Sống Chung Với Sếp Tổng

Chương 3



CHƯƠNG 3: LÃO PHU NHÂN

Lần đầu ngủ trên chiếc giường cao cấp, bạn Đỗ Lôi Ty đã mất ngủ, lăn qua lăn lại trên giường đến lúc hửng sang mới ngủ thiếp đi. Hậu quả mất ngủ là, mặt trời đã chiếu đến mông rồi mà cô vẫn nằm trong phòng ngủ say sưa.

Sếp tổng mất kiên nhẫn, nói với lão quản gia: “Lão Dư, gọi cô ấy xuống.”

“Vâng.”

Thế là, lão quản gia hì hục leo lầu gọi Đỗ Lôi Ty dậy.

Một lúc sau, lão quản gia lại hì hục xuống lầu, “Báo cáo Tổng giám đốc, phu nhân không chịu dậy.”

Liêm Tuấn không đổi sắc mặt, “Gọi nữa.”

Thế là lão quản gia lại hì hục leo lầu, một lát sau lại hùng hục đi xuống, vẫn câu cũ: “Báo cáo Tổng giám đốc, phu nhân không chịu dậy.”

“Gọi nữa.”



Cứ thế, lão Từ quản gia chạy lên chạy xuống mười mấy lần, tí nữa thì đứt hơi mà Đỗ Lôi Ty vẫn ngủ say.

“Báo… báo cáo Tổng giám đốc… phu… phu nhân vẫn… vẫn không chịu dậy…”

“Gọi nữa.”

Lão quản gia phát điên, biết sớm thì đã uống thêm nước tăng lực rồi.

Đúng lúc đó, Đỗ Lôi Ty bị gọi đi gọi lại mười mấy lần bỗng tự tỉnh dậy, ngáp dài đi xuống lầu. Đi mấy bước, cô bỗng phát giác ra không khí xung quanh lạ kỳ, nhìn quanh quất, cô giật bắn người. Chỉ thấy lão quản gia đứng dưới đang nhìn cô bằng ánh mắt xin Chúa cứu thế, vẻ mặt ấy khó mà hình dung bằng ngôn ngữ được.

Đỗ Lôi Ty dè dặt bước đến, nhìn thấy sếp tổng đại nhân đang ngồi trên ghế lật văn kiện.

Ủa? Đại Boss hôm nay hơi khác hôm qua.

Chỉ thấy anh mặc thường phục, trên mũi còn có một cặp kính gọng đen, so với dáng vẻ mặc âu phục thắt cravat hôm qua thì nhìn dịu dàng hiền hòa hơn nhiều, mà lại cho người ta cảm giác người đàn ông của gia đình.

Đang xuất thần thì Đại Boss bỗng nói, “Lại đây.”

Gọi mình à? Đỗ Lôi Ty ngẩn người, chậm rãi tiến đến.

Sếp tổng đại nhân lại lật vài trang văn kiện, sau đó gấp lại, gỡ kính đặt sang bên, ngẩng lên nhìn Đỗ Lôi Ty: “Ngồi xuống, ăn sáng.”

Đỗ Lôi Ty mới ý thức rằng trên bàn đã bày sẵn bữa sáng, quan trọng nhất là, cô phát hiện ra trước mặt Đại Boss cũng bày một phần ăn.

Chẳng lẽ, Đại Boss muộn thế này vẫn đợi cô ăn sáng cùng?

Đỗ Lôi Ty bỗng có cảm giác sung sướng vì được cưng chiều.

Lúc ấy, Liêm Tuấn cúi xuống bắt đầu dùng bữa.

Sếp tổng tự dưng lương tâm lên tiếng, muộn thế vẫn đợi mình ăn cùng, nếu không nói gì đó thì liệu mình có mất phong độ không? Thế là Đỗ Lôi Ty quyết định lúc ăn sang sẽ trò chuyện thân mật với anh.

Ban đầu nên nói gì nhỉ? Đỗ Lôi Ty ngẫm nghĩ rất lâu, rồi nói một câu rất vớ vẩn: “Hôm nay thời tiết đẹp nhỉ.”

Nói xong, bên kia không có động tĩnh gì.

Có thể là không nghe thấy, thế là Đỗ Lôi Ty lại hỏi: “Hôm nay anh không đi làm sao?”

Lần này sếp tổng cũng có chút phản ứng, anh “ừ” một tiếng.

Thế là Đỗ Lôi Ty như được cổ vũ, quyết định dấn tới: “Ngôi nhà to thế này chỉ có mình anh ở thôi ư?”

Lúc ấy sếp tổng ngẩng lên, nhìn cô vẻ không vui lắm, nhìn đến nỗi Đỗ Lôi Ty cũng thấy hơi căng thẳng, lẽ nào ban nãy cô nói gì sai khiến anh khó chịu ư?

Đang nghĩ lung tung thì Liêm Tuấn bỗng nói: “Em rửa mặt chưa?”

Đỗ Lôi Ty hoang mang lắc đầu.

“Không rửa mặt mà ăn sáng?” Mặt sếp tổng tối sầm, quay người nói với lão quản gia, “Lão Dư, đưa cô ấy đi rửa mặt.”

Chẳng trách sếp tổng không vui, thì ra anh mắc chứng sạch sẽ!

Rửa mặt xong bước ra, Đỗ Lôi Ty đi ngang phòng khách, bỗng cảm thấy có gì kỳ lạ. Nhìn kỹ lại, thì ra nơi đặt thùng rác tối qua, đầu sư tử ấy đã biến mất, đổi thành chó quan mao (một loại chó không lông của Trung Quốc, trên đầu có chỏm lông rất giống mũ các quan đời Thanh) đang quỳ rạp dưới đất.

Đỗ Lôi Ty choáng! Thì ra trong mắt anh, hình tượng của cô là một em cún, mà còn lại là loại xấu xí kinh dị nữa chứ.

Thế là Đỗ Lôi Ty tức tối định đến tính sổ với Đại Boss.

Đến phòng khách phát hiện ra Đại Boss đã thay âu phục ngồi trên ghế sofa, còn bên cạnh là vị trợ lý Jason hôm qua gặp, trong tay Jason còn xách một chiếc túi.

Hoàn toàn phớt lờ vẻ tức giận trên mặt cô, sếp tổng chỉ túi giấy trên tay Jason: “Cái này, cho em.”

Cho mình?

Đỗ Lôi Ty nhận chiếc túi, mở ra xem, bên trong là một chiếc váy liền áo.

“Cái này, cho em?” Đỗ Lôi Ty hoang mang nhìn Đại Boss, anh sao thế nhỉ? Vừa đợi cô cùng ăn sáng, lại còn tặng váy?

Đỗ Lôi Ty cuối cùng đã cảnh giác, lẽ nào sếp tổng có âm mưu gì?

Cô đoán không sai, sếp tổng quả thực có âm mưu, anh muốn đưa cô đến bệnh viện thăm lão phu nhân.

***

Lão phu nhân?

Lão phu nhân trong ấn tượng của Đỗ Lôi Ty chính là những quý phụ khí chất cao ngạo, mặc những bộ quần áo đắt tiền, tính khí kỳ quặc, mặt lúc nào cũng khó đăm đăm trong tivi hay chiếu. Cũng giống như mẹ của Đạo Minh Tự (tên nhân vật chính trong phim “Vườn sao băng” của Đài Loan do diễn viên Ngôn Thừa Húc đóng), vừa thấy Sam Thái đã xoi mói, chê bai hà khắc, chỉ trích thậm tệ.

Nghĩ đến đó, Đỗ Lôi Ty bỗng hoảng loạn.

Lão phu nhân sẽ không nhảy ra khỏi giường bệnh, bóp chết cô chứ?

Trên thực tế, lão phu nhân thực sự đã nhảy ra khỏi giường, nhưng bàn tay bà không đặt lên cổ Đỗ Lôi Ty, mà nắm chặt lấy tay cô.

Tại sao nhỉ? Vì bà lão thích Đỗ Lôi Ty! Bà lão tại sao lại thích cô?

Vì rất đơn giản – bà lão nghĩ Đỗ Lôi Ty không xinh đẹp.

Được cháu nội hay kén chọn của bà yêu mến, không đẹp bên ngoài thì chắc chắn là đẹp bên trong!

Tư duy của người nhà giàu luôn đặc biệt kỳ quái, bà lão sợ nhất không phải là cháu nội bà không cưới được một cô cháu dâu xinh đẹp, mà là sợ trong mắt cháu dâu xinh đẹp chỉ có tiền mà không có cháu bà!

Còn Đỗ Lôi Ty chính vì không đẹp nên bà lão càng nhìn càng cảm thấy cô cháu dâu này thật thà, hiền lành, khác hoàn toàn với những cô gái chỉ them muốn tài sản của Liêm gia.

Bà lão vui quá nên khỏi bệnh, ăn được ngủ được đi lại được, tinh thần còn khỏe hơn cả lúc chưa nhập viện.

Bác sĩ đều cho rằng đó là một kỳ tích, nhưng Đỗ Lôi Ty thì đần mặt ra.

Chẳng phải bà lão sắp đi gặp Phật Tổ rồi sao? Sao thoắt nhiên khỏe mạnh, có tinh thần đến thế? Nếu cứ thế này thì biết bao giờ mới ly hôn được?

Mới kết hôn đã một lòng nghĩ cách ly hôn, Đỗ Lôi Ty cũng được xem là một kỳ tích trong lịch sự hôn nhân thời hiện đại của Trung Quốc.

Nhưng cô chưa kịp lo chuyện này thì phiền phức khác đã đến.

Từ khi bà lão gặp Đỗ Lôi Ty thì cảm thấy cô cháu dâu đúng là một cô gái tốt, thằng cháu nhà bà sao có thể chỉ đăng ký kết hôn rồi xem như đã cưới người ta được? Nói thế nào cũng phải tổ chức chính thức, quang minh chính đại đón người ta về nhà chứ!

Thế là bà lão lại nhũn chân, ngã lăn ra giường. Lần này bà không kêu đau, bà chỉ đòi phải tham gia hôn lễ của cháu nội và cháu dâu.

Kêu gào ầm ĩ, cuối cùng sếp tổng không chịu nổi.

Thế là sếp tổng quyết định trưng cầu ý kiến “cô dâu”: “Hôn lễ, em thích kiểu Trung hay kiểu Tây?”

***

Sếp tổng gia trưởng như thế, không trực tiếp hỏi ý cô đã quyết định cử hành hôn lễ, điều đó khiến Đỗ Lôi Ty khá là bất mãn.

Cô gả cho anh chứ có phải bán than đâu, nói thế nào cũng phải có quyền phát ngôn chứ!

Thế là Đỗ Lôi Ty quyết định kháng nghị.

Địa điểm kháng nghị là thư phòng của sếp tổng, vì lúc đó không có ai cạnh anh, dễ dàng hạ thủ.

Thế là chạng vạng hôm đó, sếp tổng từ công ty về chuẩn bị vào thư phòng, Đỗ Lôi Ty đã lén lút theo sau anh.

“Em đang làm gì vậy?” Liêm Tuấn nhanh chóng phát hiện ra kẻ theo đuổi bí ẩn.

Một câu nói đã đánh tan những lời cô chuẩn bị sẵn, “Cái đó… em có thể…”

“Có gì nói nhanh.”

Đối diện ánh mắt sắc bén của sếp tổng, Đỗ Lôi Ty cắn răng: “Em có chuyện muốn nói!”

“Ồ?” Liêm Tuấn nheo mắt, “Vào đi.”

Đỗ Lôi Ty lẽo đẽo theo sau, lúc bước vào thư phòng, cô đã bị mê hoặc bởi cách bài trí trong phòng. Sao gọi là thư phòng được nhỉ? Có giường có tivi, thậm chí cả máy chạy bộ, đúng là một căn phòng ngủ đa chức năng thì có.

Đang mải mê ngắm nghía thì sếp tổng bỗng ho một tiếng.

Đỗ Lôi Ty hoàn hồn, thấy áo vest đưa đến trước mặt nên cô đón lấy theo phản xạ. Lấy rồi cô mới ngẩn ra hai giây, sau đó cô nhận ra, thì ra lúc nãy mình đã làm osin cho sếp tổng!

Đỗ Lôi Ty bỗng phẫn nộ và đau thương xen lẫn, mình đến để kháng nghị, sao tự dung lại thành osin cầm áo? Đỗ Lôi Ty giận! Tức tối ném áo vest sang một bên.

Nhưng rất nhanh, cô đã hối hận, vì ánh mắt sếp tổng cũng phóng đến khi áo vest rơi xuống sàn, trong phút chốc ngọn lửa giận mà khó khăn lắm cô mới tích tụ lại đã bị dập tắt hoàn toàn.

Đã nói bồng bột là ma quỷ, bồng bột trước mặt sếp tổng sẽ chỉ khiến anh hóa thành ma quỷ.

Thế là Đỗ Lôi Ty rất nịnh nọt nhặt áo lên, vừa nhặt vừa cười ha ha: “Chất lượng âu phục của Tổng giám đốc đúng là tốt, rơi xuống sàn nhà cũng không bám bụi!” (Đỗ Đỗ, cô thật là nịnh quá… -_-|||)

Liêm Tuấn quay đi, hỏi: “Có chuyện gì à?”

sếp tổng hỏi khiến cô nhớ ra mình đến để bàn chuyện, thế là cô đổi vẻ mặt đại nghĩa chính trực, ngẩng đầu ưỡn ngực nói với anh: “Em không muốn cử hành hôn lễ.”

Cô nói xong lén lút nhìn sếp tổng, chạm ngay đôi mắt sâu thẳm của anh đang nhìn cô ra chiều nghĩ ngợi.

Bị Đại Boss nhìn thế, Đỗ Lôi Ty bất giác thấy hoảng hốt, sự im lặng đó cực giống vẻ yên tĩnh của bầu trời trước cơn bão, như có một thứ gì đó đang náu mình chờ bùng nổ.

Thế nhưng Đại Boss không nổi giận, anh không nhìn nữa mà bình thản hỏi: “Tại sao?”

Tại sao?

Sếp tổng hỏi thế khiến Đỗ Lôi Ty lúng túng, cô cúi đầu suy nghĩ rất lâu rồi yếu ớt trả lời: “Hôn lễ là chuyện lớn, anh không hỏi ý em đã tự quyết định, em cảm thấy không tôn trọng em…”

“Tôi không hỏi ý kiến em à?” sếp tổng bỗng hỏi.

Đỗ Lôi Ty nghi ngại: “Có sao?”

“Chẳng phải tôi hỏi em: hôn lễ muốn kiểu Trung hay kiểu Tây?”

Đỗ Lôi Ty choáng, Đại Boss à, đó không phải là hỏi ý kiến, mà là cưỡng ép người ta!

“Dù sao em cũng không muốn. Dù sao chúng ta kết hôn cũng không phải thật, không cần tổ chức hôn lễ trịnh trọng như thế, hơn nữa… hơn nữa em cảm thấy em… chúng ta không có tình cảm…” Cô nói đến đó rồi không tiếp tục nữa.

Đúng! Thực ra Đỗ Lôi Ty cũng giống các cô gái khác, vẫn đầy ắp hy vọng và mong chờ hôn lễ.

Nếu chỉ đơn thuần là đăng ký kết hôn, cô còn có thể lừa mình rằng đây chỉ là vở kịch, nhưng hôn lễ thì thực sự có thể cảm nhận được, rõ là khác nhau!

Đỗ Lôi Ty tuy khờ khạo nhưng vẫn không đến nỗi tự đẩy mình vào con đường không lối thoát.

“Ý em là, muốn bồi đắp tình cảm với tôi trước?”

Hả?

Không đợi Đỗ Lôi Ty phản ứng, một bóng đen đã trùm lấy cô, Liêm Tuấn không biết đã đứng trước mặt cô tự bao giờ. Họ rất gần nhau, mặt cô gần như áp sát ngực anh.

Đỗ Lôi Ty hoảng hốt, vội vàng khoát tay: “Em… em không có ý đó…”

Tay lại bị nắm chặt đột ngột.

“Em không có ý đó, thì là ý gì?”

Giọng sếp tổng rất trầm, uy nghiêm nhưng cũng không kém phần quyến rũ. Tay anh rất to, nắm chặt lấy cổ tay cô, truyền đến nguồn nhiệt mạnh mẽ. Lồng ngực sếp tổng gần trong gang tấc, tỏa ra vị đàn ông đặc biệt, và cả mùi hương cologne cũng len lỏi vào hơi thở của cô, làm rối loạn tư duy bình thường của đại não.

Đỗ Lôi Ty bỗng thở gấp.

Tim cô đang gào: Không phải thế! Không phải thế!

Nhưng cô không tài nào mở miệng, vì sếp tổng quá mạnh mẽ, đến nỗi cô vừa tiếp cận đã đứt dây thần kinh, không phân biệt nổi đông tây nam bắc nữa.

“Nói, là ý gì?” Liêm Tuấn lại tiến gần hơn, đôi mắt ý nhị nhìn cô như muốn xuyên thấu cô.

Trong ánh mắt đó, Đỗ Lôi Ty cuối cùng đã bại trận.

“Ý em là: hôn lễ làm kiểu Trung là được…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.