ khả năng này... Nhưng mà... mặc kệ!" Lộ Tấn quyết định xua đuổi tất cả những suy tư rắc rối ra khỏi đầu mình như đuổi ruồi: "Chắc là sẽ không có chuyện gì xui xẻo hơn cháy nhà nữa đâu".

Nói xong, anh đưa tay ôm Cố Thắng Nam kéo tới gần: "Rốt cục cũng một thế giới riêng cho chúng ta..."

Anh nhìn chằm chằm môi cô, áp tới gần. Cố Thắng Nam sắp sửa nhắm mắt lại phối hợp, đột nhiên cô nhớ đến một chuyện, vội vã đè vai Lộ Tấn lại theo phản xạ có điều kiện.

Lộ Tấn dừng lại, không hiểu tại sao: "Có chuyện gì vậy?"

Cố Thắng Nam không chỉ phải lo nghĩ đến Lê Mạn, cô nhìn qua cửa sổ, du thuyền Victoria đang sáng đèn, mẹ Lộ Tấn đang ở trên thuyền... Vừa nghĩ đến việc nhất cử nhất động của mình đều có khả năng bị mẹ Lộ Tấn nhìn thấy, Cố Thắng Nam đã cảm thấy cực kì mất tự nhiên.

Tuy nhiên mẹ Lộ Tấn lại không cho phép cô nói chuyện này với Lộ Tấn, Cố Thắng Nam đành phải tìm lí do cho hành động bất thường của mình vừa rồi. Kết quả là Cố Thắng Nam suy nghĩ một chút rồi nói: "Em vẫn thích hình tượng lạnh lùng cao ngạo không gần nữ sắc của anh hơn".

Lộ Tấn lại hết sức nghiêm túc cân nhắc vấn đề này, anh khẽ nhíu mày, ngón tay vuốt ve môi Cố Thắng Nam: "Nói thật, trước đây anh vẫn thắc mắc. Trên thế giới có nhiều thứ thú vị lắm, tại sao đàn ông cứ phải tìm đến phụ nữ để làm chuyện đó? Nhưng sau tối qua anh đã hiểu ra, chuyện đó quả thật... rất tuyệt vời".

Cố Thắng Nam trợn mắt: "Trước đây sở thích lớn nhất của anh chính là ăn, không thấy hứng thú với phụ nữ, có lẽ là EQ còn chưa phát triển đầy đủ".

EQ còn chưa phát triển đầy đủ?

Lộ Tấn nhíu mày đe dọa. Người phụ nữ này lại hoàn toàn không phát hiện mình đã nói sai. Lộ Tấn im lặng cắn răng, bắt đầu từ tư xích lại gần cô, giọng nói cũng từ từ trở nên nặng nề: "Em nói như vậy, tự nhiên anh lại thấy hơi đói".

Tốc độ tiến tới gần của anh rất chậm, chậm đến mức Cố Thắng Nam không hề phát hiện. Cô nghi hoặc: "Không phải chúng ta vừa ăn xong hay sao? Vậy mà anh đã đói rồi à?"

Ánh mắt sáng rực của Lộ Tấn nhìn cô chằm chằm,

Cố Thắng Nam đành phải quay lại nhìn về phía nhà bếp: "Anh muốn ăn cái gì? Trong tủ lạnh chắc cũng có..."

Anh chợt đưa ngón trỏ tới đặt lên môi cô, không cho cô nói tiếp.

"Ý anh là..." Lộ Tấn dừng lại khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài phân. Không hề có dấu hiệu báo trước, đột nhiên giọng anh trở nên hung dữ: "Ăn thịt em!"

Vừa nói xong, Lộ Tấn lập tức lao vào Cố Thắng Nam.

Lộ tiên sinh thành công đẩy giáo viên Cố ngã xuống sofa, sau đó say sưa nhâm nhi thưởng thức...

Chỗ này lược bớt mười ngàn chữ... (Câu này là tác giả viết, không phải của người dịch nhé các bạn)

Cùng dưới bầu trời đêm đó.

Trong gian phòng được đổi bằng đôi giày cao gót hàng hiệu, Lê Mạn đau buồn giường đơn gối chiếc.

Chiếc lọ hoa đặt bên cạnh kệ ti vi vốn cắm đầy hoa hồng, giờ đây tất cả hoa hồng đều đang nằm trong tay Lê tiểu thư.

Cô ngắt một cánh hoa xuống: "Đi đục thuyền!"

Lại ngắt một cánh hoa nữa: "Không đi đục thuyền!"

Đi đục thuyền? Không đi đục thuyền? Đi? Không đi?

Lê Mạn cứ ngồi lẩm bẩm, đến lúc đã ngắt đến cánh hoa cuối cùng, kết luận là: Không đi đục thuyền.

Lê Mạn khóc không ra nước mắt, vung tay ném mớ cuống hoa trụi lủi. Cánh hoa hồng vương vãi đầy dưới nền nhà cũng giống như trái tim đầy rẫy vết thương của cô bây giờ. Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.

"Reng reng!"

Lê tiểu thư vừa tàn nhẫn bẻ hoa vội chạy qua vô số cánh hoa đi mở cửa, ngoài cửa là một nhân viên phục vụ: "Lê tiểu thư đúng không ạ?"

Lê Mạn gật đầu.

Nhân viên liền đưa một túi giấy tới: "Đồ của cô!"

Lê Mạn nghi hoặc nhận lấy, nhân viên gật đầu cáo từ.

Lê Mạn đóng cửa lại, vừa mở túi giấy ra xem vừa đi vào phòng.

Là một đôi giày cao gót?

Hơn nữa... chính là đôi chiều nay cô đã dùng để đổi phòng!

Lê Mạn ngẩn người, sau khi bừng tỉnh vội xách đôi giày cao gót này quay đầu chạy ra cửa.

Tốc độ của cô rất nhanh, lúc lên tiếng gọi nhân viên đưa giầy thì nhân viên còn chưa đi được bao xa.

Đổi mất đôi giày cao gót phiên bản số lượng hạn chế này cũng khiến Lê Mạn rất tiếc, nhưng vì Lộ Tấn, tất cả đều có thể bỏ qua. Có điều...

Vị khách nữ nọ đã rời khỏi Tử Kinh từ buổi chiều cơ mà?

"Ai nhờ anh đưa cái này tới đây vậy?

Lê Mạn giơ đôi giày cao gót lên hỏi nhân viên với vẻ mặt băn khoăn, đáp án cô nhận được là: "Tổng giám đốc Trình của chúng tôi".

"..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.