Sổ Tay Sử Dụng Đàn Ông

Chương 53



Vượng Tài bình phục rất nhanh. Bệnh viện thú cưng gần nhà Từ Chiêu Đễ đó cách nơi Cố Thắng Nam ở quá xa nên Vượng Tài được đưa đến bệnh viện thú cưng gần nhà Cố Thắng Nam khám lại. Tấm danh thiếp đó không biết đã bị Cố Thắng Nam ném đi đâu rồi, cô thật sự không ngờ tin tức này lại bay đến tai người nào đó ở mãi tận chốn Thượng Hải.

Điện thoại thông báo có cuộc gọi tới qua facetime lúc Cố Thắng Nam đang đánh răng. Cô nghe máy, người ở bên kia điện thoại thì ăn vận chỉnh tề, cô ở bên này lại miệng đầy bọt kem đánh răng. Cố Thắng Nam cảm thấy không ổn, cô lấy khăn mặt lau miệng, đến lúc cảm thấy hình tượng của mình không còn quá nhếch nhác nữa mới mở miệng nói chuyện: "Đêm muộn rồi mà sao anh vẫn còn đóng nguyên bộ âu phục thế?"

"Vừa mới họp xong".

Cố Thắng Nam nhìn khung cảnh phía sau anh, hình như là một phòng họp vắng lặng. Thấy anh có vẻ gầy đi, Cố Thắng Nam đang định hỏi xem anh đã ăn tối chưa thì Lộ Tấn lại quan sát gương mặt cô hết sức nghiêm túc.

Vẻ mặt anh hơi kì dị, Cố Thắng Nam đành phải sờ sờ mặt mình rồi lại nhìn vào gương nhưng vẫn không phát hiện trên mặt mình có gì lạ nên đành phải hỏi anh: "Sao vậy anh?"

"Có phải dạo này em ra ngoài đều đeo kính sát tròng, có trang điểm và mặc váy liền áo không?"

Cố Thắng Nam nghiêng đầu suy nghĩ một chút, quả thật là có chuyện như vậy, nhưng đột nhiên anh hỏi chuyện này làm gì?

"Đúng vậy, có vấn đề gì không?"

"Đeo kính sát tròng không tốt cho mắt, huống hồ em lại làm việc trong bếp, suốt ngày tiếp xúc với khói lửa, sau này em cứ đeo kính có gọng bình thường đi. Trang điểm không tốt cho da, sau này cũng cố gắng hạn chế trang điểm. Váy liền áo cũng mặc ít thôi, đặc biệt là loại váy không dài quá gối, nếu không sau này dễ bị thấp khớp".

Đó là một lời khuyên bảo rất ân cần, nhưng... trại sao Cố Thắng Nam lại ngửi thấy mùi âm mưu?

Cố Thắng Nam nheo mắt, cũng bắt đầu chăm chú quan sát hình ảnh của Lộ Tấn trên màn hình điện thoại.

Dáng vẻ anh vẫn rất bình thản, như một giáo viên khuyên nhủ một học sinh không ngoan ngoãn: "Nghe nói có một bác sĩ ngoại khoa thích em. Giáo viên Cố, loại đàn ông nông cạn đó chỉ thích ngoại hình của em thôi, em phải cảnh giác cao độ để tránh bị lừa".

Bác sĩ ngoại khoa??

Cố Thắng Nam ngẫm nghĩ rất lâu mới lờ mờ nhớ lại chuyện xảy ra tại bệnh viện thú cưng lúc mình mang Vượng Tài đến khám. Bây giờ thậm chí cô đã gần quên mặt mũi vị bác sĩ đó như thế nào rồi, tại sao việc này lại biến thành "Bác sĩ ngoại khoa thích em" rồi?

"Anh nghe ai nói vớ vẩn thế? Em chỉ gặp bác sĩ đó đúng một lần vào tuần trước mà thôi, người ta tên là gì em cũng quên mất rồi".

Lộ Tấn sửng sốt, một lát sau mới hạ thấp lông mày, ảo não lẩm bẩm một câu: "Tên Mạnh Tân Kiệt chết tiệt..."

Cùng lúc đó, ngoài cửa phòng hội nghị cách đó không xa, Mạnh Tân Kiệt có tật giật mình đang gọi điện thoại báo cáo chiến quả.

"Anh đã nói chuyện bác sĩ ngoại khoa với sếp".

Vị nữ vương bên kia điện thoại hài lòng ban cho cậu ta một chữ: "Ờ"

Dù được nữ vương ban thưởng nhưng Mạnh Tân Kiệt vẫn còn lo lắng: "Nhỡ đâu hai người bọn họ cãi nhau vì chuyện này thì sao? Nếu thế chắc chắn anh sẽ bị Lộ tiên sinh giết mất".

Đầu bên kia, nữ vương bắt đầu giảng bài với giọng uể oải: "Anh biết cái gì? Thỉnh thoảng ghen tuông có thể cải thiện tình cảm giữa hai người đấy".

Mạnh Tân Kiệt vỡ lẽ a một tiếng, sau một giây suy nghĩ lập tức liên tưởng đến một vấn đề khác: "Vậy em thường xuyên làm anh ghen cũng là để tăng cường tình cảm của chúng ta đúng không?"

Nữ vương nghĩ một đằng nói mọt nẻo sửa lời cậu ta: "Mạnh tiên sinh, anh nghiêm túc một chút đi, chúng ta đã chia tay rồi".

Mạnh Tân Kiệt ngoài miệng không nói nữa, trong lòng lại đang suy nghĩ: Làm sao mà chia tay được? Mà cho dù đã chia tay thật thì cũng vẫn có thể theo đuổi lại được...

Lúc này Cố Thắng Nam thấy Lộ Tấn hơi quay đầu đi, miệng mấp máy, nhưng lại không nghe rõ anh nói gì nên phải hỏi lại: "Anh nói gì cơ?"

Lúc Lộ Tấn quay lại nhìn thẳng vào điện thoại thì đã che đậy xong tất cả mọi tâm tình: "Không có gì... A đúng rồi, anh đã gửi chuyển phát nhanh cho em, em đã nhận được chưa?"

Anh đánh trống lảng thô quá, nhưng Cố Thắng Nam cũng chỉ có thể tiếp lời anh: "Thứ gì vậy anh?"

"Hôm nay bên B đã dẫn anh đến thị sát cửa hàng bán lẻ của họ, anh cảm thấy trong cửa hàng co một thứ rất hợp với em nên đã mua cho em". Anh nhìn đồng hồ, vẻ mặt vừa mới tỏ ra vui mừng lại lập tức khôi phục ngạo mạn: "Rõ ràng nhân viên chuyển phát nhanh nói hôm nay sẽ chuyển đến nơi, đúng là lừa đảo..."

Lộ Tấn còn chưa nói hết, tiếng chuông cửa nhà Cố Thắng Nam đã vang lên.

"Reng reng!

Cô còn chưa phản ứng kịp thì Vượng Tài bên ngoài đã kêu khẹc khẹc nhắc cô ra mở cửa.

Vừa nói đến chuyển phát nhanh là chuyển phát nhanh đã đến luôn? Nói chạy ra cửa, bố cô và Vivian đang xem ti vi, Vượng Tài đã khập khiễng đi ra, đang cố gắng mở cửa.

Lúc Cố Thắng Nam chạy ra đến cửa thì Vượng Tài đã mở được cửa giúp cô. Nhìn thấy con khỉ đứng diễu võ dương oai trước mặt mình, nhân viên chuyển phát nhanh ngoài cửa lập tức sợ tái mặt.

Vượng Tài đáng thương, bày tỏ thiện chí với tiểu Vi bị tiểu Vi cắn, bày tỏ thiện chí với nhân viên chuyển phát nhanh, nhân viên chuyển phát nhanh lại sợ tái mặt. Nhưng Vượng Tài lại không hề ý thức được điều này, vẫn tiếp tục cười toe toét với nhân viên chuyển phát nhanh, Cố Thắng Nam vội vàng chạy tới.

Facetime vẫn đang kết nối, Cố Thắng Nam vừa ra hiệu cho Vượng Tài vào nhà vừa nói với Lộ Tấn ở bên kia điện thoại: "Chuyển phát nhanh đến rồi".

Cố Thắng Nam kí biên lai giao hàng xong, nhân viên chuyển phát nhanh lập tức co giò chạy như điên. Cố Thắng Nam bê hộp các tông, chuẩn bị đóng cửa đi vào nhà, thấy Vượng Tài vẫn nhe răng trợn mắt cười với nhân viên giao hàng đang bỏ chạy. Chắc hẳn chính là bộ dáng này của nó đã khiến nhân viên nọ không thể không bỏ chạy bán sống bán chết.

Mặc dù biết Vượng Tài không cần an ủi, nhưng Cố Thắng Nam vẫn không nhịn được ngồi xuống xoa đầu Vượng Tài. Nhưng cô không ngờ Vượng Tài lại nhân cơ hội nhảy lên hộp giấy, dùng cả răng lẫn tay bắt đầu mở hộp giúp cô.

Cố Thắng Nam không ngăn cản được Vượng Tài, đành phải bê cả hộp giấy lẫn Vượng Tài đi vào nhà. Hộp giấy nhìn có vẻ to nhưng lại không hề nặng, Cố Thắng Nam vừa đi vào nhà vừa hỏi Lộ Tấn bên kia điện thoại: "Anh gửi cái gì cho em đấy?"

Lộ Tấn lại nhướng mày nói với vẻ bí hiểm: "Em mở ra xem là biết mà".

Hình như chợt nhớ ra một vấn đề quan trọng, Lộ Tấn không thể không bổ sung thêm một câu: "Đúng rồi, em mang vào phòng rồi mới mở nhé!"

Nghe vậy, Cố Thắng Nam bất giác cúi đầu nhìn chiếc hộp trong lòng mình. Lộ Tấn nhắc nhở quá muộn, Vượng Tài đã lột băng dính xong, bắt đầu thò tay vào trong hộp lục lọi.

Một giây sau, Cố Thắng Nam đã đi tới bên cạnh sofa.

Hai giây sau, Vượng Tài hưng phấn kêu khẹc khẹc, cho Cố Thắng Nam biết rằng nó đã lục được thứ tốt.

Ba giây sau, Cố Kiến Trung và Vivian ngồi trên sofa nghe thấy tiếng kêu của Vượng Tài, đồng thời quay đầu lại nhìn về phía Cố Thắng Nam.

Bốn giây sau, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của ba người, Vượng Tài sung sướng lôi từ trong hộp giấy ra một chiếc... quần lót... viền đăng ten...

"Khẹc khẹc khẹc!" Lại thêm một chiếc quần... chữ T...

"Khẹc khẹc khẹc!" Lại thêm một đôi tất da báo... có dây đeo.

Tất cả mọi người xung quanh đều trợn tròn mắt, bởi vì quá khiếp sợ nên ai cũng không có phản ứng gì. Trong nháy mắt, toàn bộ đồ vật trong hộp giấy đều bị Vượng Tài lôi ra, bàn tay lông lá vung lên, các loại vải vóc mát lạnh bay lả tả như hoa đào cuối xuân...

Cố Kiến Trung cảm thấy có thứ gì đó bay xuống đầu mình nên đưa tay sờ, sắc mặt lập tức trắng bệch. Không cần phải lôi thứ đó xuống nhìn, Cố Kiến Trung đã cắn răng, hầu như đứt hơi.

Lộ Tấn bên kia điện thoại không thấy bên này nói gì, giọng nói cũng dần dần trở nên nghi hoặc: "Này! A lô!"

Lộ Tấn mới nói đến đấy, bộ não vận hành rất nhanh lập tức liên tưởng đến một tình huống nào đó, giọng nói biến thành cực kì căng thẳng: "Chẳng lẽ là em..."

Cố Thắng Nam đâu có tâm tư trả lời anh?

Lúc này cả gian phòng khách đang chìm trong kinh ngạc và yên lặng, trừ Vượng Tài. Nó nhảy thẳng từ hộp giấy lên trên sofa, cầm lấy chiếc quần lót trên đầu Cố Kiến Trung đội lên đầu mình: "Khẹc khẹc khẹc khẹc!"

Dường như đang nói, mau nhìn xem cái mũ của Tề Thiên đại thánh này có đẹp hay không...

Vivian không cần nhìn cũng biết cô đang nói chuyện với ai ở đầu bên kia điện thoại, đương nhiên cũng biết luôn cái hộp này là do ai gửi tới. Kết quả là Vivian chuyển ánh mắt từ cái hộp các tông lên mặt Cố Thắng Nam đầy ẩn ý, giọng nói tỏ ra vừa khó tin vừa khâm phục: "Hai bạn thật là... bá đạo".

Cố Thắng Nam: "..."

Vượng Tài: "Khẹc khẹc khẹc khẹc!"

Tiếng kêu vui sướng đó của Vượng Tài trở thành ác mộng khủng khiếp nhất trong đời Cố Thắng Nam.

Sầm một tiếng, Cố Thắng Nam trốn vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

Cố Thắng Nam một tay cầm cái hộp giấy rách nát, một tay nắm một mớ đồ lót siêu gợi cảm, đứng dựa lưng vào cửa. Nhớ lại vẻ mặt bố vừa rồi, cô vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Không những thế, bây giờ cô còn phải lo lắng, không biết mình có bỏ sót thứ gì ngoài phòng khách hay không...

Đứng rất lâu để lấy lại bình tĩnh, cô chợt nhớ đến chiếc điện thoại di động trong túi quần. Vội vã móc điện thoại ra, cô phát hiện Lộ Tấn vẫn đang đợi mình.

"Chẳng lẽ em mở hộp ngay trước mặt mọi người à?"

Không cần Cố Thắng Nam trả lời, vẻ mặt như vừa nuốt phải một con ruồi đã cho Lộ Tấn biết phán đoán của mình không hề sai.

Thấy anh vẫn tỏ ra thờ ơ bình thản, Cố Thắng Nam nổi cáu ném thẳng cái hộp trên tay xuống đất: "Đúng là bị anh hại

"Anh đã nhắc em là về phòng rồi mới mở ra mà!"

Anh nói cũng đúng, hơn nữa khi Cố Thắng Nam cúi đầu nhìn mớ đồ lót đó, cô cũng phát hiện có mấy thứ quả thật rất vừa ý. Giờ đây, có trách thì chỉ trách Vượng Tài... Cố Thắng Nam bóp cổ tay quyết định, sau này nhất định phải dạy bảo Vượng Tài, tùy tiện mở đồ của người khác là một việc rất không lịch sự, phải ngăn chặn mọi hậu hoạn!

Có điều nghĩ lại, mặt Cố Thắng Nam tự nhiên lại đỏ bừng, cô không thể không nhìn Lộ Tấn trên facetime, gương mặt nghiêm túc của anh, cùng với bộ đồ chỉn chu trên người anh...

"Ông chủ của công ty người ta dẫn anh đi thị sát, vậy mà anh chọn mấy thứ này ngay trước mặt người ta à?"

Một vị Tổng giám đốc đã đến tuổi trung niên dẫn theo mấy vị cấp dưới đắc lực lúng túng đứng chờ bên ngoài quày hàng đồ lót gợi cảm, trơ mắt nhìn Lộ Tấn nghiêm túc và bình tĩnh đi lại giữa những hàng đồ lót gợi cảm như đang nghiên cứu thị trường, sau một hồi chọn lựa kĩ càng, cuối cùng chọn được một món đồ lót in hoa văn... da báo trên giá...

Cố Thắng Nam hoàn toàn không thể tưởng tượng được cảnh tượng hoạt kê lúc đó như thế nào.

Khi Cố Thắng Nam đang đắm chìm trong suy tư về cảnh tượng làm mọi người cực kì khó xử này thì rõ ràng Lộ Tấn cũng đang chìm đắm trong một mối suy tư khác, nhưng hiển nhiên những gì anh nghĩ và những gì cô nghĩ hoàn toàn không giống nhau. Chỉ thấy ánh mắt Lộ Tấn nhìn xa xăm, đồng thời giọng nói cũng trở nên trầm ấm dịu dàng: "Tiếc là trong tình hình hiện nay thì không biết đến bao giờ mới được nhìn thấy em mặc mấy thứ đó".

Cố Thắng Nam vờ trách: "Lưu manh...", nhưng giọng nói không khác gì làm nũng, vì vậy Lộ tiên sinh cũng vui vẻ tiếp thu mà không ý kiến gì.

***

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, nửa tháng trôi qua như bóng câu qua cửa sổ, thời tiết đã dần chuyển lạnh. Khi Từ Chiêu Đễ vẫn mặc đồ mỏng bó sát người thì Cố Thắng Nam đã bao bọc toàn thân không khác gì một chiếc bánh chưng.

Riêng trong vấn đề này, Từ Chiêu Đễ quả thực đã thất vọng với cô đến cực điểm...

Trong thời gian không có đàn ông bên cạnh, niềm vui duy nhất của Từ Chiêu Đễ trong những ngày nghỉ chính là tổ chức họp mặt khuê mật. Nhìn thấy Cố Thắng Nam đến tụ tập với bộ trang phục đó, Từ Chiêu Đễ không nhịn được cau mày: "Bạn thân yêu ơi, tại sao mới chú ý đến hình tượng được có vài ngày mà đã trở lại nguyên hình rồi? Còn cặp kính mắt này là sao? Với lại bộ quần áo trên người bạn này nữa, không khác gì phong cách của các cụ thời những năm 80 cả, từ đầu đến chân chẳng có đường cong nào".

"Ơ, đằng nào thì cũng có bạn trai rồi, ăn mặc lôi thôi một chút cũng có sao đâu?"

Từ Chiêu Đễ lắc đầu vô cùng trịnh trọng, phê phán cô hết sức nặng lời: "Phụ nữ ăn mặc trang điểm không phải để lấy lòng đàn ông, mà là để cho bản thân cảm thấy vui vẻ, có hiểu không?"

"..."

Không ngờ Vivian lại tỏ ra thông cảm với Cố Thắng Nam, hắn ngắt lời Từ Chiêu Đễ: "Không phải ai cũng giống như bạn, ngày nào cũng chú ý từ sợi tóc đến tận móng chân. Phụ nữ hoàn mĩ như vậy chỉ cần một mình bạn là đủ rồi, bạn đừng làm khó dễ bạn ấy nữa. Bên ngoài là phụ nữ nhưng bên trong thì bạn ấy lại là đàn ông, bạn ấy đã lừa được một gã bạn trai rồi nên có thể nghỉ ngơi một lát, bạn cứ để cho bạn ấy thoải mái đi!"

Nể tình năm chữ người phụ nữ hoàn mĩ, Từ Chiêu Đễ nhướng mày không nói thêm nữa, chỉ mỉm cười dựa vào sofa. Nhưng mới mỉm cười được một lát, Từ Chiêu Đễ lại đột nhiên tỏ ra cảnh giác, cô ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nói với Cố Thắng Nam: "Lần trước tớ dùng vụ bác sĩ ngoại khoa để khiêu khích tên Lộ Tấn kia mà bây giờ hắn vẫn chưa thèm bay về gặp bạn. Tớ luôn cảm thấy hoặc là tên đó thiểu năng tình cảm, hoặc là hắn không hề coi trọng bạn. Bạn cũng đừng qua loa quá mức, ngày nào cũng phải trang điểm ăn mặc xinh đẹp mới có thể giữ được đàn ông".

Cố Thắng Nam liên tục gật đầu tán thành, nhưng trong lòng lại suy tính: Lộ Tấn rõ ràng là trường hợp thiểu năng EQ, anh không có bất cứ phản ứng đặc biệt nào với ngoại hình của phụ nữ, đối với anh, phụ nữ có ngoại hình đẹp hay xấu cũng không có gì khác nhau cả...

Dù đã nhận định như thế, nhưng không biết vì sao, Cố Thắng Nam vẫn hơi lo lắng. Một hôm cô đi làm về nhà muộn, cô lái xe, đúng lúc gặp đèn đỏ. Cô dừng xe lại, cầm điện thoại di động lên xem.

Cả ngày hôm nay cô không hề nhận được facetime của Lộ Tấn...

Đúng lúc cô cầm điện thoại di động len xem thì đèn đỏ đã chuyển sang đèn xanh, mọt lúc sau mới phát hiện, cô đặt điện thoại xuống, nhấn ga.

Nhưng cô còn chưa đi qua ngã tư thì điện thoại đã đổ chuông.

Cố Thắng Nam giật mình, thấy là điện thoại gọi tới từ bếp sau, mặc dù cảm thấy thất vọng nhưng cô vẫn nhanh chóng nghe máy.

Vừa bấm nút nghe, đầu bên kia điện thoại đã vội vàng giục cô: "Giáo viên Cố, không ổn rồi!"

Cố Thắng Nam phanh gấp: "Có việc gì vậy?"

Bên kia là giọng của Loa Phóng Thanh: "Chị... chị về mau lên, nhà bếp có chuyện rồi..."

Cố Thắng Nam vừa quay đầu xe vừa hỏi: "Có chuyện gì?"

Nhưng bên kia đã gác máy đánh cộp, không cho cô một lời giải thích nào.

Cố Thắng Nam nhìn đồng hồ điện tử trên xe, lúc này đã là 10 giờ tối.

Cô tăng tốc quay lại mà không hiểu ra sao, trong đầu nhớ lại một lượt tình hình trước khi cô đi về, rõ ràng không có bất cứ dấu hiệu bất ổn nào.

Huống hồ... Cô nhớ rõ ràng mình là người cuối cùng rời khỏi nhà bếp, Loa Phóng Thanh còn về sớm hơn cô... Tại sao vừa rồi người gọi điện thoại cho cô lại là

Cố Thắng Nam trở lại Tử Kinh, sốt ruột bước xuống xe, lao ra khỏi bãi đỗ xe, chỉ chốc lát sau đã nhìn thấy Dư sư phụ đang đứng đợi cô ở ngoài phòng ăn... Dư sư phụ cũng đã quay lại? Quả nhiên đã xảy ra chuyện lớn rồi!

Sắc mặt Cố Thắng Nam lập tức xấu hơn, cô vội đi đến chỗ Dư sư phụ: "Rốt cuộc là có việc gì vậy bác?"

"Ôi..." Dư sư phụ lắc đầu: "Cháu đi vào xem là biết mà".

Tình hình đã nghiêm trọng đến mức Dư sư phụ cũng không nỡ nói ra? Bị trộm đồ? Hay là nhà bếp bị cháy? Cố Thắng Nam bước vội, tim đập thình thịch, đi theo Dư sư phụ đến phòng cơm Tây.

Cả phòng cơm Tây đều đắm chìm trong yên tĩnh, hoàn toàn không có dấu hiệu nào của tai họa... Như vậy là phòng bếp xảy ra chuyện rồi, Cố Thắng Nam lại bước nhanh hơn, chớp mắt đã vượt qua cả Dư sư phụ.

Sau khi đã vượt qua một đoạn, Cố Thắng Nam đột nhiên phát hiện Dư sư phụ không đi theo. Cô lập tức dừng chân, quay lại nhìn. Nhưng cô vừa mới quay lại được một nửa, bất chợt...

"Tách tách", một chùm sáng xuất hiện trong phòng ăn.

Thứ Cố Thắng Nam nhìn thấy trước hết là bóng mình kéo dài trên nền nhà, sau đó cô mới ngước mắt nhìn về phía nguồn sáng.

Người đang đi đến chỗ cô từ phía nguồn sáng là... Lộ Tấn với bộ đồ rộng rãi trên người?

Ánh đèn tối dần, nhưng Cố Thắng Nam vẫn Ánh đèn người mình nhìn thấy là Lộ Tấn, mồm ngang mũi dọc, đang mỉm cười với cô.

Đầu óc Cố Thắng Nam còn chưa theo kịp tình hình: "Sao anh lại quay lại?"

Anh đút tay túi quần, hơi cúi đầu đi về phía cô.

ột nhiên, một câu thoáng qua trong đầu Cố Thắng Nam...

Em đứng đó, cúi đầu dịu dàng... (Câu đầu trong bài thơ “Sayonara” – Tặng người con gái Nhật Bản của nhà thơ Từ Chí Ma)

Cố Thắng Nam còn chưa hiểu rõ tình hình mà đã chìm vào say đắm.

"Em quên hôm nay là ngày gì à?" Giọng anh cũng làm say lòng người.

Ngày gì?

Lúc này vẫn không biết là ngày gì thì quả thực là cụt hứng, nhưng... Cố Thắng Nam vẫn không thể không nghiêm túc suy nghĩ: Không phải sinh nhật cô, cũng không phải sinh nhật anh, càng không phải ngày sinh nhật của tổ quốc thiêng liêng...

Cô nghĩ hồi lâu mà đầu óc vẫn cứ trống rỗng, cô lén ngước mắt nhìn anh, anh vẫn đang chờ đợi câu trả lời của cô, khuôn mặt càng ngày càng mất hứng.

Cố Thắng Nam đành phải nhắm mắt, bất chấp mọi tình huống xảy ra: "Ơ, ngày gì nhỉ?"

"..."

"..."

"Một trăm ngày yêu nhau".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.