Sống Chung Với Sếp Tổng

Chương 34



Sáng sớm thứ Bảy, gió nhẹ trời trong.

Đỗ Lôi Ty đi ra khỏi phòng, tư thế đi có vẻ kỳ quặc.

Ngô vừa hay đi ngang, thấy Đỗ Lôi Ty liền nhiệt tình chào hỏi: “Thiếu phu nhân, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng…” Đỗ Lôi Ty phều phào trả lời.

“Thiếu phu nhân, cô không khỏe ở đâu à? Sao trông có vẻ tiều tụy thế?”

Ngô nhìn mặt đoán ra rồi, Đỗ Lôi Ty bỗng muốn khóc.

Tiều tụy? Không tiều tụy mới lạ! Tối quá, sau khi sếp tổng lái xe đưa cô về, thái độ cực kỳ dịu dàng. Cô vốn ngỡ sếp tổng lần này cuối cùng đã thay đổi tính tình, hiểu ra rồi, sói xám hóa thành bạch mã hoàng tử rồi!

Kết quả…

Sự thực chứng minh, sói xám chính là sói xám, dịu dàng đến mấy thì cũng vẫn ăn thịt.

Đỗ Lôi Ty bây giờ chỉ muốn ngâm nga một bài thơ: “Lầu nhỏ tối qua lại gió Đông, chuyện giường vất vả quay đầu nhìn trăng sáng.” T_T

Ôm eo xuống lầu, Liêm Tuấn đang ăn sáng, bà Liêm An Na cũng ở đó. Thấy cô đi xuống, Liêm Tuấn liếc nhìn cô một cái, khóe môi thấp thoáng một nụ cười.

Đỗ Lôi Ty bỗng cảm thấy lông tơ trên người dựng đứng, những vết đỏ ở cổ đang nóng rực lên, bỏng rát.

“Mẹ, chào buổi sáng.” Cô yếu ớt chào hỏi, tự động ngồi xuống cạnh Liêm An Na. Bây giờ so ra thì bà mẹ chồng chỉ động khẩu không động thủ so với ông chồng không động khẩu chỉ động thủ, thực sự là… quá tốt! T_T

Bà Liêm An Na xem ra không để ý gì nhiều, uống một ngụm cà phê rồi hỏi Liêm Tuấn: “Những thứ cần chuẩn bị đã xong hết chưa?”

Liêm Tuấn không đáp, nhìn Đỗ Lôi Ty: “Mẹ hỏi cô ấy.”

Đỗ Lôi Ty đang uống sữa, bất cẩn một cái, suýt nữa thì sặc: “Em… em?” Cô nhìn Liêm Tuấn, rồi lại nhìn mẹ chồng. Trời ạ, ai bảo cô biết đang xảy ra chuyện gì không?

Bà Liêm An Na cau mày: “Chắc con không quên hôm nay đi thăm mộ ông ngoại đấy chứ?”

A! Đừng nói, cô đúng là quên thật!

Đỗ Lôi Ty cười một cách cực kỳ lúng túng: “Sao… sao lại quên được ạ? Hehe… hehehe…”

Liêm An Na bó tay.

Ăn sáng, chuẩn bị sơ một chút rồi cả nhà cùng xuất phát đến khu mộ. Cùng đi còn có quản gia Dư, ông đã làm ở Liêm gia hơn bốn mươi năm, có tình cảm rất sâu nặng với ông ngoại, nên lần nào đến ngày kỵ của ông ngoại, ông cũng cùng đi với gia đình.

Lúc lên xe, để tránh nhìn thấy sếp tổng rồi lại nhớ đến cảnh tượng 18+ hôm qua, Đỗ Lôi Ty giành ngồi đầu tiên trong hàng ghế sau, một lát sau, lão Dư ngồi cạnh cô. Còn ngồi ở ghế phụ, đương nhiên là mẹ chồng cô rồi!

Thôi cứ xem như để mẹ con họ trò chuyện nhiều hơn với nhau đi, sếp tổng chắc sẽ không trách cứ cô, Đỗ Lôi Ty tự an ủi mình một trăm lần ơi là một trăm lần!

Chiếc xe nhanh chóng khởi động, mục tiêu là phần mộ của ông ngoại nhà họ Liêm ở quê nhà.

Nơi ấy tất nhiên là quê ngoại của Liêm Tuấn, Đỗ Lôi Ty đã làm dâu bao lâu rồi mà vẫn chưa về quê sếp tổng thăm bao giờ, trong lòng khó tránh khỏi tò mò.

“Bác Dư ơi, chúng ta phải bao lâu nữa mới đến được?”

Lão Dư nghĩ ngợi: “Khoảng bốn tiếng đồng hồ.”

“Xa sao?”

“Phải, ông chủ lớn lên ở nước ngoài, về sau cải cách mở cửa, ông đưa cả nhà về, đầu tư lập nên Liêm Thị. Ông chủ nói từ nhỏ đã ở nước ngoài quá lâu, ngay cả quê nhà cũng chưa về lần nào, nên trước khi lâm chung, ông chủ đặc biệt dặn chúng tôi phải an tang ở quê nhà, xem như là bù đắp.”

Không ngờ ông ngoại Liêm lại xem trọng khái niệm “quê nhà” như vậy, hoàn toàn đảo ngược hình tượng về một ông lão nghiêm túc kỳ quái ban đầu của Đỗ Lôi Ty, thậm chí cô còn nảy sinh ra một chút tình cảm sùng bái đối với ông ngoại chưa bao giờ được gặp mặt này nữa.

“Bác Dư ơi, bác còn biết chuyện gì liên quan tới ông ngoại thì kể cháu nghe.” Nhân cơ hội này, cô quyết định tìm hiểu một chút về những chuyện liên quan đến Liêm gia từ lão Dư, dù sao bây giờ cô cũng là một thành viên trong nhà mà!

Quản gia Dư gật gù, sau đó chìm vào hồi ức: “Thật ra ông chủ là một người rất tốt, tôi nhớ lúc tôi vừa làm công cho ông chủ là mới hơn hai mươi tuổi, vẫn là một tài xế quèn thôi. Lúc đó ông chủ đã là một sếp lớn của công ty, nhưng thái độ với những người làm công chúng tôi lại rất thân thiện, còn nhớ lần đầu lúc tôi mở cửa xe cho ông chủ, vì quá căng thẳng nên đạp phải chân ông, lúc đó giày da là thứ đồ rất đắt tiền, tôi đã cứng đờ người ra. Không ngờ ông chủ cũng không hề cau mày, còn an ủi lại tôi, bảo tôi đừng lo. Một ông chủ tốt như thế, sao lại…” Lão Dư nói đến đây, khóe mắt đã ướt đẫm.

Quả nhiên những người lớn tuổi đều thích hoài niệm, Đỗ Lôi Ty không ngờ một câu hỏi vô tình của cô lại khiến một ông lão hơn sáu mươi khóc như thế, trong lòng có phần áy náy, cô lấy ra một tờ khăn giấy đưa ra: “Bác đừng buồn, ông ngoại nếu biết bác đau lòng như thế sẽ không vui đâu.”

Lão Dư chùi khóe mắt: “Thiếu phu nhân, cô thật sự rất lương thiện, ông chủ nếu còn sống chắc chắn sẽ rất thích cô đấy.”

Ông ngoại sẽ thích cô ư?

Đỗ Lôi Ty nhìn sếp tổng rồi lại nhìn mẹ chồng, sau đó tự dưng nhớ đến ông bố chồng tính tình nóng nảy hôm qua, trong lòng bỗng thấy bất an quá.

Lão Dư nói thật nhẹ nhàng, nhưng muốn cả nhà sếp tổng đón nhận cô nào phải chuyện dễ dàng? Đầu tiên bị mẹ chồng châm biếm mỉa mai, sau đó khó khăn lắm mới khiến mẹ chồng hơi chấp nhận, lại tư nhiên đắc tội với bố chồng… Lỡ như lần này cô đến thăm mộ ông ngoại, ông ngoại trên cao kia không vui, cho sét đánh chết cô thì làm sao đây? (Ông ngoại: Ta chỉ chết sớm thôi chứ không có nghĩa ta là Thiên Lôi đâu -_-|||)

Do Đỗ Lôi Ty luôn băn khoăn về hiện trạng tàn khốc rằng sẽ không được cả nhà sếp tổng chấp nhận, dẫn đến tâm trạng cực kỳ sa sút, cuối cùng lúc xe gần đến nơi, cô đã say xe.

Lần này say xe khổ đến độ không nói đâu cho hết, chỉ cảm thấy trong đầu như có cả trăm ngàn con ong mật đang kêu vù vù, dạ dày giống như một chiếc máy giặt tự động đang giặt với tốc độ rất nhanh, suýt nữa thì nôn mửa.

Nhưng cô lại kiềm chế được rất giỏi. Đùa à, sếp tổng đang lái chiếc xe Land Rover hôm qua, nếu nôn bên trong thì phải tốn bao tiền rửa xe đây?

Nói ra thì một nàng dâu rất tiết kiệm.

Nàng dâu vô cùng tiết kiệm này đã nhẫn nhịn, chịu đừng đến cùng. Xe vừa mở cửa, Đỗ Lôi Ty đã lao vọt ra ngoài như mũi tên, dựa vào cột điện bên cạnh, bắt đầu nôn mửa.

Nôn xong hết cả bữa sáng lẫn bữa tối hôm qua, nôn hết từ bữa tối đến bữa trưa, cuối cùng nôn đến nỗi chỉ còn lại mật xanh mật vàng, còn vẫn dựa vào cột điện nôn khan. Người biết chuyện chỉ xem như cô đang say xe, người không biết còn tưởng cô nàng này đang bị điện giật!

“Thiếu phu nhân, cháu không sao chứ?” Lão Dư đứng cạnh lo lắng hỏi.

“Không… ụa…” Mới nói một từ, cô đã bắt đầu nôn, lần này cả dạ dày cũng muốn lộn ra ngoài.

Lúc này Liêm Tuấn đã đậu xe xong, đang tỏ dáng vẻ nhẹ nhàng thoải mái. Anh đợi Đỗ Lôi Ty nông xong mới thong thả hỏi: “Còn sống chứ?”

Đỗ Lôi Ty gạt nước mắt, thều thào: “Dở… sống… dở… chết…”

Liêm Tuấn gật gù: “Tốt lắm, còn sống.”

T_T Hừ! Sếp tổng, tại sao anh lại thản nhiên như thế?

Liêm Tuấn bảo: “Nếu khó chịu thì vào xe nghỉ ngơi một lúc đi.”

Đỗ Lôi Ty vừa nghe nói đến “xe” là đã lắc đầu như uống phải thuốc lắc, nước mắt lưng tròng - xin anh, đừng để em đến gần cái phương tiện giao thông khủng bố đó nữa!

“Vậy thì lên núi, chẳng lẽ em muốn ôm cột điện mãi hay sao?”

Đỗ Lôi Ty nhìn sếp tổng, lại nhìn cột điện, cuối cùng khóc lóc quay lại: “Em… đi… không… nổi…”

Liêm Tuấn như thở dài, sau đó bước đến, quỳ xuống trước mặt cô.

“Lên đây.”

Đỗ Lôi Ty ngần ngại, nghĩ xem rốt cuộc có nên trèo lên không.

“Chẳng lẽ em định để quản gia Dư lọm khọm cõng em lên núi?”

Đỗ Lôi Ty sững người, nhanh chóng đổ nhào lên lưng sếp tổng.

Vẫn như lần trước, rộng rãi, ấm áp, khiến người ta có cảm giác an toàn. Nhưng Đỗ Lôi Ty không có tâm trí nào nghĩ thế, cô đang phiền muộn! Cô đã nôn mửa đến mức đó rồi, sếp tổng lại chẳng hề biểu lộ tí thương xót nào, rõ ràng là đang tức giận! Anh giận cái gì chứ? Còn không phải vì lúc cô lên xe đã cố ý nhường ghế phụ cho mẹ chồng, không làm theo ý anh hay sao.

Quả nhiên, có thù không báo không phải sếp tổng!

Đường núi được sửa chữa rất bằng phẳng, không hề gập ghềnh, nhưng Đỗ Lôi Ty lại gục trên lưng Liêm Tuấn, tâm trạng nhấp nhô lên xuống hệt chiếc máy kéo, mà tay anh lại cứ đặt lên mông cô, thật khiến cô bất an.

“Đừng nhúc nhích.” Liêm Tuấn nói.

Đỗ Lôi Ty dừng lại, thôi, để sếp tổng sờ thì sờ đi, còn hơn lại bị ném xuống núi. Bây giờ cô cũng xem như là đang bảo toàn tính mạng, hy sinh nhan sắc vậy!

Phần mộ của ông ngoại nhà họ Liêm nằm trên núi, nằm riêng biệt một mình, không lớn nhưng rất yên tĩnh. Sinh thời ông và phu nhân của mình tình cảm rất sâu đậm nên sau khi qua đời, lão phu nhân còn đặc biệt xây thêm một ngôi nhà nhỏ nữa, định luôn ở cạnh chồng mình.

Những chuyện này trước kia Đỗ Lôi Ty không biết, nên khi sếp tổng cõng cô vào trong khu vườn kiểu Tây, nhìn thấy bà lão người Ý ngồi trên chiếc ghế gỗ đằng, cô đã nghệch mặt ra.…” Đỗ Lôi Ty e dè hỏi.

“Bà ngoại anh.”

Bà ngoại? Trong đầu Đỗ Lôi Ty nhanh chóng hiện ra bà nội nhà họ Liêm xem bệnh viện là viện dưỡng lão, xem phòng bệnh là đài truyền hình để buôn chuyện. Sau đó cô đã cảm thán: khoảng cách của hai bà lão này đúng là quá lớn.

Bà ngoại chắc đã hơn tám mươi tuổi, tóc đã bạc trắng, dáng người mập mạp, mặc một chiếc đầm màu xanh da trời đậm, lại thêm một cặp kính lão, trong tay cầm một cây gậy, đang cho mèo ăn trong vườn.

“Bà ngoại.” Liêm Tuấn gọi bà, nói bằng tiếng Trung Quốc.

“Đến rồi sao?” Giọng bà lão nghe rất dịu dàng, không hề có tí khẩu âm nước ngoài, thậm chí còn có phương ngữ địa phương nữa. Rõ ràng là ngoài huyết thống ra, bà đã trở thành một người Trung Quốc chính cống rồi.

“Bà ngoại…” Đỗ Lôi Ty cũng nhút nhát gọi theo.

Bà lão ngẩn người, sau đó như hiểu ra gì đó, hơi gật đầu với Đỗ Lôi Ty, nụ cười ấy giống bầu trời trong xanh Toscana, không nói gì nhưng lại khiến người ta cảm thấy dễ chịu vô cùng.

Xem ra gia đình sếp tổng cũng không phải tất cả đều khó chung sống, Đỗ Lôi Ty nghĩ.

Đúng lúc Đỗ Lôi Ty đang chìm trong nụ cười hiền hòa của bà ngoại Liêm Tuấn thì bà lão bỗng nói với anh: “Bố cháu từ sáng sớm đã đến rồi.”

Vừa nói xong, sắc mặt mỗi người đều có phần lạ lùng, đặc biệt là bà Liêm An Na, thần sắc bà bỗng sa sầm, trong đôi mắt xưa nay vốn trầm tĩnh bỗng thoáng một nét u buồn khó phát hiện.

Nhưng sắc diện thay đổi nhất vẫn là Đỗ Lôi Ty, gương mặt ấy hệt như bị sét đánh, dừng lại ở vẻ vô cùng khiếp đảm.

Bố của sếp tổng chẳng phải là bố của Tiêu Doãn? Bố của Tiêu Doãn há chẳng phải là ông chú nghiêm khắc mà hôm ấy cô lỡ đắc tội? Ông cũng đến sao? Tại sao không ai nói cho cô biết? Đỗ Lôi Ty bỗng hoảng hốt, vội vàng nhìn sếp tổng nhưng lại thấy anh đang cúi đầu như suy nghĩ gì đó, sắc mặt khó đoán.

Chính lúc đó, giọng Tiêu Lễ Thạch đã vẳng ra từ trong nhà: “A Tuấn?” Trong giọng nói như mang vẻ vui mừng ngạc nhiên.

Đỗ Lôi Ty sững sờ, vội vàng nhích ra mấy bước núp sau lưng sếp tổng.

Thực ra cô không cần trốn vì trong mắt Tiêu Lễ Thạch vốn không có cô, chỉ thấy ông sải bước nhanh ra ngoài, đến trước mắt Liêm Tuấn, trong mắt đong đầy niềm vui, so với ông chú nghiêm khắc hôm nọ cô thấy như thể hai người hoàn toàn khác.

“Bố đến rồi à!” Giọng Liêm Tuấn rất bình thản.

“Ừ!” Tiêu Lễ Thạch có phần xúc động, “Lâu quá không gặp con, vẫn ổn phải không?”

Liêm Tuấn gật đầu: “Rất ổn.”

Rõ ràng, hai bố con chào hỏi rất xã giao, khách sáo không có sự phấn khởi, vui mừng của hai cha con lâu ngày không gặp nhau. Trong sự bình thản của Liêm Tuấn còn thấp thoáng nét lạnh nhạt.

Tiêu Lễ Thạch hơi ngượng, nhưng lại nhìn Liêm An Na bên cạnh, giải thích với vẻ hối hận: “Mấy hôm trước anh ra nước ngoài bàn công việc làm ăn, lúc về mới biết em đã về… Em ở nước ngoài một mình có quen không?” Thấy Liêm An Na không nói, ông lại bảo, “Nếu không quen thì về nước sống chứ? Có người chăm sóc thì luôn tốt hơn.”

Ông lại còn quan tâm có người chăm sóc hay không á? Liêm An Na thoáng cười khổ: “Anh không cần lo, một mình tôi tự do tự tại, ngược lại còn thấy sống thoải mái hơn.”

Tiêu Lễ Thạch vốn định gợi mở câu chuyện, ai ngờ bị Liêm An Na một câu nói từ chối thẳng, hơn nữa trong lời nói còn châm biếm gì đó, nhất thời ông không biết phải nói gì nữa.

Trước mặt con trai và vợ, Tiêu Lễ Thạch luôn mang một cảm giác mắc nợ họ. Chính vì cảm giác đó mà khiến ông là người đã lăn lộn thương trường mấy chục năm rồi, khi đứng trước họ, ông lúc nào cũng trở nên luống cuống.

Đỗ Lôi Ty đứng một bên quan sát ông đến ngẩn cả người, chắc chắn đó là bố chồng đại nhân mà hôm qua cô gặp đó sao? Sao khí chất khác nhau quá vậy? Cô nghĩ mãi mà không hiểu được thì chân bỗng có cảm giác ngưa ngứa, cô cúi xuống, nhìn thấy một vật thể màu đen lù lù ngay dưới chân mình… đang động đậy!

“Cứu tôi với!”

Đỗ Lôi Ty khiếp hãi đến nỗi hồn bay phách lạc, túm lấy cánh tay Liêm Tuấn, đeo lên người anh giống con bạch tuộc!

“Em làm gì thế? Một con mèo, có cần phải sợ tới mức này không?”

Mèo?

Đỗ Lôi Ty vội cúi nhìn rõ hơn, phát hiện ra vật thể như quả cầu, bộ lông có hai màu đen trắng. Đó là con mèo của bà ngoại Liêm Tuấn, do lúc nãy cô suy nghĩ quá chăm chú đến nỗi con mèo tới bên chân cô lúc nào không hay.

Đỗ Lôi Ty bỗng vô cùng ngượng ngùng, vội vội vàng vàng trèo xuống khỏi người Liêm Tuấn, quỳ xuống bế bạn mèo đang khiếp hãi vì tiếng hét của cô, an ủi: “Meo meo ngoan, không sợ không sợ…”

Con mèo nhỏ vốn đang run lẩy bẩy giờ càng run bần bật.

Đỗ Lôi Ty hốt hoảng, thôi xong! Con mèo này không phải là bị cô dọa đến đần luôn đấy chứ?

“Cháu đừng lo, Kaka chỉ hơi sợ người lạ mà thôi.” Bà ngoại Liêm Tuấn bước đến.

“Nó tên Kaka ạ?” Đỗ Lôi Ty nhìn con mèo bị cô hù dọa đến chết khiếp, lo lắng hỏi bà, “Sao nó không có tí phản ứng nào thế ạ? Chắc không có gì xảy ra chứ?” Một ông bố chồng đã đủ phiền rồi, nếu bất cẩn làm con mèo của bà ngoại đần luôn thì hôm nay cô đúng là phải xuống dưới đất chơi cờ với ông ngoại mất thôi.

“Không sao, nó là thế, lát nữa sẽ ổn thôi.” Bà ngoại nói, lấy ra một ít “mao bạc hà”(1), đặt trước mũi Kaka cho nó ngửi. quả nhiên con mèo khi ngửi thấy mao bạc hà thì như được tiêm kích thích vậy, kêu lên “meo meo” hai tiếng rồi bắt đầu ngọ nguậy không ngừng trong lòng Đỗ Lôi Ty.

Wow! Con mèo này đúng là vô tâm vô tính, chỉ mới mấy miếng mao bạc hà thôi đã vui đến mức này rồi!

Đỗ Lôi Ty đang cảm thán thì bỗng nghe Liêm Tuấn nói bên tai cô: “Anh thấy con mèo này rất giống em.”

“Hả?” Đỗ Lôi Ty nhất thời không hiểu ý của sếp tổng.

“Không có đầu óc như nhau.”

Đỗ Lôi Ty: -_-|||

“Anh!” Đỗ Lôi Ty đặt Kaka xuống, nhìn sếp tổng vô cùng oán hận. Chẳng phải lúc lên xe không ngồi đúng chỗ, có cần chế giễu cô thế không? Làm gì có chồng nào lại so đo tính toán với vợ mình nhiều như thế? Quá đáng! Quá đáng!

Đỗ Lôi Ty tức tối nhìn Liêm Tuấn, chuẩn bị xổ toẹt một lo những hành vi ác độc của anh, chưa kịp nói gì thì đã liếc thấy Tiêu Lễ Thạch đang sa sầm mặt đứng cạnh Liêm Tuấn, tim “rắc” một tiếng, lạnh buốt.

“Anh sao nào?” Liêm Tuấn nhướn mày.

Đỗ Lôi Ty e dè nhìn Tiêu Lễ Thạch, co rúm người sau lưng Liêm Tuấn.

Động tác nhỏ nhặt ấy của cô khiến Liêm Tuấn chú ý, anh nhìn theo ánh mắt cô, trong lòng đã hiểu tại sao. Anh cố ý nhích sang bên, để lộ Đỗ Lôi Ty “xuất hiện nguyên hình” trước Tiêu Lễ Thạch.

“Cô ấy là vợ con.” Anh thẳng thắn, không chút kiêng dè.

Sếp tổng ơi, có cần thẳng thừng như thế không? Đỗ Lôi Ty bất giác kêu khổ thầm trong bụng, lén lút nhìn Tiêu Lễ Thạch, chỉ thấy ông bỗng sững người, sau đó sắc mặt thoắt xanh thoắt tái, màu sắc vô cùng phong phú.

Không khí bỗng trở nên vô cùng kỳ dị, Đỗ Lôi Ty cảm thấy bố chồng đại nhân lúc này đã hóa thân thành ngọn núi lửa chực chờ phun trào, chỉ cần chạm khẽ là sẽ bộc phát ngay.

Thế nhưng cô đã lầm.

Cô đã xem thường Tiêu Lễ Thạch, trước mặt đứa con trai quan trọng nhất, ông không bao giờ thất thố.

“Vào nhà ăn cơm đã rồi tính.” Tiêu Lễ Thạch tỏ ra bình tĩnh.

Hu… Thì ra sếp tổng và ông bố là cùng hành tinh, lúc giận dữ không mắng chửi, chỉ phớt lờ! Đỗ Đỗ đáng thương của chúng ta đã bị bố chồng phớt lờ một cách đẹp đẽ.

Bữa cơm này Đỗ Lôi Ty thấy rất buồn bực.

Ngoài không khí lạ lùng ra, quan trọng nhất vẫn là cô rất lúng túng! Tuy hôm qua cô đã kể rõ ngọn nguồn câu chuyện cho Liêm Tuấn nghe rõ ràng, không sợ anh hiểu lầm gì cả. Nhưng Tiêu Lễ Thạch dù sao cũng là bố của sếp tổng, hôm qua cô vì Tiêu Doãn mà cãi lại ông, rõ ràng đã đắc tội rồi. Và theo tính cách ác liệt của gia đình sếp tổng thì Tiêu Lễ Thạch tuyệt đối sẽ tính sổ với cô. Hiện giờ cô vẫn được yên thân vì thời cơ chưa tới, thời cơ hễ tới, cô sẽ chết tơi bời!

Quả không sai, ăn cơm xong, thăm mộ ông ngoại Liêm rồi trở về nơi ở của lão phu nhân, Tiêu Lễ Thạch đã viện cớ để kéo Liêm Tuấn sang một bên.

Thấy hai người ở cạnh nhau, thần kinh Đỗ Lôi Ty bỗng căng thẳng lên, bồng bột chỉ muốn chạy đến nghe trộm. Ai ngờ lại bị bà Liêm An Na gọi lại.

“Con đến đây giúp mẹ chuyển hành lý lên lầu trên.”

Mẹ chồng đại nhân đã mở lời thì Đỗ Lôi Ty không tiện từ chối, đành lơ đãng mang hành lý lên lầu. Do cô cứ nghĩ đến chuyện Tiêu Lễ Thạch sẽ nói gì với sếp tổng, không chú ý bậc thang dưới chân, bất cẩn bước hụt, suýt nữa là ngã nhào.

“Cẩn thận!” Liêm An Na vội đỡ lấy cô.

Đỗ Lôi Ty ngượng ngùng sờ sờ gáy, cười ngô nghê: “Con không nhìn rõ…”

Cô ngố này, đúng là ngố kinh khủng, tâm trạng gì cũng để người ta thấy hết. Bà Liêm An Na bó tay nhưng cũng cảm thấy cô con dâu này có phần đáng yêu.

“Con yên tâm, họ đều không phải người dễ bị người khác làm ảnh hưởng.”

Đỗ Lôi Ty ngẩn ngơ, mẹ chồng lần đầu chủ động an ủi cô khiến cô thấy thực ra bà mẹ chồng mặt lạnh này không hề đáng sợ như trong tưởng tượng, liền bặm gan hỏi: “Bố… rốt cuộc là người thế nào ạ?”

Vẻ mặt Liêm An Naông cứng lại, rồi chìm vào trong suy nghĩ.

Đỗ Lôi Ty thầm kêu không ổn rồi, sao cô có thể nhắc đến chồng cũ của một người phụ nữ trước mặt người ấy chứ? Đặc biệt là người phụ nữ đó còn là người có lòng tự tôn cực cao. Cô lập tức hối hận, chuẩn bị đánh trống lảng thì Liêm An Na bỗng mở miệng.

“Ông ấy à…” Bà cay đắng mấp máy môi, “Ông ấy là người đàn ông mạnh mẽ, có lúc mẹ cảm thấy A Tuấn rất giống ông ấy.”

“Ha ha, hổ phụ sinh hổ tử mà!” Thực ra Đỗ Lôi Ty đang gật mạnh đầu trong lòng, hai cha con đều là nhà tư bản, đắc tội với họ tuyệt đối sẽ không có quả ngọt mà ăn.

“Hổ phụ?” Liêm An Na khựng lại, “Cũng đúng… Chỉ có điều ông ấy thực sự quá hiếu thắng, đến mức cả chuyện hôn nhân mà cũng phải do mẹ lên tiếng trước.”

Không ngờ mẹ chồng lại nhắc đến chuyện này, Đỗ Lôi Ty thẫn người nghệch cả mặt.

Liêm An Na cười khổ: “Thực ra mẹ không có tư cách nói ông ấy như thế, vì mẹ cũng rất hiếu thắng, nên mẹ đã chọn trước khi ông ấy đề nghị ly hôn thì đưa giấy ly hôn ra trước…”

“Thực ra, mẹ vẫn còn yêu bố đúng không?”

“Yêu?” Liêm An Na khựng lại, “Có lẽ, thực ra bao năm rồi, mẹ không còn biết rốt cuộc thế nào mới gọi là yêu.” Năm ấy bà vì yêu ông nên mới đề nghị ly hôn, đã hơn hai mươi năm, cảm giác ấy dần phai nhòa, thứ không xóa đi được chính là nỗi đau lưu lại trong tim.

“Vậy mẹ có từng nghĩ rằng, chưa biết chừng ông ấy đối với mẹ… chuyện đó…” Đỗ Lôi Ty nhất thời không biết diễn tả thế nào.

“Tình cũ chưa phai?” Liêm An Na tiếp lời cô.

Đỗ Lôi Ty hơi ngượng: “Ý con là, năm ấy liệu có phải vì bố mẹ chưa trò chuyện rõ với nhau, xảy ra hiểu lầm gì đó…”

“Hiểu lầm? Có thể, nhưng đã không còn quan trọng nữa, bố mẹ… không thể ở bên nhau đâu.”

“Tại sao ạ?” Đỗ Lôi Ty không nén được hỏi, “Mẹ không quên được bố có nghĩa là vẫn còn yêu bố! Yêu thì vì sao không chọn ở bên bố?”

Thấy vẻ mặt cô nghi ngờ, Liêm An Na cuối cùng cũng hiểu cuộc hôn nhân của con trai với cuộc hôn nhân năm xưa của bà rốt cuộc khác nhau chỗ nào, có lẽ đơn giản một chút, ngược lại còn là chuyện đáng vui mừng hơn.

Bà lắc đầu, nói gọn: “Trên thế gian này luôn có những người, những chuyện mà chúng ta phải bỏ lỡ.”

Câu nói của Liêm An Na như một viên đạn ném vào trong mặt hồ nước trái tim của Đỗ Lôi Ty. Cô bỗng nhớ đến sự gặp gỡ kỳ diệu của cô và Liêm Tuấn, đến nay vẫn rất khó tin, nếu nói trên thế gian này luôn có những người sẽ bỏ lỡ, vậy họ liệu có…

Hôm ấy trên đường về nhà, do Liêm An Na và quản gia Dư đều ở lại quê một thời gian với lão phu nhân nên trong xe chỉ còn lại hai người họ.

Đỗ Lôi Ty ngồi ở ghế phụ, nhớ lại câu nói ban nãy của mẹ chồng, lại nhớ dến thái độ của Tiêu Lễ Thạch với cô, bất giác thấy bất an trong lòng.

Thấy cô hồn phách để trên mây, Liêm Tuấn đang lái xe cũng phải hỏi: “Sao vậy? Lại say xe à?”

Đỗ Lôi Ty giật mình, vội vã lắc đầu: “Không, lúc nãy em đã uống thuốc chống say xe rồi.”

“Ừ, vậy em một giấc đi, tỉnh dậy là đến nơi.”

“Ồ…” Đỗ Lôi Ty nhắm mắt lại, một lúc sau, cô lại bất an và mở mắt ra. Không được, cô không nhịn nổi nữa, nhất định phải hỏi!

“Lúc nãy bố tìm anh… nói gì thế?”

Quả nhiên cô không kìm được rồi, Liêm Tuấn sắc mặt bình thản: “Không có gì.”

Đỗ Lôi Ty thở phào.

“Nhưng ông có nhắc đến chuyện gặp em hôm qua.”

Đỗ Lôi Ty chưa kịp thở phào xong thì lại thấy muốn nghẹn: “Bố… bố có giận em không?”

“Cũng không đến nỗi.”

Đỗ Lôi Ty đang phập phồng cuối cùng cũng nhẹ nhõm ra.

“Ông bảo anh rằng em và Tiêu Doãn công khai tình cảm với nhau ở nơi công cộng.”

Lại thót tim, lần này Đỗ Lôi Ty đã sặc.

“Khụ khụ…” Cô ầng ậng nước mắt, ai oán nhìn Liêm Tuấn: Sếp tổng, anh không thể nói hết một lần hay sao? Cứ cà giật thế này sẽ chết người đó!”

“Sao? Lúng túng à?” Liêm Tuấn hỏi.

“Làm gì có? Là anh ta cứ theo sau em không chịu đi đấy chứ, em không…”

“Không níu kéo anh ta?”

“… Có níu một tí, nhưng là em bị ép!” Đỗ Lôi Ty thề thốt.

“Em thừa nhận rồi à?”

Đỗ Lôi Ty choáng muốn chết: “Điều đó không quan trọng, quan trọng em không tự nguyện mà!” Sếp tổng à, anh không thể không phân rõ thị phi được!

“Đỗ Đỗ.” Liêm Tuấn nhìn thẳng phía trước, chậm rãi nói, “Kiến không đục trứng không có lỗ.”

“…”

Khoảng giây sau, Đỗ Lôi Ty mới thì thầm một câu kinh thiên động địa thần sầu quỷ khốc: “Thì ra là vì em có lỗ nên anh mới đục em…”

Xe bỗng thắng gấp, dừng lại ven đường.

Không ngờ sếp tổng lại phản ứng ghê thế, Đỗ Lôi Ty giật bắn mình: “Anh đừng nhìn em thế… Em chỉ theo lối tư duy của anh… nói thử thôi mà…” Huhuhu, cho phép anh nói người ta là trứng thối, mà lại không cho người ta bảo anh là kiến hôi à!

“Lúc anh nhặt em về, tưởng em là một củ khoai tây.”

“Hả?” Đỗ Lôi Ty nghệch mặt ra.

“Chẳng ngờ củ khoai tây này lại là trứng gà ngụy trang.”

“…”

“Anh nghĩ cần thiết phải giữ em lại, để tránh em có cơ hội là lại mời gọi lũ kiến.”

“…”

“Từ ngày mai, em đến công ty làm việc.”

“Gì cơ?” Đỗ Lôi Ty cuối cùng cũng hơi tỉnh ra.

“Cô tiếp tân ở công ty vừa nghỉ việc rồi.”

“Em không muốn đi.”

Liêm Tuấn nheo mắt, hừ một tiếng bằng giọng mũi: “Hử?”

Đỗ Lôi Ty thoắt chốc mất cả khí thế: “Em… ý em là… tiếp tân thì cao quá…”

Anh biết ý gật đầu: “Em muốn khiêm tốn cũng được, anh còn thiếu một trợ lý…”

“… Em vẫn nên làm tiếp tân thì hơn.”

Thấy vẻ mặt thỏa mãn của sếp tổng, cuối cùng Đỗ Lôi Ty đã hiểu ra thế nào là tự tạo nghiệt thì không thể sống. Lần này, quả trứng ngụy trang khoai tây, đã hoàn toàn mất cơ hội mời gọi kiến hôi rồi!

_______________________________________

(1) Mao bạc hà: Một loài thực vật có tên tiếng Anh là nepeta cataria, là một ài thực vật sinh trưởng ở châu u, Tây Nam Á, Trung Á, hoa có màu xanh, lá hình răng cưa, khi ngửi có mùi vị thanh mát. Khi phơi khô rồi xé ra cho vào trong đồ chơi của mèo, bạn sẽ thấy nó như phát điên lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.