Sở Tiêu

Chương 4: Vân Tiêu, thức dậy



Vân Sở lau chân, thay giày mới, hướng phòng Vân Tiêu đi đến.

Từ khi mẫu thân Vân Sở_ Trầm Sở Sở_ qua đời, Vân Sở liền muốn thay nàng hảo hảo chiếu cố Vân Tiêu, vì thế, một hài tử tám tuổi liền bắt đầu học giặt quần áo, nấu cơm. Y phục giặt sạch thu hảo, tẩm thêm hương liệu, trên mỗi kiện y phục thản nhiên nhiễm mùi thơm ngát. Cơm, vừa mới bắt đầu làm không tốt, khét, cháy, không chín, đem cơm nấu thành cháo, tình huống gì cũng có. Thức ăn, xem sách dạy nấu ăn nghiên cứu đến nghiên cứu đi, thật cẩn thận thăm dò khẩu vị của Vân Tiêu, tới bây giờ thậm chí vượt qua danh trù trong cung. Thấy thực đơn so với nhìn khổng tử, phu tử tứ thư ngũ kinh không biết phải hưng phấn hơn bao nhiêu.

Còn hơn thế nữa, Vân Sở còn học cả nữ công (= chỉ việc thêu thùa, may vá), thay Vân Tiêu tu tu chỉnh chỉnh xiêm y, hoặc làm chút trang sức phối hợp, đem y trang điểm so với thiên tiên còn muốn đẹp hơn. Còn chưa đủ, ngay cả cuộc sống hàng ngày của Vân Tiêu đều do một tay Vân Sở hầu hạ. Cũng không phải đường đường phủ Vương gia không có hạ nhân, là Vân Sở nhất định muốn phải tự thân làm, dần dần, trong phủ mọi người cũng biết, phàm chuyện của Vương gia, chỉ cần bẩm báo tiểu vương gia, sau đó mọi việc không liên quan mình.

Giờ này Vân Vương gia đã muốn thức dậy, nằm trên giường, áo lót bằng tơ tằm mềm mại thoáng rộng mở, có thể thấy bên trong hoạt nộn làn da, bất quá tự nhiên không ai dám xem, đắc tội vị này so với hoàng đế còn phiền toái, chính là gặp đại môi (= đại xui xẻo).

Hoàng thành hơn phân nửa binh quyền đều nằm trên tay y, y chính là dưới một người mà trên vạn người, đương triều hoàng đế, hoàng đế ham vui thường thường chuồn ra đi chơi, đem tất cả công vụ, mặc kệ là đại sự tiểu sự toàn bộ giao cho y. Vài lần bị Vân Tiêu xách áo mắng, cũng chỉ hì hì cười cười, trơ mặt ra nói:

_Này, không phải có ngươi sao, làm sao có chuyện gì, trẫm mệt mỏi, ra ngoài nghỉ ngơi, Vu quốc Vu dân đều có lợi. Hơn nữa, có ngươi trợ thủ đắc lực như vậy, không sử dụng, không phải rất đáng tiếc sao. Cho nên nói a, mới cần các ngươi các trung thần, cánh tay đắc lực chi thần.

Cứ như vậy, đắc tội y thực khủng bố, tuy rằng tất cả mọi người chưa thấy qua rốt cuộc sẽ thành cái dạng gì, nhưng trong tiềm thức nghĩ như vậy, tuy rằng mặt y trước sau như một không có biểu tình (aka mặt than).

Vân Tiêu nhíu mày, đang muốn loan hạ thắt lưng lấy khăn lau mặt, đã thấy Vân Sở đẩy cửa bước vào.

Vân Sở kêu một tiếng Tiêu liền bước qua đem khăn ngâm vào trong nước ấm vò a, vắt sạch, đưa cho y. Vân Tiêu xoa xoa, ấm áp hơi nước phả vào mặt, tỉnh giấc tinh thần giờ tốt lắm, trả lại khăn đưa cho Vân Sở.

Lúc này, nha hoàn tiến lên bưng chậu rửa mặt xuống, đem lên một ly nước trà cùng khăn khô. Vân Tiêu dùng nước trà súc miệng, lại dùng khăn sát miệng, rửa mặt nhanh chóng hoàn thành.

Nha hoàn tay cầm gương đồng, Vân Sở cầm lược gỗ, ngay tại trên giường giúp Vân Tiêu sửa sang đầu tóc. Trải qua một đêm, tóc Vân Tiêu có chút hỗn độn, chẳng qua tư thế ngủ của y vô cùng tốt. Vân Sở nắm lên một ít, từ trên xuống dưới, tinh tế chải đầu, Vân Sở nhìn thấy tóc y mềm mại trải qua tay mình tỉ mỉ bảo vệ, tóc đen rối tung xuống, cùng tay mình chung một chỗ truyền đến cảm giác trắng mịn. Người trong gương đồng, lông mi dài đen đậm, hai tròng mắt đen nhiễm, mũi cao thẳng, bạc thần hơi hơi gợi lên, hé ra khuôn mặt anh tuấn, anh tuấn uy vũ mà không mất nhu hòa, làm cho người ta miên man bất định. Vân Sở kéo xuống kế (= búi tóc), mặc cho tóc Vân Tiêu như thác nước chảy xuống.

Tiếp nhận nha hoàn đưa đến thanh sam, Vân Tiêu mặc vào. Vân Sở bó lại búi tóc y, từ bên trong cầm ra thanh đái.

Lại đến trước mặt Vân Tiêu, khép lại áo lót có chút loạn, vỗ vỗ cổ áo, nhắc lên một góc y phục, cuộn lên thắt lưng, cố định. Tiếp theo, Vân Sở một tay cầm đai lưng, một tay vòng qua lưng Vân Tiêu, thắt lưng sườn buộc một cái nơ con bướm (=.,=), buông xuống thật dài hai cánh. Vân Sở thân mình cùng mặt dán tại phía sau lưng Tiêu, mặt thoáng nóng lên, màu xanh đậm đai lưng càng hiện ra dáng người Tiêu (=.=).

Vân Sở sờ sờ mặt đỏ bừng của mình, thối lui từng bước, ngẫm lại, chưa phát hiện chính mình cười mở mặt.

Vân Vương gia xoay người, lôi kéo ống tay áo, thoáng nhìn Vân Sở trên mặt có chút ửng đỏ, mở miệng hỏi:

_ Chuyện gì?

Vân Sở cười một hồi, mới đáp:

_Ta nghĩ bộ dáng ta lần đầu tiên cho Tiêu hệ thanh đái, khi đó, hai tay ngắn ngủn, tròn vo, vòng không được lưng Tiêu, liền dùng sức siết, khi đó còn nghẹn đỏ mặt.

Quả thật, Vân Tiêu cũng nhớ rõ, khi đó Sở nhi còn nhỏ, sau cùng buộc có chút đau, chính mình mới từ trong tay tiểu tử kia lấy ra thanh đái, tự mình buộc lại. Nghĩ như vậy, mày Vân Tiêu buông không ít.

_Hoàng nãi nãi của ngươi, nãi nãi muốn gặp ngươi, sau khi nếm qua điểm tâm, trước cùng phu tử thỉnh nghỉ, cùng ta đi.

Vân Sở ở bên giúp Vân Tiêu cột lại hoa mai lạc (= túi hoa mai), đáp:

_Hôm nay phu tử thân mình không khỏe, chuẩn nghĩ một ngày. Ta cũng có chút thời gian không gặp hoàng nãi nãi, có chút nhớ nàng.

Vân Sở hoàng nãi nãi, cũng chính là thái hậu, hiểu rõ nhất đứa con là Vân Tiêu thông minh có bản lĩnh, còn có đáng yêu tôn từ, vì thế, từ Vân Sở mẫu thân mất sau, lão thái bà nghĩ cấp đứa con tìm cái nương tử nhu thuận, cấp tôn tử tìm cái mẫu thân yêu thương mình. Theo lý thuyết hoàng tộc không phải đều năm thê bảy thiếp, phi tử thê thiếp xếp một đoàn, nhưng vừa vặn chính nàng đứa con không biết làm sao, không chịu đáp ứng lấy thêm thê, nói đến nói đi, cuối cùng lại rơi vào cụt hứng bỏ về, làm hại lão thái bà nàng thay y lo lắng đến, lo lắng đi. Vì thế, suy nghĩ biện pháp, đứa con không được, liền xuống tay từ tôn tử, y sẽ không như vậy nhẫn tâm ngay cả đứa con cũng không quản đi. Vì thế, hôm nay, liền lấy cớ tìm đến tôn tử.

Lúc này, lão thái hậu đang ngồi ngay ngắn phẩm trà, tưởng tượng đến diệu kế của chính mình, liền nhịn không được nhếch môi cười trộm, một bên nhìn thấy Tuyên Nhân hoàng đế tóc gáy nổi lên tứ phía, bỗng chốc cảm thấy được âm trầm khủng bố.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.