Sổ Tay Sử Dụng Đàn Ông

Chương 58



Lúc Lê Mạn tỉnh dậy thì đã là buổi chiều.

Cô ta mở mắt, đầu đau như muốn nứt ra, trước mắt thi thoảng lại tối sầm, hồi lâu sau mới thấy rõ trần nhà trắng toát một màu. Day huyệt thái dương thật mạnh, cô ta bắt đầu cố gắng chắp vá những mảnh ký ức tối qua:

Cô ta và Lộ Tấn đi cùng chuyến bay về, lại lạc mất anh ta ở sân bay. Dùng đầu ngón chân để đoán, cô ta cũng có thể biết được Lộ Tấn lại đến khách sạn Tử Kinh tìm người phụ nữ đó, vì vậy, cô ta cũng giết đến Tử Kinh. Đáng tiếc đã chậm một bước, nhân viên nhà hàng Tử Kinh lại khuyên cô ta đừng đến quấy rầy đêm xuân đáng giá nghìn vàng của cô giáo Cố và Lộ Tấn. Cô ta sao có thể chấp nhận? Đến chỗ lễ tân khách sạn, lễ tân sống chết không chịu tiết lộ Lộ Tấn đã lấy phòng nào. Cô ta đoán Lộ Tấn có thể ở trên chiếc du thuyền Hạ Âu đó, nhưng giết đến du thuyền lại chỉ có một mình đôi tình nhân cô ta hoàn toàn không quen biết. Cô ta quấy rầy khách, cuối cùng phải bồi thường phí thuê phòng một ngày cho người ta mới xong chuyện.

Như vậy đã có thể khiến cô ta biết khó mà lui sao?

Không, cô ta ngồi suy nghĩ rất lâu trong phòng mình, cuối cùng lại hùng hổ giết đến văn phòng của Tổng giám đốc Trình Tử Khiêm. Đúng lúc vị Tổng giám đốc Trình này đang ở lại làm thêm, thế là cô ta vừa đe dọa vừa dụ dỗ, bắt anh ta tiết lộ số phòng của Lộ Tấn. Trình Tử Khiêm bị cô ta quấn lấy không biết làm thế nào, cuối cùng đành phải đồng ý: Chỉ cần cô ta uống thắng anh ta, anh ta sẽ tiết lộ.

Sau đó nữa....

Suy nghĩ của Lê Mạn như bị ngâm trong chum rượu, trí nhớ chấm dứt ở đoạn cô ta uống hết ly này đến ly khác với Trình Tử Khiêm, còn sau đó xảy ra chuyện gì thì cô ta không nhớ nữa.

Liếc qua chiếc tủ đầu giường, kim đồng hồ để trên tủ đã chỉ hai giờ chiều. Theo lý mà nói, nhân viên khách sạn phải gọi điện thoại nhắc nhở cô ta mười hai giờ trưa trả phòng từ lâu rồi mới đúng, nhưng, cô ta nhìn chiếc điện thoại nội bộ đặt trên tủ...

Hoàn toàn chưa hề đổ chuông.

Hay cô ta ngủ quá say nên không nghe thấy tiếng chuông điện thoại?

Lê Mạn cố gắng tỉnh táo lại, chật vật ngồi dậy. Khi chiếc chăn tuột xuống khỏi người, đầu Lê Mạn lập tức đầy vệt đen.

Áo của cô ta đâu?

Lê Mạn vội mở chăn ra, không chỉ là áo, quần cũng không thấy đâu...

Lúc này, cô ta trần như nhộng.

Không chỉ có thế, cô ta vừa ngồi dậy đã phát hiện lưng rất đau, giữa hai chân rát rát. Nhưng Lê Mạn không còn tâm tư để ý quá nhiều thứ như vậy, quấn chăn xuống giường đi ra ngoài, vừa tìm quần áo vừa vắt hết óc nghĩ lại xem đã xảy ra chuyện gì...

Tại sao quần lót của cô ta lại nằm trên nóc tủ ti vi?

Tại sao chiếc quần bò của cô ta lại treo trên nắm đấm cửa?

Tại sao chiếc áo sát nách của cô ta lại bị vo thành một cục ném trên sofa?

Còn áo lót của cô ta...

Lê Mạn tìm mãi mà không thể tìm được áo lót của mình, ngược lại, cô ta tìm được một người đàn ông...

Không sai, một người đàn ông, một người đàn ông nằm ngủ trong bồn tắm. Mà trên tay anh ta còn cầm điện thoại di động.

Bước chân Lê Mạn khựng lại ngoài cửa phòng tắm, thị lực của cô ta rất tốt, gần như lập tức nhận ra người đàn ông đang ngủ say này chính là Trình Tử Khiêm.

Cô ta cũng không biết mình đứng sững ở đó bao lâu, đến tận lúc cô ta nhìn thấy ngón tay Trình Tử Khiêm cử động, sau đó lông mày anh ta cũng hơi nhíu lại, hình như sẽ tỉnh lại ngay lập tức. Lê Mạn kinh hãi, vội ném chiếc chăn quấn người xuống, vừa chui vào chiếc áo sát nách cừa nhanh chóng quay đầu lại.

N hưng khi vừa cắm đầu chạy ra đến cửa phòng, lê mận lại ngẩn ra, đột nhiên ý thức được: Cô ta đã mất sự trong trắng một cách hồ đồ, chẳng lẽ bây giờ còn bỏ chạy hồ đồ nữa?

Cân nhắc rất lâu, Lê Mạn cắn răng quyết định: Không chạy nữa!

Cô ta quay người, đứng yên một lát, sau khi xác định phương hướng phòng bếp, liền lập tức vọt vào. Trong phòng cô ta có dao, có đủ các loại dụng cụ làm bếp. Giây lát sau, Lê Mạn đã tiện tay cầm dao bếp quay lại phòng tắm.

Lúc cô ta xông vào cửa phòng tắm thì Trình Tử Khiêm đang bò từ bồn tắm lên với vẻ mặt chưa tỉnh rượu. Toàn thân anh ta trên dưới chỉ có một chiếc quần Âu màu đen, từ thắt lưng trở lên để trần, vết cào màu đỏ hết sức rõ ràng.

Lê Mạn sững lại.

Lúc anh ta đóng nguyên bộ Âu phục màu đen tihf có vẻ cao ráo mà hơi gầy, Lê Mạn không nghĩ sau khi cởi áo ra, đường nét cơ bắp trên người anh ta lại rắn chắc đến vậy, điều này khiến Lê Mạn không dám tiến lên vì sợ đánh không lại anh ta mặc dù trên tay vẫn cầm dao bếp.

Bề mặt con dao bếp phản xạ tia ánh sáng lạnh lẽo, tia sáng này thoáng qua trước mắt Trình Tử Khiêm làm anh ta chói mắt, vì vậy anh ta vô thức nheo mắt lại, ngẩng đầu nhìn về phía nguồn ánh sáng.

Ánh mắt gặp nhau, vẻ mặt hai bên đều hơi lúng túng.

Trình Tử Khiêm không nói, hơi cúi đầu, đặt ngón tay lên thái dương, dáng vẻ tỏ ra ảo não. Vì vậy, Lê Mạn tỉnh lại, đi ba bước về phía trước, giơ tay lên, chĩa mũi dao về phía anh ta: "Nói! Tối qua anh đã làm gì tôi?"

Mũi dao của cô ta còn cách anh ta một đoàn, Trình Tử Khiêm không hề sợ hãi, trên gương mặt của anh ta có vẻ bất đắc dĩ: "Em bỏ dao xuống đi đã!"

"Tôi không bỏ! Anh là đồ cầm thú!"

"Cầm thú?" Anh ta hỏi ngược lại, vẻ mặt nửa khóc như cười nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ mặt hiền lành, sửa lại lời cô ta bằng giọng bình thản: "Tôi phải gọi em như vậy mới đúng - nữ cầm thú."

"Cái gì?" Cô ta không hiểu, ngẩn ra một hồi rồi mới lớn tiếng hỏi ngược lại với vẻ hung ác. Dáng vẻ vừa cảnh giác vừa ngây thơ này khiến Trình Tử Khiêm không nhịn được cười.

Anh ta cười đến mức khiến Lê Mạn phát hoảng, cô ta vô thức nắm chặt chuôi dao, nghe anh ta nói nhẹ nhàng: "Chính em đã bắt ép tôi phải quan hệ với em."

Lê Mạn lập tức cảm thấy mình như bị sét bổ trúng đầu, tiếng ong ong vang lên trong tai, mình... bắt ép anh ta?

Con dao bếp trên tay cô ta rơi xuống đất.

Trình Tử Khiêm ngán ngẩm thở dài, chậm rãi đi đến bên cạnh, vỗ vỗ vai cô ta, lại an ủi cô ta như thể mình mới là người bị hại. Không biết tại sao, lòng bàn tay anh ta đặt lên vai Lê Mạn lập tức khiến da chỗ đó nóng lên rất nhanh, Lê Mạn vội vã hất tay anh ta ra như phải bỏng, cãi lại: "Làm gì có chuyện đó!"

"Nếu em không tin thì tôi có thể bảo nhân viên đưa hình ảnh camera thu hình trên hành lang đến cho em xem."

Nói xong, Trình Tử Khiêm liền lách qua người cô ta, đi ra khỏi phòng tắm. Anh ta cũng không biết mình ngủ trong bồn tắm bao lâu, buổi sáng điện thoại của anh ta đổ chuông làm anh ta tỉnh giấc, chật vật bò dậy khỏi giường, cuối cùng tìm thấy điện thoại của mình trong bồn tắm. Người gọi điện là thư ký của anh ta, thư ký báo cáo lịch làm việc hôm nay, nhưng anh ta lại thấy chưa bao giờ chóng mặt như lúc này, hoàn toàn không nghe nổi một chữ nào, cuối cùng chỉ có thể nói với thư ký hôm nay mình không đi làm, dặn cô ấy hoãn mọi công việc lại, sau đó mệt mỏi chấm dứt cuộc gọi.

Người phụ nữ này không những nhiệt tình mà còn yêu cầu không chừng mực, hoàn toàn không giống như lần đầu tiên mà giống hệt một người từng trải, phong phú kinh nghiệm. Trình Tử Khiêm mệt lử, cộng thêm cơn say còn chưa qua hẳn, sau khi nghê điện thoại của thư ký, anh ta đổ thắng người vào bồn tắm ngủ li bì.

Bây giờ đi ra khỏi phòng tắm, anh ta gần như đã hoàn toàn tỉnh táo trở lại. Ánh mặt trời bên ngoài rực rỡ, rèm cửa cửa sổ cũng không kéo lại, anh ta đứng bên giường lập tức nhìn thấy toàn bộ khung cảnh ngoài cửa sổ. May mà gần đây không có công trình nào cao hơn, nếu không tối qua...

Trình Tử Khiêm lắc đầu, không cho phép mình suy nghĩ tiếp. Anh ta tìm được chiếc sơ mi của mình trong đống bừa bộn trên giường, đang định mặc vào lại sững người. Trên chiếc áo sơ mi trắng tinh có một vết máu, anh ta không muốn nhớ lại nhưng trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh người phụ nữ đó. Người phụ nữ say đến mức nói cũng không rõ đó chỉ vết máu, nói rất vô tâm: "Xem kìa, Cờ Nhật Bản!"

Trình Tử Khiêm ngồi bên mép giường, sắp xếp lại suy nghĩ, gọi điện thoại cho thư ký: "Tôi đây."

"Tổng giám đốc Trình?"

Giọng thư ký có vẻ hơi giật mình, Trình Tử Khiêm cũng không để ý: "Làm phiền cô bây giờ đến nhà tôi, lấy một bộ đồ mang đến..."

Trình Tử Khiêm do dự một lát, cuối cùng vẫn nói: "Mang đến Tử Kinh..."

Anh ta nhất thời quên mất số phòng, đang định lấy cuốn sổ góp ý trên đầu giường có ghi số phòng trên đó thư ký đã hỏi trước: "Phòng 1210 Tử Kinh đúng không ạ?"

Trình Tử Khiêm nhíu chặt lông mày: "Tại sao cô biết?"

Lúc này thư ký mới nhận ra mình vừa lỡ miệng, ậm ở hồi lâu rồi mới sợ hãi nói thật: "Trưa nay ăn cơm dưới nhà ăn, tôi nghe người bên phòng khách hàng nói."

Nếu Trình Tử Khiêm cho rằng đây chính là tin xấu nhất anh ta nghe thấy trong ngày hôm nay thì anh ta đã lầm, tin xấu hơn vẫn còn đợi ở phía sau.

"Không chỉ có tôi mà gần như tất cả mọi người trưa nay đến nhà ăn đều nghe nói... tối qua... ngài... bị một phụ nữ ép vào... Cho nên lẽ ra trưa nay, lễ tân phải gọi điện thoại nhắc người phụ nữ đó trả phòng nhưng đã không gọi vì không muốn làm phiền hai người..." Thư ký chỉ chạm đến là dừng, không nói tiếp.

Trình Tử Khiêm lặng lẽ cất điện thoại, rõ ràng ngoài cửa sổ trời trong nắng ấm, không một gợn mây, anh ta lại cảm thấy chỉ cần ngẩng đầu lên là lại nhìn thấy một đám mây đen rất lớn, che kín trên đầu. Như có linh tính mách bảo, Trình Tử Khiêm quay lại, nhìn ngay thấy người phụ nữ tối qua đã "ép" anh ta đi vào phòng khách sạn đó.

Lê Mạn bị anh ta nhìn chằm chằm bằng ánh mắt phủ đầy mây mù, không kìm được co rúm người lại, sau đó cố gắng đứng thẳng người, đi đến chỗ anh ta: "Tôi phải đi đây."

Anh ta không nói gì, nhưng dường như ánh mắt lại nói thay: Đi thong thả, không tiễn!

Lê Mạn suy nghĩ một chút rồi chìa tay về phía anh ta, hình như muốn đòi thứ gì đó.

"Cái gì?"

Hai tai lê mận lập tức nóng lên, sau đó hỏi với vẻ hung dữ: "Áo lót của tôi! Anh giấu áo lót của tôi đâu rồi?"

Tối qua, người phụ nữ này đấu rượu với anh ta trong văn phòng, sau khi uống say, gần như chỉ hận không thể lập tức lột sạch chính mình rồi dâng lên cho anh ta. Anh ta đã nhắc lại tám trăm lần "Tôi không phải Lộ Tấn, cô nhận nhầm người rồi!" nhưng cô ta vẫn không hề tỉnh lại.

Cô ta vội vã cởi quần aso anh ta, đương nhiên cả quần áo của chính mình. Trình Tử Khiêm thì vẫn luống cuống giúp cô ta, cũng giúp mình mặc lại quần áo, đến tận lúc anh ta triệt để nổi giận, tóm lấy tay cô ta, hung ác ôm hôn, cũng không còn để ý cô ta đòi cởi quần áo cô ta hay quần áo chính mình nữa.

Nhưng đúng lúc anh ta sắp sa lầy thì bảo vệ trực đêm đến tuần tra, anh ta lập tức tỉnh lại, kéo cô ta giấu dưới bàn làm việc, đợi bảo vệ đi rồi mới kéo cô ta ra ngoài.

Còn áo lót của cô ta...

Chắc lúc đó đã rơi xuống gầm bàn làm việc của anh ta rồi.

Vừa nghĩ đến đây, sắc mặt Trình Tử Khiêm chợt trắng bệch. Ngộ nhỡ hôm nay có người vào văn phòng anh ta, phát hiện một chiếc áo lót nữ, vậy thì hình tượng Tống giám đốc khách sạn Tử Kinh oai phong, lẫm liệt đã hoàn toàn... đổ sụp.

"Shit!"

Lần đầu tiên trong đời, Trình Tử Khiêm chửi bậy mất kiểm soát như vậy.

Lộ Tấn không hề ở lại thành phố B lâu hơn vì chuyện di chúc, sau ba ngày nghỉ theo đúng lịch trình, anh ta lại bay về Thượng Hải.

Kết quả ngày nghỉ tiếp theo, Cố Thắng Nam lại quay về với tam giác sắt cùng Từ Chiêu Đệ và Vivian.

Ba người cùng đi xem phim, ngồi trong phòng chiếu VIP, Từ Chiêu Đệ lại không xem màn chiếu mà chỉ nhìn Cố Thắng Nam, liên tiếp nhướng mày đầy ẩn ý với cô: "Bạn nhìn lại mình đi, mặt mày hồng hào thế kia, có phải ba ngày không hề bước xuống giường không?"

Cố Thắng Nam vội đẩy mặt Từ Chiêu Đệ quay đi, bảo cô ấy xem phim, đừng nhìn cô nữa: "Ở đây tối như vậy mà bạn vẫn thấy rõ sắc mặt tớ à?"

Từ Chiêu Đệ thích thú chêu chọc: "Có gì đâu mà xấu hổ, yêu xa chính là như vậy, ba ngày đó có thể không xuống giường thì đừng xuống, dù sao bạn cũng chỉ ăn no được lần này rồi lại phải nhịn đói một tháng."

Vivian ngồi bên cạnh, dù hai mắt nhìn chằm chằm vào màn chiếu nhưng lại nghe nội dung hai người nói chuyện không sót chữ nào, kịp thời buông một câu với Từ Chiêu Đệ: "Bạn cho rằng ai cũng đói khát giống bạn à?"

"Tớ đói khát?" Từ Chiêu Đệ lập tức thay đổi mục tiêu, buông tha Cố Thắng Nam, chuyển sang tấn công Vivian: "Thế người nào đi xem phim với bạn khuê mật còn phải mang cả bạn trai đi theo nhỉ?"

Hiển nhiên Từ Chiêu Đệ nói là Liêu Trạch Nam đang ngồi bên kia Vivian. Liêu Trạch Nam không nói gì chỉ mỉm cười nhìn Vivian.

Vẫn là Cố Thắng Nam thức thời nhất, cô ghé sát vào tai Từ Chiêu Đệ, nhỏ giọng nhắc nhở: "Vé xem phim buổi chiếu hôm bay là Liêu Trạch Nam tặng chúng ta đấy, hơn nữa còn là phòng chiếu VIP. Bạn đừng mắng anh ta, tớ muốn sau này vẫn được xem phim miễn phí nữa."

Thực ra Từ Chiêu Đệ cũng chỉ nói vậy chứ cô và Cố Thắng Nam đều hiểu rõ, đến nay Vivian vẫn còn ở nhà Cố Thắng Nam là vì hắn mà chuyển ra khỏi nhà Cố Thắng Nam, Liêu Trạch Nam nhất định sẽ yêu cầu sống chung. Hiển nhiên Vivian còn chưa nghĩ đến chuyện sống chung sớm như vậy. Mặc dù Cố Thắng Nam đều không rõ Liêu Trạch Nam rốt cuộc đã làm gì khiến Vivian không có cảm giác an toàn như thế, nhưng giờ anh ta quả thật đáng được thông cảm. Chỉ có chen chân vào tam giác sắt này, hắn mới có thể có chút thời gian ở bên Vivian.

Nhưng...

Cho dù đáng thông cảm, những việc gã Liêu Trạch Nam này liên tiếp thể hiện tình cảm trước mặt một nữ thanh niên độc thân lớn tuổi như Từ Chiêu Đệ vẫn làm cô rất khó chịu!

Chẳng hạn như bây giờ...

"Lát nữa xem phim xong, em muốn đi đâu?" Liêu Trạch Nam ghé sát vào tai Vivian, thấp giọng hỏi.

"Đâu chả được."

"Đâu chả được? Vậy... nhà anh nhé!" Liêu Trạch Nam cười hơi suồng sã.

Chẳng lẽ bọn hắn không tình cảm thì sẽ chết sớm chắc? Từ Chiêu Đệ lặng lẽ phớt lờ cảnh hai người này liếc mắt đưa tình, lặng lẽ cắn ống hút, lặng lẽ bực bội, nên đương nhiên cũng không nhìn thấy Cố Thắng Nam bên cạnh mình cũng lặng lẽ cầm đồ uống lên, cắn ống hút...

Thực ra, hành vi mờ ám đó đã thực sự kích thích Cố Thắng Nam?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.