Sói & Dương Cầm

Chương 16



Từ sau ngày đó, chúng tôi chưa hề nói chuyện lại với nhau.

Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi đều đứng trước gương trang điểm thật cẩn thận rồi mới xuống tầng ăn sáng.

Nhưng lúc ăn sáng, anh chỉ ngồi đọc báo, cho dù phải xem quảng cáo cũng không muốn liếc nhìn tôi.

Rất nhiều lần tôi nhìn anh, thấy tầm mắt anh khá mơ hồ. Tôi hy vọng đường mắt chúng tôi có thể giao nhau, tôi có thể nhìn thấy ánh mắt nồng nàn của anh như trong ký ức, để tôi tin rằng anh có yêu! Thế nhưng từ đó đến nay, anh không hề nhấc mí mắt.

Buổi chiều tan học trở về, anh không ở nhà, cũng không về ăn cơm tối.

Tôi đã từng chờ anh, hy vọng dạt dào chờ đợi đến tận nửa đêm. Tôi tưởng rằng anh vẫn sẽ ôm vai tôi, tiễn tôi về phòng ngủ. Thế nhưng, anh coi như không thấy tôi, đi ngang qua, một mình lên trên phòng.

Sau ngày đó, tôi không đợi anh nữa, về phòng ngủ rất sớm, mặc dù hoàn toàn không ngủ được.

Tôi tự nói với chính mình rất nhiều lần: Kết thúc thì kết thúc! Tiếp tục đi con đường của mày, làm những chuyện mày muốn làm.

Nhưng tôi vừa nhìn thấy anh, cái gì gọi là lý trí cũng đều vất ra sau đầu.

Đã từng muốn tìm lại ánh mắt của anh, đã từng muốn xác định anh vẫn còn yêu tôi giống ngày xưa cũ vậy…

Đôi khi tôi cảm thấy kích động cho rằng để có lại những ngày hạnh phúc như thế, cái gì tôi cũng không quan tâm nữa.

Đã từng nghĩ rằng nhớ nhung là thứ đau đớn nhất. Hiện tại mới biết có thứ còn đau hơn cả nỗi nhớ nhung, nỗi đau mang tên thất tình!

Nửa tháng trôi qua, tôi thấy bản thân mình như trải qua một vạn năm, thêm một ngày nữa tôi sẽ điên mất.

Một buổi tối, chín giờ, tôi thật không thể chịu được căn phòng u ám lạnh lẽo này nữa. Tôi chạy đi tìm Tiểu Thu.

“Thiên Thiên?” Chị nâng cằm tôi lên, quan sát khuôn mặt gầy gò phờ phạc của tôi: “Xảy ra chuyện gì thế?”

“Anh ấy không cần em! Anh ấy không cần em nữa…”

Chị cũng không kinh ngạc, cười cay đắng: “Em ngây thơ quá rồi! Loại đàn ông đã nếm qua bao nhiêu mỹ vị như anh ta làm sao có thể yêu một người lâu được? Đã từng có được là tốt rồi, em tự thấy thỏa mãn đi.”

“Anh ấy không yêu em cũng không sao, nhưng anh ấy không nên lừa em! Không nên sau khi khiến em yêu anh ấy rồi quăng em đi như rác rưởi!”

“Cái này không gọi là lừa gạt! Đàn ông ấy, khi chưa chiếm được em thì thấy rằng em là người phụ nữ tốt nhất trên đời, khi chiếm được rồi thì lại thấy bất kỳ con đàn bà nào cũng hấp dẫn hơn em… Ôi! Không sao, lần đầu tiên đều đau khổ như thế, sau này sẽ không có cảm giác gì nữa!”

Hóa ra tình cảm là trò chơi như thế!!!

Xem ra tôi bị tổn thương chỉ có thể trách tôi không hiểu luật chơi mà thôi!

Chị mở một chai rượu: “Đến đây, chị gái uống rượu cùng em, uống say đi rồi về nhà ngủ một giấc ngon lành… sáng mai khởi đầu mới!”

Lần đầu tiên uống rượu, mùi vị của rượu cực kỳ giống nước mắt, vị đắng mang theo vị mặn chát.

Tôi không thấy khó uống lắm, vì tôi đã quen với mùi vị này từ rất lâu rồi.

Tôi vừa mới uống tới chén thứ ba, dường như thấy hình bóng tao nhã của Hàn Trạc Thần hiện ra trước mắt. Tôi cười tự giễu, mới uống ba chén mà đã say.

Uống hết hai chai, tôi say thật rồi!

Mọi thứ trước mắt đều trở nên quay cuồng. Tôi lúc nào cũng muốn cười, cho dù nhớ tới chuyện gì cũng thấy tức cười.

Nhất là khi nhớ đến mọi chuyện Hàn Trạc Thần làm, tôi cười đến nỗi nước mắt tuôn rơi!

Tôi thật quá ngu dốt, dại dột cho rằng ác quỷ sẽ nhân từ, sẽ lương thiện…

Dại dột cho rằng có thể yêu đương cuồng nhiệt với kẻ thù một lần, chìm sâu vào hạnh phúc hư ảo.

Tôi nhìn lên bầu trời sao qua cửa kính, tựa như thấy cha mẹ bất đắc dĩ nhìn xuống tôi, giống đang nói: Lúc này con nên tỉnh táo lại đi?

Tôi thừa nhận tôi sai rồi, nhưng thật sự tôi không cam lòng…

***

Tôi vào toilet rửa mặt, dưới dòng nước lạnh, bộ óc tôi cuối cùng cũng tỉnh táo lại đôi chút.

Nhưng cơ thể vẫn bị chất cồn làm tê liệt, lảo đảo. Khi đứng ngoài cửa chờ Tiểu Thu, tôi hầu như đứng không vững. Không còn cách nào khác, tôi đành dựa người vào bức tường thủy tinh lập lòe ánh đèn đỏ, đờ đẫn nhìn lên chiếc đèn nhấp nháy bảy màu trên trần nhà.

Hiện tại đã mười một giờ rồi, không biết anh đã về nhà chưa, có biết tôi chưa về không…

Không biết anh có để ý tới không…

Ngay lúc đấy, cánh cửa đối diện hé mở, một người đàn ông ăn mặc sang trọng đi ra.

Tầm mắt tôi xuyên qua khe hở của cánh cửa đang dần khép lại, vừa vặn thấy Hàn Trạc Thần đang ngồi trong đó. Bên cạnh anh là một cô gái vô cùng thuần khiết. Cô ta nhìn anh cười, mang theo chút mến mộ rụt rè. Khoảng cách vừa phải, cũng đủ mờ ám…

Khi cánh cửa sắp sập lại, trong chớp mắt ngắn ngủi, tôi nhìn anh cười, tôi cũng thấy khóe miệng anh hơi cong lên cười với tôi, nụ cười lạnh như băng…

“Thiên Thiên, em nhìn cái gì đấy?” Tiểu Thu đẩy đẩy vai tôi.

“Nhìn ông cha nuôi không bằng cầm thú của em!”

Khuôn mặt chị không hề mang vẻ kinh ngạc. “Chị vốn không muốn nói cho em. Gần đây anh ấy hầu như đến nơi này hàng ngày… Vừa mắt một người mới rất…”

“Rất thuần khiết… Em thấy rồi!”

Nếu như đã từng có chút khó dứt bỏ, có chút không cam lòng, thì giờ đấy cái gì cũng không còn.

Trái tim hoàn toàn không còn cảm giác, tình yêu hoàn toàn biến mất rồi.

“Đừng nhìn nữa, lát nữa chị giới thiệu cho em một anh chàng đẹp trai!”

“Chị Thu!” Tôi lướt qua chiếc váy ngắn màu đen trên người chị, hỏi: “Chị có thể cho em mượn quần áo của chị không?”

“Ôi! Với người đàn ông không yêu em, em cần gì phải dây dưa đau khổ chứ?”

“Vì sao em lại phải dây dưa với anh ta… Trên đời này cũng không phải một mình anh ta là đàn ông! Em ghét bộ dạng của em thôi, cực kỳ ghét!”

Trong phòng hóa trang, tôi mặc vào chiếc váy ngắn trễ ngực màu đen của Tiểu Thu.

Vai và eo tôi nhỏ hơn chị ấy một chút, những phần khác thì không chênh lệch nhiều. Nên sau khi mặc, chiếc váy này cũng không bó sát vào người tôi lắm, đường cong cơ thể lộ ra càng mềm mại hơn.

Tiểu Thu ngà ngà say đưa tay ôm eo tôi: “Ôi chao! Bình thường mặc đồng phục không lộ ra, hóa ra dáng người em chuẩn thế!”

“Chị Thu, ngày thường không thấy rõ, thật ra chị rất thuần khiết đó!”

Thuần khiết… Đàn bà có thể dùng trang phục để giả trang sự thuần khiết và sạch sẽ, cái đấy cũng không chỉ mình tôi có!

Hôm nay tôi mới ngộ ra đạo lý này, đã quá muộn rồi!

Tiểu Thu trang điểm cho tôi khá nhạt, tóc cũng không uốn, trông rất hiền thục, không hề có dáng vẻ gợi cảm. Chị ấy dứt khoát làm tóc tôi hơi mang vẻ ướt át.

Tôi thấy tôi giống như đã lâu không rửa mặt sach, chị ấy nói thế này gọi là quyến rũ.

Tôi nhẫn nhịn ngồi trong phòng trang điểm một tiếng đồng hồ, chênh vênh đi trên đôi giày cao gót của chị tới quầy bar, học người khác gõ ngón tay xuống mặt bàn thủy tinh: “Cho tôi một chai XO!”

Người phục vụ hơi khó xử nhìn tôi, rồi lại nhìn sang người phục vụ bên cạnh.

“Cậu sợ tôi không có tiền à?” Nghĩ lại thì tôi không có tiền thật, tôi đổi cách nói khác: “Ghi lại vào sổ của ông chủ mấy người, ông ấy là cha tôi, không tin cậu…”

“Tôi biết, nhưng…”

“Cậu biết tôi à?”

“Quản lý vừa dặn chúng tôi để ý tới cô, không để cô uống quá nhiều rượu…”

“Tôi mời bạn tôi uống, được chưa?”

“Vâng!” Cậu ta lập tức cung kinh đưa cho tôi một chai.

Tôi uống rất say, đầu óc mơ mơ hồ hồ.

Chẳng qua tôi cảm thấy lời dặn dò này không giống thái độ của quản lý, mà giống tác phong của Hàn Trạc Thần…

Cầm chai rượu và chén rượu, tôi không thèm gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa xông vào phòng bao của Hàn Trạc Thần.

Người ngồi bên trong không nhiều lắm, quần áo cũng rất trang trọng, thoạt nhìn khống giống những anh em trong giới.

Gian phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào vị khách không mời tôi đây, ngoại trừ Hàn Trạc Thần đang cúi người rót rượu.

Tôi lướt nhìn qua loa đám đàn ông trong phòng một lượt, thấy không rõ lắm, nhưng có cảm giác đều là mấy lão bốn mươi năm mươi tuổi, đầu hói bụng to khiến người khác nhìn rất muốn nôn.

Có một trường hợp ngoại lệ.

Cậu ta nhìn qua trông khá trẻ, tuổi khoảng hai mưới mấy, cả người mang hơi hướng văn hóa phương tây, nhìn cũng khá hợp mắt.

Tôi đi về phía cậu ta, nháy nháy mắt, nở nụ cười ngọt ngào hơi ngà ngà say.

Không biết có phải không đi quen giày cao gót của Tiểu Thu hay là do ảnh hưởng của chất cồn, chân tôi mềm nhũn, cả người ngã về phía trước. Cậu con trai kia phản ứng nhanh hơn hẳn người bình thường, bước lên trước đỡ lấy tôi.

“Cám ơn!” Tôi rời đến vị trí có thể thấy rõ khuôn mặt cậu ấy. Trông cũng không tồi, làn da trắng bóc, đôi mắt trong veo, mũi thẳng, đôi môi mỏng hồng nhạt. Phong thái cả người rất kiêu ngạo.

Nói một cách đơn giản, đây là điển hình cho loại đẹp trai giống hoàng tử bạch mã.

Khi tôi nhìn cậu ta, cậu ta cũng nhìn lại tôi. Anh mắt lóe lên chút kinh ngạc lúng túng.

Cậu ấy khá kiềm chế, giữ lễ, tác phong nhanh nhẹn, buông bàn tay đang ôm eo tôi ra.

“Tiểu thư, hình như cô đi nhầm phòng rồi.”

“Không đâu…” Tầm mắt của tôi lách qua mặt cậu hướng về Hàn Trạc Thần ở phía sau, không biết vì sao, bây giờ tôi thấy rất rõ.

Lúc này ánh mắt tôi và anh vẫn không chạm nhau, chỉ thấy rượu trong ly của anh sóng sánh dữ dội, nên tâm tình của tôi rất tốt, giọng nói cũng dịu dàng: “Tôi uống rượu một mình buồn chán quá! Anh uống với tôi đi?”

“Rất tiếc, tôi còn có việc…”

Tôi không đợi cậu ta nói xong, trực tiếp ngồi xuống bên người cậu ấy, học tập mỹ nữ gợi cảm ngồi đối diện, cùng một điệu bộ như thế…

“Không sao, tôi có thời gian… Tôi đợi anh!”

Một lão dùng ánh mắt háo sắc nhìn tôi từ đầu đến chân, đặc biệt là dao động trên đôi chân mảnh khảnh của tôi một lúc lâu, cười nói: “Đàn ông trẻ tuổi đẹp trai đúng là có diễm phúc, mỹ nữ mê người thế này mà cũng chủ động đến với cậu…”

“Có lẽ cô ấy hơi say!” Tu dưỡng của anh chàng đẹp trai không tệ, ung dung ngồi xuống cạnh tôi, cũng không đuổi tôi đi, chỉ làm như không thấy tôi mà thôi.

Mấy người đấy tiếp tục nói chuyện, toàn nói về những chuyện kinh tế và chính sách mà tôi không hiểu.

Không ai để ý đến tôi, tôi day day thái dương đau nhức, tự mình rót rượu, uống một hơi cạn sạch.

XO không giống với mấy thứ rượu khác. Uống XO tựa như có một con dao nhỏ rạnh một đường từ cổ họng xuống dạ dày, họng cháy bỏng nhức nhối.

Tôi che miệng ho cật lực, hoàn toàn chẳng còn chút hình tượng gì.

Anh chàng đẹp trai đang nói chuyện ăn ý với mọi người đột nhiên đưa một chiếc khăn tay tới trước mặt tôi, rồi tiếp tục nói chuyện với người khác.

Tôi cũng không nói lời cảm ơn, thầm nghĩ tìm một cốc nước lọc.

Nhìn trên bàn đều là đủ loại rượu.

“Đi lấy một cốc nước đá!” Giọng nói của Hàn Trạc Thần nhàn nhạt vang lên, vệ sĩ sau anh mau chóng bước ra ngoài.

Nước đá được đem tới rất nhanh, tôi uống một hớp, cuối cùng cũng không ho khan nữa.

Tôi cầm trong tay cốc nước lạnh buốt, lại nhớ tới lời anh từng nói: “Em không nói tôi cũng hiểu em cần gì…”

Chua sót xộc lên khoang mũi, trái tim tan nát bắt đầu ngưng kết lại.

Tôi ngẩng đầu nhìn thấy cô gái bên cạnh anh, trái tim lại rời rạc.

“Mới tìm được người thay thế mới hả? Chúc mừng nhé!” Mặc dù tôi có hơi choáng váng, âm thanh cũng mơ mơ hồ hồ, tôi vẫn cố duy trì nụ cười: “Trước khi chơi thì phải nói rõ luật chơi, đừng đánh lừa tình cảm của người ta đó!”

Cô gái có hơi tủi thân nhìn Hàn Trạc Thần, dường như muốn nghe anh giải thích, nói một câu: “Không phải đâu, người anh yêu là em!”

Nhưng Hàn Trạc Thần cũng không thèm liếc cô ta một cái, lạnh lùng nói: “Em say rồi! Tôi gọi người đưa em về!”

“Tôi không say, tôi không về!” Tôi kéo cánh tay anh chàng đẹp trai, cơ thể dựa vào vai cậu ấy: “Đêm nay tôi muốn ở cùng anh ta…”

“Choang!” Một tiếng thanh thúy vang lên, chén rượu trong tay Hàn Trạc Thần nát bươm. Những mảnh thủy tinh nhỏ cắm sâu trong lòng bàn tay, rượu vang hòa lẫn với máu, nhỏ từng giọt từng giọt trên bàn.

Cô gái bên cạnh anh hoảng hốt lau vết máu trên tay cho anh, như vô tình như cố ý dùng ánh mắt độc ác lườm tôi một cái.

Những người khác vẫn còn đắm chìm trong cám dỗ tửu sắc. Còn anh chàng đẹp trai bên cạnh tôi rất nhạy cảm nhận ra được không khí khác thường, cúi đầu nhìn tôi đang dựa vào vai cậu ấy, rồi lại nhìn qua khuôn mặt lạnh lùng của Hàn Trạc Thần, lặng lẽ rút tay ra.

“Anh chàng đẹp trai!” Tôi khăng khăng ôm cánh tay cậu ấy, đôi mắt nhấp nháy ánh cười, nói: “Còn không biết anh tên là gì!”

“Tôi họ Mục… tên là Mục Cảnh!”

“À… Tên nghe rất êm tai…”

Tôi thuận miệng nịnh nọt một câu, vừa muốn nâng ly rượu lên, bất chợt bộ não bị rượu làm tê liệt được đánh thức, đầu óc cũng không hề mụ mị nữa.

“Anh nói gì? Anh tên là Mục Cảnh???”

Cảnh!!!

Là Tiểu Cảnh

Tôi nhìn Hàn Trạc Thần một cách khó tin, muốn khẳng định phán đoán của tôi thông qua vẻ mặt của anh.

Anh nhìn tôi, bàn tay nắm chặt lại lần nữa… nắm chặt những mảnh thủy tinh nhỏ vẫn còn cắm trong tay kia…

“Đưa tiểu thư về nhà!”

Thấy vệ sĩ bước về phía tôi, tôi vội vàng nắm lấy tay Tiểu Cảnh: “Anh Tiểu Cảnh… Là em…”

Vệ sĩ kéo tôi từ trên sofa dậy, tôi gắt gao bám chặt ống tay áo của anh ấy không chịu buông, gọi Tiểu Cảnh: “Anh Tiểu Cảnh, em là đứa bé trong cô nhi viện đây! Anh còn nhớ em không… Anh chăm sóc em hai năm trời…”

“Thiên Thiên!” Tiểu Cảnh cuối cùng cũng hồi tỉnh lại sau mười giây ngây ngốc, nắm lấy tay còn lại của tôi: “Em là Thiên Thiên?”

Mọi người trong phòng đều há hốc mồm nhìn chúng tôi, chắc nhìn thấy cảnh này bọn họ đều liên tưởng đến: Người con gái lênh đênh, phiêu bạt chốn phong trần gặp lại người trong lòng xa cách từ lâu…

Thấy tôi gật đầu, Tiểu Cảnh ngay lập tức giữ cổ tay của vệ sĩ, “Buông cô ấy ra!”

Vệ sĩ nhìn Hàn Trạc Thần, buông tay, lùi về phía sau.

“Thiên Thiên?” Tiều Cảnh vuốt ve mái tóc hơi ẩm ướt của tôi, chạm đến khuôn mặt tràn đầy nước mắt, lúc này trong mắt anh ấy không còn sự kinh ngạc mà là tự trách. “Xin lỗi, anh về muộn, em nhất định rất tủi thân rồi.”

Tôi cô đơn bất lực, cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, như tìm được người thân xa cách từ lâu. Tôi nhào vào lòng anh, khẽ nức nở: “Anh Tiểu Cảnh, em nghĩ anh sẽ không trở lại, em cho rằng cả đời này sẽ không được gặp lại anh!”

“Là anh không tốt!” Anh ôm chặt vai tôi, giọng nói tràn ngập áy náy: “Anh đã trở về, về sau anh nhất định sẽ bảo vệ em, không cho bất kỳ ai bắt nạt em cả.”

Nghe được lời nói dịu dàng như thế, tôi không kìm chế nổi sự khổ sở tám năm chờ đợi, tổn thương tinh thần trong nhiều ngày, nước mắt tuôn rơi trong vòm ngực anh ấy: “Cuối cùng anh cũng trở về…”

Tám năm trôi qua, anh ấy không hề thay đổi, vẫn dịu dàng, hết lòng che thở tôi như trong ký ức. Vào lúc tôi đau đớn nhất, anh cho tôi một cái ôm ấm áp, khiến tôi có thể dựa vào!

Anh nâng khuôn mặt tôi lên, nhẹ nhàng lau đi nước mắt: “Vì sao em lại ở chỗ này? Anh nghe nói em sống tốt lắm…”

“Em…” Tôi đang không biết giải thích thế nào.

Hàn Trạc Thần đột nhiên kéo tôi ra từ trong lòng Tiểu Cảnh, “Thân mật đủ chưa? Thân mật đủ rồi thì về nhà với tôi, ngày mai còn phải đi học.”

“Buông tôi ra!”

Tôi đánh anh, lôi lôi kéo kéo, anh vẫn nắm chặt tay tôi, không hề buông lỏng.

“Chuyện của tôi không đến lượt ông quản!”

Anh nghiến răng nói: “Cô cho rằng tôi muốn quản cô lắm hả. Tôi không muốn người khác cho rằng tôi bán con gái vào hộp đêm tiếp khách… Buông thả cũng phải có mức độ, cô cũng không xem bản thân mình bây giờ trông thế nào, về nhà với tôi… đừng ở ngoài làm mất mặt tôi nữa…”

Nghe những lời Hàn Trạc Thần nói, Tiểu Cảnh thở ra nhẹ nhõm, cười hiền hòa với tôi: “Đã khuya rồi, em về đi, ngay mai anh sẽ đi tìm em!”

“Vậy em sẽ đợi anh…”



***

Hàn Trạc Thần nhét tôi vào trong xe anh, không nói thêm câu nào nữa. Tôi cũng ngồi im không muốn nói gì.

Thấy anh châm thuốc, tôi mới thấy lòng bàn tay anh đầy máu, vết thương vẫn còn sót lại rất nhiều mảnh thủy tinh nhỏ. Lớp trên còn nhuộm màu rượu vang.

Tôi hận anh thật đấy. Bao nhiêu hận, bấy nhiêu yêu!

Tôi tìm khăn tay trong túi áo để đưa anh, mới phát hiện ra đây là quần áo của Tiểu Thu. Tôi đành phải nói: “Tay anh…. có muốn đi bệnh viện xử lý vết thương không!”

“Khỏi cần!”

“Vậy thì em giúp anh gắp mấy mảnh thủy tinh đấy ra.”

“Không cần!”

Tôi quay đầu không để ý đến anh nữa, một lát sau vẫn không kiềm chế được liếc lòng bàn tay anh, khẽ nói: “Sẽ bị nhiễm trùng đấy. Để em giúp anh chút xíu thôi.”

Anh không nói gì, tôi ngồi lại gần anh một chút, bật đèn trong xe lên, cẩn thận từng tí một, rút mấy mẩu thủy tinh ra ngoài.

Vẫn còn một vài mẩu nhỏ, tôi thử vài lần nhưng vẫn không gắp ra được, lại không dám động mạnh, sợ làm anh đau. Tôi căng thẳng đến toát mồ hôi.

Sau tôi lại quýnh lên, dứt khoát cúi xuống đặt miệng vào lòng bàn tay anh, muốn hút mấy mảnh này ra…

Ai ngờ tôi vừa muốn hút, anh bất tình lình rụt tay lại, tự mình hút rồi phun ra ngoài cửa sổ, không nói gì thêm.

Chiếc xe lao băng băng, mấy chiếc đen đường lùi về sau rất nhanh. Chỉ thấy trên khuôn mặt mờ mờ ảo ảo của anh, hàng mày nhíu lại thành một đường, điếu thuốc giữa hai ngón tay đã sớm vặn vẹo từ lâu.

Ngay cả thuốc cũng không muốn hút, có thể thấy tâm trạng của anh vô cùng không tốt.

Lâu thật lâu sau, anh ném điếu thuốc trong tay xuống, dùng giọng điệu chế giễu nói: “Cuộc trùng phùng sau lâu ngày xa cách rất cảm động!”

“Việc đấy cũng đâu làm anh cảm động được, con người ý chí sắt đá, vô tình máu lạnh!”

Anh quay đầu nhìn tôi, ý giễu cợt càng lúc càng đậm: “Nếu Cảnh biết nửa tháng trước em vẫn còn muốn lên giường với tôi, khống biết còn có thể có cảnh tượng cảm động này không…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.