Sổ Tay Sử Dụng Đàn Ông

Chương 61



Vì đêm trước vận động quá nhiều nên hôm sau, Cố Thắng Nam ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh giấc.

Ngay cả rèm cửa sổ cũng không che hết được ánh nắng ấm áp đó, để ánh sáng dịu dàng đó hôn lên mí mắt Cố Thắng Nam.

Cô vươn vai, mở mắt, mới phát hiện hôn lên mí mắt cô không phải ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào mà là môi Lộ Tấn. Anh ta đang một tay chống đầu, nằm nghiêng bên cạnh cô.

"Sao anh còn chưa đi làm?" Cố Thắng Nam nhớ mang máng tối qua cô còn lấy lý do hôm nay anh ta phải đi làm để yêu cầu anh ta kiềm chế một chút, mặc dù anh ta hoàn toàn không nghe lời cô...

"Anh đã hoãn tất cả công việc hôm nay." Lộ Tấn cuốn tóc cô quanh đầu ngón tay hết vòng này tới vòng khác không biết chán.

Cố Thắng Nam "ờ" một tiếng xem như trả lời, anh ta không đi làm thì càng tốt. "Vậy thì tốt, chúng ta có thể ngủ thêm lúc nữa." Cố Thắng Nam vừa nói vừa định nghiêng người ngủ tiếp. Cô không phải người hay ngủ nướng nhưng tối qua thực sự là giày vò đến sức cùng lực kiệt, bây giờ chuyện duy nhất cô muốn làm chính là ngủ thêm một giấc thật ngon.

Nhưng cô còn chưa kịp nghiêng người thì Lộ Tấn đã lật người lên trên người cô, chống hai bên tai cô, cúi đầu nhìn cô: "Anh đã ngủ đủ rồi."

Quả thật, thoạt nhìn tinh thần anh ta rất sáng láng, ánh mắt mang ý đồ rõ ràng, từ từ di chuyển từ mặt cô xuống dưới, nhìn vào bên trong cổ áo sơ mi trên người cô – cô mặc sơ mi của anh ta, rất dễ khiến người khác phạm tội.

Dưới ánh mắt anh ta, Cố Thắng Nam không kìm được rụt cổ lại. Nhưng không đợi cô kịp phản ứng, anh ta đã bắt đầu công cuộc khai quật và thám hiểm mới trên người cô. Một mê cung to lớn, còn anh ta là một nhà thám hiểm, câm nhập tìm tòi khá, phá mê cung này không biết chán.

Chẳng hạn như bây giờ, anh ta hôn môi cô, ngậm vành tai cô, mút nhẹ, Cố Thắng Nam đã cảm thấy linh hồn mình sắp bị anh ta làm cho tan chảy. Nhưng anh ta chỉ lướt qua rồi dừng lại, chậm rãi cúi xuống ngực cô, cởi cúc áo sơ mi, hôn lên cổ, lên xương quai xanh, lên ngực cô. Tay anh ta lướt xuống dọc theo xương sống cô, cực kỳ chậm rãi nhưng mỗi một tấc di chuyển lại làm cho cô run rẩy từng đợt.

Một nửa thần trí của Cố Thắng Nam còn trìm trong cơn buồn ngủ, cô muốn nâng đầu anh ta lên để anh ta dừng lại, nhưng khi hai tay vừa nắm được tóc anh ta thì cả người cô đột nhiên mất hết sức mạnh, chỉ có thể để mặc anh ta tiếp tục trượt xuống phía dưới.

Cả người anh ta từ từ biến mất dưới chăn, tiếng loạt xoạt phát ra dưới chắn làm cổ họng Cố Thắng Nam khô khốc, đúng lúc này, cô cảm thấy hai chân mình bị tách ra.

Đầu óc cô bỗng nhiên căng cứng.

Cô không nhìn thấy anh ta nhưng cũng vì thế mà toàn bộ giác quan đều được mở ra để cảm nhận bàn tay anh ta luồn xuống dưới lưng, nâng người cô lên. Những bí mật giấu kín của cô cứ thế bị anh ta từ từ khai quật, Cố Thắng Nam vô thức cắn chặt răng, cố kiềm chế không cho tiếng rên rỉ bật ra, mà cô càng kiềm chế, tiếng rên rỉ càng như tiếng mèo con lọt vào tai Lộ Tấn. Vì vậy, ý định tiếp tục chơi đùa của anh ta đã bị dục vọng đánh tan, Lộ Tấn lập tức chui ra khỏi chăn, lật người nằm lên, đồng thời đè cả người xuống người cô.

Bị anh ta loay hoay một hồi thành như thế này, vạt áo sơ mi trên người cô sớm đã bị lật lên đến tận lưng, lúc này lại là ban ngày, ánh mắt hơi lạnh lùng của anh ta có thể dễ dàng nhìn thấy chính mình đang chuẩn bị đi vào cô vừa thong thả lại vừa mạnh mẽ.

Một tháng không gặp, thủ đoạn hành hạ cô của anh ta càng thêm đa dạng, Cố Thắng Nam cảm thấy mình sắp bị cảm giác xấu hổ nuốt hết, vô thức chống tay lên, đưa tay che mắt anh lại.

Lộ Tấn vốn đã ở bên trong cô, thấy hành động này của cô, thế công của anh ta cũng bị ép dừng lại. Lúc này, đàn ông không hề có lí trí, Lộ Tấn không phân bua, giữ chặt người cô, điều chỉnh góc độ...

"Reng reng!"

Chuông cửa không sớm không muộn, lại kêu vào đúng lúc thời điểm mấu chốt này. Hành động của Lộ Tấn dừng lại, mơn trớn một lát đã đỏ cả mắt, một giây sau anh ta đang chuẩn bị tiếp tục bất chấp mọi chuyện, nhưng màn hình thiết bị liên lạc không dây trong nhà ngoài cửa lại sáng lên, khuôn mặt Trình Tử Khiêm lập tức xuất hiện trên màn hình: "Lộ tiên sinh!"

Mười lăm phút sau.

Trình Tử Khiêm ngồi trên sofa dài, Cố Thắng Nam mang cho anh ta một cốc nước, anh ta nhận lấy: "Cảm ơn."

Lộ Tấn ngồi trên ghế sofa đơn bên kia không hề nhúc nhích, cau mày đen mặt, cực giống một pho tượng thần mặt đen.

Cố Thắng Nam đưa một cốc nước khác cho Lộ Tấn. Chỉ tiếc là bây giờ dù có cho anh ta một thùng nước cũng không đủ để dập tắt ngọn lửa dục vọng kia...

Bị người khác cắt ngang, thực sự quá, quá, quá khó chịu...

Thấy anh ta không cầm cốc nước mình đưa mà chỉ ngẩng đầu, mắt sáng rực nhìn về phía cô, Cố Thắng Nam lập tức kinh hãi. Một giây sau, xuất phát từ bản năng tự vệ, Cố Thắng Nam ngồi xuống đầu bên kia sofa dài, không quay lại. Nếu cô không né tránh lúc này thì chắc chắn sẽ bị ánh mắt Lộ Tấn lột sạch.

Lúc này, chỗ ngồi của cô và Lộ Tấn cách nhau một Trình Tử Khiêm, rốt cuộc Cố Thắng Nam cũng có thể thở phào.

Chỉ đáng thương cho Trình Tử Khiêm ngồi giữa hai người cứ thế trở thành bia ngắm sống của Lộ Tấn, bị ép phải đón toàn bộ ánh mắt âm hiểm của anh ta.

Lộ Tấn rõ ràng không vui chút nào, vị vậy áp suất trong phòng khách liền hạ thấp đáng sợ. Cho dù có là người mù thì Trình Tử Khiêm cũng có thể cảm nhận được địch ý của anh ta, nhưng Trình Tử Khiêm không còn cách nào khác, chỉ có thể áy náy cười: "Xin lỗi đã làm phiền hai người."

Lộ Tấn nhướng mày, dường như đang nói: "Biết rõ là làm phiền mà còn không biến đi chỗ khác cho mau?"

Trình Tử Khiêm lại nói: "Tôi bay chuyến sớm nhất tới đây, nhưng... cô ấy không mở cửa, cũng không nghe điện thoại, tôi chỉ có thể làm phiền hai người."

Lộ Tấn hơi nhếch mép, dường như đang nói: "Đáng đời!"

Mặc dù từ đầu đến cuối, Lộ Tấn vẫn không nói một lời, vẻ mặt chỉ thay đổi rất nhỏ, nhưng hiển nhiên Cố Thắng Nam và Trình Tử Khiêm đều hiểu anh ta muốn biểu đạt ý gì. Cố Thắng Nam không nhịn được, trợn mắt nhìn anh ta, ra hiệu cho anh ta đừng ngạo mạn như vậy. Trình Tử Khiêm người cũng như tên, trước sau vẫn giữ nguyên dáng vẻ của một người rất khiêm tốn: "Tôi phải nói chuyện trực tiếp với Lê Mạn, cô ấy không chịu gặp tôi thì sẽ chỉ làm tình hình xấu hơn. Lộ tiên sinh, chắc anh có biện pháp để tôi gặp được cô ấy, đúng không?"

Lộ Tấn khoanh tay ngồi yên "like a boss", vốn vẫn không có ý định đoái hoài đến Trình Tử Khiêm, nhưng vừa liếc mắt đã thấy ý cảnh cáo càng lúc càng rõ trong mắt Cố Thắng Nam, anh ta lại bắt đầu suy nghĩ: Vì trình tử khiem mà chọc giận người phụ nữ của mình, để rồi tối nay không được ôm người đẹp trong lòng, đúng là được không bằng mất...

Cuối cùng...

"Chui cửa sổ."

Lộ Tấn mở miệng nói.

Chui cửa sổ?

Lộ Tấn đưa ra một tối kiến như vậy, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Cố Thắng Nam.

Càng bất ngờ là Trình Tử Khiêm lại làm theo.

Càng bất ngờ nữa là thân thủ của Trình Tử Khiêm lại tốt như vậy, cuối cùng chui vào được phòng của Lê Mạn thật.

Càng bất ngờ hơn nữa là không biết Trình Tử Khiêm chui cửa sổ vào nhà Lê Mạn rồi nói những gì mà buổi chiều cùng ngày, Lê Mạn lại cùng Trình Tử Khiêm về thành phố B.

Kỳ nghỉ của Cố Thắng Nam cũng kết thúc trong một loạt "bất ngờ" và sự quyến luyến của lộ tiên sinh, sau khi trở lại thành phố B, thỉnh thoảng cô gặp lại Trình Tử Khiêm ở Tử Kinh, tâm tình khó tránh khỏi hơi phức tạp. Một mặt cô tò mò không biết hai người bọn họ như mặt trăng mặt trời này bắt đầu thích nhau từ bao giờ, mặt khác cũng thực sự biết ơn Trình Tử Khiêm, nếu không có anh ta thì e là Lê Mạn sẽ mất hết tuổi xuân vì Lộ Tấn mất.

Cố Thắng Nam luôn muốn hỏi anh ta tình hình Lê Mạn dạo này thế nào, nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn không hỏi. Dù sao thì chuyện chưa cưới đã có thai này cũng ít nhiều làm mọi người khó mở miệng hỏi han.

Cô tuyệt đối không ngờ có ngày Trình Tử Khiêm lại đích thân đến bếp sau tìm cô để nhờ cô đưa Lê Mạn đi khám thai. Trình Tử Khiêm như có nỗi khổ tâm: "Cô ấy không chịu để tôi đưa đi, nhưng tôi lại không yên tâm để cô ấy đi một mình. Ở trong nước, cô ấy không có bạn bè, tôi nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ nghĩ ra một mình cô."

Cố Thắng Nam buồn bực: "Không phải anh và cô ấy yêu nhau rồi sao?"

Bạn gái đi khám thai nhất quyết không cho bạn trai đi cùng? Chuyện này là thế nào?

Trình Tử Khiêm cười hơi thê lương: "Khi đó, cô ấy muốn rời khỏi Thượng Hải là vì cảm thấy mình đã phản bội Lộ Tấn, không còn mặt mũi nào xuất hiện trong cuộc sống của anh ta nữa. Mà với tình hình của cô ấy bây giờ thì càng không thể trở lại chỗ bố mẹ được, vì vậy đành phải về thành phố B với tôi. Nhưng điều này không hề có nghĩa là cô ấy đồng ý lấy tôi. Thực ra... Thậm chí tôi còn không biết rốt cuộc cô ấy có định sinh đứa bé này không hay sẽ nhẫn tâm bỏ nó đi."

Bỏ đi?

Cố Thắng Nam sợ hãi.

Ba ngày sau, Cố Thắng Nam xuất hiện ở bệnh viện đúng giờ đã hẹn trước với Trình Tử Khiêm. Xa xa nhìn thấy Lê Mạn đeo kính đen ngồi trong đại sảnh bệnh viện, trong đầu Cố Thắng Nam lại vang lên những lời nói của Trình Tử Khiêm: "Thậm chí tôi còn không biết rốt cuộc cô ấy có định sinh đứa bé này không hay sẽ nhẫn tâm bỏ nó đi."

Bỏ đi...

Lê Mạn sẽ không nhẫn tâm như vậy chứ?

Trong lúc Cố Thắng Nam chần chừ đứng ở cửa lớn thì Lê Mạn đã nhìn thấy cô, cô ta lập tức bỏ kính đen xuống, đứng dậy đi tới chỗ cô.

Một người phụ nữ trẻ tuổi, da trắng, xinh đẹp, dáng người lại chuẩn như vậy đi đến đâu cũng hấp dẫn ánh mắt người ngoài, có lẽ Lê Mạn cũng đã quen, cô ta đến gần Cố Thắng Nam trong ánh mắt dõi theo của mọi người: "Chị chắc chắn hôm nay tôi có thể lấy được số khám thai chứ?"

Đây là bệnh viện tốt nhất thành phố B, người đến khám nối liền không dứt, sảnh khám bệnh viện náo nhiệt như một cái chợ. Cố Thắng Nam nhìn về phía hàng người xếp hàng lấy số, thầm nghĩ có khi phải xếp hàng đến nửa tiếng mới đến lượt mình thật. Việc này không nên chậm chễ, Cố Thắng Nam dìu Lê Mạn chuẩn bị đi đến chỗ cửa lấy số.

Lê Mạn sửng sốt.

Sau khi kịp phản ứng, cô ta lập tức lạnh lùng đẩy tay Cố Thắng Nam ra: "Cố Thắng Nam, tôi không hề định ngưng chiến với chị, nếu không phải đã có thai thì còn lâu tôi mới thành toàn cho chị và..."

Lê Mạn sờ bụng, đột nhiên yê lặng không nói tiếp mà chỉ ngạo mạn đi đến cửa lấy số.

Nhìn bóng lưng cô ta, Cố Thắng Nam chỉ có thể than thở: "Đúng là lòng tốt bị xem như lòng lang dạ thú, nể tình cô là thai phụ, cũng nể tình Tổng giám đốc Trình đã đích thân nhờ tôi nên tôi cũng không thèm chấp."

Tự an ủi mình một hồi, Cố Thắng Nam mới bước nhanh đuổi theo Lê Mạn.

Chuyện khiến Cố Thắng Nam buồn bực lại không chỉ có thể. Xếp hàng được hơn bốn mươi phút, Cố Thắng Nam đã sốt ruột lắm rồi. Lê Mạn cũng trở nên ủ rữ, lúc này lại có người được bác sĩ mặc áo khoác trắng đưa đến nghênh ngang chen vào giữa hàng. Lê Mạn kêu lên: "Ở kìa! Sao anh lại chen ngang?"

Nhưng người nọ đã được bác sĩ dẫn đến lấy số xong.

Những người xếp hàng nghiêm túc tới tấp trách móc: "Xã hội bây giờ lấy số cũng phải đi cửa sau."

"Đi cửa sau?" Tai Lê Mạn lập tức dựng đứng lên, quay lại tìm kiếm sư giúp đỡ của Cố Thắng Nam: "Nghĩa là gì?"

Cố Thắng Nam đành phải giải thích cho cô hàng xóm lớn lên ở nước ngoài này. Không ngờ cô vừa giải thích xong, Lê Mạn đã lập tức full HP sống lại, lật đật chạy tới tranh luận với người chen ngang đó.

Cố Thắng Nam không ngăn được, lại không thể chạy tới theo Lê Mạn vì sợ mất chỗ, đành phải đau khổ chờ Lê Mạn chiến thắng trở về. Nhưng cuối cùng, cố thắng anm lại chỉ chờ được một Lê Mạn đáng thương thua trận.

"Cãi thua à?" Cố Thắng Nam hoàn toàn không thể tin được – cô nành miệng lưỡi lợi hại này cũng có lúc cãi thua?

Lê Mạn ảo não một lúc, đột nhiên hỏi cố thắng năm với vẻ nghiêm túc, trịnh trọng: "Chị có biết bác sĩ nào ở bệnh viện này không? Tôi cũng phải đi cửa sau."

Cố Thắng Nam há hốc miệng, Lê Mạn học hỏi quá nhanh.

"Không biết..." Cố Thắng Nam buột miệng nói, một giây sau lại nói tiếp: "Không đúng, tôi biết một người."

Hai mắt Lê Mạn lập tức sáng ngời.

Cố Thắng Nam lại đổi giọng: "Không nên, không nên, tôi và bác sĩ đó chỉ mới gặp nhau mấy lần, tình ra chưa gọi là quen, sao có thể không biết xấu hổ nhờ vả người ta chứ?"

Đối với Lê Mạn thì đây căn bản không phải vấn đề: "Thế thì đã sao? Tôi với chị còn là tình địch, vậy mà tôi vẫn không biết xấu hổ nhờ chị đưa đi khám thai đấy thôi."

Cố Thắng Nam im lặng trả lời trong lòng: "Đó là vì da mặt tôi không dày như da mặt cô..."

Một khi đã cố chấp thì Lê Mạn còn đáng sợ hơn Lộ Tấn vạn lần, Cố Thắng Nam sao có thể là đối thủ của cô ta. Cuối cùng, Lê Mạn đã đi cửa sau thành công nhờ có Chung Tử Nham, vui vẻ chen ngang đi khám thai.

Nhìn Lê Mạn vui vẻ như trúng xổ số, Chung Tử Nham hỏi Cố Thắng Nam: "Cô bé vô tư này là em gái em à?"

Vô tư? Không sai, từ này tuyệt đối chính xác để hình dung về Lê Mạn. Cố Thắng Nam thầm khen khả năng dùng từ tuyệt vời của bác sĩ Chung. Thấy Cố Thắng Nam không trả lời, Chung Tử Nham coi như cô đã thừa nhận. Nhớ lại hình ảnh cô chạy khắp nơi đuổi theo một con khỉ lần đó, Chung Tử Nham bắt đầu phỏng đoán: "Chị gái vô tư, em gái còn vô tư hơn. Chẳng lẽ vô tư cũng là gien di truyền? Hay thật..."

"Anh cười gì đấy?" Cố Thắng Nam hơi thắc mắc.

Chung Tử Nham nhận ra mình đang cười, một giây sau đã thu lại nụ cười, nói: "Đến phòng làm việc của tôi ngồi một lát."

"Bây giờ anh không bận à?"

"Không bận. Đi thôi!"

Cố Thắng Nam gật đầu.

Đến tận lúc theo Chung Tử Nham vào thang máy, Cố Thắng Nam mới đột nhiên nhớ ra: Hình như... dường như... có vẻ như... lần trước Lộ Tấn yêu cầu cô cách xa bác sĩ Chung một chút.

Một lát sau, vào phòng làm việc của Chung Tử Nham, uống ly cà phên Chung Tử Nham đưa, Cố Thắng Nam đã quên béng yêu cầu của người nào đó. Cô vừa nhâm nhi cà phê vừa thăm quan phòng làm việc của bác sĩ Chung.

Phòng làm việc chia làm hai phần, bên ngoài là khu vực làm việc thông thường của bác sĩ, còn bê trong lại giống không gian riêng tư hơn. Thậm chí, trên bệ cửa sổ còn đặt hai chậu cây cảnh và một bể cá, nhìn rất có không khí của một ngôi nhà.

Trong bể cá có một con cá Cố Thắng Nam chưa bao giờ thấy: "Nó thật xấu." Cố Thắng Nam bình luận.

Xấu nhưu rất lạ, lại có vẻ hơi ngốc nghếch, thấy nó nằm yên dưới đáy bể, không hề nhúc nhích, Cố Thắng Nam đưa tay vào bể cá định trêu nó. Đầu ngón tay cô vừa chạm vào mặt nước thì một bàn tay đột nhiên tóm lấy tay cô, kéo ra khỏi bể cá.

Cố Thắng Nam giật mình, lại nghe thấy Chung Tử Nham nói: "Đó là cá ăn thịt người."

Mặt Cố Thắng Nam lập tức trắng bệch: "Sao anh lại nuôi cái thứ này?"

Giải thích thế nào được nhỉ? Chung Tử Nham suy nghĩ một chút rồi nhún vai: "Sở thích cá nhân thôi. Cũng giống như cô thích nuôi khỉ ấy."

Cố Thắng Nam tiếp tục vặn hỏi: "Nuôi nó ở phòng làm việc, không sợ nó làm bệnh nhân bị thương à?"

"Việc này cô không cần lo lắng, tôi chỉ khám cho bệnh nhân ở văn phòng ngoài thôi, họ không được vào trong này."

Cố Thắng Nam "ở" một tiếng, đột nhiên thấy có gì đó không đúng. Cô cúi đầu nhìn, thì ra anh ta vẫn đang nắm tay cô. Cố Thắng Nam thoáng giật mình và hơi lắc cổ tay nhắc nhở anh ta, hình như Chung Tử Nham cũng mới nhận ra, anh ta lặng lẽ buông tay.

Vẻ mặt bác sĩ Chung vẫn bình tĩnh như thường, nhưng Cố Thắng Nam lại khó xử, quay đầu đi ra văn phòng ngoài là của bác sĩ Chung và một bác sĩ nữa, có hai chiếc bàn làm việc và hai chiếc ghế. Chung Tử Nham nói: "Cô ngồi đi."

Cố Thắng Nam vẫn đứng: "Một bác sĩ nữa đâu? Có việc à?"

"Sáng sớm hôm nay tôi và anh ấy mới mổ xong một ca, anh ấy về nhà ngủ bù rồi."

Cố Thắng Nam ngạc nhiên, vội quan sát kỹ Chung Tử Nham, lúc này mới để ý thấy viền mắt anh ta hơi thâm: "Thế còn anh..."

"Lúc cô gọi điện thoại cho tôi thì tôi vừa vô trùng xong trở lại phòng làm việc."

Cố Thắng Nam lập tức hiểu ra: Thảo nào anh ta lại không mặc áo trắng. Nghĩ tới đây, Cố Thắng Nam lập tức cảm thấy mình thật tội lỗi: "Xấu hổ quá, xin lỗi anh... Anh..."

"Không sao, tôi quen rồi."

Thấy anh ta vẫn đứng yên, Cố Thắng Nam liền đẩy lưng anh ta ra cửa: "Anh về nhà nghỉ ngơi đi."

"Ở..." Chung Tử Nham bị cô đẩy thẳng ra cửa, thực sự dở khóc dở cười, quay lại nhìn cô: "Tôi chưa cầm túi, cả áo khoác nữa."

Cố Thắng Nam hiểu ra, quay lại lấy áo khoác treo trên tường giúp anh ta, và cả...

"Túi của anh đâu?"

Thấy cô luống cuống, Chung Tử Nham không biết mình cảm thấy thú vị hay thế nào nhưng không hề đi vào giúp đỡ mà vẫn đứng ở cửa, nhắc nhở cô với vẻ mặt ba phần chán nản, bảy phần trêu đùa: "Túi ở trong tủ."

Cô lục tìm túi xách cho anh ta thật.

Nhưng cuối cùng cô vẫn không tìm được túi xách của anh ta...

Trong chiếc tủ đầu tiên toàn là giấy tờ. Cố Thắng Nam đóng sập cửa tủ lại, quay sang mở tủ thứ hai. Một giây sau, Cố Thắng Nam sững người. Trong chiếc tủ này để các loại đồ đạc linh tinh, mà trong số đồ đạc linh tinh này...

Cố Thắng Nam cầm một chiếc giày cao gót lên, đó là một chiếc giày cao gót đã bị gãy gót.

"Cái này..."

"..."

Cố Thắng Nam nhìn về phía Chung Tử Nham với vẻ mặt nghi hoặc: "Đây chẳng phải giày cao gót của tôi sao? Tại sao nó lại ở chỗ anh?"

Vẻ mặt Chung Tử Nham đang trêu đùa chợt đông cứng khi nhìn thấy vật thể trên tay cô.

Cố Thắng Nam vội cúi xuống xem xét chiếc giày cao gót này. Hơn nửa năm trước, cô bị Từ Chiêu Đệ xúi giục đi tham gia tiệc rượu, định chuốc say Lộ Tấn rồi hôn anh ta lấy lại vận may. Kết quả là chính cô lại uống say không nhớ gì, hôm sau tỉnh lại thấy mình đang nằm trong bệnh viện, sau đó còn bị Lộ Tấn buộc tội tấn công và sàm sỡ anh ta...

Khi đó tất cả mọi món đồ đẹp đẽ trên người cô đều là Vivian cho mượn, bao gồm đôi giày cao gót đó...

Cô uống say làm mất một chiếc, cuối cùng còn phải đền tiền...

Cố Thắng Nam không ngờ sau một thời gian dài như vậy cô lại tìm thấy chiếc giày này ở đây...

Trong lúc Cố Thắng Nam còn đang tận hưởng cảm giác đánh mất rồi tìm lại được này thì Chung Tử Nham đứng cạnh cửa lại liên tục thay đổi sắc mặt...

Người phụ nữa mặc bộ đồ hoa lệ, trên mặt trang điểm rất đậm làm mọi người hoàn toàn không thấy rõ tướng mạo chân thực và người phụ nữ đang ngẩn ngơ đứng trước mặt anh ta lúc này...

Cô không ngừng hỏi anh ta có hiểu không...

"Anh có hiểu một cô gái ế có áp lực lớn thế nào không?"

"Anh có hiểu được tâm tình của một người phụ nữ cứ đến ngày nghỉ lại chỉ biết bê bát mì ăn liền ngồi xem phim dài tập không?"

"Ngày Mười bốn tháng Hai, nhìn thấy trong các nhà hàng ai ai cũng có đôi có cặp, còn một mình tôi xấu hổ không dám đi vào, cuối cùng chỉ có thể chui vào quán KFC mua một chiếc hamburger ngồi ăn, anh có hiểu không? Có hiểu không???"

"..."

"..."

Ngay sau đó, cô lại bắt đầu chơi trò chơi con số...

"Tôi đã hai mươi chín tuổi, anh có biết không? Còn chưa đến mười ngàn tiếng nữa là tôi đã ba mươi tuổi rồi..."

"Tôi đã bị người gọi là gái già đã ba năm rồi, ba năm... Tôi đã là giá giờ hơn một ngàn ngày rồi..."

"Nhưng bây giờ, trong cuộc sống của tôi chỉ có hai người đàn ông... Trong đó một người thích đàn ông, một người còn lại... Anh ta coi tôi là sao chổi, vừa nhìn thaayss tôi mặt đã xanh mét... Thực sự... xanh mét..."

"..."

"..."

Cuối cùng cô cũng trút xong tấy cả mọi ấm ức trong lòng...

"Có câu nói thế nào nhỉ? Ba mươi tuổi, nếu anh chưa lấy vợ, nếu em chưa lấy chồng, thì chúng ta... Ợ..." Cô ợ một cái rồi nói tiếp: "Đến với nhau nhé..."

Chung Tử Nham sững sờ...

Có những ký ức bay qua như tro bụi, nhất thời che phủ tình cảm con người. Nhưng tro bụi cuối cùng vẫn phải rơi xuống, mọi thứ trở lại như ban đầu. Chung Tử Nham tập trung tinh thần, khôi phục vẻ bình tĩnh thường ngày: "À, cái này là tôi nhặt được rất lâu trước đây."

Rất lâu trước đây...

Quả thật đã rất lâu rồi...

Lâu đến mức khi đó người phụ nữ này từng khóc không thành tiếng vì rất sợ mình sẽ phải sống quãng đời còn lại trong cô độc, khóc đến mức son phấn trên mặt vốn đã nhòe nhoẹt càng trở nên vô cùng thê thảm... Vậy mà giờ đây cũng đã có người yêu...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.