Sổ Tay Sử Dụng Đàn Ông

Chương 52



Lâu lắm rồi nhóm bạn khuê mật mới tụ tập.

Từ Chiêu Đễ thuê một căn hộ có ban công siêu rộng. Lúc Cố Thắng Nam và Vivian đến, Từ Chiêu Đễ đang nằm vặn người thành hình chữ S trên sofa, mà sâm panh, bánh ngọt, trà, hoa quả thì đã bày đầy trên chiếc bàn thấp phía trước sofa.

Cố Thắng Nam mới vặt một quả chuối tiêu xuống khỏi nải chuẩn bị đưa cho Vượng Tài, quay lại phát hiện Vượng Tài đã tìm được đối tượng chơi đùa mới: Tiểu Vi, con chó cảnh Từ Chiêu Đễ nuôi.

Vượng Tài vừa hoan hô vừa chạy tới chỗ tiểu Vi, tiểu Vi bị người bạn mới này làm giật nảy, vội vã chạy vọt vào trong phòng. Vượng Tài lập tức chạy theo tiểu Vi vào, Cố Thắng Nam hơi lo lắng cho an nguy của tiểu Vi, cô đứng bật dậy khỏi ghế, bỏ lại một câu "Tớ đi gọi Vượng Tài về" rồi quay đầu chạy thẳng vào phòng.

Từ Chiêu Đễ thấy thế, không cầm được cảm thán: "Lúc bác Cố vừa mang Vượng Tài về, Vượng Tài mới to hơn bàn tay một chút, không ngờ bây giờ nó đã to như thế rồi. Đúng là năm tháng như thoi đưa, chúng ta cũng già

Vivian đưa tay cầm lấy li rượu trên tay Từ Chiêu Đễ rồi uống, sau khi giải khát cũng tao nhã ngồi xuống sofa. Vivian không tiếp lời Từ Chiêu Đễ mà hỏi lại cô: "Tự nhiên bạn có thời gian rảnh mời bọn tôi đến nhà, mấy gã bạn tình số 1, số 2, số 3, số N đều không hẹn bạn à?"

Từ Chiêu Đễ mệt mỏi ngồi dậy, nhún vai vô vị: "Yêu có gì là hay đâu, tớ muốn nghỉ ngơi một thời gian".

Vivian nhướng mày hiểu ý: "Xem ra bạn yêu cậu trợ lí kia sâu đậm thật, đã chia tay một tháng rồi mà bạn còn chưa đi tìm tình yêu mới, đúng là hiếm thấy..."

Hắn luôn có thể một câu trúng ngay yếu hại, Từ Chiêu Đễ khó xử ho khan một tiếng, quay đầu tìm kiếm thứ gì đó có thể chuyển đề tài và thấy ngay Cố Thắng Nam đang bế Vượng Tài trở lại ban công. Thấy có thể đẩy chủ đề ra khỏi người mình, Từ Chiêu Đễ vội vàng hỏi: "Thắng Nam, bạn và gã háu ăn nhà bạn thế nào rồi? Hắn đã về Thượng Hải một tháng rồi, bận không muốn đến thăm hắn à?"

Cố Thắng Nam còn chưa trả lời thì đã bị Vivian lật tẩy: "Bạn không phải lo lắng cho cô ấy đâu. Cô ấy và gã đó suốt ngày facetime, ăn cơm nói chuyện, đi vệ sinh cũng nói chuyện, vừa thức dậy nói chuyện, trước khi đi ngủ cũng nói chuyện... Bạn không thấy hôm qua Lộ Tấn bên kia đang họp, cô ấy giơ điện thoại lên nhìn anh ta họp, khi đó tôi ngồi bên cạnh thấy cô ấy nhìn đắm đuối, anh ta chỉ ngồi họp mà thôi, không biết có gì hay mà ngắm nghía chứ?"

Vivian nói bình tĩnh, hơi khinh thường, ngược lại Từ Chiêu Đễ lại có thể hiểu được Cố Thắng Nam, cô liếc Vivian với vẻ xem thường: "Bạn làm sao hiểu được, lúc chăm chú làm việc là lúc đàn ông gợi cảm nhất, đó là vẻ đẹp không thể động chạm vào..."

Dường như bị những gì chính mình nói gợi đến hồi ức nào đó, Từ Chiêu Đễ ngẩng đầu lên, dòng suy nghĩ bắt đầu bay xa: Lúc tay trợ lí bàn công việc với khách hàng bằng tiếng Đức, giọng nói đĩnh đạc, câu chữ rõ ràng...

Từ Chiêu Đễ đột nhiên kéo suy nghĩ về, không cho phép mình suy nghĩ tiếp.

Cố Thắng Nam đang không ngừngt đầu tỏ ý tán thành với Từ Chiêu Đễ, Từ Chiêu Đễ đột nhiên chuyển giọng, nhắc nhở cô với vẻ cực kì nghiêm túc: "Ngày ngày facetime cũng không phải là tốt, hai người không định tranh thủ gặp nhau một hồi à?"

Vượng Tài không muốn ngòi mãi ở đây, chỉ tìm cơ hội chuồn vào phòng đuổi tiểu Vi, Cố Thắng Nam vừa phải đề phòng Vượng Tài chạy trốn, vừa phải đón nhận đề tài nặng nề này của Từ Chiêu Đễ, lập tức cảm thấy lúng túng như thợ vụng mất kim: "Công việc của tớ không được nghỉ hai ngày liền nhau. Mà cho dù sắp xếp được thời gian đến thăm anh ấy thì bây giờ anh ấy cũng rất bận, mỗi ngày có thể ngủ đủ 8 tiếng cũng là một hi vọng xa vời, làm gì có thời gian chơi với tớ?"

Hai người còn lại từ lâu đã quen với tính cách rụt rè của Cố Thắng Nam, Vivian chỉ lắc đầu chán nản, Từ Chiêu Đễ thì dựa lưng vào thành sofa nhìn không trung vừa xa xôi vừa gần ngay trước mắt, chán nản thở dài một câu: "Xem tình hình này thì mục tiêu cưới trước ba mươi của bạn phải phá sản rồi!"

Cố Thắng Nam bị lời nói này của Từ Chiêu Đễ gợi lại những kí ức xa xăm từ thời học phổ thông trung học.

Khi đó Từ Chiêu Đễ yêu sớm giấu giáo viên và phụ huynh, cho rằng sau này mình nhất định chỉ lấy bạn trai đầu tiên đó.

Khi đó Cố Thắng Nam để tóc ngắn qua tai, dáng người cao gầy, nhưng không biết tại sao lại được rất nhiều bạn gái cùng lớp quý mến, nhiều đến nỗi tất cả mọi học sinh nam trong lớp đều phải ghen tị với cô.

Khi đó người duy nhất được các bạn gái quý mến sánh ngang Cố Thắng Nam là Vivian thì thường xuyên được các bạn học nữ cùng khóa hoặc khác khóa tặng quà. Cuối cùng những món quà đó đều chui vào túi Từ Chiêu Đễ. Ban đầu Từ Chiêu Đễ và Cố Thắng Nam đều cho rằng Vivian thích Từ Chiêu Đễ mà không dám nói ra, mãi sau này hai người mới vỡ lẽ, khi đó Vivian đang cực kì đau khổ vì phát hiện khuynh hướng giới tính của mình có vấn đề, hắn thật sự không hề có hứng thú gì với những nữ sinh đó nên đương nhiên cũng không quan tâm gì đến những món quà họ tặng.

Khi đó, nói tới tương lai, Từ Chiêu Đễ luôn khẳng định: "Tớ hai hai tuổi sẽ cưới".

Mà khi đó ường suy nghĩ miên man: Từ Chiêu Đễ là hoa hậu giảng đường, chắc chắn hai hai tuổi có thể lấy chồng. Còn mình thì... cứ cho là muộn hơn hoa hậu giảng đường tám năm, chắc ba mươi tuổi mới lấy được chồng...

Khi đó có ai trong số họ ngờ rằng Từ Chiêu Đễ lại bị gã bạn trai đầu tiên làm tổn thương nặng nề đến mức trở thành một người theo chủ nghĩa độc thân? Còn cô, ước mơ cưới chồng khi ba mươi tuổi... xem ra cũng phải kéo dài vô thời hạn.

Trong lúc hai người phụ nữ đều chìm vào suy nghĩ không thể tự thoát ra, tiếng chuông cửa chợt vang lên rộn rã.

Từ Chiêu Đễ đột nhiên bừng tỉnh, lập tức trừng mắt: "Hôm nay tớ đã từ chối tất cả khách khứa, vậy mà vẫn còn ai đến đây nhỉ?"

Vivian bình tĩnh đứng dậy: "Chắc là Liêu Trạch Nam, hắn nhất định đòi đến".

Tiểu thư Từ Chiêu Đễ đơn thân chiếc bóng bất mãn: "Cao Toàn An, bạn quá đáng rồi đấy. Đã nói là khuê mật tụ tập mà bạn còn mang người nhà đến, ý bạn là sao?"

Tiếc là Vivian đã vào nhà chuẩn bị ra mở cửa nên không biết có nghe thấy lời oán trách của Celine Từ hay không. Bị phớt lờ triệt để, Celine Từ đành phải quay lại tìm kiếm sự ủng hộ của Cố Thắng Nam: "Tớ với bạn vẫn thật thà nhất, không bao giờ che giấu chuyện yêu đương cả, chỉ có Cao Toàn An thích tỏ ra bí hiểm, nhất định không chịu nói với chúng ta gã Liêu Trạch Nam này mọc từ đâu ra!"

Chỉ tiếc Cố Thắng Nam đang bận thở dài với con số 30 dưới đáy lòng nên không nghe thấy câu này của Từ Chiêu Đễ. Mà thứ gọi thần trí Cố Thắng Nam về là Vượng Tài...

Nhân lúc Cố Thắng Nam không phòng bị, Vượng Tài lập tức bỏ chạy mất tích. Ngay sau đó, tiếng sủa bất lực của tiểu Vi vang lên trong phòng, Cố Thắng Nam giật mình hoàn hồn, trên tay chỉ còn lại một dúm lông của Vượng Tài.

Cố Thắng Nam lập tức luống cuống tay chân đuổi theo, lúc này Vivian vừa mở cửa dẫn Liêu Trạch Nam vào. Cố Thắng Nam còn chưa kịp chào Liêu Trạch Nam thì đã nhìn thấy tiểu Vi chạy qua cửa ra ngoài, Vượng Tài cũng chạy ra cửa đuổi theo

Hai tiểu quái vật một trước một sau chạy ra ngoài bên chân Liêu Trạch Nam, Liêu Trạch Nam hoàn toàn không kịp thấy rõ hai quái vật nhỏ lông lá này là thứ gì thì đã thấy một quái vật lớn lao tới...

Cố Thắng Nam xông tới trước mặt hắn.

Liêu Trạch Nam lập tức sững người.

Cố Thắng Nam chỉ kịp chào Liêu Trạch Nam một tiếng rồi lách qua vai Liêu Trạch Nam lao vội ra cửa.

Liêu Trạch Nam còn chưa hiểu rõ tình hình hiện nay là thế nào, chỉ có thể nhìn về phía Vivian vẫn đang nắm tay trên nắm đấm cửa như thăm dò. Nhưng hắn còn chưa kịp hỏi thì đã bị Từ Chiêu Đễ mới chạy tới vỗ vai: "Còn ngẩn ra làm gì? Mau hỗ trợ bắt Vượng Tài!"

"Chính là con khỉ mà tôi đã nói với anh đó!" Vivian lập tức bổ sung một câu.

Vừa bước một chân vào cửa, Liêu Trạch Nam đành phải quay ra ngoài cùng Vivian và Từ Chiêu Đễ. Nhưng ba người vừa ra đến thang máy thì đã nhìn thấy Cố Thắng Nam đang đứng như trời trồng ở đó.

Ba người trao đổi một ánh mắt nghi hoặc rồi lập tức bước nhanh đến bên cạnh Cố Thắng Nam: "Thế nào rồi?"

Cố Thắng Nam không trả lời, chỉ hất cằm ra hiệu cho bọn họ nhìn về phía trước. Thế là ánh mắt ba người đồng loạt nhìn về phía hai tiểu quái vật đang giằng co cách đó không xa.

Vượng Tài vui vẻ bày tỏ thiện chí với người bạn nhỏ, có điều ngôn ngữ bất đồng nên tiểu Vi không cảm thấy thiện chí mà chỉ thấy bị đe dọa. Bị ép quá mức không còn chỗ để lùi, tiểu Vi sốt ruột quay hai vòng rồi quay đầu lao vào Vượng Tài.

Thật sự là không thể nhịn được, thế thì không cần nhịn nữa!

Vì vậy dưới ánh mắt của bốn người, Vượng Tài bị tiểu Vi lao vào cắn

Buổi tụ tập khuê mật đang vui vẻ cuối cùng lại biến thành tiểu Vi bị cấm túc ở nhà, Vượng Tài bị đưa tới bệnh viện thú cưng điều trị.

Không ngờ vào ngày nghỉ, bệnh viện thú cưng lại đông như vậy. Cố Thắng Nam chỉ xếp hàng lấy số cho Vượng Tài đã mất đứt nửa tiếng. Từ Chiêu Đễ ngồi bên cạnh nhìn đội ngũ xếp hàng dài dằng dặc, không nhịn được thở dài: "Không biết lúc nào mới đến lượt Vượng Tài".

Vượng Tài bây giờ đã hoàn toàn không thể đắc ý được nữa. Quý bà ngồi đối diện Cố Thắng Nam bế một con chó Bắc Kinh trong lòng. Không biết vì sao con chó Bắc Kinh đó đột nhiên sủa một tiếng, Vượng Tài đang nằm sấp trên vai Cố Thắng Nam làm bộ thiếu nữ yếu đuối giật mình hoảng sợ ngẩng đầu lên dáo dác nhìn quanh...

Không nhìn còn đỡ, vừa mới nhìn một vòng, Vượng Tài lập tức phát hiện xung quanh toàn bộ đều là chó.

Ánh mắt lũ chó đồng loạt nhìn Vượng Tài chằm chằm, hình như đều nghi hoặc không biết Vượng Tài là giống gì, vì sao hình dạng lại quái dị như vậy... Vượng Tài lập tức run rẩy, Cố Thắng Nam phải kéo đầu Vượng Tài vào vai mình để nó đừng nhìn lung tung lại càng hoảng sợ. Không ngờ Vượng Tài đột nhiên giãy thoát khỏi tay Cố Thắng Nam, khập khiễng chạy thẳng về phía cửa ra vào.

Vượng Tài không chạy còn đỡ, bây giờ vừa chạy, đám chó xung quanh sửa càng dữ. Nghe tiếng sủa ẩm ĩ vang lên khắp nơi, Cố Thắng Nam thấy da đầu ngứa ran, vội đứng dậy chạy đuổi theo Vượng Tài.

Không biết là gã chết tiệt nào đúng lúc này lại đẩy cửa đi vào. Vừa thấy cửa bị mở ra, Cố Thắng Nam đã thầm kêu không tốt. Quả nhiên Vượng Tài thân thủ phi phàm đã lập tức phát hiện khe hở này nên nhanh chóng lao tới. Cố Thắng Nam không kịp nghĩ gì, vội vàng lao ra cửa.

Cô không bắt được Vượng Tài...

Mà lại bắt đến một... người?

Cố Thắng Nam nhìn bàn tay đang nắm cánh tay mình: Một

Ánh mắt cô nhìn lên theo cánh tay đối phương: Âu phục hai hàng cúc, khăn tay cài túi ngực, một góc khăn quàng lộ ra trong cổ áo với màu sắc hoa văn giống hệt khăn tay, cuối cùng ánh mắt cô mới đi tới trên mặt đối phương.

Lúc này Cố Thắng Nam mới hiểu ra vừa rồi chính là người này đẩy cửa vào, suýt nữa làm Vượng Tài chạy mất.

"Cô không sao chứ?" Đối phương hỏi cô, hơi nhíu mày.

"Không sao không sao..." Cố Thắng Nam vội vàng lắc đầu, định đi vòng qua chỗ người đàn ông này để đi tìm bóng dáng Vượng Tài, nhưng cánh tay người đàn ông này lại rất khỏe. Anh ta nắm tay cô có vẻ rất nhẹ nhàng nhưng Cố Thắng Nam lại không giật ra được, Cố Thắng Nam không nhịn được hạ thấp ánh mắt nhìn bàn tay anh ta.

Lúc này cô mới phát hiện người đàn ông này giữ cô bằng một tay, tay kia thì nắm chặt hai sợi dây đeo trên chiếc quần của Vượng Tài.

Vượng Tài bị xách lên lơ lửng trên không nên đương nhiên phải ngoan ngoãn không dám chạy trốn nữa.

Cố Thắng Nam mừng rỡ gọi một tiếng: "Vượng Tài!"

Vượng Tài? Gương mặt người đàn ông này thoáng vặn vẹo, nhưng rất nhanh đã hiểu ra kẻ bị gọi là Vượng Tài chính là con khỉ bị thương anh ta đang xách trên tay.

Người đàn ông xách hai sợi dây đeo quần của Vượng Tài, đưa Vượng Tài trả lại cho Cố Thắng Nam: "Thú cưng của cô à?"

"Cảm ơn", Cố Thắng Nam vừa thở phào nhẹ nhõm vừa trả lời: "Nó không phải thú cưng, nó là em nuôi tôi".

Gương mặt người đàn ông lại hơi vặn vẹo một chút, nhưng ngay lập tức anh ta đã gật đầu với Cố Thắng Nam rồi lách người đi vào bên trong.

Cố Thắng Nam ôm chặt Vượng Tài quay về tiếp tục chờ lấy số. Từ Chiêu Đễ vẫntheo hướng người đàn ông vừa rồi vừa rời khỏi, vẻ mặt nghi hoặc: "Tớ đã đưa tiểu Vi đến bệnh viện thú cưng này mấy lần mà sao chưa từng nhìn thấy tay người mẫu này nhỉ?"

Cố Thắng Nam cúi đầu nhìn chân Vượng Tài, Vượng Tài chạy tới chạy lui một hồi, chỗ bị thương lại bắt đầu chảy máu. Cố Thắng Nam đang lo lắng, trả lời Từ Chiêu Đễ câu được câu chăng: "Làm sao? Hắn ta đã lọt vào mắt xanh của bạn rồi à?"

Từ Chiêu Đễ xua tay: "Ôi! Thôi đi! Bây giờ tớ không có tâm tư yêu đương gì cả!"

Xem ra cậu trợ lí của Lộ Tấn có trọng lượng rất nặng trong lòng cô, nhưng vì sao cô vẫn cố ý chia tay? Cố Thắng Nam đang lặng lẽ than thở trong lòng, đột nhiên một nhân viên phía trước đi tới nói với các chủ nhân thú cưng đang xếp hàng đằng sau: "Có thêm một bác sĩ đến hỗ trợ, mấy người phía sau qua bên này xếp hàng đi".

Vừa rồi vẫn còn chìm đắm trong suy tư, nghe vậy Từ Chiêu Đễ đột nhiên bừng tỉnh, chạy vội sang chỗ nhân viên đó và đứng ngay vị trí đầu tiên, sau đó mới quay lại gọi Cố Thắng Nam: "Mau dẫn Vượng Tài qua đây!"

Cố Thắng Nam than thở trước tốc độ của Từ Chiêu Đễ rồi bế Vượng Tài bước nhanh đi tới.

Cố Thắng Nam đi vào phòng khám bệnh, nhìn thấy một người đàn ông đưa lưng về phía cô đang cởi áo vét, mặc áo bác sĩ vào.

Sao chiếc áo vét này nhìn quen mắt như vậy? Cố Thắng Nam còn chưa kịp suy nghĩ thêm thì vị bác sĩ thú cưng đó đã xoay mặt lại phía cô.

Chẳng phải người cô vừa va vào lúc nãy thì ai?

Người đàn ông ra hiệu cho cô ôm Vượng Tài đến giường khám bệnh. Tục ngữ nói vừa liền sẹo đã quên đau, nhưng vết thương còn chưa liền mà Vượng Tài đã quên mất bài học vừa rồi, bắt đầu khẹc khẹc khẹc bày tỏ thiện chí với vị bác sĩ xa lạ này một cách rất vô tâm.

Cố Thắng Nam nhìn tấm biển tên người đàn ông này vừa gỡ xuống khỏi chiếc áo bác sĩ: "Bác sĩ Lâm?

"Tôi tạm thời trực thay bác sĩ Lâm, tôi họ Chung".

"A!" Tạm thời trực thay? Thảo nào Từ Chiêu Đễ chưa từng gặp trước đây: "Vậy thưa bác sĩ Chung... vết thương của Vượng Tài không có vấn đề gì lớn chứ?"

Bác sĩ Chung đeo khẩu trang, rửa tay sát trùng, đeo găng tay vào rồi mới bắt đầu kiểm tra vết thương của Vượng Tài: "Không sâu. Bị chó con cắn à? Rửa sạch vết thương, băng lại, tiêm một mũi rồi kê đơn thuốc là ổn ngay. Tốt nhất là đeo rọ mõm và bọc ba chân còn lại vào nữa để nó khỏi liếm hay cào vào vết thương".

"A..." Cố Thắng Nam bớt lo, may mà tiểu Vi cắn cũng khá nhẹ.

Bác sĩ Chung lại hỏi: "Con khỉ này... Tôi nói là Vượng Tài, nó tiêm chủng từ bao giờ?"

"Hơn một tháng trước".

Y tá mang dụng cụ tới đưa cho bác sĩ Chung, bác sĩ Chung dùng chân móc một chiếc ghế tròn có bánh xe tới, ngồi xuống bên giường bắt đầu làm việc: "Vậy đến lúc nào đủ hai tháng nhớ tiêm một mũi nữa".

Cố Thắng Nam suy nghĩ một chút, lại hỏi: "Bác sĩ Chung, bây giờ nó rất sợ chó, vừa nghe thấy chó sủa đã phát hoảng lên rồi, vậy phải làm thế nào?"

Bác sĩ Chung cười cười, nụ cười không rõ ràng lắm. Cố Thắng Nam cũng không biết có phải mình đã hỏi một câu hỏi ngu ngốc hay không. Anh ta vừa tiếp tục băng bó vừa hỏi, giọng nói rất bình tĩnh, động tác rất thành thạo, quả là một người đàn ông có thể làm một lúc hai việc: "Không sao, cứ để nó sợ rồi khắc quen".

Cố Thắng Nam há hốc miệng.

Người y tá bên cạnh cũng cười và nói với Cố Thắng Nam: "Tiểu thư, cô đừng nghe anh ấy. Anh ấy đùa cô thôi".

Vị bác sĩ Chung này trả lời đâu ra đấy, giọng nói nghiêm túc, Cố Thắng Nam không hề cho rằng anh ta vừa trêu đùa mình...

"Mặc dù bác sĩ Chung là bác sĩ ngoại khoa ở bệnh viện lớn nhưng căn bản không biết gì về tâm lí học cho thú cưng. Hôm nay bên này của chúng tôi nhiều việc quá nên mới mời anh ấy đến hỗ trợ thôi". Y tá lại nói.

Bác sĩ ngoại khoa?

Điều trị cho người?

Đó chẳng phải là bác sĩ làm trái nghề hay sao?

Cố Thắng Nam coi lời nói này như một câu đùa cho vui, nhưng Từ Chiêu Đễ bên cạnh lại không chịu, vẻ mặt cô rất nghiêm túc: "Bệnh viện thú cưng của các cô quá coi thường sinh mạng thú cưng đấy! Tại sao lại để một bác sĩ chữa người đi chữa bệnh cho chúng được?"

Y tá khó xử ho khan một tiếng.

Bác sĩ Chung không nói chuyện, chỉ đặt dụng cụ trên tay xuống rồi đứng dậy. Cố Thắng Nam còn tưởng rằng anh ta bị chọc giận nên không điều trị nữa, nhưng vừa nhìn Vượng Tài đã thấy Vượng Tài được băng bó xong rồi, một người ngoài nghề như Cố Thắng Nam chắc chắn là không nhìn ra bất cứ sơ hở nào.

Không hổ là bác sĩ khoa ngoại, tốc độ nhanh thật... Cố Thắng Nam kéo tay áo Từ Chiêu Đễ để Từ Chiêu Đễ khỏi phát hỏa thật sự.

Từ Chiêu Đễ cũng ý thức được vừa rồi giọng nói của mình hơi bất thiện, cô bóp trán, lắc đầu ghé vào tai Cố Thắng Nam nói thầm: "Ôi, tớ cũng không biết mình làm sao, sau khi miếng thịt non đó đi mất, tự nhiên tớ cứ thấy là lạ, cả ngày buồn bực chỉ muốn phát hỏa thôi".

Cố Thắng Nam ngán ngẩm vỗ vỗ vai Từ Chiêu Đễ rồi lại nhìn bác sĩ Chung. Hình như bác sĩ Chung cho rằng hai người phụ nữ này đang bàn bạc xem cần xử lí một kẻ không chuyên nghiệp như anh ta kiểu gì. Cố Thắng Nam đang định mỉm cười xin lỗi anh ta thì anh ta đã đưa cho Cố Thắng Nam một tấm danh thiếp: "Nếu kĩ thuật của tôi có vấn đề gì thì cô có thể đến bắt đền tôi".

Bắt đền... Làm gì mà nghiêm trọng như vậy... Cố Thắng Nam vừa định nói thế thì đã bị dáng vẻ nghiêm túc của đối phương làm cho nghẹn lời. Cô cúi đầu nhìn tấm danh thiếp trên tay...

Chung Tử Nham.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.