Sống Chung Với Sếp Tổng

Chương 30



Trong tích tắc rơi xuống nước, cô dùng tốc độ nhanh nhất bình sinh giơ tay túm lấy mọi thứ, cuối cùng vẫn không e dè gì chọn ngay cổ áo của sếp tổng, thế là sếp tổng cũng bị kéo xuống nước một cách vô tình.

“Ùm” “ùm” “ùm”…

Bạn sẽ tự hỏi tại sao hai người rơi xuống nước mà có đến ba âm thanh rơi xuống nước? Nguyên nhân rất đơn giản, vì người lái thuyền thấy khách đều rơi xuống mà ông ta chưa rơi, cũng khó ăn khó nói quá, thế là vội vàng vứt mái chèo sang bên, nhảy luôn xuống nước.

Đột nhiên, mặt nước tĩnh lặng có ba viên sủi cảo.

Đỗ Lôi Ty đã hiểu ra thế nào là “ác mộng thành sự thực” cô y hệt một con gà mái rơi xuống nước, lặn hụp không ngừng, sau n lần như thế, cuối cùng được sếp tổng kéo trở lại lên thuyền.

Lúc này người lái thuyền cũng đã lên, ba người đã ướt như chuột lột, đặc biệt là Đỗ Lôi Ty, mái tóc dính bết che nửa mặt, lộ ra đôi mắt kinh hoàng, lại thêm bộ váy trắng của cô, dưới ánh trăng đúng là một Sadako¹ tái thế!

Thấy cô an toàn, Liêm Tuấn thở phào, định nói với cô mấy câu, nhưng thấy vẻ mặt khiếp hãi của cô lại không nỡ trách móc, cuối cùng anh nuốt câu nói vào miệng, chỉ lặng lẽ cởi áo khoác, che cơ thể vì ướt nước mà quần áo dính sát vào của cô.

Cô như thế này, chỉ có anh được nhìn.

Sự kiện rơi xuống nước kinh hồn này, ngoài Đỗ Lôi Ty bị khiếp đảm một phen ra, còn nảy sinh một loạt những hậu di chứng khác.

Đầu tiên, ngày hôm sau, Đỗ Lôi Ty bị cảm. Cảm mạo đến ho, sốt, nhức đầu, buồn nôn… tóm lại gà mái đã trở thành canh gà, canh gà lại biến thành gà cúm, gà cúm chỉ có thể nằm trên giường rên hừ hừ.

Ngoài ra, do con gà cúm này mà hành trình ở Venice của hai người đã bị phá tan tành, vốn dĩ định hôm sau đi bãi biển chơi, bất đắc dĩ đổi sang bệnh viện. Người ta hưởng tuần trăng mật đều đi ngắm cảnh, chỉ có Đỗ Lôi Ty hưởng trong bệnh viện, nói ra thì cũng là một sự sáng tạo vô biên!

Cuối cùng, xem như hạnh phúc trong bất hạnh, con gà cúm này tuy bệnh nhanh nhưng khỏi cũng nhanh, không đến hai ngày, gà cúm đã trở thành gà mái nhảy tung tăng, sếp tổng đại nhân đưa con gà mái gây phiền hà này rời khỏi Venice, xuất phát đi nơi tiếp theo.

Mục tiêu tiếp theo là Florence.

_________________________________________

¹ Sadako: Ma nữ trong phim kinh dị nổi tiếng “The Ring” của Nhật.

“Tình yêu, ngươi mãi mãi là một ngôi sao sáng trên đỉnh đầu ta; nếu bất hạnh mà chết đi, ta sẽ trở thành một con đom đóm trong khu vườn, len lỏi qua những sợi cỏ, lập lòe bay, từ lúc hoàng hôn cho đến nửa đêm, rồi đến khi trời sáng, chỉ mong bầu trời không có mây, ta sẽ có thể thấy ngôi sao lớn mãi không thay đổi trên bầu trời, đó là nàng, mong rằng nàng sẽ tỏa sáng hơn vì ta, cách màn đêm, cách mặt trời, dẫn ta đến sự cộng hưởng của tình yêu…”

--- “Một đêm ở Phi Lãnh Thúy” Từ Chí Ma ---

Phi Lãnh Thúy trong thơ của Từ Chí Ma chính là Florence, một thành phố đầy chất thơ, rạng rỡ, tràn ngập hơi hướm cổ điển. Đây là nơi khởi nguồn của trào lưu Phục Hưng, khắp nơi có thể thấy những kiến trúc màu sắc tươi mới dưới trời xanh mây trắng, những cửa chớp màu xanh lục đậm phối hợp với trần nhà màu đỏ tươi. Khi dạo bước ở đây, du khách sẽ có cảm giác như đang ở một viện bảo tàng nghệ thuật cực lớn vậy, Leonardo da Vinci, Dante, Michael Angelo… những cái tên nổi tiếng được nghe cả triệu lần, bỗng có một ngày trở nên gần gũi trong gang tấc, điều đó khiến Đỗ Lôi Ty rất bất ngờ.

Trạm này vốn bình lặng hơn hành trình đến Venice nhiều, không bị rơi xuống nước cũng chẳng bị cảm lạnh, nhưng vào đêm chuẩn bị rời Florence để đến Rome thì bỗng phát sinh một chuyện.

Đêm ấy trong khách sạn, Đỗ Lôi Ty rảnh rỗi bèn ngồi trên giường xem mấy tấm hình chụp chung trong chuyến đi, vừa xem vừa nhớ lại, không bao giờ cạn hứng.

Bỗng nhiên máy ảnh hết pin, thế là cô bỏ xuống giường bắt đầu tìm đồ sạc, từ túi của cô đến túi của sếp tổng, lục tìm mãi cũng không thấy đâu, mà lại tìm thấy một chiếc hộp nhung màu đỏ.

Lạ thật, chiếc hộp này sao mà quen thế? Đỗ Lôi Ty tò mò mở ra xem, đần mặt!

Đây… đây chẳng phải chiếc nhẫn kim cương trị giá hai triệu tệ đó sao?

Lúc Liêm Tuấn tắm xong ra ngoài, phát hiện vẻ mặt Đỗ Lôi Ty hơi quái lạ, lại nhìn nhẫn kim cương trong tay cô, tích tắc đã hiểu ngay có chuyện gì xảy ra.

Chiếc nhẫn này vốn định nhân lúc đi du lịch, tìm cơ hội thích hợp tặng cho cô, ai ngờ lại để tự cô tìm thấy, xem ra lại sp rắc rối đây.

Quả nhiên, vừa thấy anh ra, Đỗ Lôi Ty tức tối đưa chiếc nhẫn ra trước mặt anh: “Đây… đây là gì?”

Liêm Tuấn bình tĩnh đáp: “Nhẫn.”

Thái độ gì thế? Đỗ Lôi Ty nổi giận, hét: “Đó không phải là nhẫn!”

“Thế đó là gì?”

“Là chiếc nhẫn trị giá hai triệu tệ!”

“Thế còn không phải là nhẫn sao?”

“…”

Đỗ Lôi Ty thẹn quá hóa giận: “Em mặc kệ, anh nói rõ cho em, tại sao chiếc nhẫn lại ở chỗ anh? Không phải đã mất hay sao?” Lúc đầu nếu không phải do cô tưởng đã đánh mất nhẫn, thì cô có thể dễ dàng bán mình không chứ? Sếp tổng làm thế đúng là hành vi lừa hôn lộ liễu còn gì? Đáng ghét!!!

Nhưng cái tên đầu sỏ lừa hôn kia lại tỏ vẻ mặt sao – cũng – được, nhún vai nói: “Mất rồi, nhưng anh lại tìm thấy.”

“Vậy tại sao anh không nói sớm?”

“Em không hỏi!”

“Anh!” Đỗ Lôi Ty tức đến ngứa răng, mà lại không nói được gì, rõ ràng là sếp tổng có bản chất làm người ta tức mà không đền mạng!

Nói không lại anh, vậy đành im lặng thôi, Đỗ Lôi Ty nghiến răng, dậm chân, quyết tâm: “Em không thèm quan tâm anh nữa!”

Và thế là, chuyện chiếc nhẫn bỗng thăng cấp thành chiến tranh lạnh, đến khi hai người lên tàu hỏa đi Roma, Đỗ Lôi Ty vẫn ức chế không nói gì với anh.

Cô không chịu nói, Liêm Tuấn cũng không cuống, dáng vẻ bình thản như muốn xem xem cô có thể chịu đựng đến bao giờ, dù sao đây cũng là Ý, ngoài anh ra, không ai có thể nói chuyện với cô.

Cho cô nàng này bức bối chết luôn?

Nhưng lần này, sếp tổng đã xem thường uy lực mạnh mẽ của toàn cầu hóa kinh tế, Trung Quốc là đất nước có đến ba tỷ người, muốn gặp người Trung Quốc ở nước ngoài, có khó khăn gì đâu?

Lần này, Đỗ Lôi Ty đã gặp được.

“Hai người đến từ Trung Quốc?”

Vừa nghe tiếng mẹ đẻ quen thuộc, lâu quá không nói chuyện nên hai mắt Đỗ Lôi Ty lấp lóe sáng hệt mắt chuột.

“Cô cũng là người Trung Quốc sao?” Cô cười hi hi, hỏi.

“Chào chị, em là Vương Lộ, lưu học sinh ở đây?” Cô bé tên Vương Lộ rất nhiệt tình, “Hai người đến đây du lịch ư? Anh ấy là bạn trai chị à?”

Đỗ Lôi Ty lườm ậm hực: “Không phải.” Dù sao cô cũng nói đúng, không phải bạn trai mà là chồng cơ.

Liêm Tuấn nhìn cô, không nói gì.

“Thế à, em cứ tưởng hai người là người yêu chứ.” Vương Lộ vừa nói vừa trộm nhìn anh, trong lòng như đang toan tính gì đó.

“Em ngồi cùng anh chị được không?”

Xem như có người để nói chuyện rồi, Đỗ Lôi Ty mừng như bắt được vàng: “Mời ngồi, mời ngồi.”

Tàu hỏa mà họ đang ngồi là “Ngôi sao châu u” khá nổi tiếng ở Ý, sạch sẽ, chạy nhanh, thái độ phục vụ cũng khá tốt. Tuy ngồi chung với nhau nhưng do bây giờ không phải mùa du lịch, không đông người, đương nhiên trong toa tàu cũng trống nhiều chỗ.

Lúc lên tàu, do ấm ức nên Đỗ Lôi Ty cố ý không ngồi cạnh Liêm Tuấn mà chọn vị trí đối diện, vốn định như thế thì hai người sẽ cách xa nhau một tí, ngờ đâu thất sách, cô vừa ngẩng lên đã có thể nhìn thấy gương mặt bình thản quá đáng của anh, đúng là càng nhìn càng tức.

Nhưng cũng may, ngoài gặp Vương Lộ ra còn có một anh chàng Ý đẹp trai tóc vàng mắt xanh.

Hai người ngồi gần, Vương Lộ ngồi cạnh Liêm Tuấn còn anh chàng người Ý đẹp trai ngồi cạnh Đỗ Lôi Ty.

“Đây là Mikhal bạn học của em.” Vương Lộ giới thiệu.

“Chào cô, tôi là Mikhal, tên Trung Quốc là Lai Phú

Tuy vẫn bập bẹ tiếng Hoa nhưng Đỗ Lôi Ty vẫn hiểu, còn sặc nữa! Woa! Người nước ngoài lấy tên Trung Quốc đúng là cá tính chết được, sao không lấy tên là Vượng Tài luôn đi?

“Anh biết nói tiếng Trung à?”

Lai Phúc cười sảng khoái: “Tôi biết một chút, cô tên là gì?”

“Tôi là Đỗ Lôi Lôi.”

Lại khai tên giả, khóe môi Liêm Tuấn thoáng nụ cười.

“Lôi Lôi, cô rất xinh đẹp.”

Không ngờ anh người Ý lại nịnh nọt thẳng thắn đến thế, Đỗ Lôi Ty cười ngại ngùng: “Đâu có, đâu có.”

“Ở đâu à? Ở đâu cũng đẹp, tóc, mũi, mắt, tai… tất cả đều đẹp.”¹

Đỗ Lôi Ty ú ớ, tiếng Trung của anh chàng này đúng là không chỉ giỏi bình thường!

“Mikhal mới học tiếng Trung, một số câu anh ta không hiểu lắm.”

Vương Lộ giải thích xong lại xì xào tiếng Ý với anh chàng kia, anh chàng đó vỡ lẽ, cười ngượng ngùng với Đỗ Lôi Ty: “Xin lỗi,

Đỗ Lôi Ty vội khoát tay: “Không sao.”

Và cứ thế, trong hành trình ngồi tàu gần hai giờ đồng hồ, ba người cười cười nói nói, rất náo nhiệt. Chỉ mỗi sếp tổng cứ lạnh lùng nhìn, thỉnh thoảng Vương Lộ muốn bắt chuyện với anh, anh cũng chỉ ậm ừ hai ba chữ cho qua, khiến người đẹp rất ngại ngùng.

Đến khi xuống tàu, Roma đã xuất hiện, thấy sắp chia tay mà vẫn chưa trò chuyện được với trai đẹp, Vương Lộ rất không cam tâm. Thì thầm với Mikhal vài câu rồi nói: “Hai người nếu đã đến du lịch thì chi bằng chúng tôi làm hướng dẫn viên cho hai người, dù sao hôm nay cũng rảnh rỗi.”

Liêm Tuấn cau mày, muốn từ chối nhưng Đỗ Lôi Ty đã đáp ngay: “Được thôi, được thôi!” Có người nói chuyện với cô, cho sếp tổng tức chết, tốt quá!

Thế là, đoàn hai người biến thành bốn người, hơn nữa bốn người này đều mang những tâm trạng khác nhau.

Đoàn bốn người lúc ra khỏi ga tàu, phía trước không hiểu tại sao lại xuất hiện một vũng nước.

Vũng nước ấy không to, người chân dài một tý thì rất dễ bước qua, nên Vương Lộ và Mikhal đi phía trước vượt qua rất nhẹ nhàng, đến lượt Đỗ Lôi Ty thì cô rất băn khoăn.

Rốt cuộc là bước qua hay hơn hay là đi vòng qua nhỉ? (-_- | | | Đỗ Đỗ, tại sao đầu cô suốt ngày từ sáng đến tối toàn băn khoăn những chuyện đâu đâu ấy nhỉ?)

Đúng lúc cô do dự thì cơ thể bỗng nhẹ bẫng, sau đó cô đã bay qua – nói chính xác hơn là sếp tổng đã bế cô đi

Lần này, đừng nói là Đỗ Lôi Ty, mà ngay cả Vương Lộ và Mikhal bên cạnh cũng đần mặt ra, chuyện gì thế này?

Liêm Tuấn sau khi bế Đỗ Lôi Ty qua thì nói: “Đưa tay ra.”

“Làm... gì thế?”

“Đưa ra.” Anh lặp lại.

Đỗ Lôi Ty bất giác đưa tay ra.

“Tay phải.”

Thế là cô lại đưa tay phải ra, sau tích tắc, Đỗ Lôi Ty cảm thấy ngón tay vô danh khít chặt, lúc rút lại, trên ngón tay đã có thêm một chiếc nhẫn.

Nói chính xác hơn là có thêm một chiếc nhẫn kim cương trị giá hai triệu tệ!

“Được rồi, đi thôi.” Liêm Tuấn nói xong, rất tự nhiên choàng vai cô, tiến lên phía trước.

“Khoan đã, còn Vương Lộ…”

Đỗ Lôi Ty vội nhìn xung quanh, làm gì có Vương Lộ và Lai Phúc? Ngay cả Vượng Tài cũng chẳng thấy mống nào!

Lần này, sếp tổng đại nhân toàn thắng!

___________________________

¹ Vì từ khách sáo “đâu có” của Trung Quốc cũng là câu hỏi “ở đâu” nên anh người Ý hiểu lầm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.